Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trụ Sở Uacv
Số 3, Phố Lamarmora

❊ ❊ ❊

Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 9:15 sáng

Đó chỉ là một hình ảnh rất mờ trên màn hình máy tính.

Người chụp ảnh đã chụp bên trong nhà nguyện, và trên nền ảnh là Karosky, tất nhiên là trong bộ dạng của cha Francesco. Người kỹ thuật viên phóng to hình ảnh đó lên 160 lần. Nhưng ngay cả như vậy cũng khó có thể nhận ra điều gì cụ thể.

“Có vẻ không ăn thua” Fowler sốt ruột xen vào.

“Bình tĩnh nào cha. - Troy đã bước vào phòng, trên tay ôm một chồng tài liệu. - Angelo là điêu khắc gia về khoa học hình sự của chúng tôi. Một chuyên gia hàng đầu về tái tạo hình ảnh, và tôi tin là cậu ấy sẽ tìm ra cách làm rõ khuôn mặt này mà. Tôi nói đúng không, Angelo?”

Angelo Biffi, một trong những kỹ thuật viên của UACV, chắc hẳn cũng chỉ vừa mới ngủ dậy bên chiếc máy tính của anh ta. Mái tóc bù xù của chàng trai phủ lòa xòa trên cặp kính cận dày như đít chai; trông Angelo cũng chỉ khoảng ngoài ba mươi tuổi. Anh ta ngồi lọt thỏm trong góc làm việc của mình, sau một chiếc bàn lớn, thiếu ánh sáng, lổn nhổn những miếng pizza ăn dở, nước thơm cologne đại hạ giá...Hơn chục chiếc màn hình thế hệ tân tiến nhất đóng vai trò như chiếc cửa sổ. Sau khi liếc nhìn qua một lượt, Fowler tự nhủ chắc hẳn Angelo thích ngủ ngay bên cạnh những chiếc máy tính của anh ta hơn là về nhà. Nhìn thoáng qua cũng có thể thấy rằng Angelo là một con ngiện kỹ thuật, mặc dù anh chàng khá đẹp trai với một nụ cười nhút nhát luôn hiện trên khuôn mặt.

“Cha thấy đấy, ý tôi là, chúng tôi...không... hay đúng hơn là tôi...”

“Cứ nói thẳng ra đi, Angelo, mà thôi làm ngụm cà phê đã.”

Paola chìa cho anh ta cốc cà phê mà Fowler đã mua cho Dante cách đó nửa tiếng.

“Cám ơn, tiến sĩ. Khoan đã, lạnh quá!”

“Ôi, đừng lo, ngoài kia trời nóng lắm rồi. Sau này khi anh già đi anh sẽ nhìn lại và bảo, 'Tháng tư rồi, nóng thật đấy, nhưng cũng không nóng bằng cái năm mà giáo hoàng John Paul II qua đời.' Cứ đợi rồi xem.”

Fowler ngạc nhiên nhìn Dicanti. Tay cô đang đặt trên vai Angelo để động viên chàng trai. Mặc dù đang tan nát cõi lòng vì cái chết của Pontiero mà Paola vẫn cố gắng nói đùa để che giấu. Cô hầu như không chợp mắt được phút nào, hai mí mắt sưng húp híp, trong khi tâm trạng cô là một mớ rối bời, đau đớn và căm hận. Chẳng cần phải là một linh mục hoặc một nhà tâm lý cũng nhận ra điều đó.

Và bất chấp thực tế đó, cô vẫn đang tìm cách giúp chàng trai cảm thấy bình tĩnh hơn trước một vị linh mục mà anh ta có vẻ e ngại. Và đúng lúc đó, Fowler nhận ra là ông đã yêu cô, nhưng ông nhanh chóng rũ mạnh ý nghĩ đó ra khỏi đầu, ông vẫn không thể nào quên nỗi tủi hổ mà cô đã khiến ông phải trải qua trong văn phòng trước đó vài phút.

“Hãy giải thích công việc của anh cho cha Fowler nghe,” Paola nói, chắc chắn ông ấy sẽ rất thích cho mà xem.”

Được khích lệ, chàng trai sôi nổi hẳn lên.

“Hãy nhìn vào màn hình này. Chúng tôi đã...hoặc đúng hơn là tôi, thôi được rồi, tôi đã viết một phần mềm đặc biệt có tác dụng suy diễn hình ảnh. Như chúng ta đã biết, mỗi hình ảnh đều baoồm các điểm màu được gọi là điểm ảnh (pixel). Một hình ảnh thông thường được tạo nên bởi 2500 x 1750 điểm ảnh, nhưng trong trường hợp này chúng ta chỉ quan tâm đến một góc nhỏ của bức ảnh, do vậy chúng ta không cần đến những phần kia. Phóng to hình ảnh lên như quý vị thấy trên màn hình đây chỉ làm hình ảnh trở nên nhòe nhoẹt. Thông thường khi một chương trình tìm cách phóng to hình ảnh, nó sẽ sử dụng phương pháp lập phương kép, có nghĩa là nó sẽ phải tính đến cả màu sắc của tám điểm ảnh xung quanh điểm ảnh mà ta muốn phóng to. Vì vậy cuối cùng vẫn là phóng to cả một mảng màu nhòe nhoẹt. Nhưng với chương trình của tôi...”

Paola liếc nhìn Fowler trong lúc ông ta ghé sát mặt vào màn hình máy tính. Vị linh mục đang ép mình phải chăm chú lắng nghe lời giải thích của Angelo để chế ngự những cảm xúc đau đớn trong lòng mình cách đó vài phút. Ngay lúc này ai nhìn ông cũng có thể nhận ra rằng việc phải nhìn lại những bức ảnh khủng khiếp mà Dante mang đến đã khiến Fowler hoàn toàn suy sụp. Mặc dù vậy ông vẫn đang cố gắng bắt mình phải tỏ ra có cảm tình với một chàng thanh niên mà có lẽ ông sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Dicanti yêu ông vì điều đó, nhưng cô vội vàng rũ mạnh ý nghĩ này ra khỏi đầu. Tình huống khó xử xảy ra trong văn phòng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô.

“...và trên cơ sở xem xét những biến số trong các điểm ánh sáng, chúng ta hãy xem xét một chương trình xử lý thông tin ba chiều có thể làm được gì nhé. Nó được xây dựng dựa trên một thuật toán rất phức tạp mà phải mất vài giờ mới tự diễn giải xong.”

“Mẹ khỉ, Angelo, anh gọi chúng tôi xuống đây để nghe chuyện này à?”

“Nhưng đây, cô sẽ thấy...”

“Đừng lo, Angelo. Dicanti này, theo tôi thì anh chàng thông minh này đang cố gắng giải thích cho chúng ta biết là chương trình này đã chạy được vài tiếng rồi và chỉ trong thời gian ngắn nhất sẽ cho kết quả.”

“Chính xác, mà kia kì đang in ra kết quả đấy.”

Chiếc máy in laser trước mặt Dicanti kêu rì rì rồi đẩy ra một tờ giấy in hình một người đàn ông đứng tuổi, đôi mắt hơi mờ, nhưng dù sao thì tổng thể bức ánh cũng rõ nét hơn ban đầu rất nhiều.

“Làm tốt lắm, Angelo. Dù không đủ nét để nhận dạng hắn, nhưng ít nhất thế cũng là khởi đầu tốt rồi. Nhìn xem này.”

Fowler chăm chú nhìn những đặc điểm trong bức ảnh.

Troy, Dicanti và Angelo nhìn ông ta, chờ đợi.

“Tôi có thể nói chính là hắn, nhưng rất khó khẳng định chính xác vì không có đôi mắt. Hình dáng của hốc mắt và một cái gì đó, cái gì đó rất khó định nghĩa, cho tôi biết đó chính là hắn. Nhưng nếu hắn đi ngang qua mặt tôi trên phố chắc tôi cũng không để ý.”

“Vậy là chúng ta lại sa vào ngõ cụt à?”

“Chưa đâu - Angelo gợi ý - Tôi có một chương trình có thể tạo ra hình ảnh ba chiều từ một vài dữ liệu thôi. Tôi nghĩ những gì chúng ta có trong tay cũng là quá đủ rồi. Tôi đang cố xây dựng lại hình ảnh người kỹ sư này.”

“Kỹ sư nào?” Paola buột miệng hỏi.

“Vâng, tay kỹ sư Karosky ấy, chẳng phải hắn đã cải trang thành một tu sĩ dòng Carmenlite và đánh lừa cô là gì. Trông mặt cô kìa, Dicanti.”

Troy vội vàng dùng mắt ra hiệu cho Paola, tay ông ta ra hiệu sau lưng Angelo. Paola chợt nhớ ra rằng Angelo hầu như chưa biết gì về vụ này. Cô cũng biết rằng vị giám đốc đã ra lệnh cho bốn kỹ thuật viên tham gia điều tra hiện trường giết hại hồng y Robayra và Pontiero không được về nhà. Ông ta chỉ cho phép họ gọi điện về nhà giải thích qua loa, rồi cách ly họ trong một phòng mà các nhân viên thường ngồi khi uống cà phê. Troy có thể rất mạnh tay khi cần thiết, nhưng ông ta cũng là người sếp rất công bằng: tiền thanh toán làm thêm giờ được tính cao gấp ba lần so với bình thường.

“À, đúng rồi, chẳng biết tôi đang nghĩ gì vậy không biết? Tiếp tục đi Angelo.”

Rõ ràng là Troy đang thực hiện phân chia thông tin thành nhiều cấp độ khác nhau nên mỗi bộ phận chỉ nắm được một phần của bức tranh toàn cảnh. Không ai biết rằng họ đang điều tra cái chết của hai vị hồng y. Mặc dù vậy, chắc chắn là điều này khiến cho công việc của Paola trở nên khó khăn hơn, đó là chưa kể nó khiến cô nghi ngờ sâu sắc không biết ngay cả mình cũng đã nắm được tất cả nhưng yếu tố trong vụ án này hay chưa.

“Như tôi đang nói, tôi đã bắt tay vào việc phục hồi hình ảnh của người kỹ sư này rồi. Tôi nghĩ rằng trong vòng nửa tiếng nữa chúng ta sẽ có một hình ảnh ba chiều về bức ảnh của ông ta từ năm 1995, sau đó chúng ta có thể so sánh với hình ảnh vừa chụp năm 2005. Nếu lát nữa quý vị quay lại, chắc chắn tôi sẽ có điều gì đó rõ ràng hơn.”

“Thế thì quá tốt. Nếu hai vị không phản đối, thưa đức cha và thanh tra Dicanti, tôi muốn chúng ta tóm tắt lại toàn bộ vụ án này trong phòng giao ban. Angelo, lát nữa chúng tôi sẽ gặp lại cậu nhé.”

“Rõ, thưa giám đốc Troy.”

Ba người quay lên phòng giao ban, cách đó hai tầng.

Vừa bước vào phòng Paola đã choáng váng nhớ ra rằng lần gần đây nhất ngồi trong phòng này, cô đã ngồi gần như suốt đêm với Pontiero.

“Xin phép được hỏi hai vị đã làm gì với Phó Chánh thanh tra Dante vậy?”

Paola và Fowler liếc nhìn nhau. Cả hai cùng lắc đầu phủ nhận.

“Hoàn toàn không có gì

“Thế thì tốt. Hy vọng là lúc nãy tôi nhìn thấy anh ta vùng vằng chạy ra khỏi phòng không phải vì hai người. Sẽ là tốt nhất nếu anh ta giận dữ như vậy chỉ vì kết quả trận bóng đá hôm chủ nhật, bởi vì tôi không muốn Cirin hay ông bộ trưởng nội vụ có cớ để nói những lời không hay.”

“Tôi nghĩ ông không việc gì phải lo lắng cả. Dante vẫn đang toàn tâm toàn ý trong nhóm mà.” Paola nói dối.

“Tại sao tôi lại không thấy như thế nhỉ? Mới đêm qua thôi anh chàng đó còn cứu cô thoát chết trong gang tấc mà, Dicanti. Cô có muốn cho tôi biết Dante đi đâu không?”

Paola im lặng. Cô không thể nói với Troy vấn đề nội bộ của nhóm. Cô vừa mở miệng định nói gì đó thì bất ngờ một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía ngoài cửa.

“Tôi ra ngoài hút thuốc một lát.” Dante, với chiếc áo khoác bằng da lộn và nụ cười châm biếm như mọi khi, đang đứng ở cửa phòng giao ban.

Troy nhìn anh ta với ánh mắt hoài nghi.

“Hút thuốc là một trong những tội lỗi lớn nhất trước Chúa đấy, Dante.”

“Chúng ta ai mà chẳng chết vì một lý do nào đó.”

Paola kín đáo quan sát Dante khi anh ta bước đến kéo một chiếc ghế bên cạnh Fowler, như thể giữa hai người hoàn toàn không có chuyện gì vừa xảy ra. Hai cái lườm hằn học nhanh như chớp đủ để thuyết phục Paola rằng mọi chuyện vẫn chưa có gì là êm ả như mọi người muốn.

Chỉ cần họ đối xử với nhau một cách văn minh và chừng mực trong vài ngày tới, thì cuối cùng mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi. Điều cô không thể hiểu là tại sao người đồng nghiệp từ Vatican của mình có thể dẹp nỗi tức giận qua một bên nhanh đến thế. Chắc chắn đã xảy ra.

“Được rồi,” Troy nói. “Vụ án khốn kiếp này một lúc lại thêm phức tạp. Hôm qua, ngay giữa ban ngày ban mặt, chúng ta đã mất đi một trong những cảnh sát kỳ cựu nhất mà tôi từng biết, vậy mà không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. Chúng ta thậm chí còn không thể tổ chức một đám tang công khai, ít nhất thì cũng là cho đến khi chúng ta tìm ra được lời giải thích thỏa đáng cho cái chết của anh ấy. Đó là lý do tại sao tôi muốn chúng ta cùng tập trung ở đây. Hãy kể lại tho tôi tất cả những gì cô biết, Paola.”

“Từ khi nào?”

“Từ đầu đi. Khái quát vụ án từ đầu đến giờ.”

Paola đứng dậy và đi đến bên chiếc bảng đen. Khi đứng thẳng, với viên phấn hoặc cái gì đó trên tay, cô có khả năng tư duy sắc sảo hơn rất nhiều.

“OK, tôi xin bắt đầu vậy. Victor Karosky, một linh mục có tiền sử lạm dụng tình dục trẻ em, đã trốn khỏi một bệnh viện tư, với chế độ bảo vệ rất lỏng lẻo. Tại bệnh viện này người ta đã liên tục tiêm cho hắn những liều lớn của một loại thuốc có tác dụng thiến bỏ ham muốn tình dục, nhưng đồng thời lại kích thích sự hung hăng bạo lực trong con người hắn. Từ tháng 6 năm 2000 cho đến cuối năm 2001, hoàn toàn không có dấu vết gì về hành tung của hắn. Năm 2001, dưới một cái tên giả, hắn đã lén lút khoác cho mình vỏ bọc là một tu sĩ dòng Carmenlite tại Nhà thờ Santa Maria ở Traspontina, chỉ cách Quảng trường Saint Peter có vài bước chân.”

Paola vạch vài nét trên tấm bảng và bắt đầu xây dựng một lịch trình của tên giết người.

“Thứ sáu, ngày 1 tháng 4, chỉ hai mươi bốn tiếng trước khi Giáo hoàng John Paul II qua đời, Karosky đã bắt cóc vị hồng y người Italia là Enrico Portini ngay tại tòa dinh thự Madre Pie. Chúng ta phải xác định xem vết máu trong hầm mộ có trùng khớp với máu của hai hồng y không?

Troy gật đầu.

“Karosky đã đưa Portini đến Santa Maria, tra tấn ông, và đưa xác ông quay lại chính nơi mà người ta đã nhìn thấy hồng y lần cuối cùng khi ông còn sống: đó là nhà nguyện trong dinh thự. Thứ bảy, ngày 2 tháng 4: thi thể của Portini được phát hiện đúng trong đêm Giáo hoàng qua đời, mặc dù lực lượng Vigilanza của Vatican đã quyết định thủ tiêu hiện trường, vì tin rằng đó là hành động bột phát của một kẻ bệnh hoạn. Thật may mắn là thông tin không hề bị rò rỉ ra ngoài, phần lớn là nhờ tinh thần trách nhiệm của những người sống trong tòa nhà đó. Chủ nhật, ngày 3 tháng 4: Hồng y người Argentina là Emillo Robayra đến Rome bằng chiếc vé một chiều. Giả thuyết của chúng ta là ai đó đã đón ông ta tại sân bay hoặc trên đường tới dinh thự Santi Ambrogio dành cho các linh mục, nơi theo dự kiến ông ta sẽ có mặt vào tối chủ nhật. Chúng ta đã biết là ông ta không bao giờ đến đó. Chúng ta có tìm được thông tin nào có ích từ hệ thống camera giám sát của sân bay không?”

“Chưa có ai kiểm tra cả. Chúng ta không có đủ người,” Troy trả lời vẻ biết lỗi.

“Chúng ta có thừa người là khác.”

“Tôi không thể huy động thêm người vào vụ này được. Điều quan trọng là phải bảo đảm bí mật tuyệt đối, theo đúng yêu cầu của Tòa thánh. Phải tùy cơ ứng biến thôi, Paola. Tự tôi sẽ đi lấy những cuốn băng.”

Dicanti bĩu môi, nhưng thực ra cô cũng không ngạc nhiên trước phản ứng của Troy.

“Vẫn chủ nhật, ngày 3 tháng 4. Karosky bắt cóc Robayra và đưa ông xuống hầm mộ. Sau đó hắn tra tấn vị hồng y hơn một ngày liền, để lại những thông điệp trên thi thể ông và cả tại hiện trường vụ án nữa. Câu để lại trên thi thể được trích từ Kinh Phúc âm: “Và thầy sẽ trao cho con chìa khóa của Nước Trời.” Đây là câu mà Chúa đã nói khi lựa chọn tông đồ Peter làm ười đứng đầu tối cao của Nhà thờ Công giáo. Câu này và câu viết bằng máu trên nền nhà, cộng với những vết cắt trên thi thể, cho phép chúng ta suy ra rằng kẻ giết người đang nhắm đến Hội nghị bầu Giáo hoàng.

Thứ hai; ngày 4 tháng 4: Nghi phạm đã kéo xác nạn nhân vào trong một nhà nguyện và bình tĩnh gọi điện cho cảnh sát trong vỏ bọc là cha Francesco Tomas. Thậm chí hắn còn lạnh lùng lấy chiếc kính của Hồng y Robayra để sử dụng như một trò trêu ngươi. Thông tin về vụ giết người này được thông báo cho UACV và giám đốc Troy đã liên hệ với Camilo Cirin.”

Paola ngừng lại và nhìn xoáy vào Troy.

“Khi ông nhấc điện thoại lên gọi cho ông ta, Cirin đã biết ngay kẻ giết người là ai, mặc dù ông ta không bao giờ nghi ngờ hắn là một kẻ giết người hàng loạt. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tôi tin là Cirin biết tên kẻ giết Portini ngay từ tối hôm chủ nhật. Có lẽ ông ta có thể tiếp cận cơ sở dữ liệu của VICAP; chỉ cần gõ từ khóa 'những bàn tay bị cắt rời' là có thể gợi ra vài vụ ngay. Mạng lưới quan hệ của ông ta đã giúp Cirin liên lạc được với Thiếu tá Fowler, và ông ấy đã tới đây ngay tối hôm mồng 5 tháng 4. Nhiều khả năng kế hoạch ban đầu không bao gồm chúng ta. Chính Karosky đã đưa chúng ta vào trò chơi này, một cách hoàn toàn cố ý. Vấn đề mấu chốt của vụ án này là tại sao.”

Paola vạch một đường cuối cùng.

“Thứ tư ngày 6 tháng 4: trong khi Dante, Fowler và tôi đang lần theo dấu vết của các nạn nhân từ nơi ở của họ thì thám tử Maurizio Pontiero đã bị Victor Karosky đánh chết trong hầm mộ nhà thờ Santa Maria ở Traspontina.”

“Chúng ta tìm được hung khí chưa?” Dante hỏi.

Không có dấu vân tay để lại, nhưng có thể nói chúng ta đã xác định được hung khí gây án.” Troy trả lời. “Karosky cắt vài nhát trên cơ thể Pontiero, nhiều khả năng là bằng một con dao làm bếpc sắc và đánh anh ấy bằng một cây giá nến bằng đồng được vứt lại hiện trường. Nhưng tôi cũng không có nhiều hy vọng lắm theo hướng này.

“Tôi có thể hỏi tại sao được không?”

“Vì đó không phải quy trình thông thường của chúng tôi. Công việc của chúng tôi là xác định danh tính thủ phạm. Thường thì khi chúng tôi biết chắc kẻ giết người là ai, coi như nhiệm vụ của chúng tôi đã hoàn thành. Nhưng bây giờ chúng tôi phải áp dụng tất cả kiến thức của mình để xác định xem hắn ở đâu. Việc xác định danh tính hắn hóa ra cũng chỉ là bước khởi đầu. Đó là lý do mà những đóng góp của Dicanti lại trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.”

“Xin được ngả mũ trước Thanh tra Dicanti. Cô vừa hoàn thành một bản báo cáo khái quát rất ấn tượng.” Fowler nói vẻ thán phục.

“Rất sắc bén,” Dante đế vào, đầy vẻ chế giễu.

Paola có thể cảm nhận được sự tức tối trong giọng nói của anh ta, nhưng cô quyết định tốt nhất là phớt lờ điều đó đi, ít nhất là trong lúc này.

“Tóm tắt hay lắm, Dicanti,” Troy cũng tán dương cô.

“Bước tiếp theo là gì đây? Cô đã thâm nhập được vào đầu Karosky chưa? Cô đã bao giờ gặp phải tên nào tương tự như thế này chưa?”

Paola băn khoăn trong giây lát trước khi trả lời.

“Tất cả những người có đầu óc lành mạnh đều giống nhau, nhưng mỗi người tâm thần lại điên theo một kiểu của riêng mình.”

“Điều đó thì đâu có nói lên điều gì, ngoài việc cho Chúng tôi biết rằng cô đã đọc Anna Karenina. ([1]) Troy hỏi.

“À, chúng ta rất có thể sẽ mắc sai lầm khủng khiếp nếu nghĩ rằng tên giết người hàng loạt nào cũng giống nhau. Có thể là ông thích tìm kiếm những quy tắc ngón tay cái, những ví dụ tương tự, rút ra kết luận từ những vụ xảy ra trước đó, nhưng sự thật thì mỗi kẻ bệnh hoạn này đều là một cá thể đơn độc sông cách xa loài người hàng triệu triệu năm ánh sáng. Chúng chẳng giống với ai hết. Chúng không phải là con người. Ở chúng hoàn toàn không có lòng thương cảm. Cảm xúc của chúng đã bị triệt tiêu. Điều khiến chúng giết người, khiến chúng tin rằng bản ngã của chúng quan trọng hơn mạng sống của bất kỳ ai khác, những lý do mà chúng viện ra để bao biện cho sự bệnh hoạn của mình - tôi không thèm quan tâm. Tôi không hề cố gắng hiểu chúng hơn làm gì ngoài mức độ cần thiết nhất định đủ để tóm chúng mà thôi.”

“Đó chính là lý do tại sao chúng ta phải biết bước tiếp theo là gì.”

“Rõ ràng là hắn sẽ lại tiếp tục giết người. Nhiều khả năng hắn sẽ tìm kiếm một vỏ bọc mới hoặc có khi hắn đã có rồi cũng nên. Nhưng hắn sẽ không có cơ hội tập luyện vỏ bọc đó giống như khi hắn đóng giả làm cha Francesco trong vài năm liền. Có lẽ trong lĩnh vực này cha Fowler sẽ giúp được chúng ta chút gì đó.”

Vị linh mục đăm chiêu gật đầu.

“Tất cả những gì tôi biết đều nằm trong bộ hồ sơ tôi chuyển cho cô, tiến sĩ ạ. Nhưng còn điều này tôi muốn cho quý vị thấy.”

Trên bàn có một bình nước cùng với vài chiếc cốc.

Fowler đổ nước vào đầy một nửa chiếc cốc và thả chiếc bút chì của mình vào trong.

“Tôi mất rất nhiều công sức để tập suy nghĩ giống như hắn. Hãy nhìn chiếc cốc này. Nó trong suốt như nước vậy, nhưng khi tôi thả chiếc bút chì vào đó, một chiếc bút chì thoạt trông có vẻ như thẳng tuột thành một khối, giờ đây trong nước trông nó lại hóa thành hai. Cũng tương tự như vậy, thái độ tưởng chừng như nhất quán của hắn lại luôn thay đổi và chuyển dịch ở những thời khắc quan trọng, giống như một đường thẳng bỗng dưng gãy khúc và chạy theo hướng hoàn toàn khác.”

“Điểm mà nó tách ra chính là chìa khóa.”

“Cũng có thể. Tôi không hề ghen tị với cô về công việc của cô, Dicanti ạ. Nhưng Karosky là một kẻ lúc này thì phản kháng chống lại những điều tội lỗi và bất công, để rồi lúc khác lại phạm phải một tội lỗi khủng khiếp hơn nhiều. Tôi chỉ biết là giờ đây chúng ta phải tìm hắn xung quanh các hồng y. Hắn sẽ lại tìm cách giết người, và hắn sẽ không dừng lại lâu đâu. Hội nghị bầu Giáo hoàng mỗi lúc một gần hơn rồi.”

Cả nhóm quay lại phòng thí nghiệm của Angelo trong trạng thái hơi bải hoải. Người kỹ thuật viên trẻ được giới thiệu với Dante, nhưng anh ta phớt lờ không đáp lại.

Paola không khỏi bực mình vì sự thô lỗ của anh ta. Dante trông khá quyến rũ chỉ trừ một điều bản chất anh ta là người cực kỳ khó chịu. Nhưng những câu đùa cợt cay độc của anh ta chẳng hề che giấu được nhiều; đơn giản chúng là những gì đáng gọi là tốt đẹp nhất về con người anh ta.

Angelo trình bày kết quả như đã hứa. Anh ta gõ bàn phím và trên hai màn hình xuất hiện những hình ảnh ba chiều, hiện lên từ những sợi mảnh màu xanh trên nền đen.

“Có đắp da đắp thịt vào được không?”

“Chắc chắn rồi. Sau đây chúng sẽ có da, chỉ là phác thảo thôi, nhưng cũng gọi là có da có thịt.”

Màn hình bên trái hiển thị hình ảnh khuôn mặt của Karosky năm 1995, trong khi màn hình bên phải hiển thị nửa đầu trên, theo bức ảnh được khôi phục lại trong nhà thờ Santa Maria ở Traspontina.

“Tôi không thể tái tạo phần mặt dưới vì có bộ râu quai nón. Chúng ta cũng không thể nào xác định được đôi mắt một cách chính xác. Trong bức ảnh mà họ đưa cho tôi, anh ta bước đi với đôi vai hơi chúi về phía trước.”

“Anh có thể copy cằm của mẫu đầu tiên và lắp vào cái đầu mới được không?”

Angelo trả lời bằng những thao tác nhoay nhoáy trên bàn phím cùng những cái clich chuột. Trong vòng chưa đến hai phút, yêu cầu của Fowler đã được thực hiện xong.

“Angelo, hãy cho tôi biết anh đánh giá mức độ tin cậy của mẫu thứ hai này là bao nhiêu phần trăm?” Vị linh mục hỏi.

Anh chàng kỹ thuật viên hơi bối rối.

“À, ông biết đấy...phải cân nhắc cả thực tế là ánh sáng tại thời điểm chụp cũng không bảo đảm cho lắm...”

“Tôi không hỏi chuyện đó, Angelo. Chúng tôi biết điều đó rồi mà,” Troy chen vào.

Paola lên tiếng, cố gắng nói giọng dịu dàng và nhẹ nhàng nhất mà cô có thể.

“Nghe này, Angelo, không có ai ở đây đánh giá việc anh vừa tạo ra một mẫu xấu hay đẹp. Chúng tôi chỉ muốn biết chúng tôi có thể tin tưởng vào những mẫu này đến mức độ nào.”

“Vâng, trong khoảng 75-85% gì đó. Không hơn.”

Fowler chăm chú nhìn lại hai màn hình. Cả hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau. Cái mũi sau này lớn hơn, xương gò má cao hơn. Nhưng không biết chúng là những đặc điểm tự nhiên hay do cải trang?

“Angelo, anh hãy xoay lại cả hai hình ảnh theo chiều ngang và đo kích thước của ương gò má. Thế, thế. Đúng rồi... Đó chính là điều mà tôi lo ngại.”

Cả bốn người cùng nín thở nhìn ông ta.

“Điều gì cơ?”

“Đây không phải khuôn mặt của Karosky. Một người nghiệp dư dùng đồ trang điểm không bao giờ có thể tạo ra những khác biệt về kích thước xương gò má được. Có thể là một chuyên gia hóa trang Hollywood có thể làm được bằng cách sử dụng các khuôn cao su mềm, nhưng chắc chắn chỉ cần nhìn gần là phát hiện được ngay. Hắn không thể nào duy trì kiểu ngụy trang đó lâu đến mấy năm như vừa rồi được.”

“Có nghĩa là?”

“Chỉ có một cách giải thích duy nhất. Karosky đã phẫu thuật lại khuôn mặt. Kẻ mà chúng ta đang tìm kiếm chỉ là một bóng ma.”

❀ ❀ ❀

[1] Tiểu thuyết của đại văn hào Nga Lev Tolstoi. Câu mở đầu trong tiểu thuyết này là “Mọi gia đình hạnh phúc đều giống nhau, nhưng mỗi gia đình bất hạnh lại bất hạnh theo cách riêng của mình.” Paola đã nhại lại ý này.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.