Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12.

❊ ❊ ❊

12.

Ngày tháng qua đi cái chân tật của Philip không còn gây thích thú cho bọn trẻ nữa. Người ta đã coi nó chẳng còn gì đặc biệt hơn một bộ tóc đỏ của người này hay cái dáng phục phịch của người kia. Trong khi ấy Philip đã trở nên đặc biệt nhạy cảm. Nó không bao giờ chạy khi nào không cần thiết bởi nó ý thức được khi ấy cái chân tật của nó dễ bị phát hiện hơn và nó tập đi theo một kiểu riêng. Nó thường đứng yên thật lâu, giấu cái chân tật đằng ra sau cái chân lành để mọi người khỏi chú ý tới, đồng thời nó cũng luôn luôn để ý xem có ai nhắc tới nó không. Vì không thể tham dự những trò chơi cùng những đứa trẻ khác nên sinh hoạt của chúng hoàn toàn xa lạ đối với Philip. Nó chỉ thích thú đứng ngoài nhìn chúng chơi và cảm thấy hình như giữa mình với bọn chúng có cả một sự ngăn cách. Đôi khi bọn chúng hình như nghĩ rằng không đá bóng được với chúng hay làm cho chúng không hiểu nó chính là lỗi của nó.

Nó thường xuyên bị bỏ lại một mình. Trước đây nó vốn là đứa tương đối hay chuyện nhưng dần dà nó trở nên ít nói. Nó bắt đầu suy ngẫm về sự khác biệt giữa mình với những đứa khác. Đứa lớn nhất trong khu nội trú - Singer - ghét nó, và Philip vì chậm lớn hơn so với tuổi, thường phải chịu đựng nhiều sự ngược đãi. Đến giữa năm học, khắp cả trường đâu đâu cũng thấy bọn trẻ chơi một trò chơi mới tên là “búng ngòi bút”. Muốn chơi cần phải có hai người, một cái bàn hoặc ghế và hai ngòi bút sắt. Đứa bé phải dùng móng tay búng ngòi bút của mình sao cho đầu nhọn của ngòi bút của mình chồm lên đầu ngòi bút của đối thủ khi đối thủ muốn chặn ngòi bút của đứa kia. Khi đã búng được, đứa bé hà hơi vào đầu ngón tay cái rồi ấn xuống hai cái ngòi bút, khi giơ lên mà không bị rơi, thì cả hai ngòi bút là của nó. Chẳng bao lâu đâu đâu cũng thấy bọn trẻ bò ra chơi cái trò ấy; đứa nào điêu luyện hơn thì thu được hàng đống ngòi bút. Nhưng rồi được một thời gian, ông Watson cho rằng trò chơi này cũng là một kiểu cờ bạc và ra lệnh cấm và tịch thu toàn bộ số ngòi bút bọn trẻ kiếm được. Philip chơi rất cừ nên số khi phải từ bỏ những gì đã thắng cuộc, nó rất buồn. Tuy vậy, nó thấy ngứa ngáy tay chân và vẫn muốn được chơi. Vài ngày sau khi trên đường ra sân bóng, nó tạt vào một cửa hàng và mua một xu ngòi bút hình J. Nó để bút xủng xoảng trong túi và thích thú được sờ chúng. Singer ngay lập tức phát hiện ra. Singer cũng đã phải nộp tất cả ngòi bút, nhưng còn giữ lại một cái rất to gọi là “khổng lồ”, ngòi “khổng lồ” bao giờ cũng thắng cuộc, và lần này nó muốn chiếm cho kì được những cái hình J của Philip. Mặc dầu Philip hiểu nó ở thế bất lợi vì những ngòi bút của nó nhỏ hơn, nó vẫn không từ bỏ tính phiêu lưu của mình và liều lĩnh dự cuộc. Ngoài ra nó còn hiểu rằng Singer không bao giờ cho phép nó từ chối. Nó bỏ chơi đã một tuần nay, và lúc này nó ngồi vào bàn đầy lóng phần hứng. Nó nhanh chóng bị thua hai ngòi nhỏ, khiến Singer rất đắc thắng. Nhưng đến cái thứ ba do một sự tình cờ nào đó ngòi “khổng lồ” lại chạy trệch đi và Philip có cơ hội búng ngòi J của mình lên đầu ngòi kia. Nó hoan hỉ với thắng lợi. Nhưng cũng đúng lúc ấy, ông Watson bước vào.

- Các em đang làm gì đấy? - Ông hỏi.

Ông hết nhìn Singer đến Philip nhưng cả hai đều không đáp.

- Các em không nhớ là tôi đã cấm chơi cái trò ngu dốt này rồi à?

Tim Philip đập liên hồi. Nó biết điều gì sắp xảy ra và vô cùng sợ hãi, nhưng sự sợ hãi của nó còn pha lẫn một cảm giác vui mừng. Nó chưa bao giờ bị đòn. Tất nhiên là roi vụt sẽ đau, nhưng nó sẽ có cái để mà khoe khoang sau đó.

- Vào phòng của tôi.

Ông hiệu trưởng quay đi, hai đứa đi sát bên nhau theo ông. Singer thì thầm vào tai Philip:

- Thế nào cũng ăn đòn. Không thoát được rồi!

Ông Watson chỉ Singer:

- Cúi xuống - Ông nói.

Singer cứ một roi là một lần nẩy bật người lên.

Philip mặt trắng nhợt nhìn thấy sau cái quật thứ ba Singer khóc. Nó còn bị ba cái roi nữa.

- Đủ rồi. Đứng dậy.

Singer đứng dậy, nước mắt ròng ròng trên má. Philip bước lên, nhưng ông Watson nhìn nó một chút và bảo:

- Tôi sẽ không đánh em. Em là học trò mới, và tôi cũng không muốn đánh một học trò bị tàn tật. Cả hai em hãy đi và đừng tái phạm.

Khi chúng vào lớp, một nhóm con trai không hiểu bằng cách bí ẩn nào đã biết hết mọi chuyện và đừng chờ hai đứa. Chúng xông tới Singer và hỏi han tới tấp. Singer quay sang chúng, mặt còn đỏ vì đau và những vệt nước mắt còn in nguyên trên má. Nó hất đầu về phía Philip đang đứng bên cạnh:

- Nó không bị quật vì nó què - Nó nói giọng tức tối.

Philip đứng im không nói và đỏ mặt. Nó cảm thấy như bọn kia đang nhìn nó đẩy khinh bỉ.

- Mày bị mấy roi? - Một đứa hỏi Singer nhưng nó không đáp. Nó tức vì bị đau.

- Đừng có rủ tao chơi búng ngòi bút nữa. - Nó nói với Philip - Mày thì chẳng phải nói. Mày chả thiệt gì cả.

- Tao có rủ mày đâu.

- Hừ, không rủ.

Bằng một động tác rất nhanh, nó giơ chân ngoèo Philip. Philip chẳng bao giờ đứng được vững vàng và thế là nó ngã uỵch xuống đất.

- Thằng què - Singer nói.

Suốt cả những ngày còn lại của năm học nó tàn nhẫn hành hạ Philip, và mặc dầu Philip đã cố tránh gặp nó, nhưng vì trường quá bé nhỏ nên không thể không chạm trán. Nó cố làm lành với Singer. Nó đã phải hạ mình mua cho hắn một con dao, nhưng nhận dao rồi, Singer vẫn chưa hả dạ. Một đôi lần, vì không chịu nổi nữa, Philip đã đánh trả thằng bé to lớn kia nhưng Singer khỏe hơn nhiều nên Philip chẳng làm gì được, và thế là sau khi bị hành hạ hoặc mau hoặc lâu bao giờ nó cũng buộc phải xin lỗi Singer. Đấy chính là điều đã an ủi Philip. Phải xin lỗi là một điều nhục nhã không chịu đựng nổi đối với nó, thế nhưng những cơn đau bị tra tấn lại còn lớn hơn vượt qua sức nó, nên cuối cùng nó vẫn phải cứ cắn răng mà xin lỗi. Khổ sở hơn nữa là dường như sự đày đọa này chẳng bao giờ kết thúc. Singer mới mười một tuổi và phải hai năm nữa nó mới đủ tuổi sang lớp lớn. Philip hiểu rằng mình còn phải chung sống thêm hai năm nữa với một kẻ luôn hành hạ mình mà không sao tìm cách trốn tránh được. Học bài và ngủ đó là những thời gian hạnh phúc nhất đối với Philip. Và nó có cảm giác kỳ lạ rằng cuộc sống này cùng với mọi điều đau khổ nó phải chịu đựng chỉ là một giấc mơ và rồi một sáng nào đó nó sẽ tỉnh dậy nằm trên chiếc giường của chính nó ở Luân Đôn. Cảm giác đó thường xuyên ám ảnh đầu óc Philip.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.