56.
Anh không gạt bỏ nổi hình ảnh cô gái ra khỏi đầu óc mình, Anh tức giận chế giễu sự ngu xuẩn của chính mình. Chấp nhặt lời nói của cô hầu bàn bé nhỏ xanh xao thì thật vô lý; nhưng anh vẫn cảm thấy xấu hổ. Dù không ai biết rõ anh bị bẽ mặt, trừ Donsford mà chắc chắn hắn cũng đã quên, Philip vẫn cảm thấy không yên tâm nếu chưa rửa được nỗi nhục này. Anh tính toán nên phải làm gì cho hay hơn và quyết định ngày nào cũng sẽ đến cửa hàng; hiển nhiên anh đã gây cho cô nàng ấn tượng xấu về mình, nhưng anh đã tự cho mình đủ khôn ngoan để xóa hẳn ấn tượng này, anh sẽ thận trọng không nói bất cứ điều gì để có thể xúc phạm người khó tính nhất. Anh đã làm tất cả điều đó, nhưng chẳng đem lại kết quả. Buổi tối khi vào cửa hàng, anh chào cô, thế là cô nàng cũng đáp lại đúng như thế. Nhưng có một lần anh không chào, định xem cô nàng có chào trước không, song cô chẳng nói gì hết. Anh nghĩ thầm trong bụng một từ ngữ mà mặc dù người ta vẫn dùng cho phái nữ nhưng cũng ít dùng giữa những con người lịch sự; nhưng rồi anh cứ thản nhiên gọi trà. Anh quyết không nói một lời và lúc rời cửa hàng ra về không chào như thường lệ. Anh cam đoan với mình là sẽ không đến nữa. Nhưng hôm sau, đến giờ dùng trà, anh cảm thấy mỗi lúc một bồn chồn. Anh cố nghĩ đến chuyện khác nhưng không còn chỉ huy nổi tâm trí mình. Cuối cùng anh thất vọng nói:
- Xét cho cùng, chẳng có lý do gì để mình không đến nếu mình muốn.
Cuộc đấu tranh với bản thân kéo dài khá lâu và khi anh đi vào cửa hàng thì đã gần bảy giờ.
- Tôi đã nghĩ là anh không đến - cô gái nói với anh khi ngồi xuống.
Tim anh nhảy thình thịch trong ngực và anh cảm thấy đỏ mặt.
- Tôi bận chút việc không đến sớm được.
- Chắc anh bận cắt vụn người ra phải không?
- Không đến nỗi quá ghê gớm như vậy đâu.
- Anh là sinh viên phải không?
- Phải.
Lieu đó có vẻ thỏa mãn óc tò mò của cô gái. Cô bỏ đi và vì cái giờ muộn màng không có khách ở các bàn cô phục vụ nữa nên cô vùi đầu vào đọc tiểu thuyết. Đó là thời kỳ sách báo sáu xu được tái bản. Nhưng loại tiểu thuyết rẻ tiền do những kẻ viết văn thuê nghèo khổ sáng tác theo đơn đặt hàng, được cung cấp đều đặn cho những người dốt nát tiêu thụ. Philip phấn khởi, như vậy là cô nàng đã tự động bắt chuyện với anh; anh cảm thấy thời cơ đang đến, đến lượt mình anh sẽ nói thẳng vào mặt cô đúng những điều anh đã suy nghĩ, anh thật hởi lòng hởi dạ. Anh nhìn nàng, nét mặt nhìn nghiêng của nàng quả là thật kỳ lạ, các cô gái Anh thuộc tầng lớp này lại thường hoàn mỹ như vậy và khiến người ta phải sững sờ kinh ngạc, sững sờ đến nghẹt thở, nhưng vẻ đẹp ấy lạnh lùng như đá cẩm thạch; và cái nước da mịn màng nhưng xanh xao của nàng gây cho người ta một ấn tượng về thể trạng ốm yếu. Tất cả các cô hầu bàn đều ăn mặc như nhau, áo dài đen giản dị, tạp dề trắng, cổ tay áo giả, mũ vải nhỏ xíu. Khi nàng ngồi cúi xuống xem sách, nàng mấp máy môi nhẩm đọc, Philip ký họa chân dung nàng trên nửa tờ giấy lấy ra trong túi áo và anh để lại trên bàn khi ra về. Đó là một ý bất ngờ thật hay vì hôm sau khi anh vừa bước vào nàng đã mỉm cười với anh.
- Thế mà tôi không biết anh vẽ được.
- Tôi đã từng là sinh viên mỹ thuật ở Pari hai năm.
- Tôi đưa bức họa này của anh bỏ quên lại tối hôm qua cho bà giám đốc xem, bà ta thích ngẩn thích ngơ. Có phải anh định vẽ tôi không?
- Đúng thế. - Philip đáp.
Khi nàng đi gọi trà cho anh, một cô khác tới gần anh.
- Tôi đã xem bức chân dung anh vẽ cho chị Rogers. Giống chị ấy như đúc ấy. - Cô ta nói.
Lần đầu tiên anh nghe được tên nàng, và khi muốn lấy hóa đơn anh gọi nàng bằng cái tên đó.
- Thế là anh biết tên tôi. - Nàng nói khi trở lại.
- Đấy là do bạn cô đã nói ra khi cô ta nói chuyện với tôi về bức vẽ kia.
- Cô ấy cũng muốn anh vẽ một bức cho cô ấy đấy. Anh đừng có nhận lời. Nếu anh vẽ một lần là anh sẽ phải vẽ tiếp tất cả bọn, chúng sẽ muốn anh vẽ hết.
Rồi, không dừng lại, chẳng mạch lạc gì, nàng tiếp:
- Còn anh bạn trẻ vẫn đi cùng với anh, đâu rồi? Anh ta đi nơi khác rồi sao?
- Cô lại nhớ hắn mới lạ chứ. - Philip đáp.
Trong lòng Philip bỗng rung lên một cảm giác đặc biệt mà anh không phân tích nổi. Dunsford có mái tóc xoăn đẹp, nước da tươi tắn, nụ cười xinh xắn. Philip nghĩ đến những lời thế mà thèm.
- Hắn đang yêu. - anh cười khẽ nói.
Khi anh khập khễnh về nhà, Philip thầm nhắc từng lời trong câu chuyện. Bây giờ cô nàng đã thật sự thân thiết với mình rồi. Khi nào có dịp, anh sẽ đề nghị vẽ cho nàng bức ký họa cẩn thận hơn, chắc nàng sẽ thích; gương mặt nàng xinh, nhìn nghiêng trông thật đáng yêu và nước da xanh mượt của nàng có cái gì đó quyến rũ lạ lùng. Anh cố nghĩ xem nó giống cai gì; đầu tiên anh nghĩ đến xúp đậu; nhưng anh tức giận xua đuổi ý nghĩ này và hình dung đến những cánh nụ hoa hồng vàng lúc người ta xé nhỏ ra từng mảnh trước khi nó nở. Bây giờ anh không còn ác cảm với nàng.
- Nàng không phải hàng người xấu. - anh lẩm bẩm.
Anh thật ngớ ngẩn mới mếch lòng vì những điều nàng nói, không còn nghi ngờ gì nữa, lỗi chính là do anh: nàng chẳng muốn làm người xấu tính, xấu nết đâu, anh đã gây ấn tượng xấu với người ta. Thành công của bức vẽ làm anh hãnh diện. Giờ đây anh đã biết được cái tài mọn của anh, nàng chú ý đến anh hơn. Ngày hôm sau, anh đứng ngồi không yên. Anh đã tính đến chuyện đi ăn trưa ở cửa hàng trà này, nhưng chắc chắn giờ đó ở đây sẽ đông người, Mildred không thể nói chuyện với anh. Trước đó anh đã tìm cách thoái thác không cùng đi dùng trà với Dunsford, và đúng bốn giờ rưỡi (anh xem đồng hồ đeo tay đến chục lần) anh bước vào nhà hàng.
Mildred ngồi quay lưng lại phía anh. Nàng đang nói chuyện với gã người Đức mà ngày nào Philip cũng gặp ở đấy, nàng đang cười với điều hắn nói. Philip thấy tiếng cười thô bỉ làm anh rung mình. Anh gọi nàng, nhưng nàng không để ý; anh gọi nàng lần nữa, lúc ấy, dần dần càng tức giận vì sốt ruột, anh lấy gậy gõ ầm ầm xuống bàn. Nàng bước tới, mặt mày có vẻ giận dỗi.
- Cô khỏe không? - Anh chào hỏi.
- Dường như anh vội lắm thì phải?
Nàng nhìn xuống anh với thái độ xấc láo mà anh biết quá rõ.
- Này, cô làm sao thế? - Anh hỏi.
- Xin anh vui lòng đặt hàng cho, anh cần gì tôi sẽ mang lại. Tôi không thể đứng nói chuyện cả đêm đâu.
- Xin cho trà và bánh bao nướng. - Philip trả lời cộc lốc.
Anh giận nàng đến muốn phát điên. Anh chăm chú đọc tờ báo “Ngôi sao” mang theo khi nang bưng trà đến.
- Nếu cô đưa luôn hóa đơn ngay bây giờ cho tôi thì tôi không phải làm phiền cô nữa. - Anh lạnh lùng nói.
Nàng viết một mảnh giấy để lên bàn rồi trở lại với gã Đức nọ. Chẳng mấy chốc nàng đã trò chuyện sôi nổi với gã. Gã là một người tầm thước, đầu tròn, mặt bủng, hàng ria rậm tua tủa, gã mặc áo đuôi tôm, quần xám đeo một sợi dây đồng hồ bằng vàng to tướng. Philip chắc rằng các cô gái khác đang hết nhìn anh rồi lại nhìn nàng, cặp trai gái ngồi ở bàn trao đổi với nhau những cái liếc mắt ý nghĩa. Anh cảm thấy chắc chắn là họ đang cười nhạo mình và máu anh sôi lên. Bây giờ thì anh cay đắng căm ghét Mildred. Anh hiểu rằng tốt nhất là chấm dứt, không đến quán này nữa, nhưng anh không chịu được ý nghĩ mình bị thất bại trong chuyện này, nên anh nghĩ ra một kế hoạch để tỏ cho nàng biết rằng anh coi khinh nàng. Ngày hôm sau, anh đến ngồi ở bàn khác, và gọi cô bồi khác phục vụ trà. Người bạn của Mildred lại có mặt ở đấy, và nàng đang trò chuyện với gã. Nàng không để ý đến Philip, vì vậy khi đi ra, anh chọn đúng lúc nàng buộc phải gặp ngang đường, khi đi qua anh nhìn nàng như nhìn một người trước đây anh chưa từng gặp. Anh làm đi làm lại như thế trong ba bốn ngày. Anh hy vọng rằng sau đó nàng sẽ nắm lấy cơ hội này mà nói với anh vài lời; anh nghĩ rằng nàng sẽ hỏi vì sao bây giờ anh không đến ngồi ở cái bàn do nàng phục vụ; và anh đã chuẩn bị một câu trả lời chất chứa mọi sự kinh tởm của anh đối với nàng. Anh hiểu rằng lo nghĩ buồn phiền là đánh bại anh lần nữa. Gã người Đức kia đột nhiên biến mất, nhưng Philip vẫn đến ngồi ở bàn khác. Nàng vẫn không để ý đến anh. Anh nhận ra rằng điều anh làm là một vấn đề mà nàng hoàn toàn dửng dưng; anh có thể cứ tiếp tục như vậy cho đến ngày tận thế cũng chẳng hề có kết quả.
- Ta chưa chịu thua - anh tự bảo.
Hôm sao anh đến ngồi ở ghế cũ, và khi nàng tới, anh chào nàng như thể anh không hề bỏ nàng suốt một tuần nay. Nét mặt anh trầm lặng, nhưng anh không ngăn được nhịp đập điên loạn của con tim.
Thời ấy, loại tiểu nhạc kịch đột nhiên được quần chúng rất hâm mộ mới được ít lâu, và anh chắc chắn rằng Mildred sẽ rất thích đi xem.
- Cô này, - Anh bỗng nói - không biết cô có vui lòng một tối nào đó đi ăn cùng tôi rồi đến nhà hát “Người đẹp của thành phố New York không? Tôi sẽ mua hai vé ngồi loại thượng hạng.
Anh nói thêm câu sau để quyến rũ nàng. Anh đã biết được khi bọn con gái đi xem kịch, thì hoặc họ ngồi ghế hạng nhì, hoặc nếu có đàn ông dẫn họ đi thì cũng ít khi mua loại đắt tiền hơn hàng ghế sắp vòng ở phía trên. Nét mặt xanh xao của Mildred không biểu lộ một thay đổi nhỏ.
- Đi thì đi. - Nàng nói.
- Khi nào thì cô đi được?
- Tôi nghỉ việc sớm vào các ngày thứ năm.
Thế là họ thỏa thuận với nhau. Mildred ở với người cô phố Herne Hill. Vở kịch bắt đầu diễn lúc tám giờ, vì vậy họ phải ăn cơm lúc bảy giờ. Nàng đề nghị anh đón nàng ở phòng đợi của khách đi tàu hạng nhì ở nhà ga Victoria. Nàng tỏ ra không thích thú, nhưng nhận lời mời, tựa hồ như ban phát một ân huệ. Philip cảm thấy hơi bực bội trong lòng.