Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 7:58
Andrea nhìn ra phía cửa với ánh mắt ngỡ ngàng như thể đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy một cánh cửa trong đời mình. Cô rút chiếc đĩa ra khỏi máy tính, nhét nó vào chiếc vỏ nhựa, và vùi vào thùng rác trong phòng tắm. Cô bước ra, trống ngực đập thình thịch, thầm mong cho dù người đằng sau cánh cửa kia có là ai thì cũng mau mau chóng chóng cút đi cho. Thêm những tiếng gõ trên cửa, chậm rãi nhưng rất rõ ràng. Chắc chắn không phải phục vụ phòng rồi. Bây giờ còn chưa đến tám giờ sáng cơ mà.
“Ai đấy?”
“Cô Otero phải không ạ? Tôi là người mang bữa sáng lên, đây là thiện ý của khách sạn.”
Andrea mở cửa. Cô không giấu được vẻ ngạc nhiên.
“Tôi có gọi...”
Người đàn ông ngoài cửa không để cô nói hết câu. Không đời nào có chuyện anh ta là nhân viên khách sạn.
Đó là một người thấp đậm, nhưng rõ ràng là rất khỏe, mặc áo khoác da và quần tối màu. Mặt anh ta lởm chởm râu ria, rõ ràng là một hai ngày nay chưa kịp cạo. Anh ta ngoác miệng cười chào cô.
“Cô Otero? Tôi là Fabio Dante, phó Chánh thanh tra của lực lượng Corpo di Vigilanza của Vatican. Tôi muốn hỏi cô vài câu.”
Tay trái anh ta chìa ra một tấm thẻ chứng minh, với bức ảnh chân dung rất nét. Andrea chăm chú nhìn. Trông có vẻ là thật.
“Ông thấy đấy, ngay lúc này tôi đang mệt lắm, tôi cần nghỉ ngơi một lát. Ông có thể quay lại sau...”
Cô đóng sập cửa khi còn chưa nói xong, nhưng người đàn ông đứng ngoài đã chèn bàn chân vào khe cửa, kiên quyết như một người chuyên bán từ điển bách khoa toàn thư tận nhà đang tuyệt vọng vì còn phải nuôi sống cả gia đình.
Andrea bất lực nhìn anh ta chèn người vào ngang cửa.
“Ông không hiểu à? Tôi còn phải đi ngủ.”
“Có vẻ như cô mới là người không hiểu. Tôi cần phải nói chuyện với cô ngay lúc này. Tôi đang điều tra một vụ cướp.”
“Ôi lạy Chúa, cô tự nhủ. Tại sao họ tìm ra mình nhanh thế?”
Ngoài mặt Andrea không hề biến sắc, nhưng bên trong, hệ thần kinh của cô đang chuyển từ giai đoạn “báo động” sang “khủng hoảng toàn diện”. Cô sẽ phải chối bay chối biến tất cả mọi lời buộc tội. Bàn tay cô nắm chặt, những ngón chân quặp lại trên mặt thảm lót sàn. Cô buộc phải lỏng tay giữ cửa để người cảnh sát vào hẳn trong phòng.
“Tôi không có nhiều thời gian cho anh đâu. Tôi phải gửi một bài báo về cho tòa soạn của mình.”
“Chẳng phải là bây giờ mà đã gửi bài về thì hơi sớm à? Thợ in còn chưa đi làm cơ mà.”
“Có lẽ vậy, nhưng tôi cứ muốn làm trước để có gì còn kịp xử lý .”
“Chúng ta đang nói đến một tin đặc biệt phải không?”
Dante nheo mắt hỏi và dợm bước về phía chiếc máy tính của Andrea. Cô đứng chắn trước mặt anh ta để cản đường.
“Không, không có gì đặc biệt cả. Những dự báo thông thường về khả năng ai sẽ được bầu là Giáo hoàng tiếp theo.”
“Tất nhiên. Đó là một vấn đề hết sức quan trọng còn gì?”
“Quả là rất quan trọng, nhưng lúc này thì cũng chưa có gì nhiều cả. Ông biết rồi đấy, thỉnh thoảng phải có những mới để thỏa mãn sự tò mò của độc giả.” Lâu rồi mà không có tin tức mới mẻ gì cả.”
“Chúng tôi cũng mong như thế là tốt nhất, cô Otero ạ.”
“Tất nhiên là trừ vụ cướp nào đó mà ông vừa đề cập. Chính xác thì vật gì đã bị đánh cắp?”
“Cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là vài cái phong bì thôi.”
“Phong bì đựng gì vậy? Chắc chắn phải là vật có giá trị rồi. Bảng lương của các hồng y à?”
“Điều gì khiến cô nghĩ vật trong đó rất có giá trị?”
“Thì chắc chắn phải thế mà. Nếu không việc gì họ phải tung con chó săn tốt nhất của mình vào cuộc chứ? Có khi lại là một bộ sưa tập tem của Vatican cũng nên. Tôi nghe nói những chuyên gia chơi tem sẵn sàng giết nhau để có chúng.”
“Thực ra thì không phải là tem. Cô có phiền không nếu tôi hút thuốc?”
“Ông nên dùng kẹo bạc hà thì hơn.”
Viên cảnh sát hít hít không khí trong phòng.
“Có vẻ như lời khuyên này không được chính chủ nhân của nó thực hiện thì phải.”
“Tôi phải thức đêm mà. Cứ hút đi, nếu ông tìm thấy chiếc gạt tàn rỗng nào đó.”
Dante châm một điếu thuốc và thở phù phù.
“Như tôi đã nói, thưa cô Otero, những phong bì đó không dựng tem. Mà chứa đựng những thông tin tuyệt mật, không thể để lọt vào tay những người không phù hợp.”
“Ví dụ?”
“Tôi không hiểu. Ví dụ gì
“Ai được coi là không phù hợp?”
“Đó là những người không biết thế nào là tốt nhất đối với mình.”
Dante hoài công tìm kiếm một chiếc gạt tàn rỗng. Anh ta nhanh chóng giải quyết vấn đề bằng cách vẩy thẳng tàn thuốc xuống sàn nhà. Andrea tận dụng cơ hội này để kín đáo nuốt nước bọt đánh ực: nếu những lời anh ta vừa nói không chỉ là đe dọa, coi như cô đã là bà sơ trong tu viện kín mất rồi.
“Đó là thông tin gì vậy?”
“Thông tin tuyệt mật?”
“Cực kỳ giá trị?”
“Cũng có thể. Tôi hy vọng khi tôi tìm ra người lấy những chiếc phong bì, đó sẽ là một người biết điều.”
“Ông sẵn sàng trả một khoản tiền lớn cho họ hay sao?”
“Không. Tôi sẵn sàng để người đó giữ được nguyên vẹn hàm răng.”
Lời đe dọa của Dante không làm Andrea sợ hãi bằng giọng nói của anh ta. Dante nhả từng từ với một nụ cười lạnh lùng và giọng nói nhẹ nhàng như khi anh gọi chủ quán mang cho mình một cốc cà phê. Và đó mới là điều nguy hiểm. Cô bắt đầu hối hận đã để anh ta vào phòng. Bây giờ cô chỉ còn một quân bài duy nhất.
“Được rồi, ông thanh tra. Rất vui được nói chuyện với ông. Anh bạn phóng viên ảnh của tôi sắp quay về trong vài phút nữa và anh ta ghen rất dữ đấy.”
Dante bật cười và rút khẩu súng ra từ lúc nào, lăm lăm chĩa thẳng vào giữa ngực Andrea.
“Trò chơi kết thúc rồi, cô em xinh đẹp ạ. Chẳng có bạn nào hết. Đưa chiếc đĩa đây cho tôi, nếu không chúng ta sẽ được chứng kiến phổi cô có hình thù như thế nào đấy.”
Andrea khinh bỉ nhìn khẩu súng.
“Ông sẽ không bắn tôi đâu. Chúng ta đang ở trong khách sạn. Cảnh sát sẽ có mặt ở đây trong vòng nửa phút nữa và ông sẽ không bao giờ tìm được cái ông đang tìm, cho dù nó có là cái gì chăng nữa.”
Dante lưỡng lự trong giây lát.
“Cô biết không? Cô nói đúng, tôi sẽ không bắn.”
Anh ta giáng một cú đấm tay trái cực mạnh. Andrea tối tăm mặt mũi rồi nhìn thấy những bóng đèn màu và một bức tường rộng thênh thang trước mặt. Phải vài giây sau cô mới nhận ra là cú đấm thẳng cánh của viên cảnh sát đã làm cô ngã vật xuống sàn và cái mà cô đang nhìn thấy chính là trần nhà.
“Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu, cô Otero. Chỉ đủ để lấy được cái tôi cần thôi.”
Dante bước lại gần chiếc máy tính. Anh ta bấm vào bàn phím để dừng chế độ sreensaver trước khi bài báo còn viết dở của Andrea hiện lên.
“Trúng phóc!”
Andrea loạng choạng gượng ngồi dậy, một tay ôm mắt trái. Tên điên này đã đấm rách khóe mắt cô và máu đang chảy tràn ra làm cô không nhìn thấy gì nữa.
“Tôi không hiểu. Tại sao ông tìm ra tôi?”
“Thưa quý cô, chính cô đã cho phép chúng tôi làm như vậy bằng cách cho chúng tôi số diện thoại di động của mình và ký vào tờ giấy đó”
Dante vừa nói vừa rút từ túi áo khoác da ra hai thứ: một chiếc tua vít và một khối kim loại nhỏ hình trụ bóng loáng. Anh ta đóng sập máy tính, lật úp nó xuống và dùng tua vít tháo ổ cứng ra. Sau đó anh ta lối hình trụ kia lên ổ cứng vài lần. Đến lúc này Andrea có thể đoán ra đó là một thanh nam châm cực mạnh, được dùng để xóa sạch hoàn toàn bài báo cũng như tất cả những thông tin mà cô lưu giữ trong ổ cứng. “Nếu cô chịu khó đọc tờ giấy mà cô đã ký, chắc chắn cô đã để ý thấy một điều khoản cho phép chúng tôi được định vị điện thoại di động của cô bằng vệ tinh, trong trường hợp có nguy hiểm xảy ra đối với bản thân cô. Cũng là để đề phòng trường hợp có tên khủng bố nào đó thâm nhập vào phòng họp báo, nhưng hóa ra lại vô cùng hữu ích trong trường hợp của cô. May cho cô là gặp tôi đấy, chứ không phải là Karosky.
“À vâng, tôi đang nhảy cẫng lên vì vui mừng đây.”
Andrea đã quỳ hẳn dậy. Tay phải cô sờ soạng ra xung quanh để tìm chiếc gạt tàn khá nặng bằng pha lê mà cô đã định mang về nhà làm món đồ lưu niệm của khách sạn. Nó đang nằm sát trên sàn nhà, sát chân tường nơi cô đã ngồi và rít thuốc không ngừng. Dante lại gần cô và ngồi xuống giường.
“Phải nói là chúng tôi nợ cô một lời cảm ơn. Nếu không có hành động ăn cắp ngoạn mục của cô thì chắc chắn đến giờ này những hành động ghê tởm của kẻ giết người bệnh hoạn đó đã nằm chềnh ềnh trên trang nhất các báo khắp thế giới rồi. Cô muốn lợi dụng hoàn cảnh đó nhưng cô không biết phải kết thúc như thế nào, sự thật là như thế. Hãy khôn ngoan một chút là chúng tôi sẽ để yên mọi chuyện. Cô sẽ không có bài báo độc quyền, nhưng cũng không bị mất mặt. Cô nghĩ sao?”
“Những chiếc đĩa...” Andrea mấp máy môi thốt ra vài từ không nghe rõ. Dante bèn ghé sát đầu xuống, đến mức mũi anh ta gần chạm vào mũi cô.
“Cô định nói gì nhỉ, cô em xinh đẹp?”
“Tao nói là đi mà tìm ở đít mày ấy, đồ chó chết.” Andrea thốt lên.
Cô đập thẳng cánh chi gạt tàn vào bên tai Dante, những mẩu tàn thuốc bắn tung tóe khắp nơi. Anh ta rú lên đau đớn, một tay ôm tai. Andrea bật dậy và đẩy anh ta ra, cô định giáng thêm cú nữa bằng chiếc gạt tàn vẫn còn nguyên trong tay. Nhưng Dante nhanh hơn cô tưởng: anh ta tóm chặt được tay cô khi chiếc gạt tàn chỉ còn cách đầu anh ta chưa đầy 2cm.
“Ái chà, con điếm này ghê gớm thật.”
Dante nắm chặt cổ tay cô và vặn ngược lại cho đến khi Andrea phải buông chiếc gạt tàn ra. Sau đó anh ta giáng một cú móc ngược vào giữa bụng cô. Một lần nữa Andrea ngã vật ra sàn nhà, há hốc miệng như một con cá mắc cạn, tưởng chừng như một quả cầu bằng chì nặng trịch đang đè trên ngực. Dante ôm chặt tai. Một vệt máu chảy loang qua kẽ tay, rồi lan dần xuống cổ. Dante tự nhìn mình trong gương: mắt trái anh ta cũng sưng húp quá nửa, tàn và đầu mẩu thuốc lá phủ khắp mặt và đầu tóc. Anh ta lại gần Andrea và kéo cô đứng dậy. Lần này anh ta định đấm vào ngực cô nhà báo. Chắc chắn là ít nhất Andrea cũng gẫy vài cái xương sườn. Nhưng Andrea đã sẵn sàng đáp lại. Đúng lúc Dante đang vung tay lấy đà, cô đạp thẳng vào mắt cá chân trụ của anh ta. Dante mất thăng bằng và ngã lăn ra sàn, giúp cô có đủ thời gian chạy vào nhà tắm. Cô đóng sập cửa.
Dante lồm cồm bò dậy.
“Mở cửa ra, đồ chó cái.”
“Chết mẹ mày đi, đồ chó chết.”
Andrea đang chửi mình hơn là chửi Dante. Cô chợt nhận ra là mình đang khóc. Cô nghĩ đến việc cầu nguyện, nhưng lại chợt nhớ ra là Dante đang làm việc cho Tòa thánh nên cô nghĩ cầu nguyện Chúa cũng đâu phải ý hay. Cô đứng tì vào cửa, nhưng không ăn thua. Cánh cửa bật tung ra, đẩy Andrea bắn vào sát tường. Dante lao vào trong, mặt đỏ bừng vì giận dữ. Andrea giương nắm đấm lên thủ thế. Dante tấn công bằng cách túm tóc cô và lôi xềnh xệch qua phòng; anh ta thậm chí làm đứt một nắm tóc của cô. Dante chứng tỏ mình là một kẻ vũ phu đến mức thú vật, hết sức để chế ngự con mồi. Tất cả những gì cô có thể làm là cào cấu mặt và tay anh ta, tìm mọi cách để thoát ra. Mặt anh ta mỗi lúc một chảy máu nhiều hơn, và cơn giận cũng vì thế mà thêm cuồng nộ.
“Những chiếc đĩa đâu?”
“Đ... mẹ...”
“Nói đi...”
“...mày!”
“Chúng ở đâu?”
Anh ta giúi đầu cô vào tấm gương trong phòng tắm, rồi túm tóc kéo giật ngược đầu cô ra trước khi dập thẳng nó vào mặt kính. Tấm gương rạn vỡ thành hình một mạng nhện trông rất lạ, ở giữa là một vòng tròn đẫm máu nhanh chóng loang ra và nhỏ xuống dưới.
Dante bắt Andrea ngẩng đầu lên để nhìn gương mặt mình trong tấm gương vỡ.
“Mày muốn tiếp tục chứ?”
Andrea nhanh chóng quyết định rằng cô đã chịu đựng đủ rồi.
“Trong thùng rác.” - cô thều thào.
“Ngoan lắm. Quỳ xuống và dùng tay trái lấy nó ra. Đừng có giở trò, nếu không tao sẽ xẻo vú mày và nhồi chúng xuống cổ họng mày đấy.”
Andrea làm theo lời anh ta và chìa chiếc đĩa cho Dante. Anh ta nhìn lướt qua: trông có vẻ giống hệt như chiếc đĩa đã được gửi tới cho Vigilanza.
“Tốt lắm. Thế chín chiếc còn lại đâu.”
“Tôi vứt đi rồi.”
“Lại giở trò à?”
Andrea có cảm giác cô đang bay ra khỏi phòngúng là thế thật, cô bị Dante ném ra khỏi phòng tắm một quãng ngắn, trước khi rơi mạnh xuống sàn phòng khách sạn...
“Tao không giữ chúng, mẹ kiếp. Tao không giữ! Mày đi mà tìm lấy trong những thùng rác chết tiệt ở Piazza Navona, đồ con lợn chó chết?”
Dante bước lại gần hơn.
Anh ta mỉm cười đanh ác. Cô thở hổn hển, cảm giác cái chết đã cận kề.
“Mày không hiểu phải không, đồ chó cái này? Tất cả những gì mày phải làm là nộp lại cho tao những cái đĩa khốn kiếp ấy và thế là mày sẽ được an toàn về nhà, cùng lắm là với một quả dâu tây to đùng trên mặt thôi. Nhưng không, mày lại nghĩ mày chơi được con trai của bà Dante cơ, làm gì có chuyện đó. Bây giờ thì chúng ta sẽ phải nghiêm túc với nhau đây. Cơ hội của mày đã hết rồi.”
Dante ngồi đè lên trên Andrea, ép cô xuống sát sàn nhà. Anh ta rút súng kề vào đầu cô. Mặc dù sợ chết khiếp nhưng Andrea vẫn cứng cỏi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Tên chó đẻ này sẵn sàng làm tất cả.
“ Mày sẽ không bắn đâu. Mọi người sẽ nghe thấy.” Cô nói, nhưng lần này không còn vẻ thuyết phục như lần trước.
“Mày biết không, đồ con đĩ này? Một lần nữa mày lại nói đúng đấy.”
Và anh ta rút trong túi ra một ống giảm thanh rồi bắt đầu vặn nó vào nòng súng. Giờ thì Andrea đã chắc chắn đối mặt với thần chết. Nhưng lần này thì ít ra cũng đỡ ồn ào hơn.
“Thả súng xuống, Fabio”.
Dante giật mình quay người lại. Trông mặt anh ta lộ rõ vẻ sững sờ. Dicanti và Fowler đang đứng trước cửa.
Khẩu súng của Paola lăm lăm trên tay, còn Fowler cầm chiếc chìa khóa điện tử đã giúp họ mở cửa phòng. Chắc hẳn lễ tân khách sạn đã đưa cho họ khi nhìn thấy tấm phù hiệu cảnh sát của Paola và chiếc cổ áo linh mục của Fowler. Phải mất một thời gian họ mới lần ra được khách sạn này vì trước hết họ phải kiểm tra qua một nhà báo khác trong danh sách bốn người. Họ sắp xếp danh sách này theo độ tuổi, bắt đầu với người trẻ nhất, người này hóa ra lại là chân sai vặt của một nhóm phóng viên truyền hình, cô này có tóc nâu, đó là thông tin mà họ có được từ cô lễ tân mau miệng ở khách sạn. Cũng mau miệng hệt như cô lễ tân ở khách sạn của Andrea Otero.
Dante đờ người, trừng trừng nhìn khẩu súng của Dicanti.
Anh ta đã quay người về phía Dicanti và Fowler, nhưng không hạ vũ khí. Nòng súng vẫn gí sát đầu Andrea.
“Thôi nào, Dicanti, cô sẽ không làm đâu.”
“Anh đang tấn công một thành viên của cộng đồng ngay trên đất Italia, Dante ạ. Tôi là một sĩ quan cảnh sát. Anh không có quyền bảo tôi làm hay không làm cái gì. Hạ súng xuống nếu không tôi bắt buộc phải nổ súng đấy.”
“Dicanti, cô thật không hiểu. Người phụ nữ này là một tội phạm. Cô ta đánh cắp những thông tin mật, tài sản của Vatican. Cô ta không chịu nghe theo lẽ phải và có vẻ kiên quyết thủ tiêu tất cả. Chẳng có gì là riêng tư trong chuyện này.”
Anh nói câu này với tôi nhiều lần rồi. Và tôi để ý là anh đang dính dáng rất sâu vào nhiều nhiệm vụ 'không riêng tư' rồi đấy.”
Dante cũng cảm thấy là lý lẽ của mình không thể làm Dicanti lung lay. Anh ta bắt đầu thay đổi chiến thuật.
“Cô nói đúng. Vậy tôi sẽ đưa cô ta tới Vatican, để xác định cô ta đã làm gì với những phong bì mà cô ta đã đánh cắp. Chính tôi sẽ là người bảo đảm an toàn cho cô ta.”
Andrea biết nghĩa là gì. Cô hoàn toàn không định ở bên cạnh tên điên này thêm phút nào nữa. Cô bắt đầu co chân lên, sẵn sàng hành động.
“Không bao giờ,” Paola lạnh lùng nói.
Giọng Dante chuyển sang vẻ sắc lạnh. Anh ta quay sang nói với Fowler.
“Anthony, ông không thể để chuyện này xảy ra. Chúng ta không thể để cô ta tung tất cả mọi chuyện lên mặt báo. Hãy vì thánh giá và thanh kiếm.” Vị linh mục trừng trừng nhìn thẳng vào mắt Dante.
“Giờ đây chúng không còn là những biểu tượng của tôi nữa, Dante. Và nhất là khi anh đã làm vấy bẩn chúng bằng máu người vô tội thì lại càng không.”
“Nhưng cô ta không hề vô tội. Cô ta đã ăn cắp những chiếc phong bì.”
Dante còn đang mái giải thích thì Andrea đã chuẩn bị xong. Cô bắt đầu chọn thời điểm để ra đòn. Cô không sử dụng toàn lực cho cú đá, chẳng phải vì không muốn mà bởi vì cô muốn chắc chắn là ra đòn trúng đích. Cô muốn đá giập bi thằng chó đẻ này. Và thế là cô phóng chân.
Ba hành động xảy ra cùng một lúc.
Dante buông rơi chiếc đĩa để ôm lấy hạ bộ bằng tay trái. Tay phải anh ta hếch mũi súng lên, ngón tay ép sát cò súng. Miệng anh ta há hốc, đớp đớp không khí như một con cá đang sắp chết vì thiếu nước.
Dicanti lao vọt qua phòng khách xô thẳng vào người Dante.
Fowler phản ứng chậm hơn Paola khoảng nửa giây - hoặc là vì khả năng phản xạ của ông chậm hơn hoặc ông còn mải đánh giá tính hình - và tập trung vào khẩu súng còn đang chĩa vào đầu Andrea. Ông chộp đúng cổ tay phải của Dante vừa lúc vai của Dicanti lao thẳng vào ngực Dante.
Khẩu sũng chĩa vọt lên trần và nổ đoàng một tiếng.
Cả ba người lao vào một cuộc vật lộn trong đám bụi thạch cao rơi lả tả từ trên trần. Fowler vẫn nắm chặt cổ tay của Dante, hai ngón cái ấn chặt vào khớp cổ tay khiến Dante phải buông rơi khẩu súng. Nhưng anh ta vẫn kịp thúc đầu gối thẳng vào mặt Dicanti. Cô lăn qua một bên, bất tỉnh nhân sự.
Fowler và Dante đứng dậy đối mặt nhau. Tay trái Fowler cầm báng súng, tay phải ông thoăn thoắt tháo chốt gài và thả rơi băng đạn xuống sàn nhà. Tiếng kim loại chạm xuống mặt nền cứng nghe khô khốc. Sau đó ông kéo giật nòng súng, viên đạn trong buồng đạn bung ra. Thêm hai cử động chớp nhoáng, và tay ông đã cầm chiếc kim hỏa.
Ông ném mẩu kim loại nhỏ vào góc phòng và thả rơi phần báng súng xuống sàn nhà, bên cạnh Dante.
“Giờ thì chẳng còn làm ăn được gì nữa.”
Dante mỉm cười độc ác, lắc lắc vai và cúi đầu xuống.
“Ông cũng chẳng làm ăn được gì nữa đâu, ông nội ạ.”
“Cứ thử xem.”
Dante lao vào vị linh mục. Fowler nhảy tránh sang bên một bước và đấm trả viên cảnh sát Vatican. Cú đấm đi sượt qua mặt anh ta, giáng thẳng vào bả vai. Dante giáng lại một cú móc trái, Fowler kịp ngả người tránh thì Dante đã bồi thêm cú đấm phải vào mạng sườn. Ông ngã vật ra sàn, nghiến chặt răng, thở không ra hơi.
“Ông han rỉ quá rồi, ông già.” Dante nhặt phần còn lại của khẩu súng và băng đạn.
Anh ta không còn đủ thời gian để tìm chiếc kim hỏa và lắp nó lại như cũ, nhưng cũng không thể để khẩu súng ở lại được. Đang sải bước vội vàng, anh ta chợt nhớ ra Dicanti cũng có một khẩu súng, mà lúc này anh ta có thể dùng tạm. Lúc này khẩu súng đang nằm giấu kín giữa tấm thảm ló sàn và cơ thể Paola. Cô vẫn đang bất tỉnh.
Dante sục sạo khắp phòng, cả trong tủ quần áo và phòng tắm, nhưng không thấy Andrea Otero đâu cả, chiếc đĩa cũng đã mất tăm sau khi bị văng ra giữa lúc vật lộn.
Một vết máu trên cửa sổ khiến anh ta đứng khựng lại, anh ta bất giác tự hỏi liệu có lẽ nào cô phóng viên lại đi được trên không như Chúa đã đi trên mặt nước. Hay là cô ả trèo được như mèo?
Ngay sau đó anh ta nhận ra là căn phòng này cao đúng bằng mái tòa nhà bên cạnh. Tòa nhà này đứng ngay sát Tu viện Santa Maria de la Paz. Một công trình tuyệt đẹp do kiến trúc sư Branmante thiết kế và xây dựng.
Andrea thì quan tâm gì đến việc ai là người xây tu viện. Nhưng cô trèo thoăn thoắt qua mái nhà lợp ngói đỏ rực dưới ánh bình minh, cố gắng thu mình kín đáo để không thu hút sự chú ý của một vài vị khách du lịch đến tham quan tu viện quá sớm. Cái đích mà cô nhắm tới là đầu kia tòa nhà, nơi có một cửa sổ đang mở, hứa hẹn sẽ giúp cô trốn thoát. Cô đã leo được nửa đường. Tu viện có hai đỉnh tháp cao, mái dốc ngược khá nguy hiểm, phía dưới khoảng 10m là khoảng sân lát đá.
Hạ bộ của của Dante vẫn còn đau buốt nhưng anh ta vẫn nghiến răng phớt lờ. Anh ta nâng cửa kính lên và trèo ra đuổi theo người phóng viên. Cô ngoái đầu nhìn lại và trông thấy anh ta đã đặt chân lên mái nhà, bắt đầu thoăn thoắt đuổi theo cô mỗi lúc một nhanh. Giọng quát của Dante làm cô đứng khựng lại.
“Đừng cử động.”
Andrea quay đầu lại. Dante đang chĩa khẩu súng vào người cô. Một khẩu súng không còn bắn được, nhưng tất nhiên là Andrea không biết điều đó. Cô băn khoăn tự hỏi không biết thằng cảnh sát khốn kiếp này có điên đến mức dám nổ súng ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu nhân chứng như thế này không, bởi vì đến lúc này các khách du lịch đã nhìn thấy anh taọ bắt đầu tò mò chỉ trỏ và kháo nhau về màn kịch căng thẳng đang diễn ra trên đầu mình. Số lượng khách du lịch tập trung phía dưới mỗi lúc một đông hơn. Thật tiếc là Dicanti vẫn đang bất tỉnh, nếu không cô đã được tận mắt chứng kiến một ví dụ sinh động mà trong tâm lý học hình sự gọi là Hiệu ứng Người bàng quan. Đây là một giả thuyết đã được chứng minh nhiều lần rằng số lượng người chứng kiến cảnh một người đang gặp nguy hiểm càng tăng, thì khả năng nạn nhân được cứu lại càng giảm, chỉ có số lượng người chỉ trỏ và bàn tán với nhau thì mỗi lúc một tăng.
Trước ánh mắt tò mò của các khách du lịch, Dante chậm rãi tiến những bước ngắn về phía người phóng viên.
Đến gần anh ta nhận ra là tay cô vẫn đang cầm chiếc đĩa.
Vậy là cô ta đã nói thật, nhưng thật là sai lầm ngu ngốc khi ném tất cả những chiếc đĩa còn lại đi. Giờ thì chiếc đĩa còn lại càng trở nên quan trọng.
“Đưa cho tôi chiếc đĩa và tôi sẽ đi ngay. Tôi thề đấy. Tôi không muốn làm hại cô.” Dante nói dối.
Andrea đang khiếp đảm, nhưng cô vẫn tỏ ra cứng cỏi và tự tin khiến một thượng sĩ thủy quân lục chiến dày dạn chiến trận mà nhìn thấy cô lúc này cũng phải xấu hổ.
“Đừng hòng! Ông mà không đi là tôi sẽ ném nó xuống kia đấy.” Dante đứng khựng lại, phân vân không biết làm gì.
Andrea đang chìa tay ra vung vẩy. Chỉ cần liệng nhẹ một cái là chiếc đĩa DVD sẽ bay như một chiếc đĩa Frisbee ([1]) cho mà xem. Rất có thể nó sẽ vỡ khi chạm đất, hoặc cũng có thể nó sẽ gặp một làn gió nhẹ và một ông khách hiếu kỳ dưới kia sẽ dễ dàng tóm được. Lúc anh ta xuống đến nơi chiếc đĩa đã bốc và thế là ô hô, vĩnh biệt nhé.
Rủi ro quá cao.
Chiếu tướng? Làm gì bây giờ? Đánh lạc hướng đối phương cho đến khi cán cân nghiêng về phía có lợi cho mình.
“Quý cô,” - Dante nói to cho mọi người ở dưới nghe thấy. “Đừng nhảy. Tôi không biết điều gì đã xô đẩy cô đến hành động này nhưng cuộc đời đẹp lắm. Cô cứ nghĩ mà xem, rồi cô sẽ thấy còn rất nhiều lý do để tiếp tục sống.”
Phải làm theo cách này thôi, Dante tự nhủ. Đến thật gần để giúp người phụ nữ có khuôn mặt đầm đìa máu đang trèo lên nóc nhà để đe dọa tự vẫn, tìm cách giữ cô ta lại không để ai để ý là mình giật chiếc đĩa, và trong khi chúng ta lăn trên mái nhà thì cô ta bị trượt chân. Ta không cứu được cô ấy. Một bi kịch. Sẽ có người ở các cấp phù hợp giải quyết Dicanti và Fowler. Họ sẽ biết phải gây áp lực như thế nào.
“Đừng nhảy. Hãy nghĩ đến gia đình cô.”
“Ông gào cái quái gì vậy, đồ voi răng mấu kia?” Andrea tròn mắt nhìn anh ta, tôi có định nhảy đâu!”
Đám đông hiếu kỳ bên dưới đang chỉ trỏ về phía cô.
Chẳng có ai gọi cảnh sát. Lẻ tẻ vài người còn hét lên, “đừng nhảy, đừng nhảy.” Không ai nhận thấy điều lạ lùng là người tỏ ra muốn cứu cô ta lại đang vung vẩy một khẩu súng ngắn. Mà nói cho đúng thì họ không nhận ra rằng người hùng định cứu cô gái đang cầm khẩu súng trong tay trái. Dante sung sướng như mở cờ trong bụng.
Anh ta đang tiến rất gần đến bên cô phóng viên trẻ.
“Đừng sợ. Tôi là một sĩ quan cảnh sát đây mà!” Chỉ đến lúc này Andrea mới nhận ra kẻ theo đuổi cô đang âm mưu điều gì. Anh ta chỉ còn cách cô gần hai mét.
“Đừng có lại gần, đồ bò sát kia. Tôi sẽ ném nó đi đấy!” Đám đông hiếu kỳ lại tưởng rằng họ nghe thấy cô nói cô sẽ ném mình xuống khỏi mái nhà vì họ không để ý đến chiếc đĩa cô đang giữ trong tay. Mỗi lúc lại có thêm những tiếng hét, “Đừng! Đừng!” Và một vài khách du lịch còn định đi xa tới mức sẵn sàng dành cho Andrea tình yêu bất diệt của mình nếu cô chịu xuống khỏi mái nhà.
Cánh tay chìa ra của Dante đã chạm vào gót chân Andrea. Cô quay người đối mặt với anh ta và bước lùi lại, loạng choạng trượt thêm vài cm xuống phía dưới. Đám đông - đến lúc này trong sân tu viện đã có đến năm chục người, và các khách thuê phòng trong khách sạn cũng thò đầu ra khỏi cửa sổ - đều nín thở.
Đột nhiên ai đó hét lên, “Trông kìa, một vị linh mục!”
Dante quay người lại. Fowler đã đặt chân lên mái nhà, mỗi tay cầm một viên ngói.
“Không phải ở đây, Anthony!” Dante thét lên.
Fowler không thèm để ý. Ông vung tay ném mạnh một viên ngói, một cú ném cực kỳ chính xác. Dante vẫn còn gặp may. Anh ta chỉ còn đủ thời gian lấy tay che mặt. Nếu không, có lẽ thay vì tiếng rắc rắc mà anh ta nghe thấy khi viên ngói chạm vào cánh tay phải là tiếng sọ anh ta nứt mới đúng. Cú ném làm Dante mất thăng bằng, ngã xuống và bắt đầu lăn xuống khỏi mái nhà, sát về phía mép. Bằng phép màu nào đó, anh ta kịp chộp lấy đầu máng thoát nước mưa thò ra hẳn khỏi mái nhà và treo lủng lẳng cách mặt đất khoảng ba mét, chân quặp chặt quanh một trong những cây cột vô giá của Bramante. Ba người trong đám đông hiếu kỳ vô dụng chạy ra giúp Dante, lúc này giống một con rối gãy vụn hơn là một người lực lưỡng như trước đó vài phút, trượt dần xuống đất. Anh ta vừa thều thào xong vài câu cảm ơn thì ngất đi.
Fowler đứng đối diện với Andrea trên má
“Cô Otero, xin làm ơn trèo quay vào phòng trước khi cô tự làm mình đau đấy.”
❀ ❀ ❀
[1] Loại ra nhựa trẻ em thường dùng để ném truyền cho nhau.