Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Số 2, Đường Largo Febo
Khách Sạn Raphael

❊ ❊ ❊

Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 9:14 sáng.

Paola quay lại với thế giới của sự sống bằng một phép màu nho nhỏ: Anthony Fowler đang chăm chú đắp một tấm khăn ướt mát lạnh lên trán cô. Nhưng cảm giác dễ chịu đó qua đi ngay lập tức, chỉ một giây sau khi tỉnh lại Paola đã lấy làm tiếc là cơ thể cô chỉ bao gồm với phần vai: bởi đầu cô đau như búa bổ. Cô tỉnh dậy đúng lúc có hai viên cảnh sát bước vào phòng khách sạn. Cô làu bàu bảo họ có thể quay ra ngoài, rằng cô vẫn đang kiểm soát được mọi chuyện. Dicanti văng tục với họ, và còn nói dối nữa: chẳng có ai định tự vẫn hết; tất cả chỉ là một nhầm lẫn đáng tiếc. Hai tiên cảnh sát sục sạo quanh động lộn xộn trong phòng với ánh mắt dò xét, nhưng cuối cùng họ vẫn chấp hành lệnh và ra ngoài.

Fowler đang băng lại đầu cho Andrea sau khi cô bị Dante đập đầu vào gương. Dicanti đuổi khéo hai viên cảnh sát đi ra rồi thò đầu vào phòng tắm đúng lúc Fowler đang bảo cô nàng phóng viên rằng vết thương của cô ta cần được khâu lại.

“Ít nhất cũng phải bốn mũi trên trán và hai mũi ở lông mày. Nhưng trước mắt thì cô không có thời gian mà nằm viện đâu. Tôi sẽ cho cô biết những gì chúng ta sẽ phải làm: cô sẽ bắt ta xi đi Bolonia ngay lập tức. Sẽ mất khoảng bốn giờ đi đường. Một bác sĩ bạn tôi sẽ đợi cô ở đó. Ông ta sẽ khâu vết thương lại cho cô và đưa cô ra sân bay. Cô có thể bay về Madrid qua Milan. Đến đó cô sẽ được an toàn. Tốt nhất là trong vài năm tới cô không nên quay lại Italia.”

“Chẳng phải sẽ nhanh hơn nếu để cô ấy đi máy bay luôn từ Naples hay sao?”

Fowler nghiêm mặt nhìn Dicanti.

“Tiến sĩ, nếu có bao giờ cô rơi vào hoàn cảnh cần thoát khỏi nanh vuốt của những người này, hãy tránh xa Naples. Thành phố đó đông nghịt bọn chỉ điểm của tòa thánh.”

“Thế thì phải nói là họ có tai mắt ở khắp mọi nơi.”

“Thật tiếc là về điểm này thì cô lại đúng. Và tôi sợ là đối đầu với Vigilanza như thế này sẽ gây ra những hậu quả không hay cho cả hai chúng ta.”

“Chúng ta hãy về gặp Troy. Ông ta sẽ đứng về phía chúng ta.”

Fowler không nói gì trong giây lát. Một lúc sau ông mới khẽ khàng nói “Cũng có thể. Dù vậy, ưu tiên của chúng ta lúc này là cô Otero phải ra khỏi Rome ngay.”

Andrea lặng lẽ theo dõi hai người trao đổi, vẻ đau đớn mỗi lúc một rõ hơn trên gương mặt cô. Những vết thương trên trán cô vẫn còn giật giật, mặc dù được Fowler băng bó cẩn thận nên chúng đã ngừng chảy máu. Mới mười phút trước cô đã thở phào nhẹ nhõm khi chứng kiến cảnh Dante ngã lộn nhào khỏi mép mái nhà. Cô đã chạy lại bên Fowler và ôm choàng lấy cổ ông, quên mất rằng hành động của mình có thể làm cả hai người bị ngã theo Dante. Fowler đã giải thích qua cho cô biết tình hình hiện nay: một nhân vật cực kỳ quyền lực trong bộ máy của Tòa thánh Vatican muốn giấu nhẹm vụ việc này, đó là lý do tại sao mạng sống của cô bị đe dọa. Trong thâm tâm, cô cảm thấy vô cùng biết ơn vì vị linh mục đã tế nhị không nhắc gì đến hành động đáng chê trách của cô là đánh cắp những chiếc phong bì.

Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ là lúc vị linh mục đang áp đặt các điều kiện mà cô không thấy thoải mái. Cô biết ơn sự giải cứu kịp thời của vị linh mục và người cảnh sát, nhưng cô không đời nào chịu để người khác dắt mũi như thế này.

“Tôi sẽ không đi đâu hết. Tôi là một nhà báo có tên tuổi, và tờ báo đã tín nhiệm giao cho tôi nhiệm vụ phản ánh tin bài về Hội nghị bầu giáo hoàng. Tôi muốn cho họ biết rằng tôi vừa khám phá ra một âm mưu, được bày ra ở cấp cao nhất, nhằm bưng bít cái chết của ba hồng y và một cảnh sát Italia dưới bàn tay của một kẻ giết người bệnh hoạn. Tờ Globo và các tờ báo khác sẽ cho đăng những bức ảnh gây chấn động cùng với thông tin này, và tất cả các bài báo đó đều sẽ đề tên tôi.”

Fowler kiên nhẫn nghe cô nói hết rồi mới trả lời.

“Cô Otero này, tôi rất khâm phục sự can đảm của cô. Cô còn cứng cỏi hơn rất nhiều quân nhân mà tôi từng biết. Nhưng trong trò chơi này cô còn cần rất nhiều thứ hơn là lòng can đảm.”

Andrea vẫn giữ tay trên tấm băng trước trán. Răng cô nghiến chặt lại.

“Một khi bài báo đã được đăng tải họ sẽ không bao giờ dám động đến tôi.”

“Có thể có mà cũng có thể không. Nhưng chính tôi cũng không muốn cô cho đăng bài báo đó. Rất không tiện.”

Andrea sững sờ nhìn vị linh mục.

“Ông vừa nói gì cơ?”

“Nói một cách đơn giản: đưa chiếc đĩa cho tôi.”

Andrea lảo đảo, suýt ngã. Cô phát điên lên vì giận dữ, và áp chặt chiếc đĩa vào trước ngực.

“Tôi hoàn toàn không nghĩ ông cùng phe với bọn điên rồ đó, sẵn sàng giết người để giữ bí mật. Tôi sẽ ra khỏi đây ngây giờ.”

Fowler đẩy cô lui trở lại phòng tắm.

“Cá nhân tôi cho rằng, câu sâu sắc nhất trong Sách Phúc âm là 'Sự thật sẽ giải phóng ngươi.' Và nếu chỉ là việc tôi muốn hay không muốn, thì cô hoàn toàn có thể đi bất kỳ lúc nào, và kể cho mọi người biết rằng một linh mục có tiền sử lạm dụng tình dục trẻ em đã phát điên và đang lùng giết các hồng y. Có lẽ chính thế sẽ khiến Nhà thờ nhận ra rằng các linh mục cũng chỉ là những con người bình thường. Nhưng việc này không chỉ liên quan đến cô và tôi. Tôi không muốn vụ này bị tiết lộ ra ngoài vì đó chính là điều Karosky muốn. Nếu sau một thời gian mà hắn thấy rằng cách của hắn không có tác dụng gì, chắc chắn hắn sẽ hành động. Khi đó chúng ta có thể chộp được hắn ta và cứu được thêm vài mạng người.”

Andrea cảm thấy rã rời. Đó là một sự lẫn lộn giữa cảm giác kiệt sức, đau đớn, căng thẳng và một cảm giác khác mà cô không sao diễn tả nổi thành lời. Một cảm xúc vừa xót xa vừa mong manh dễ vỡ mà cô luôn phải trải qua mỗi khi cô nhận ra rằng mình thật nhỏ bé trước vũ trụ mênh mông. Cô lặng lẽ chìa chiếc đĩa cho Powler, và giơ hai tay lên ôm đầu, òa khóc.

“Tôi mất việc mất thôi.”

Vị linh mục cảm thấy thương hại cho cô gái.

“Không có chuyện đó đâu. Tự tôi sẽ lo vụ này.”

Ba tiếng sau, đại sứ Mỹ tại Italia gọi điện cho tổng biên tập tờ El Globo. Ông ta chuyển lời xin lỗi vì tai nạn đã xảy ra giữa một trong những chiếc xe của sứ quán và thông tín viên đặc biệt của tờ báo tại Rome. Theo lời ông ta, tai nạn đã xảy ra trước đó một hôm khi xe của ông ta đang trên đường ra sân bay gấp. Thật may mắn là người lái xe đã kịp đạp phanh nên thảm họa đã không xảy ra, cô phóng viên chỉ bị vài vết thương nhẹ ở đầu, còn mọi người đều không hề hấn gì. Và cô đã kiên quyết đòi tiếp tục công việc được giao ngay lập tức, nhưng các bác sĩ tại sứ quán đã ra lệnh cho cô phải nghỉ ngơi khoảng hai tuần. Theo đó cô sẽ bay về Madrid với toàn bộ chi phí do sứ quán thanh toán. Tất nhiên vì tai nạn hoàn toàn do nghề nghiệp, cô cũng sẽ nhận được tiền bảo hiểm công tác mà tòa soạn đã mua. Một vị khách quan trọng ngồi trên xe đã rất quan tâm tới cô và muốn sắp xếp một cuộc phỏng vấn. Họ sẽ liên lạc với nhau trong hai tuần nữa để bàn bạc các chi tiết cụ thể.

Tổng biên tập tờ El Globo rất băn khoăn sau khi gác máy. Ông ta hoàn toàn không hiểu làm thế nào mà cô nàng phóng viên nổi loạn và bất trị đó lại có thể vớ được cho tờ báo một cuộc phỏng vấn được coi là khó khăn nhất hành tinh. Ông ta đoán chắc chắn là do cô ăn may mà thôi. Bất giác ông chợt cảm thấy ghen tỵ và chỉ muốn chui đầu vào lỗ nào đó.

Xưa nay ông ta vẫn khát khao được thăm Phòng Bầu dục. ([60])

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.