Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

118.

Khi Philip tới Ferne thì đêm đã khuya. Đây là quê hương của bà Athelny, từ thuở bé, bà đã quen việc thu hái ở cánh đồng hu-blông, năm nào bà cũng vẫn cùng chồng và các con đến đấy. Như nhiều người dân xứ Kent, gia đình bà ra ngoài đều đặn, họ sung sướng vui mừng kiếm được ít tiền, nhưng đặc biệt với cuộc nghỉ hè hàng năm mà họ hân hoan mong đợi trong nhiều tháng, coi đó là những ngày nghỉ ngơi đẹp nhất. Công việc không nặng, làm tập thể giữa đồng, còn đối với lũ trẻ thì đó là chuyến cắm trại dài ngày. Ngoài trời ở đây, một khi công việc đã xong trong những đêm dài, trai gái gặp nhau, thơ thẩn tỏ tình trên những đường làng, và thường thường sau vụ thu hoạch hu-blông là rất nhiều đám cưới tiếp theo. Họ ra đi bằng xe ngựa, đem theo bộ đồ giường, hũ vại, xoong chảo và bàn ghế, và trong thời vụ thu hoạch hu-blông thì xứ Ferne vắng vẻ. Họ sống rất riêng biệt và thường không thích sự xâm nhập của người “nước ngoài” như họ vẫn gọi những ai từ Luân Đôn đến; họ xem khinh và cũng e ngại những người này, họ là đám người thô lỗ và người dân quê đứng đắn không muốn giao thiệp với họ. Ngày xưa, người hái hu-blông ngủ trong những nhà cửa thô sơ, nhưng mười năm nay một dãy lều được dựng lên bên một cánh đồng cỏ, và năm nào gia đình Athelny cũng có một túp lều như thế, như nhiều người khác.

Athelny mượn chiếc xe ngựa của một quán trọ ở cách cánh đồng hu-blông một phần tư dặm, để ra ga đón Philip. Ông đã kiếm được một buồng trong quán trọ của chàng. Họ để hành lý tại đó và đi ngược về phía cánh đồng cỏ nơi có những dãy lều. Những lều này không gì hơn là chừng mười hai put vuông. Trước mỗi phòng có bếp lửa đốt bằng củi, mỗi gia đình tập hợp xung quanh bếp, hau háu nhìn nấu cơm tối. Mặt mũi lũ con Athelny đều xạm đen vì gió biển và nắng trời. Bà Athelny đội mũ che gáy trông như một bà nào khác, người ta có cảm giác rằng những năm tháng dài sống thị thành thực sự không thay đổi được bà; bà là người sinh ra và được nuôi dưỡng ở vùng quê và người ta thấy bà sống nơi thôn dã hết sức thoải mái chẳng khác ở nhà. Bà đang rán mỡ lợn muối xông khói, vừa phải để mắt đến lũ trẻ nhỏ, nhưng bà tươi cười vui vẻ với Philip và nồng nhiệt bắt tay chàng. Athelny thì hăng say thích thú với cuộc sống thôn dã.

- Sống ở các đô thị, chúng tôi thèm khát ánh sáng và mặt trời. Đó không phải là sự sống, đó là cảnh giam cầm kéo dài. Này bà Betty, ta hãy bán tất cả tài sản và mua một trang trại ở vùng quê.

- Tôi có thể biết trước là ông sẽ sống ra sao! Bà trả lời vui vẻ có ý chế nhạo chồng - Này, mới ngày mưa đầu mua đông thôi là ông sẽ phải khóc lóc mà đòi về Luân Đôn. Rồi à quay sang Philip - Khi chúng tôi về đây, thì Athelny bao giờ cũng vậy, nông thôn thích hợp với ông ấy. Ấy thế mà ông ấy thì không phân biệt nổi củ cải cho người ăn với củ cải cho người ăn với củ cải dùng để nuôi súc vật.

- Hôm nay bố làm biếng - Jane nhận xét với tính ngay thật là đặc điểm của em - bố hái không đầy một thùng.

- Thì bố đang tập mà, con ạ, ngày mai bố sẽ hái được nhiều thùng hơn tất cả tụi con gộp lại.

- Đi ăn tối thôi, các con - bà Athelny bảo - Sally đâu?

- Con đây, mẹ ạ!

Nàng bước ra khỏi túp lều bé nhỏ và ánh lửa bếp củi hắt lên mặt nàng rực sáng. Mới đây, từ khi nàng đi học may quần áo phụ nữ, Philip chỉ thấy nàng dùng áo dài thường, gọn gàng nên hôm nay trong bộ áo vải in hoa, rộng thùng thình thoải mái trông nàng có cái gì đó rất duyên dáng, hai tay áo xắn lên để lộ cánh tay tròn chắc nịch. Nàng cũng đội mũ che gáy.

- Trông cô giống người con gái vắt sữa trong một chuyện cổ tích - Philip nói khi bắt tay nàng.

- Nó là hoa hậu của cánh đồng hu-blông này đấy - ông Athelny nói - Ba lấy danh dự mà thề, nếu con trai ông chủ đồn điền đây mà không thấy con thì anh chàng sẽ ngỏ lời cầu hôn con trước khi con có ý kiến về Jack Robinson.

- Ông chủ đồn điền không có con trai, bố ạ - Sally đáp.

Nàng tìm chỗ ngồi và Philip ngồi dịch lại nhường một chỗ cho nàng bên cạnh chàng. Trong đêm tối, nhờ ngọn lửa củi trong bếp soi sáng, trông nàng xinh đẹp tuyệt vời, nàng nom như một vị nữ thần đồng nội, và người ta nhớ đến những cô gái mơn mởn khoẻ mạnh mà Hercirk thân mến đã ca ngợi bằng những lời thơ thanh thú. Bữa cơm tối hôm ấy đạm bạc - bánh mì phết mỡ lợn ráng giòn, chè cho trẻ con và bia cho vợ chồng Athelny và Philip. Athelny ăn ngấu nghiến, món gì cũng hết lời khen ngợi. Ông buông lời khinh bỉ Lucullus và dồn dập thoá mạ Brillat - Saverin.

- Ông Athelny, có một việc người ta có thể nói thay cho ông - bà vợ nói - ông biết thưởng thức món ăn của mình, không còn nghi ngờ gì nữa.

- Do tự tay bà nấu nướng, bà Betty của tôi ạ - ông vừa nói vừa đưa thẳng ngón tay trỏ hùng biện ra.

Philip cảm thấy hết sức dễ chịu. Chàng sung sướng nhìn hình nét ngọn lửa với mọi người quây quần xung quanh và màu sắc hồng tương phản với màu đen tối tăm; và cuối cánh đồng cỏ là một hàng cây du cao trên bầu trời đầy sao.

Lũ trẻ nói cười và Athelny cũng như một đứa bé trong bọn, bằng những trò tinh nghịch và những chuyện bịa đặt làm cho chúng ta hét om sòm.

- Người ta cho là có hàng đàn Athelny rất vui hạ xuống đây - bà vợ nói - “Tôi không biết chúng ta sẽ phải làm gì nếu bây giờ không có ông Athelny”, bà Bridges bảo với tôi như vậy. “Ông ấy lúc nào cũng đùa được. Ông ấy giống một cậu học sinh hơn là cha một gia đình”.

Sally ngồi im, nhưng nàng không quan tâm lo lắng đến những nhu cầu của Philip khiến chàng vui thích. Thật là dễ chịu có nàng bên cạnh, và thỉnh thoảng chàng liếc nhìn khuôn mặt khoẻ mạnh sạm nắng của nàng. Một lần chàng bắt gặp cái nhìn của nàng và nàng yên lặng mỉm cười. Cơm tối xong, người ta sai Jane và một cậu em đi xuống suối dưới cánh đồng cỏ lấy một thùng nước đem về rửa bát đĩa.

- Các con, chỉ chỗ ngủ cho chú Philip, rồi các con cũng nên đi ngủ thôi.

Những bàn tay nhỏ bé nắm lấy Philip, kéo chàng về phía lều. Chàng đi vào, bật diêm. Trong lều không có đồ đạc, bên cạnh một cái thùng sắt tây đựng quần áo, chẳng có gì khác ngoài dãy ba cái giường, mỗi cái kê sát dựa vào một bức tường, ngoài ra không có gì nữa, Athelny theo Philip bước vào lều và hãnh diện chỉ cho chàng mấy cái giường đó.

- Đây là thứ để nằm ngủ - ông nói to - không phải cái loại nệm lò xo và lông tơ thiên nga của các anh đâu. Tôi không ngủ đâu ngon giấc bằng ở đây. Anh sẽ đắp chăn trải giường mà ngủ. Anh bạn thân mến, tôi vô cùng thương cho anh!

Giường ngủ gồm có một lớp cành hu-blông phủ rơm và trên cùng phủ chăn. Sau một ngày rưỡi trời, những người thu hái sung sướng ngủ say trong mùi hu-blông thơm tho quanh lều. Gần chín giờ thì đồng cỏ yên tĩnh, mọi người đi ngủ, một vài người con nán lại trong các quan rượu cho đến mười giờ cửa hàng đóng cửa mới trở về. Athelny đi bộ đến đó với Philip. Nhưng trước khi ông đi, bà Athelny nói với chồng..

- Khoảng sáu giờ chúng ta ăn sáng, nhưng tôi chắc các ông không muốn dậy sớm như thế. Ông biết đấy, sáu giờ là chúng ta phải bắt đầu lao vào công việc rồi.

- Dĩ nhiên anh ấy phải dậy sớm - Athelny nói to - và anh ấy phải làm việc như mọi người chúng ta. Anh ấy đã bắt đầu kiếm lấy nuôi thân. Không làm thì đừng ăn, chàng trai ơi!

- Trước khi ăn sáng, lũ trẻ phải xuống suối tắm rửa, trên đường về chúng sẽ gọi anh. Anh ấy sẽ chờ chúng ta qua quán “Người thuỷ thủ vui nhộn”.

- Nếu các em đánh thức tôi, tôi sẽ đi tắm với chúng nói - Philip nói.

Jane, Harold và Edward reo lên vui thích về viễn cảnh này và sáng hôm sau, còn đang ngủ ngon thì Philip bị lũ trẻ xồng xạc vào buồng đánh thức. Mấy chú bé nhảy lên giường chàng và chàng phải dùng đôi dép lê xua đuổi chúng xuống. Chàng mặc quần, khoác áo choàng ra ngoài. Trời mới bắt đầu hé sáng, không khí còn lạnh; và mặt trời vàng nhạt đang ló lên trên nền trời không một gợn mây. Sally, một tay dắt Rosie một tay cầm khăn và quần áo tắm, đang đứng ở giữa đường. Lúc ấy chàng mới thấy cái mũ che gáy của nàng màu hoa oải hương va tương phản với cái mũ, gương mặt nàng đỏ và rám nắng như quả táo. Nàng khẽ mỉm cười chào đón chàng, và chàng bổng để ý thấy răng nàng nhỏ, đều đặn và rất trắng. Chàng tự hỏi sao trước đây chàng không chú ý đến điều này.

- Em muốn để anh ngủ - nàng nói - nhưng chúng nó cứ nhất định đến đánh thức anh. Em đoán là thực tế anh không muốn đi.

- Ồ, có, tôi muốn đi.

Họ đi bộ xuôi theo con đường rồi rẽ qua các đầm lầy. Đi lối này thì chưa đầy một dặm đã tới biển. Thấy nước xanh và có vẻ lạnh, Philip rùng mình, nhưng lũ trẻ thì cởi phăng quần áo, hò hét nhảy ùm xuống nước. Sally làm mọi việc bao giờ cũng thong thả, cho nên khi tất cả lũ trẻ đã lội lõm bõm quanh Philip thì nàng mới xuống nước. Bơi lội là tài nghệ giỏi nhất của chàng; ở dưới nước chàng thấy như ở nhà, và chẳng mấy chốc chàng khiến mọi người bắt chước mình khi chàng chơi trò cá heo, trò người đang chết đuối, trò một bà béo mập sợ ướt tóc. Cuộc tắm biển này thật ồn ào náo nhiệt, và Sally phải hết sức nghiêm khắc mới bắt được các em đi lên.

- Anh cũng hư như chúng nó - Nàng nói với Philip giọng nghiêm nghị của người mẹ làm chàng buồn cười đồng thời cũng là cho chàng cảm động. - Không có anh ở đây thì chúng nó hết sức ngoan.

Họ trở về. Sally mái tóc óng ả chảy xoà xuống một bên vai, tay cầm mũ che gáy. Khi họ đến lều thì bà Athelny đã bắt đầu ra đồng hu-blông. Athelny mặc một cái quần cũ nhất thiên hạ, áo vét-tông cài khuy chứng tỏ không có sơ mi ở trong, đầu đội mũ mềm rông vành, đang rán cá trích muối hun khói trên ngọn lửa củi. Ông có vẻ thích thú về mình, trông ông hệt như một tên kẻ cướp. Vừa trông thấy bọn đi tắm về, trong mùi thơm cá rán, ông gào lên bài hát hợp xướng của những mụ phù thuỷ trong vở Macbeth.

- Án sáng không được dềnh dàng, nếu không là mẹ cáu đấy. - Ông nói khi bọn họ tới gần.

Và sau mấy phút thì Harold và Jane tay cầm bánh mì phết bơ, qua cánh đồng cỏ để đi tới cánh đồn hu-blông là một cảnh gắn liền với thời niên thiếu của thời niên thiếu của Philip, và nhà cấy hoa bia đối với chàng là nét tiêu biểu nhất của vùng Kent. Philip bước theo sau Sally đi qua những hàng dài cây hu-blông không hề có cảm giác xa lạ, mà thoải mái tự nhiên như ở nhà. Lúc này mặt trời đã rực rỡ càng làm nổi bật những nơi có bóng mát. Mắt Philip say sưa ngốn ngấu màu sắc xanh tươi của lá. Hoa hu-blông đang ửng lên vàng rộ, đối với chàng, đây là vẻ đẹp và tình cảm nồng nàn mà những nhà thơ xứ Sicile tìm thấy dìu dịu toả lên từ đất đai màu mỡ vùng Kent và từng cơn gió nhẹ tháng chín ngọt ngào hương vị của hoa hu-blông. Tự nhiên, Athelstan thấy lòng hồ hởi và liền cất cao giọng hát; cái giọng ồ ồ của chú bé mười lăm tuổi đã làm Sally quay lại.

- Athelstan, im đi không có chúng mình lại bị một trận sấm sét bây giờ. Một lát thì họ nghe có tiếng người nói lao xao và một lúc sau đó họ chợt trông thấy những người thu hái hu-blông. Tất cả mọi người làm việc hăng hái, họ vừa nhặt hái vừa nói cười. Họ ngồi trên ghế, trên thùng gỗ đặt ngay bên cạnh; một vài người đứng gần túi vải bạt, hái xong là vứt thẳng hoa vào túi. Chung quanh là một lũ trẻ con và khá nhiều cháu sơ sinh, một số nằm trong những chiếc nôi tàm tạm, một số được ủ trong chăn trên mặt đất êm khô ráo. Lũ trẻ chơi đùa nhiều hơn làm. Đàn bà thì làm việc tất bật, họ hái từ ngày con thơ ấu và họ có thể làm nhanh gấp đôi những người ở Luân Đôn đến. Họ lấy làm hãnh diện về số giỏ đầy hái được trong một ngày nhưng họ phàn nàn lúc này họ chẳng còn kiếm ra tiền như ngày xưa, lúc ấy phải tám gió và có khi chín giỏ mới được một silinh. Ngày xưa một người thu hái giỏi trong một vụ mùa có thể kiếm đủ nuôi thân cho tới hết năm, nhưng bây giờ chẳng kiếm được là bao, quá lắm là được hưởng một ngày nghỉ không phải mất hết tiền, và chỉ có thế. Bà Hill mua được một cái đàn pianô bằng tiền thu hái - ấy là bà bảo thế - chứ bà ta thì hết sức keo kiệt, thiên hạ chẳng ai bằng, nhiều người cho rằng bà ta chỉ nói thế thôi, và nếu quả thật bà đã mua được thì có lẽ chỉ là vì bà đã sử dụng ít tiền gửi ở quỹ tiết kiệm vào việc đó.

Những người hái hu-blông chia thành từng toán mười người cùng chung một túi vải hạt, không kể trẻ con, và Athelny âm ỉ kiêu hãnh về thắng lợi khi ông tham dự vào một toán gồm hoàn toàn người nhà của ông. Mỗi toán có một người phụ trách túi vải bạt. Nhiệm vụ của người này là cung cấp túi và dây thừng để buộc túi (túi vải bạt này là một thứ bao tải lớn khung gỗ bề cao bẩy put, những túi này được xếp thành dãy dài giữa những hàng cây hu-blông); Athelny mong được phụ trách công việc này một khi gia đình ông có đủ người lớn để lập một toán. Trong lúc ấy, ông làm việc đúng là để khích lệ người khác hơn là do nỗ lực của chính mình. Ông quả quyết rằng ngày hôm ấy, ông hái nhiều hơn bất cứ ai, trừ mẹ các cháu, dĩ nhiên không ai có thể hái được nhiều như mẹ chúng, việc này làm ông nhớ lại những thử thách mà Aphrodite đã đặt cho nàng Psyché hiếu kỳ và ông bắt đầu kể cho lũ trẻ câu chuyện yêu đương của nàng với chú rể vô hình. Ông kể rất hay. Philip mỉm cười lắng nghe, đối với chàng dường như câu chuyện cổ tích này rất hợp với cảnh trí này. Bầu trời bây giờ rất xanh, chàng nghĩ rằng thậm chí ở Hy Lạp có lẽ cũng không thể có được một bầu trời đẹp hơn. Lũ trẻ tóc vàng hoe, má hồng hào, khoẻ mạnh, hoạt bát nhanh nhảu; hình dáng mềm mại của những cây hu-blông; màu ngọc lục của lá cây thách thức như tiếng kèn trompet; cái ma lực của con đường hai bên cây cối xanh tốt thu hẹp dần ở đoạn cuối với những người thu hái đội mũ che gáy; có lẽ tất cả những thứ ấy thắm đượm sắc Hy Lạp hơn người ta có thể tìm thấy trong sách vở các vị giáo sư hay trong các viện bảo tàng. Chàng khoái chí cái đẹp của đất nước Anh. Chàng nghĩ đến những con đường trắng quanh co uốn khúc, với những hàng rào cây, đồng cỏ xanh rì với những cây du, núi đồi hình nét thanh thú với những lùm cây nhỏ bao quanh đỉnh hồi, những đầm lầy bằng phẳng và biển Bắc u sầu. Chàng thật rất sung sướng cảm thấy được vẻ yêu kiều của chúng. Nhưng ngay sau đó, Athelny áy náy tỏ ý muốn đi hỏi thăm mẹ của Robert Kemp hiện nay thế nào. Ông quên biết mọi người trong vùng, họ gọi bằng tên thánh; ông hiểu lịch sử gia đình họ và môi việc xảy đến với họ từ lúc họ sinh ra. Với tính huênh hoang vô hại, ông đóng vai người thương lưu lịch sự với họ và tỏ ra một chút hạ cố trong cách đối xử suồng sã của mình. Philip không muốn đi với ông.

- Tôi đang kiếm miếng ăn mà! - chàng nói.

- Hết sức đúng, anh bạn ạ! Athelny đáp - không làm thì đừng ăn. Ông vừa bước đi vừa vẫy tay trở lại.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.