Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Domus Sanctae Marthae
Số 1, Phố Quảng Trường Santa Maria

❊ ❊ ❊

Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 5:49 chiều.

Đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc hung thủ trốn thoát. Paola vẫn cảm nhận được sự hiện diện của hắn trong phòng, ống như một bóng ma vô hình đang lẩn khuất đâu đây. Bình thường khi trình bày trước người khác về chủ đề những kẻ giết người hàng loạt, bao giờ Paola cũng tỏ ra hết sức lý trí và logic. Xét cho cùng, cũng chẳng có gì khó khi ngồi trong văn phòng tiện nghi, thoải mái và tha hồ đưa ra những nhận định vô thưởng, vô phạt. Vậy mà phải nói thật là suốt từ khi bắt đầu sự nghiệp cảnh sát của mình cô đã toàn ngồi suông như thế.

Nhưng cảm giác lúc này lại hoàn toàn khác, khi phải bước vào một căn phòng mới xảy ra án mạng, mà mỗi bước chân đều phải thận trọng giữ gìn để tránh dẫm phải vết máu chảy loang trên sàn. Thực ra cũng chẳng phải là để tránh làm xáo trộn hiện trường. Động cơ chính của việc bước đi thận trọng là không muốn vết máu nhầy nhụa làm hỏng mất một đôi giày đẹp.

Cũng đã ba năm trôi qua Troy mới lại tự mình phân tích hiện trường một vụ án mạng như thế này. Paola ngờ rằng Troi đang phải vất vả đến thế để ghi điểm trước các giới chức của Vatican. Bản thân ông ta thì chẳng được lợi lộc gì trong mắt cấp trên của chính mình. Nhưng dù sao thì yêu cầu hàng đầu trong vụ này cũng là giữ kín mọi chuyện liên quan đến cuộc điều tra.

Troi là người đầu tiên bước vào phòng, sau đó đến Paola. Hai người kia thì vẫn đứng lại ngoài hành lang, suy nghĩ mông lung, gườm gườm nhìn nhau và bực bội.

Dicanti nghe thấy Fowler và Dante nói gì đó với nhau - nói khá lâu và có vẻ lời lẽ cũng không hòa nhã cho lắm - nhưng cô quyết tâm tập trung tư tưởng vào những gì đang bày ra trước mắt cô trong căn phòng này thay vì những gì cô đã bỏ lại bên ngoài.

Paola đứng sát mép cửa, để mặc cho Troy thực hiện quy trình thường lệ. Trước hết là chụp ảnh hiện trường: các bức ảnh chụp thi thể từ mỗi góc phòng, từ trên trông xuống, từ hai bên, tóm lại là từ tất cả các góc độ có thể chụp được và cuối cùng là ghi lại hình ảnh của tất cả các yếu tố mà nhà điều tra quan tâm. Trong suốt thời gian đó, có cả thảy hơn 70 lần ánh đèn flash lóe lên, rọi sáng căn phòng và thi thể nạn nhân trong một khung cảnh thật ma quái, ghê rợn, trước khi tắt phụt trở lại với ánh sáng lờ nhờ của căn phòng đóng gần kín mít.

Paola hít thật sâu và cố gắng phớt lờ mùi máu tanh tưởi cùng dư vị mà nó để lại trên đầu lưỡi. Cô nhắm nghiền mắt, thật chậm rãi thầm đếm lùi từ một trăm về một trong đầu, cố gắng kết hợp nhịp đếm giảm dần với nhịp tim đang đập như trống trận của mình. Đếm lùi đến khoảng năm mươi thì quả tim cô bắt đầu dần dần đập chậm lại trước khi trở lại bình thường.

Cô từ từ mở mắt ra.

Vị hồng y 71 tuổi, Geraldo Cardoso, đang nằm sóng soài trên giường. Hay tay ông bị trói chặt vào đầu giường chạm trổ cầu kỳ bằng hai chiếc khăn tắm buộc nút. Chiếc mũ hồng y của ông vẫn còn trên đầu, nhưng lệch hẳn sang một bên tạo nên một vẻ tức cười ma quái, đủ làm cho người ta phải sởn gai ốc.

Paola thầm nhẩm lại trong đầu câu thần chú của Weber: “Hãy phân tích tác phẩm và cô sẽ biết tác giả là người như thế nào.”

Cô nhắc đi nhắc lại câu đó trong đầu hết lần này đến lần khác, khe khẽ mấp máy môi cho đến khi những từ ngữ hoàn toàn trở nên vô nghĩa. Từng từ đang hằn sâu vào trong tâm trí cô, giống như khi nhúng một con dấu vào hộp mực và đóng lên tờ giấy hết lần này đến lần khác cho đến khi hết sạch mức và con dấu cũng khô rang.

“Bắt đầu thôi,” - Paola đột nhiên nói to lên với chính mình. Cô rút trong túi ra một chiếc máy ghi âm.

Troy không thèm chú ý đến Paola. Ông ta đang bận bịu thu thập các bằng chứng và nghiên cứu hình dáng khác nhau của các vũng máu.

Nhphạm học khả ái của UACV bắt đầu đọc vào máy ghi âm theo đúng như những gì cô đã được dạy ở Quantico: đưa ra kết luận từ mỗi điều quan sát được. Từ những kết luận này cô sẽ có đủ cơ sở để tái tạo lại những gì đã xảy ra tại hiện trường.

Quan sát: Thi thể của nạn nhân bị trói chặt tay trong phòng riêng, không có dấu hiệu vật lộn, xê dịch đồ đạc hay xáo trộn gì đáng kể.

Kết luận: Karosky đã dùng một thủ đoạn giả danh nào đó để vào trong phòng, rồi nhanh chóng khống chế và giết hại nạn nhân.

Quan sát: Một chiếc khăn tắm ướt sũng máu trên sàn nhà, nhăn nhúm.

Kết luận: Nhiều khả năng Karosky đã nhét khăn vào miệng nạn nhân để ông ta không thể hét lên được, rồi sau đó hắn lại rút khăn ra để thực hiện phương thức gây án thông thường của mình: cắt lưỡi nạn nhân.

Quan sát: Mọi người đều nghe thấy một tiếng thét ghê rợn và đau đớn.

Kết luận: Nhiều khả năng sau khi Karosky rút khăn ra, nạn nhân là hồng y Cardoso đã hét lên. Karosky chỉ kịp cắt lưỡi nạn nhân, chưa kịp khoét mắt.

Quan sát: Cả hai mắt của nạn nhân vẫn còn nguyên, trong khi lưỡi đã bị cắt nát. Vết cắt dường như đã được thực hiện rất vội vàng, máu loang khắp xung quanh. Hai bàn tay của nạn nhân cũng vẫn còn nguyên.

Kết luận: Trình tự giết người của Karosky bao giờ cũng là tra tấn cơ thể nạn nhân, rồi mới tiếp tục đến màn cắt xẻo: cắt lưỡi, khoét mắt, cắt tay.

Paola mở cửa phòng và thò đầu ra ngoài gọi Fowler vào một lát. Gương mặt vị linh mục thoáng cau lại khi chứng kiến khung cảnh tang thương trước mắt, nhưng ông không hề quay đi. Paola tua lại đoạn băng cô vừa thu và hai người cùng nghe từ đầu đến cuối.

“Cha có thấy điều gì đặc biệt trong cách thức tiến hành các bước của hắn không?”

“Tôi không biết. Tiếng nói là điều quan trọng nhất đối với một linh mục: ông ta thực hiện các phép bí tích thông qua giọng nói của mình. Đôi mắt thì hoàn toàn không có vai trò quan trọng nào trong công việc của một linh mục, bởi vì chúng không tham gia một cách thiết yếu vào việc hoàn thành bổn phận của ông ta. Tuy nhiên, vai trò của đôi bàn tay thì đúng là không thể thiếu: bàn tay của linh mục lúc nào cũng được coi là vô cùng linh thiêng, lúc nào cũng thế, cho dù ông ta có làm gì chăng nữa.”

“Ông nói vậy là sao cơ?”

“Thậm chí ngay cả với một con quái vật như Karosky thì đôi bàn tay của hắn vẫn được coi là thiêng liêng. Nếu xét về khả năng thực hiện những lễ ban phước và phép bí tích, hắn cũng chẳng khác gì một linh mục thánh thiện nhất, kính Chúa nhất. Nghe thì có vẻ rất vô lý, nhưng sự thật là như vậy.”

Paola bất giác rùng mình ghê sợ. Ý nghĩ một kẻ bệnh hoạn đến thế lại có thể giao tiếp thẳng với Chúa trời khiến cô thấy ghê tởm và phẫn nộ. Cô chợt nhớ ra rằng đó chính là một trong những lý do tại sao cô vẫn luôn phủ nhận sự tồn tại của Chúa, hoặc có chăng thì cũng chỉ hình dung ra Người trong dáng vẻ của một tên bạo chúa đáng sợ đang ngự trên thiên đường. Nhưng ngay giữa khung cảnh tàn khốc này trong cô cũng dấy lên một tình cảm khác, cô hình dung Chúa chắc đang cảm thấy đau đớn khi bị một kẻ như Karosky phản bội, và bất giác cô chợt thấy thông cảm với Người. Hơn lúc nào hết cô nhớ Maurizio da diết, đau lòng khi không có ông ở đây để giải thích cho cô hiểu tất cả những chuyện điên rồ này.

“Lạy Chúa lòng lành.” Fowler buồn bã nhún vai, chính ông cũng không biết phải nói gì với cô lúc này. Ông quay người và bước ra khỏi phòng. Paola lại bật máy ghi âm.

Quan sát: Nạn nhân vẫn đang khoác trên người chiếc áo dài màu đỏ tía, hai vạt áo mở phanh ra. Bên trong là chiếc áo lót bằng vải bông và chiếc quần đùi. Chiếc áo lót đã bị xé toang, có thể là bằng một vật sắc. Có những vết cắt trên ngực, tạo thành dòng chữ EGO TE ABSOLVO.

Kết luận: Trong trường hợp này Karosky đã bắt đầu nghi lễ của mình bằng cách hành hạ cơ thể nạn nhân, và sau đó là tiếp tục với màn chạm khắc. Hắn định xẻo lưỡi, móc mắt, và cắt rời tay. Những chữ EGO TE ABSOLVO cũng xuất hiện tại hiện trường vụ giết Portini - theo như những bức ảnh mà Dante đã cung cấp - và Robayra. Đây là một biến thể khác thường.

Quan sát: Vết máu vương vãi khắp nơi, bắn cả lên tường. Có một vết dấu tay mờ mờ trên sàn nhà, sát giường nằm. Trông giống như vết máu.

Kết luận: Tất cả các chi tiết tại hiện trường án mạng này trông rất khác thường. Không thể kết luận là phong cách của hắn đã thay đổi hay hắn đã điều chỉnh trong một môi trường mới. Khắp nơi vẫn là những dấu vết gây án của hắn, và...

Dicanti bấm nút STOP trên máy ghi âm. Có điều gì đó không ổn ở đây, điều gì đó rất lạ lùng.

“Thế nào rồi sếp?”

“Mỗi lúc một tệ hơn. Tôi đã thu thập được dấu tay trên cửa, trên bàn làm việc, trên đầu giường, nhưng cũng không có gì hơn. Trong số tất cả những dấu tay này tôi e là chỉ có một dấu là của hắn mà thôi.”

Ông ta vừa nói vừa áp một mẩu băng dính lên đầu giường, thu lại dấu vân tay của một ngón tay trỏ. Sau đó so sánh với mẫu vẫn tay được in trên tấm thẻ chứng minh của Karosky, mà Fowler đã có được sau khi Karosky bỏ trốn khỏi Tu viện Saint Matthew. Dấu tay khá mờ. Nhưng cũng có thể nhận ra những nét tương đồng nhất định.

nghĩ ít ra thì cũng có vài điểm. Đường vân chạy lên này trông rất đặc trưng, còn đường xoáy này nữa...” Troy trầm ngâm nói, có lẽ là với chính mình hơn là với Paola.

Paola biết rằng một khi Troy đã coi dấu vân tay nào là đáng giá thì chắc chắn đúng là như vậy. Ông ta là một chuyên gia nổi tiếng trong lĩnh vực giám định hiện trường hình sự của mình. Nhìn ông ta chăm chú làm việc, trong đúng lĩnh vực sở trường, Dicanti thầm nguyền rủa quy trình tha hóa chính trị đã biến một chuyên gia khoa học hình sự thành một quan chức.

“Còn gì nữa không, tiến sĩ?”

“Không gì sất. Không tóc, không sợi vải, chẳng gì hết.”

“Tên này đúng là một bóng ma. Nếu hắn không mang găng tay mà làm được gọn gàng như thế này thì tôi phải nói rằng hồng y Cardoso đã bị giết bởi một linh hồn không thể xác.”

“Ông nghĩ vậy thật sao? Thế cái khí quản bị mở phanh kia không do người thì còn do ai được nữa?”

Troy chăm chú nhìn nạn nhân với vẻ ghê sợ, có lẽ đang suy nghĩ những gì người thanh tra dưới quyền của mình vừa nhận xét, hoặc ông ta đang tự rút ra những kết luận của chính mình.

“Đúng rồi, đúng rồi. Chắc hẳn là vậy thôi.”

Paola bỏ ra ngoài, để mặc Troy làm nốt công việc của ông ta. Nhưng cô biết chắc ông ta cũng không tìm được thêm điều gì đáng kể. Karosky đã chuẩn bị rất chu đáo, và mặc dù gây án trong hoàn cảnh gấp gáp như vậy hắn vẫn không để lại dấu vết nào. Mối nghi ngờ trong đầu cô mỗi lúc một lớn dần. Cô nhìn quanh. Camilo Cirin vừa mới đến cùng một người đàn ông khác. Đó là một người nhỏ bé, gầy gò khủng khiếp, thậm chí trông rất mong manh, yếu đuối, ánh mắt sắc lẹm và xoi mói xoáy thẳng vào người đối diện, cả cái mũi gày gò của ông ta cũng nhọn hoắt. Cirin lại gần Paola và giới thiệu với cô. Hóa ra đó là thẩm phán Gianluigi Varone, vị chánh án duy nhất của Vatican. Trong cảm nhận của Paola, trông ông ta chẳng có vẻ gì dễ gây cảm tình: Gianluigi trông giống như một con chim kền kền gầy giơ xương trong chiếc áo khoác màu vàng.

Vị chánh án ký vào một tờ quyết định, đồng ý cho phép mang thi thể nạn nhân đi, công việc này sẽ được tiến hành hoàn toàn bí mật. Hai nhân viên của Vigilanza đứng gác ngoài cửa phòng đã thay quần áo. Họ khoác lên người hai bộ quần áo bảo hộ màu đen, xỏ găng tay cao su.

Hai người này sẽ chịu trách nhiệm lau dọn và niêm phong hiện trường sau khi Troy và đội của mình rời đi. Fowler đang ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế băng dài phía đầu kia hành lang, bình tĩnh đọc cuốn kinh nhật tụng của mình. Khi Paola thoát ra khỏi Cirin và vị thẩm phán của Tòa thánh, cô bước lại gần vị linh mục và ngồi xuống cạnh ông ta. Trong lòng Fowler bất giác lại trào lên một cảm giác quen thuộc.

“Thế đấy, Dicanti. Giờ thì cô đã biết thêm một vài vị hồng y nữa, mà lại là biết rất rõ và rất riêng tư nhé.”

Paola mỉm cười buồn bã. Mới chỉ có hai mươi bốn tiếng đồng hồ mà đã có bao nhiêu chuyện xảy ra, kể từ khi hai người cùng đứng chờ trong văn phòng của vị hồng y cận thần. Vậy mà dường như họ vẫn chưa tiến thêm được bước nào trong việc tóm cổ Karosky.

“Tôi cứ tưởng kiểu đùa độc địa này là lãnh địa độc quyền của Chánh thanh tra Dante cơ đấy.”

“Thì vẫn đúng là thế mà. Tôi chỉ ghé qua thăm một lát thôi.” Paola mở miệng định nói nhưng lại thôi. Cô muốn nói với Fowler về một điều đang khiến cô rất băn khoăn trong cách hành xử của Karosky, nhưng cô vẫn chưa chắc chắn lắm về mối nghi ngờ còn rất mơ hồ của mình. Cô quyết định sẽ chờ đến khi có thêm thời gian để suy nghĩ và cân nhắc kỹ vấn đề này.

Và tà mãi về sau này, Paola sẽ luôn phải tự trách mình vì sai lầm khủng khiếp đó.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.