Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 1:25 sáng.
“Phong bì này được đưa đến gần bốn tiếng đồng hồ trước. Có ai biết tại sao đến giờ chúng ta mới kiểm tra nội dung trong đó là thế nào không?”
Troy chau mày nhìn Paola, rõ ràng là ông ta đang rất bực mình nhưng vẫn cố gắng tỏ ra kiên nhẫn. Kể ra thì phải nhận lời chỉ trích vô lý của một nhân viên dưới quyền vào lúc nửa đêm mệt mỏi như thế này cũng chẳng dễ chịu gì. Mặc dù vậy, ông ta vẫn cố gắng kiềm chế bản thân, giống như khẩu súng mà ông ta vừa nhận lại từ tay Fowler đã được khóa chặt trong bao.
“Phong bì được đưa đến đây, tên người nhận là cô, Paola ạ, lúc cô đang ở nhà xác. Cô nhân viên trực ban xếp nó vào với thư và công văn của tôi, nên mãi sau tôi mới để ý. Khi tôi để ý đến phần tên người gửi, tôi đã phải cho gọi người. Cô biết đấy, vào lúc khuya khoắt như thế này triệu tập người đâu có dễ dàng gì. Điều đầu tiên là phải gọi đội xác định bom. Trong phong bì không có gì khả nghi, đó là điều mà họ đã kết luận. Khi tôi mở phong bì ra, tôi đã gọi cho cô và Dante. Không thấy tăm hơi anh ta đâu cả. Còn Cirin thì không trả lời điện thoại.
“Chắc chắn là họ ngủ rồi. Lạy Chúa, bây giờ đã quá nửa đêm rồi còn gì.”
Họ đang ngồi trong phòng xác định dấu vân tay, một không gian chật chội nhưng lại có rất nhiều bóng điện sáng chói mắt. Trong phòng sực nức mùi hăng hắc của loại hóa chất dùng để hiện vân tay. Một số kỹ thuật viên còn quả quyết họ nghiện mùi này - có người thậm chí còn thề rằng anh ta phải hít lấy hít để lọ hóa chất trước khi gặp bạn gái vì nó có tác dụng như một loại biệt dược tình yêu - nhưng với Paola thì mùi này thật khó chịu, lúc nào cô cũng chỉ chực hắt hơi, đó là chưa kể nó còn ám mùi vào quần áo, sẽ rất khó giặt sạch cho mà xem.
“Thôi được, làm sao chúng ta có thể khẳng định Karosky đã gửi phong bì này?”
Fowler chăm chú nghiên cứu nét chữ được viết nguệch ngoạc trên phong bì. Ông giơ hẳn chiếc phòng bì lên trước mặt, cánh tay hơi vươn cao lên. Paola đoán chắc vị linh mục bị viễn thị nên khó đọc chữ nhỏ nếu đặt gần trước mặt. Cô tự hỏi không ông ta mà đeo kính thì sẽ trông như thế nào.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là chữ của hắn. Với lại cái kiểu đùa độc ác ghi tên Pontiero lên phong bì như thế này thì chỉ có thể là Karosky.”
Paola cầm lại chiếc phong bì từ tay Fowler rồi đặt nó lên chiếc bàn lớn choán gần hết diện tích trong phòng thí nghiệm, mặt bàn là một tấm kính lớn được chiếu sáng từ bên dưới. Rải trên mặt bàn là những thứ chứa trong chiếc phong bì, được bọc cẩn thận trong những túi nhựa trong suốt. Troy chỉ vào vật thứ nhất.
“Vân tay của hắn còn lưu lại trên mẩu giấy. Cô nhìn mà xem.
Dicanti Paola nhấc chiếc túi nylon nhỏ lên và chăm chú quan sát. Trong đó là một mẩu giấy được viết bằng tiếng Italia.
Qua lớp nylon trong suốt, cô đọc to nội dung ghi trên đó.
Paola thân mến,
Tôi nhớ cô nhiều lắm! Tôi đang ở trong Mc 9, 48. Ở đây nóng khủng khiếp nhưng cũng rất thú vị. Tôi hy vọng thời gian tới cô có thể ghé qua thăm tôi. Còn trước mắt, tôi xin gửi cô một đoạn phim về kỳ nghỉ của tôi.
Thân mến.
Maurizio.
Paola giật bắn người vì giận dữ và kinh hoàng. Cô cố kìm những giọt nước mắt cay đắng chỉ chực trào ra. Cô sẽ không bao giờ khóc trước mặt Troy. Có thể là trước mặt Fowler, nhưng không phải Troy. Không bao giờ cô khóc trước mặt Troy.
“Cha Fowler? Sách Phúc âm, phần thánh Mark, chương 9, câu 48.”
“Nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt.”
“Địa ngục.”
“Chính xác”.
“Tên chó đẻ khốn kiếp.”
“Hoàn toàn không có gì đề cập đến việc hắn đã phải cao chạy xa bay khỏi hiện trường vài giờ trước. Chiếc đĩa này được ghi sáng nay. Không khoan đã, sáng hôm qua thì đúng hơn, căn cứ vào thời gian của các file trong đĩa.”
“Chúng ta có nắm được loại máy quay hoặc máy tính đã ghi chiếc đĩa này không?”
“Với loại chương trình mà hắn sử dụng thì những chi tiết đó không được lưu lại trên đĩa. Hoàn toàn không có số sêri, không mã, không có bất kỳ chi tiết nào để chúng ta có thể xác định đó là loại thiết bị gì.”
“Có dấu vân tay không?”
“Hai dấu mờ, đều là của Karosky. Nhưng không cần kiểm tra cũng biết. Xem nội dung chiếc đĩa là quá đủ rồi.”
“Vậy ông còn chờ gì nữa? Cho chiếc đĩa vào đi, Troy.”
“Cha Fowler, cho chúng tôi một phút được không?”
Vị linh mục hiểu ý ngay. Ông nhìn chăm chú vào mắt Paola. Cô làm một cử chỉ bất cần, ra hiệu là mọi việc vẫn ổn.
“Sao lại không nhỉ. Tôi lấy cà phê cho cả ba người nhé Dicanti?”
Troy cầm tay Paola khi Fowler ra khỏi phòng. Bàn tay mềm mại và hơi ẩm ướt của ông ta khiến cô rùng mình. Đã bao lần cô phải thở dài khi mong mỏi bàn tay kia chạm vào mình lần nữa? Bao nhiêu khát khao thì cũng ngần ấy căm thù mà cô dành cho ông ta vì thái độ lạnh lùng và thờ ơ kia. Giờ đây giữa hai người không còn một chút nào của ngọn lửa đam mê đã từng rực cháy. Tất cả đã tắấm giữa biển nước mênh mông trước đó chỉ vài phút. Tất cả những gì còn lại trong cô lúc này là lòng kiêu hãnh, cái mà bao giờ cô cũng có nhiều hơn người khác. Và chắc chắn sẽ không có chuyện cô gục ngã trước trò “tống tình” này của ông ta. Cô phũ phàng giật tay ra và Troy bẽ bàng buông thõng tay mình xuống.
“Paola, tôi chỉ muốn em chuẩn bị tinh thần. Những điều em sắp chứng kiến trên màn hình chắc chắn sẽ làm em bị sốc đấy.”
Dicanti ném một cái nhếch mép lạnh lùng về phía Troy, khoanh hai tay lại trước ngực thách thức. Cô muốn có gì đó ngăn cách giữa mình và ông ta, chỉ là để phòng xa.
“Thật lạ lùng là tự nhiên ông lại nói chuyện tình cảm thế với tôi? Tôi đã quá quen với những xác chết rồi, Carlo.”
“Nhưng đó là những người xa lạ, chứ không phải bạn em.”
Nụ cười trên môi Paola chợt run rẩy như một chiếc lá yếu ớt trong gió, nhưng cô vẫn kiên quyết không tỏ ra mềm yếu.
“Hãy mở chiếc đĩa đó đi, Giám đốc Troy.”
“Em muốn mọi chuyện như thế này sao? Lẽ ra tất cả đã có thể rất khác.”
“Tôi không phải là con búp bê để ông thích làm gì thì làm. Ông bỏ rơi tôi vì chuyện giữa hai chúng ta sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của ông. Ông đã quyết định quay về với vợ và nỗi đau khổ dễ chịu của ông. Còn bây giờ tôi cũng có nỗi đau khổ của riêng mình rồi, cảm ơn.”
“Tại sao lại là bây giờ, Paola? Tại sao lại là bây giờ, sau tất cả những chuyện đó? “
“Bởi vì trước kia tôi quá yếu đuối, nhưng bây giờ thì không.”
Troy đau khổ giơ tay lên vò đầu. Ông ta bắt đầu hiể
“Em sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu cùng với ông ta cả, Paola. Cho dù ông ta có là những gì em muốn.”
“Có thể ông nói đúng. Nhưng đó là quyết định của tôi. Ông cũng chẳng đã đưa ra quyết định của mình rồi còn gì? Còn trong lúc này, tôi thà chiều theo những cái liếc mắt đểu cáng của Dante còn hơn.”
Troy trông như một người vừa phải nuốt trái đắng.
Paola thích thú khi chứng kiến ông ta đau khổ; phản ứng giận dữ của cô đã làm lung lay hình ảnh cái tôi của Troy.
Đúng là cô đã hơi quá lời, nhưng ông ta đáng phải nhận điều đó vì trong suốt những tháng qua ông ta đã đối xử với cô như một miếng giẻ rách vứt đi.
“Tùy cô thôi, Tiến sĩ Dicanti. Tôi sẽ vẫn lại là một ông sếp khó tính, còn cô lại là nữ văn sĩ xinh đẹp.”
“Tin tôi đi Carlo, như thế là tốt nhất.”
Troy buồn bã mỉm cười, như một đứa trẻ vừa bị mất bầu vú mẹ.
“Thế thì được rồi. Cùng xem cái đĩa vậy.”
Như thể có linh tính, đúng lúc đó Fowler bước vào, trên tay bưng một chiếc khay đựng thứ nước uống mà nhiều người vẫn gọi lầm là cà phê, nhưng đó chỉ là những người chưa bao giờ được nếm cà phê thực sự.
“Xin mời. Thứ nọc độc của cỗ máy bán cà phê đây. Hình như cuộc họp của chúng ta sắp bắt đầu phải không?”
“Đúng vậy, đức cha ạ.” Troy khẽ trả lời.
Fowler kín đáo quan sát hai người. Có vẻ như Troy là người buồn hơn c nhưng trong giọng nói của ông ta có điều gì đó là lạ.
Dường như là một vẻ nhẹ nhõm? Paola thì rõ ràng là mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn rất nhiều.
Troy đeo một đôi găng tay cao su vào rồi lấy chiếc đĩa DVD ra khỏi vỏ. Các kỹ thuật viên của phòng thí nghiệm đã khiêng một chiếc bàn từ phòng giao ban sang đây, bên trên đặt một màn hình ti vi 27 inch và một đầu DVD rẻ tiền. Bình thường thì Troy muốn xem chiếc đĩa DVD ở đó luôn, nhưng phòng giao ban lại được vây xung quanh toàn bằng tường kính trong suốt, và bất kỳ ai đi ngoài hành lang cũng có thể nhìn rõ bộ phim của Karosky. Đến lúc này thì trong cơ quan mọi người cũng đang bí mật truyền tai nhau rằng Troy và Dicanti đang điều tra một vụ án nghiêm trọng nào đó, mặc dù không ai biết sự thật là thế nào hay ít nhất thì cũng không biết toàn bộ sự thật.
Chiếc đĩa bắt đầu chạy, vào thẳng ngay phần nội dung, không hề có tựa đề hay bất kỳ thứ gì tương tự.
Phong cách quay hoàn toàn thô mộc; ống kính hết đảo bên này lại đảo qua bên kia, ánh sáng thì rất tệ. Troy phải chỉnh độ sáng trên ti vi lên mức tối đa.
“Xin chào những linh hồn của thế giới.”
Paola bất giác co rúm người khi nhận ra giọng của Karosky, chính giọng nói đã tra tấn cô qua điện thoại sau khi Pontiero bị giết. Trên màn hình lúc này vẫn chưa nhìn thấy gì.
“Bộ phim này miêu tả quá trình ta tiến hành quét sạch những kẻ được coi là thánh thiện nhất của nhà thờ ra khỏi bề mặt trái đất, quá trình ta thực hiện công việc nặng nhọc của mình trong bóng tối. Tên ta là Victor Karosky, một linh mục nổi loạn của Tòa thánh La Mã. Suốt bao năm qua ta đã lạm dụng trẻ em, dưới cái ô bảo vệ là sự ngu xuẩn và nhắm mắt làm ngơ của các đấng bề trên lẩm cẩm. Vì những hành động tội lỗi của mình, ta đã được chính Quỷ vương Lucifer lựa chọn để thực hiện s trên, đúng vào thời điểm mà tên Thợ mộc ([1]) kẻ thù của chúng ta lựa chọn người kế vị của mình trên thế gian ô uế này.”
Màn hình đột nhiên thay đổi từ một màu tối om sang những bóng đen loang loáng. Một người đàn ông hiện ra, ngập trong máu, đầu cúi gục xuống ngực. Hai tay ông ta bị buộc chặt vào hai gốc cột giống như trong hầm mộ nhà thờ Santa Maria ở Traspontina. Một lúc sau Paola mới nhận ra đó là hồng y Portini, nạn nhân đầu tiên mà cô không nhìn thấy thi thể vì lực lượng Vigilanza đã thủ tiêu ngay sau khi phát hiện ra. Karosky chỉ xuất hiện qua đầu mũi dao đang trích vào bắp thịt trên cánh tay trái của nạn nhân.
“Đây là hồng y Portini, hắn đã quá kiệt sức nên không thể có phản ứng gì. Portini đã làm quá nhiều điều tốt trên thế gian, đó là lý do tại sao ông chủ của ta căm ghét hắn đến vận xương tủy. Giờ đây các ngươi sẽ được chứng kiến cảnh ta chấm dứt sự tồn tại khốn khổ của hắn.”
Lưỡi dao được Karosky chuyển lên kề sát bên cổ họng của vị hồng y trước khi nhấn mạnh và sâu bằng một nhát duy nhất. Màn hình lại tối đen, rồi một hình ảnh khác xuất hiện, một nạn nhân mới cũng bị trói ở giữa hai cây cột cũ.
Đó chính là hồng y Robayra, trông ông có vẻ rất sợ hãi.
“Đây là hồng y Robayra, hắn đang run rẩy và khiếp sợ. Bên trong hắn là ánh sáng vĩ đại của cái thiện và lòng nhân từ. Giờ thì ánh sáng đó sẽ quay lại với kẻ mà hắn gọi là Đấng Sáng thế của mình.”
Lần này Paola phải quay mặt đi không dám nhìn. Trên màn hình là cảnh con dao của Karosky đang khoét sâu vào hai hốc mắt của nạn nhân. Một giọt máu bắn lên ống kính máy quay. Đó là cảnh khủng khiếp nhất mà Paola từng chứng kiến, cô biết chỉ cần thêm chút nữa là cô sẽ nôn thốc nôn tháo tất cả những gì có trong bụng. Đúng lúc đó thì bộ phim chuyển sang một chủ đề mới, chủ đề mà cô đã lo sợ nhất.
“Đây là thám tử Pontiero, một trong những tín đồ ngu xuẩn của tên đánh cá kia. Bọn chúng đã cử hắn theo dõi ta, những hắn đã phải bó tay trước quyền lực của Hoàng tử Bóng đêm. Giờ là lúc hắn bắt đầu mất máu rất từ từ.”
Pontiero nhìn thẳng vào ống kính, nhưng không thể nhận ra khuôn mặt ông được nữa. Hàm răng ông nghiến chặt, nhưng ánh lửa của sự sống trong mắt ông dường như vẫn chưa hề tắt. Lưỡi dao oan nghiệt chầm chậm cắt phanh cổ họng ông. Paola quay vội mặt đi.
“Đây là hồng y Cardoso, bạn của những kẻ bị ruồng bỏ trên thế gian, những con rệp, những kẻ ăn bám. Tình yêu bao la của hắn làm ông chủ ta ghê tởm như phải ngửi bộ lòng thối tha của một con dê. Cả hắn cũng sẽ phải chết.”
Có gì đó không nhất quán. Thay vì những hình ảnh động như bình thường, lúc này trên màn hình chỉ là những bức ảnh chụp hồng y Cardoso nằm chết trên giường. Tất cả có ba bức ảnh, màu xanh xỉn. Trông những vũng máu trong ảnh có mầu thẫm rất lạ. Ba bức ảnh hiện lên trên màn hình trong vòng mười lăm giây, mỗi ảnh năm giây.
“Giờ đây ta sẽ giết thêm một kẻ thánh thiện nữa, đúng ra là kẻ thánh thiện nhất trong tất thảy. Bọn chúng sẽ tìm cách ngăn cản ta, nhưng chúng sẽ phải chung số phận với những kẻ mà các ngươi vừa chứng kiến. Nhà thờ hèn nhát đã bưng bít trước các người, nhưng giờ thì không thể được nữa. Tạm biệt những linh hồn của thế gian này.”
Trên màn hình không còn gì nữa ngoài một mảng tối om, Troy với chiếc điều khiển để tắt máy. Paola tái nhợt như tờ giấy. Fowler ngồi nghiến chặt răng, phẫn nộ. Cả ba người cùng ngồi tại chỗ, im lặng không ai nói với ai lời nào. Lúc này họ cần thời gian để trấn tĩnh lại sau khi phải chứng kiến những hình ảnh dã man và đẫm trong chiếc đĩa. Cuối cùng thì chính Paola, người bị xúc động mạnh nhất, lại là người lên tiếng trước.
“Những bức ảnh. Tại sao lại là ảnh? Tại sao không phải là vi deo?”.
“Vì hắn không thể.”- Fowler nói. Bởi vì máy quay phim không hoạt động được trong tòa nhà Saint Martha, ở đó ‘chỉ có những chiếc bóng điện là chiếu sáng được thôi’, Dante chẳng nói thế còn gì.”
“Và Karosky biết điều đó.”
“Chẳng lẽ hắn thực sự là kẻ bị quỷ ám như người ta vẫn bảo hay sao?”
Một lần nữa Dicanti lại cảm thấy có gì đó không ổn ở đây. Đoạn phim làm cô thấy mình như hoàn toàn mất phương hướng. Cô cần ngủ một đêm trọn giấc và nghỉ ngơi ở một nơi yên tĩnh để có thể suy nghĩ thật thấu đáo.
Những lời của Karosky, dấu vết để lại trên các thi thể - tất cả đều có một sợi dây liên hệ. Nếu tìm ra cô có thể khám phá ra tất cả đằng sau chuyện này. Nhưng từ giờ đến lúc đó cô chỉ còn rất ít thời gian.
Tất nhiên là một đêm trọn giấc của mình đã tan thành mây khói rồi, cô cay đắng tự nhủ.
“Trò hề điên rồ của Karosky về quỷ dữ không làm tôi bận tâm cho lắm,” Troy xen vào, như thể ông ta đọc được những suy nghĩ của Paola. “Điều khủng khiếp nhất là hắn đang thách thức chúng ta ngăn chặn hắn trước khi hắn ra tay với một hồng y khác. Mà thời gian thì đang gấp rút.”
“Chúng ta có thể làm gì bây giờ?” - Fowler hỏi. “Hắn không hề có động tĩnh gì trong suốt đám tang của Giáo hoàng John Paul. Còn bây giờ thì các hồng y đang được bảo vệ một cách tối đa. Tòa nhà Saint Martha đã bị phong tỏa hoàn toàn, cũng giống như cả Tòa thánh Vatican nữa.
Paola bặm môi. Cô đã quá mệt mỏi khi cứ phải chạy theo luật chơi của một kẻ bệnh hoạn. Những giờ đây Karosky đã phạm một sai lầm mới: hắn đã để lại những manh mối mà họ có thể lần theo.
“Ai chuyển phong bì này đến trụ sở của chúng ta?”
“Tôi đã cử hai người phụ trách việc lần theo dấu vết này. Phong bì được chuyển đến bằng dịch vụ chuyển phát nhanh. Tên hãng đó là Tevere Express, một công ty nhỏ chuyên phục vụ chuyển phát nhanh trong Vatican. Chúng ta vẫn chưa gặp được anh chàng phụ trách tuyến chuyển phát này nhưng những chiếc camera giám sát ở ngoài tòa nhà đã ghi lại được hình ảnh anh ta đi xe mô tô đến đây. Theo biển số thì chủ xe là Giuseppe Bastina, 43 tuổi. Anh ta sống ở tòa nhà Castro Pretorio, số 31 phố Palestro.”
“Không có số điện thoại à?”
“Bên Cục Đăng ký xe máy không lưu số điện thoại của anh ta, cả trên Danh bạ điện thoại cũng không thấy.”
“Có lẽ là vợ anh ta đứng tên thuê bao điện thoại” Fowler nói.
“Cũng có thể. Nhưng ít nhất thì trong lúc này đó là bằng chứng duy nhất mà chúng ta có. Tức là bây giờ chúng ta phải đi dạo một lát đây. Cha đi với tôi chứ?”
“Rất vui lòng, thưa tiến sĩ.”
❀ ❀ ❀
[1] Tức là chúa Giê su.