Thứ tư ngày 6 tháng 4 năm 2005, 1:59 sáng.
“Không phải trả lại đâu.”
“Molto generoso. Cám ơn cô, cô thật hào phóng.”
Paola phớt lờ lời châm biếm của người tài xế ta xi. Lúc nào cũng là những câu nói thô bỉ như vậy nhưng người ta phải chấp nhận sống chung trong thành phố, khi mà ngay cả một người lái xe cũng có thể xúc phạm bạn nếu bạn chỉ boa cho anh ta 60 cent. Tính ra thì bằng bao nhiêu lia nhỉ . Đủ rồi. Quá đủ rồi. Đâu có đáng phải trả thêm. Đó là chưa kể cái đồ thô lỗ ấy đã rồ máy phóng thẳng trong khi cô còn chưa kịp ra khỏi xe. Một người đàn ông chân chính sẽ phải chờ cho đến khi cô vào trong nhà an toàn.
Bây giờ là hai giờ sáng và đường phố vắng tanh, không một ười, lạy Chúa.
Thời điểm này trong năm, thời tiết đã trở nên ấm áp, nhưng Paola vẫn thoáng rùng mình khi mở cửa vào tòa nhà.
Hình như vừa thoáng có bóng người ẩn hiện phía cuối phố Không, chắc là cô tưởng tượng thôi. Chắc là thế.
Cô vội vàng đóng cửa, hơi xấu hổ vì thần hồn nát thần tính. Cô nôn nóng nhảy ba bậc thang một lên căn hộ của mình, cầu thang gỗ cũ kỹ kêu lên ken két dưới mỗi bước chân. Vậy mà cô hầu như chẳng nghe thấy gì: máu như đang dồn lên khiến tai cô nóng bừng và cô phải dừng lại thở hổn hển khi đến cửa nhà mình. Nhưng vừa lên đến ngưỡng cửa, cô đã đứng sững lại, chết lặng người.
Cánh cửa căn hộ chỉ khép hờ.
Cô thận trọng mở cúc áo khoác, luồn tay vào trong, rút khẩu súng ngắn ra khỏi bao đeo rồi rón rén bước vào trong phòng. Cô lấy một tay đẩy cửa và nhẹ nhàng lách hẳn người vào trong. Phòng ngoài của căn hộ vẫn sáng đèn. Paola căng thẳng lần từng bước vào trong và bất thình lình đứng nép vào một bên cánh cửa, chĩa thẳng khẩu súng về phía trước.
Không có gì.
“Paola à?”
“Mẹ?”
“Vào đi con. Mẹ đang ở trong bếp.”
Paola thở phào nhét khẩu súng vào bao. Lần đầu tiên trong đời cô đã phải rút súng ra. Tất nhiên cô đã được huấn luyện việc này tại Học viện FBI nhưng...Rõ ràng là vụ án này đang làm thần kinh cô căng lên như dây đàn.
Bà Lucrezia Dicanti đang ở trong bếp, phết bơ lên những chiếc bánh quy. Cửa vừa xịch mở thì chiếc lò vi sóng cũng rít lên tu tu, bà lấy ra hai cốc sữa bốc khói, đặt chúng lên chiếc bàn phoocmica nhỏ. Paola đảo mắt nhìn khắp c phòng. Tim cô vẫn còn đang đập thình thịch. Tất cả vẫn hoàn toàn bình thường như mọi khi: cái giá cắm thìa hình con lợn bằng nhựa, căn bếp với màu sơn sáng sủa mà hai mẹ con đã tự tay quét, mùi kinh giới dại vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Cô đoán mẹ cô đã làm món cannoli ([1]), và cô cũng thích thú nghĩ rằng một mình bà đã ăn hết sạch, đó là lý do tại sao bà đang hì hục làm món bánh quy cho con gái.
“Con ăn đi này. Nếu con thích mẹ sẽ cho thêm bơ.”
“Trời ơi, mẹ, mẹ làm con sợ suýt chết. Sao mẹ lại để cửa mở thế?”
Cô đang gần như hét lên. Người mẹ lo lắng nhìn cô con gái. Bà rút trong túi áo khoác ngoài mặc nhà ra một tờ khăn giấy và cắm cúi lau sạch những vết bơ còn dính trên ngón tay.
“Mẹ vẫn thức, nghe ngóng tất cả những gì diễn ra dưới sảnh. Cả Rome đang đảo lộn tùng phèo, phát điên lên với những phỏng đoán về việc ai sẽ là vị giáo hoàng mới. Đó là chủ đề duy nhất mà người ta bình luận trên đài. Mẹ quyết định thức chờ con. Và sau đó mẹ nhìn thấy con ra khỏi ta xi, nên để sẵn cửa. Mẹ xin lỗi.”
Paola chợt cảm thấy xấu hổ và lúng búng xin lỗi mẹ.
“Bình tĩnh đi, con ăn một cái bánh đi nào.”
“Cám ơn mẹ.”
Cô ngồi xuống bên mẹ, ánh mắt bà âu yếm nhìn con.
Từ lúc Paola còn là một cô bé, Lucrezia đã quá quen với những trạng thái tâm lý của con gái mình và bà cũng biết làm thế nào để an ủi và khuyên nhủ cô tốt nhất. Nhưng giờ đây, con gái bà đang trăn trở vì một vấn đề quá nặng nề, quá phức tạp và quá sức. Bà thậm chí còn không hình dung nổi điều gì đã khiến cô lo lắng đến thế
“Lại chuyện công việc hả con?”
“Mẹ biết là con không thể nói về chuyện đó được mà.”
“Mẹ biết, và mẹ cũng biết là khi con về nhà với vẻ mặt này, như thể ai đó vừa làm con phật ý, thì kiểu gì con cũng trằn trọc cả đêm. Có chắc là con không muốn kể với mẹ?”
Paola đăm đăm nhìn cốc sữa trên bàn, cô với lấy cái thìa và múc lấy múc để hết thìa đường này đến thìa đường khác cho vào cốc.
“Chẳng qua lại là...lại là một vụ khác, mẹ ạ, nhưng lần này thì dính dáng đến một kẻ cực kỳ điên rồ, bệnh hoạn. Con thấy mình chẳng khác gì cốc sữa khốn kiếp này, bị người ta tống đẫy đường vào. Đường thì chẳng bao giờ tan hết, chỉ tổ làm cốc sữa tràn ra thôi.”
Lucrezia dịu dàng đặt ngửa bàn tay che lên miệng cốc sữa, và thế là Paola đổ nguyên một thìa đường lên bàn tay bà mẹ.
“Nhiều khi nếu con chia sẻ, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
“Con không thể, mẹ ạ, con xin lỗi.”
“Được rồi, con chim bồ câu của mẹ. Mẹ hiểu mà. Con có muốn ăn thêm bánh không? Mẹ biết là con chưa ăn gì mà.”
Mẹ cô luôn biết lúc nào thì khôn ngoan nhất là thay đổi chủ đề.
“Thôi mẹ ạ, thế này là nhiều lắm rồi. Giỏ đựng bánh này của con còn lớn hơn cả đại đấu trường Coliseum ấy chứ.”
“Con gái mẹ hóa ra lại có cặp hông rất đẹp.”
“Đúng rồi. Thế nên bây giờ con vẫn chẳng có ma nào ngó ngàng đến.
“Không phải đâu, Paola. Con vẫn một mình vì tính con rất nóng. Con xinh lắm, con biết chăm sóc bản thân, tập thể dục thường xuyên...Chỉ là vấn đế thời gian mà thôi trước khi con gặp một anh chàng không khiếp vía bởi giọng nói chát chúa và khuôn mặt lúc nào cũng cau có của con.”
“Con không dám tin là sẽ có người như thế đâu mẹ ạ.”
“Sao lại không chứ? Thế còn sếp của con thì sao, cái ông đẹp trai ấy?”
“Trời ạ, ông ấy có vợ rồi. Với lại ông ấy già bằng tuổi cha còn gì.”
“Con cứ nói quá lên thế. Cứ đưa ông ta đến đây, mẹ hứa là không làm ông ta ngượng đâu. Hơn nữa, thời buổi này, có vợ rồi thì cũng đâu có sao.”
“Trời ơi, mẹ mà biết sự thật thì, Paola thầm nghĩ. “Mẹ nghĩ thế thật sao?”
“Thật chứ. Lạy Đức mẹ Đồng trinh, mà ông ta có hai bàn tay thanh tú thật! Mẹ sẵn sàng đập phá tung trời với một người như thế”
“ Mẹ! Nhiều lúc mẹ làm con bị sốc đấy!”
“Từ khi cha con bỏ hai mẹ con mình cách đây mười năm rồi, chưa có ngày nào mẹ không nhớ ông ấy. Nhưng dù sao mẹ cũng đâu có giống như những bà góa phụ ở Sicile, suốt ngày mặc đồ đen kín mít rồi than khóc sướt mướt bên mộ chồng cho đến cuối đời. Nào, con ăn thêm một cái bánh nữa đi và mẹ con mình đi ngủ nhé.”
Paola nhúng thêm một chiếc bánh quy vào cốc sữa, trong đầu thầm nhẩm lượng kalo và chợt thấy áy náy.
Thật may vì cảm giác đó chỉ thoáng qua trong chốc lá
THƯ CỦA HỒNG Y FRANCIS CASEY
GỬI BÀ EDWINA MACDOUGAL
Boston
Ngày 23 tháng 02 năm 1999
Thưa bà MacDougal,
Để trả lời lá thư ngày 17 tháng 2 vừa qua của bà, tôi muốn bày tỏ sự lo lắng của mình [...] Tôi tôn trọng và rất tiếc vì những nỗi buồn mà bà và con trai Harry của mình đã phải chịu đựng. Tôi rất chia sẻ với những nỗi thống khổ và đau đớn cậu bé đã phải gánh chịu. Tôi đồng ý với bà rằng việc một người con của Chúa như cha Karosky sa xuống vực sâu tội lỗi sẽ làm lung lay niềm tin của các con chiên khác.
Tôi thừa nhận sai lầm của mình. Lẽ ra tôi không nên tái bổ nhiệm cha Karosky làm linh mục phụ trình giáo xứ. . . Đến lần thứ ba khi mà những con chiên, ví dụ như chính bà, đến gặp tôi với những lời tố cáo, lẽ ra tôi đã phải hành động khác đi [...] Tôi đã nhận được những lời tham mưu sai lầm từ các bác sĩ tâm thần trong việc này, những người như bác sĩ Dressler, người đã lấy cả tính mạng của mình ra để bảo đảm với tôi rằng Karosky hoàn toàn có thể quay lại đoàn linh mục. Và tôi đã nghe ông ta [...] Tôi chỉ có thể hy vọng sự bồi thường hào phóng mà chúng tôi nhất trí bù đắp cho con trai bà sẽ phần nào mang lại sự hài lòng cho tất cả các bên [...] Số tiền đó trong thực tế đã vượt quá khả năng của chúng tôi [...] Tuy nhiên, tôi không hề có ý muốn dùng tiền để xoa nhẹ nỗi đau của gia đình bà. Tôi chỉ muốn khuyên bà không nên tiếp tục đề cập đến vấn đề này, như vậy là tốt cho tất cả mọi người [...] Nhà thờ của Chúa đã phải chịu đựng quá nhiều lời vu khống từ giới báo chí và truyền thông độc ác [...] Vì lợi ích của cộng đồng nhỏ bé của chúng ta, vì lợi ích của chính con trai và bản thân bà, chúng ta hãy động như thể vụ việc này chưa bao giờ xảy ra.
Cầu chúa ban phước lành cho bà.
(Đã ký)
Francis Casey
Tòa Giám mục Boston .
❀ ❀ ❀
[1] Món ăn của Italia làm từ bột nhào ngọt trộn hoa quả khô và pho mát.