Thứ năm ngày 7 tháng 4 năm 2005, 2:45 chiều.
“Dinh thự Saint Ambrogio xin nghe.”
“Xin chào. Cho phép tôi được nói chuyện với Hồng y Robayra,” cô nhà báo trẻ trả lời bằng thứ tiếng Italia cực tồi.
Giọng nói ở đầu kia hơi bối rối.
“Xin phép được hỏi ai đang nói đấy ạ?”
Cũng không có gì nhiều; giọng của người nói chỉ hơi xao động. Nhưng đối với cô nàng phóng viên này thì như thế là quá đủ cho một dấu hiệu bất thường.
Andrea Otero đã làm việc cho tờ El Globo được bốn năm. Trong bốn năm đó c đã cày như điên qua những phòng họp báo hạng ba, phỏng vấn những nhân vật chẳng ra gì, và viết vài bài báo vô thưởng vô phạt cho trang cuối. Cô vào Globo năm hai mươi tư tuổi, qua một mối quan hệ cá nhân. Trước tiên cô làm ở trang Văn hóa, nhưng người phụ trách chuyên mục này chưa bao giờ đánh giá cô đúng mức. Sau đó cô chuyển sang mục Xã hội, nơi có người phụ trách không bao giờ tin vào khả năng của cô. Và giờ đây cô lại nhảy sang mục Quốc tế, và ông biên tập viên phụ trách trang này tin rằng cô không có khả năng phù hợp. Nhưng còn ai phù hợp hơn cô chứ.
Đó không đơn giản chỉ là danh tiếng, hay cung cách hành nghề mà bạn chọn. Còn phải kể đến sự thông minh, nhạy cảm, và cái mũi thính của một phóng viên săn tìm sự kiện. Và chỉ cần Andrea Otero có được những phẩm chất này ở mức độ chỉ cần bằng một phần mười những gì cô nghĩ là mình có thì việc giành một giải Pulitzer không có gì là khó khăn. Tự tin là điều cô không hề thiếu. Chiều cao 1m72, đường nét thanh tú như một thiên thần, tóc vàng óng ả, cặp mắt xanh quyến rũ - đằng sau vẻ đẹp chết người đó là một phụ nữ thông minh và đầy tham vọng. Và thế là khi người đồng nghiệp của cô đang chuẩn bị đi phản ánh về việc Giáo hoàng sắp qua đời lại ngã trượt cầu thang đến gãy cả chân, lúc đang vội vàng rời nhà ra sân bay, thì Andrea đã không hề lưỡng lự một giây chộp lấy ngay cơ hội đề nghị sếp để cô đi thay. Cô lên máy bay đúng vào phút chót, hành lý duy nhất mà cô kịp mang đi là một chiếc túi xách tay lủng lẳng bên vai.
Thật may mắn là những con phố xung quanh khách sạn cô đang ở trên phố Piazza Novona không thiếu gì những cửa hàng nhỏ bán đủ các thứ mà cô cần. Và thế là Andrea Otero nhanh chóng mua cho mình một vài bộ quần áo để tiện thay đổi, một chiếc điện thoại di động, tất nhiên là tất cả sẽ đều do tòa soạn thanh toán. Và lúc này cô đang sử dụng chiếc điện thoại để gọi cho Dinh thự Saint Ambrogio, cố gắng thu xếp một cuộc phỏng vấn với Hồng y Robayra.
“Tôi là Andrea Otero, phóng viên tờ El Globo. Hồng y đã hẹn dành cho tôi một cuộc phỏng vấn vào hôm nay, tức là thứ năm. Nhưng rất tiếc là ông ấy không trả lời điện thoại di động. Bà có thể vui lòng nối máy cho tôi vào máy trong bàn làm việc của ông ấy được không ạ?”
“Thưa cô Otero, rất tiếc là chúng tôi không thể nối máy cho cô được, vì hồng y vẫn chưa đến.”
“Khi nào ông ấy đến ạ?”
“Ông ấy không đến đâu.”
“Ông ấy chưa đến, hay là ông ấy không đến ạ?”
“Ông ấy chưa đến bởi vì ông ấy không đến.”
“Liệu ông ấy có thể ở đâu khác được không?”
“Tôi không nghĩ thế. Ý tôi muốn nói là tôi đoán ông ấy sẽ ở đâu đó.”
“Xin phép cho tôi được biết tôi đang nói chuyện với ai không?”
“Tôi phải đi đây.”
Những tiếng tút tút lạnh lùng cho cô biết hai điều: cuộc nói chuyện đã kết thúc và người ở đầu dây bên kia đang vô cùng lo lắng. Và vậy là bà ta đã nói dối. Andrea dám chắc về điều đó. Bản thân cô cũng là một người nói dối bậc thầy nên chẳng khó khăn gì mà không nhận ra.
Không mất nhiều thời gian. Chỉ trong mười phút cô đã tìm được số điện thoại của văn phòng hồng y tại Buenos Aires. Lúc này bên đó đang là 10 giờ sáng, thật là không còn thời điểm nào phù hợp hơn để gọi điện. Cô bật cười khi nghĩ đến hóa đơn điện thoại mà tòa soạn sẽ phải thanh toán cho mình. Dù sao thì họ cũng chỉ trả cho cô mức lương bèo bọt nên tội gì mà Andrea không tiêu xài thả phanh cho vụ này.
Chuông điện thoại đổ khoảng một phút trước khi đường dây mất hẳn hiệu. Thật lạ là vào giờ này mà không có ai ở đó cả. Cô gọi lại một lần nữa.
Nada ([1]) .
Cô bèn thử gọi số văn phòng chính. Một phụ nữ trẻ nhấc máy trong giây lát.
“Văn phòng Tổng giám mục xin nghe.”
“Cho phép tôi nói chuyện với Hồng y Robayra được không ạ?”
“À, ông ấy đã đi rồi, thưa cô.”
“Đi đâu cơ ạ?”
“Đến Hội nghị Hồng y, thưa cô. Tất nhiên là đến Rome.”
“Cô có biết nơi ông ấy ở không ạ?”
“Không, thưa cô. Để tôi nối máy cho cô nói chuyện với cha Serafin, thư ký của hồng y nhé!”
“Cám ơn cô.”
Một bản nhạc của nhóm Beatles vang lên trong khi cô chờ. Thật là thích hợp. Andrea quyết định nói dối một chút để cho mọi chuyện thêm tự nhiên. Hồng y vẫn còn người thân sống ở Tây Ban Nha. Để xem cô có thể đóng trọn vai kịch này không.
“Alô”
“Xin chào, tôi muốn nói chuyện với hồng y. Tôi là Asunción, cháu gái của người. Tôi là người cháu ở Tây Ban Nha đấy ạ.”
“Asunción, rất vui được nói chuyện với cô. Tôi là cha Serafin, thư ký của Hồng y. Đức ông chẳng kể gì với tôi về cô cả. Cô là con gái của Angustia hay Remedios nhỉ?”
Cô cảm thấy ông ta đang giăng bẫy. Andrea quyết định liều một phen. Cơ hội phạm sai lầm là 50/50. Màhực ra thì Andrea luôn là một chuyên gia trong việc đưa ra những quyết định sai lầm: đã rất nhiều lần cô tự đẩy mình vào những tình huống dở khóc dở cười.
“Con gái của bà Remedios ạ.”
“Tất nhiên rồi, tôi thật ngốc. Tôi nhớ rồi. Bà Angustia không có con cái gì mà. Tiếc là hồng y không có ở đây.”
“Lúc nào tôi có thể nói chuyện với người ạ?”
Im lặng. Giọng của vị linh mục có vẻ khá thận trọng.
Andrea hình dung ra cảnh ở đầu dây bên kia ông ta đang áp chặt ống nghe và vặn vẹo sợi dây quanh ngón tay.
“Cô muốn nói chuyện gì với Đức ông vậy?”
“À, tôi đã chuyển sang Rome sống từ vài năm nay, lần trước Hồng y đã hứa là sẽ đến thăm tôi nếu qua bên này.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia mỗi lúc một tỏ vẻ nghi ngờ. Ông ta nói rất chậm rãi, dường như đang cân nhắc để không phạm sai lầm.
“Đức ông đã đi Cordoba để giải quyết một số vấn đề cấp bách trong giáo phận. Người sẽ không thể tham dự Hội nghị bầu giáo hoàng.”
“Nhưng ở văn phòng chính người ta đã bảo tôi là Hồng y đi Rome rồi mà.”
“À,vâng, có một cô gái mới vào làm ở văn phòng Tổng giám mục, cô ấy vẫn chưa nắm chắc nội dung công việc cho lắm,” Serafin trả lời ngay. Rõ ràng đó là điều ông ta vừa bịa ra. “Mong cô thứ lỗi cho.”
“Dạ, không sao. Ông vui lòng nhắn lại với bác tôi là tôi đã gọi cho người nhé!”
“Tất nhiên rồi. Cô có thể để lại số điện thoại được, Asunción? Tôi muốn ghi vào lịch làm việc của Hồng y. Để chúng tôi có thể liên lạc lại với cô.”
“Bác tôi đã có số của tôi rồi đấy. Xin lỗi, nhưng chồng tôi đang gọi. Tạm biệt ông.”
Cô gác máy ngay khi vị thư ký đang định nói gì đó.
Giờ thì cô tin chắc là có chuyện gì đó không ổn ở đây rồi.
Việc của cô lúc này là phải kiểm tra lại điều đó. Thật may là trong phòng khách sạn cũng nối mạng Internet. Chỉ mất có sáu phút là cô đã tìm ra số điện thoại của ba hãng hàng không chính ở Argentina. Ngay lần thử đầu tiên cô đã gặp may.
“Hãng hàng không Aerolineas Argentinas xin nghe.”
Andrea cố gắng lái tiếng Tây Ban Nha giọng Madrid của mình sao cho giống với một người Argentina. Cũng không đến nỗi tệ lắm, nhất là nếu so với những lúc cô phải nói tiếng Italia.
“Buenos días” ([2]). Tôi đang gọi từ văn phòng Tổng giám mục. Xin hỏi tôi đang nói chuyện với ai đấy ạ?”
“Tôi là Verona.”
“Verona, tôi là Asunción. Tôi gọi để xác nhận lại chuyến bay của Hồng y Robayra từ Rome về Buenos Aires.”
“Ngày nào ạ?”
“Đức ông sẽ về vào ngày 19 tháng tới.”
“Tên đầy đủ là gì ạ?”
“Emilio Robayra.”
“Xin chờ để tôi kiểm tra lại ạ.”
Andrea hồi hộp cắn chiếc bút bi trong lúc ch đợi, liếc mắt vuốt lại mái tóc trong gương, thả phịch người xuống giường, và xoa xoa hai bàn chân để bình tĩnh trở lại.
“Alô? Đồng nghiệp của tôi vừa cho biết văn phòng chỗ cô đã mua vé trong một chiều đi cho hồng y thôi. Hồng y đã bay theo vé đó rồi, có nghĩa là cô có thể mua vé về với mức giá được giảm mười phần trăm. Đó là mục khuyến mãi đặc biệt trong tháng tư. Cô có nắm được giờ Hồng y định về không?”
“Chờ một chút, để tôi kiểm tra xem.”
Và cô cúp máy, trên mặt nở một nụ cười đắc thắng.
Cảm giác phởn phơ, phấn khích tràn ngập trong lòng.
Hồng y Robayra đã lên chuyến bay đi Rome. Nhưng ông ta chưa hề xuất hiện ở bất kỳ đâu. Có lẽ ông ta đã quyết định ở lại nơi nào đó. Tuy nhiên, nếu quả thật là như thế, thì tại sao văn phòng Dinh thự Saint Ambrogio và văn phòng của hồng y lại phải nói dối cô làm gì?
“Hoặc là mình bị điên, hoặc là có một câu chuyện ly kỳ trong vụ này. Một câu chuyện cực ly kỳ cho mà xem,” cô sung sướng thốt lên khi đứng trước gương.
Vài ngày nữa là họ sẽ tiến hành chọn ra người tiếp theo ngồi lên ngai vàng đang bỏ trống của thánh Peter. Vậy mà ứng cử viên sáng giá nhất của những người nghèo, người đại diện cho Thế giới thứ ba, người công khai ủng hộ thuyết Thần học Giải phóng, lại đang mất tích.
❀ ❀ ❀
[1] Không có gì, tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản.
[2] Xin chào! (Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản).