Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tu Viện Saint Matthew
Sachem Pike, Maryland.

❊ ❊ ❊

Tháng 11 năm 1995

Biên bản buổi phỏng vấn số 45 giữa bệnh nhân N.3643 và bác sĩ Canice Conroy, với sự giúp đỡ của bác sĩ Anthony Fowler và Sahler Fanabarzra

Bác sĩ Conroy: Xin chào Victor. Chúng tôi vào được chứ?

N.3643: Cứ tự nhiên, thưa bác sĩ. Đây là bệnh viện của ông mà.

Bác sĩ Conroy: Nhưng đây là phòng của anh.

N.3643: Vào đi, xin mời, vào đi.

Bác sĩ Conroy: Tôi nhận thấy anh đang có tâm trạng rất vui vẻ. Anh cảm thấy thoải mái chứ?

N.3643: Rất tuyệt vời.

Bác sĩ Conroy: Tôi rất vui khi thấy rằng từ khi anh rời bệnh xá về phòng đến nay không còn có thêm vụ bạo lực nào xảy ra. Anh đang uống thuốc rất đúng giờ và tham gia đầy đủ các buổi họp theo nhóm...Anh đang tiến triển rất nhanh, Victor.

N.3643: Cám ơn bác sĩ. Tôi chỉ làm những có thể thôi.

Bác sĩ Conroy: Tốt lắm. Như chúng ta đã thỏa thuận, hôm nay là ngày bắt đầu liệu pháp hồi quy cho anh. Đây là ông Fanabarzra, một chuyên gia thôi miên người Ấn Độ.

N.3643: Bác sĩ, tôi không nghĩ là tôi thấy thoải mái với ý tưởng tham gia vào buổi thí nghiệm này.

Bác sĩ Conroy: Đây là việc rất quan trọng, Victor. Chúng ta đã nói về chuyện này từ tuần trước rồi mà, anh còn nhớ chứ?

N.3643: Vâng, tôi nhớ.

Bác sĩ Conroy: Như vậy chúng ta đã có thỏa thuận rồi. Ông Fanabarzra, ông muốn bệnh nhân ngồi ở đâu đây?

Fanabarzra: Tốt nhất là cứ để anh ta nằm trên giường. Điều quan trọng là tay anh ta càng cảm thấy thoải mái càng tốt.

Bác sĩ Conroy: Vậy thì anh ta sẽ nằm trên giường. Nằm xuống đi, Victor.

N.3643: Xin chiều ý các ông.

Fanabarzra: Tốt lắm, Victor. Tôi sẽ cho anh xem một con lắc. Ông có thể kéo rèm cửa xuống một chút được không, bác sĩ? Được rồi. Victor, vui lòng nhìn vào con lắc này đi nào.

(Bản bóc băng này lược bỏ phần liên quan đến quá trình thôi miên của Fanabarzra, theo yêu cầu của ông ta.)

Fanabarzra: Được rồi, nào... bây giờ là năm 1972. Anh có nhớ được gì liên quan đến giai đoạn này không?

N.3643: Bố tôi... ông ta chẳng bao giờ ở nhà. Thỉnh thoảng cả gia đình phải đến nhà máy chờ ông ta vào những chiều thứ sáu. Mẹ bảo bố là kẻ chẳng ra gì và nếu chúng tôi tìm được bố thì sẽ ngăn ông ta ném hết tiền lòng vào ượu chè. Ngoài trời rất lạnh. Một hôm chúng tôi đợi, đợi mãi. Chúng tôi phải giẫm miết chân trên mặt đất để chúng không bị tê cứng lại. Emil hỏi mượn tôi cái khăn vì nó bị lạnh. Tôi nhất định không chịu. Mẹ tôi cốc lên đầu tôi và bắt tôi nhường lại khăn cho nó. Cuối cùng chúng tôi không thể chờ thêm được nữa và bỏ về nhà.

Bác sĩ Conroy: Hãy hỏi anh ta xem khi đó bố anh ta đã đi đâu?

Fanabarzra: Anh có biết lúc đó bố anh ở đâu không?

N.3643: Ông ấy bị đuổi việc. Hai ngày sau ông ấy mới về nhà trong tình trạng hết sức thảm hại. Mẹ bảo ông ấy đã uống say bí tỉ và ngủ với những người đàn bà xa lạ. Lúc ông ta đuổi việc người ta đã đưa cho ông một tờ séc, nhưng cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Chúng tôi phải đến Sở An sinh xã hội để nhận tờ séc của bố, nhưng nhiều khi ông ấy đến trước và lấy tiền uống rượu hết. Emil không hiểu tại sao người ta có thể uống được một mảnh giấy bé xíu như thế.

Fanabarzra: Gia đình anh có yêu cầu giúp đỡ không?

N.3643: Thỉnh thoảng giáo xứ cũng cho chúng tôi quần áo cũ. Những đứa trẻ khác nhận quần áo từ Hội Cứu tế, bởi vì quần áo ở đó bao giờ cũng tốt hơn. Nhưng mẹ nói đó là quần áo của quân dị giáo và những kẻ vô thần, tốt nhất là mặc quần áo tử tế của những người Thiên Chúa giáo khác. Beria nói rằng bộ quần áo tử tế Thiên Chúa giáo của nó toàn lỗ thủng. Đó là lý do nó ghét phải mặc những bộ quần áo đó.

Fanabarzra: Anh có vui không khi Beria ra đi?

N.3643: Tôi nằm trên giường. Tôi thấy anh ấy bước qua phòng ngủ lúc nửa đêm, một tay mở cửa, một tay xách giày. Anh ấy cho tôi sợi dây chuyền đeo chìa khóa có con gấu bằng bạc và bảo rằng có lẽ tôi sẽ tìm được chiếc chìa khóa thích hợp để đeo nào đó. Sáng hôm sau Emil khóc ầm lên vì nó chưa nói lời tạm với Beria, thế là tôi phải cho nó cái dây đeo chìa khóa. Emil vẫn khóc và ném cả cái dây chuyền đi. Nó cứ khóc ngằn ngặt suốt ngày. Tôi xé nát một quyển truyện tranh mà nó thích để bắt nó nín. Tôi còn lấy kéo cắt vụn những trang sách. Bố tôi đã giam tôi trong phòng ông ấy.

Fanabarzra: Khi đó mẹ anh đâu?

N.3643: Đang chơi bingo ở nhà văn hóa của giáo xứ. Hôm đó là thứ ba, bà ấy luôn đi chơi bingo vào thứ ba trong tuần. Mỗi lần chơi chỉ mất có một xu.

Fanabarzra: Chuyện gì đã xảy ra trong phòng bố anh?

N.3643: Không có gì. Tôi chỉ ngồi đấy thôi.

Fanabarzra: Victor, anh phải kể cho tôi biết.

N.3643: Chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Ông không hiểu à? Chẳng có gì hết.

Fanabarzra: Victor, anh phải cho tôi biết. Bố anh đã giam anh lại trong phòng và làm chuyện gì đó với anh. Đúng không?

N.3643: Ông chẳng hiểu quái gì hết. Tôi đáng bị như thế.

Fanabarzra: Anh đáng bị sao cơ ?

N.3643: Bị trừng phạt. Trừng phạt. Tôi phải bị trừng phạt rất nhiều lần để tôi có thể ăn năn, sám hối vì tất cả những gì tồi tệ tôi đã gây ra.

Fanabarzra: Những điều tồi tệ nào?

N.3643: Rất nhiều chuyện xấu xa, tôi là một kẻ xấu xa. Những việc tôi đã làm với con mèo. Tôi tống con mèo vào một thùng rác đựng đầy báo cũ xé vụn rồi châm lửa. Con mèo kêu gào thảm thiết. Nó gào nghe như người thật vậy. Và cả những gì tôi đã làm với quyển truyện tranh nữa.

Fanabarzra: Thế hình phạt là gì, Victor?

N.3643: Đau. Ông ấy làm tôi đau. Và ông ấy thích như thế, tôi biết. Ông ấy bảo tôi là ông ấy cũng đau không kém, nhưng ông ấy nói dối. Ông ấy nói bằng tiếng Ba Lan. Ông ấy đâu có biết nói dối bằng tiếng Anh, câu từ cứ lộn tung cả lên. Lần nào trừng phạt tôi ông ấy cũng nói bằng tiếng Ba Lan.

Fanabarzra: Ông ấy sờ soạng anh à?

N.3643: Ông ấy cho cái đó vào người tôi từ phía sau. Ông ấy bắt tôi quay người lại. Và ông ta cho cái gì đó vào người tôi, nóng rực và làm tôi đau lắm.

Fanabarzra: Những hình phạt như vậy có diễn ra thường xuyên không?

N.3643: Thứ ba nào cũng vậy. Khi mẹ không có nhà. Nhiều lúc, sau khi xong, ông ta nằm vật ra, nằm ngủ ngay trên lưng tôi. Cứ như là chết rồi ấy. Nhiều lúc ông ta không đủ sức trừng phạt tôi bằng cách thông thường, thế là ông ta đánh tôi.

Fanabarzra: Ông ta đánh anh như thế nào?

N.3643: Ông ta phát vào mông tôi cho đến khi mệt nhoài. Thỉnh thoảng sau khi đánh tôi xong, ông ta lại phạt tôi, nhưng cũng có lúc thì không.

Fanabarzra: Thế còn anh và em trai của anh thì sao, Victor? Họ có bị bố anh phạt không?

N.3643: Tôi nghĩ ông ấy cũng phạt cả Beria. Emil thì không. Emil là đứa tốt. Đó là lý do tại sao nó chết.

Fanabarzra: Vậy chỉ những người tốt mới chết sao, Victor?

N.3643: Chỉ người tốt thôi. Kẻ xấu chẳng bao giờ chết cả.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.