Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

61.

Từ đó ngày nào anh cũng gặp nàng. Anh bắt đầu ăn trưa ở cửa hàng, nhưng Mildred ngăn chặn anh luôn, nàng bảo làm như vậy bọn con gái ở đây chúng nó xì xào, vì vậy anh đành chỉ đến uống trà mà thôi; nhưng bao giờ anh cũng đứng chờ để đi cùng nàng ra ga, và hàng tuần họ đi ăn tối với nhau vài lần. Anh tặng nàng mấy món quà nhỏ, vòng đeo tay bằng bàng, găng tay, khăn tay và những vật tương tự. Anh tiêu pha như vậy là vượt quá khả năng của mình, nhưng anh không tránh được; chỉ khi nào anh tặng nàng cái gì đó nàng mới tỏ ra có phần âu yếm. Nàng biết giá cả của từng thứ, và lòng biết ơn của nàng tỷ lệ chính xác với giá trị của món quà biếu của anh. Anh không cần. Mỗi khi nàng tự nguyện hôn anh, anh sung sướng quá nên anh không còn để ý bằng những cách nào mà anh được quấn quýt. Anh phát hiện ra rằng nàng coi những ngày chủ nhật phải ở nhà là chán ngắt, vì vậy cứ đến những sáng hôm ấy, anh xuống Herne Hill đón nàng ở cuối đường phố và cùng nàng đi nhà thờ.

Rồi nàng trở về nhà ăn cơm, còn anh đến ăn vội vàng ở khách sạn. Đến chiều họ đi dạo ở trong công viên Brockwell. Họ không có gì nhiều để nói chuyện với nhau nên Philip sợ nàng buồn (nàng rất dễ buồn) bóp óc nghĩ tìm chủ để cho câu chuyện. Anh thấy rõ cả hai chẳng một ai vui thích trong những cuộc dạo chơi như thế này, nhưng xa nàng anh không chịu nổi và anh cố hết sức kéo dài cho đến lúc nàng mệt và nổi cáu. Anh hiểu rằng nàng không cần đến anh, nhưng anh cố gán ép một mối tình mà lý trí đã báo cho anh biết là không hợp với bản chất của nàng vốn là con người lạnh lùng. Anh không có quyển gì đối với nàng, nhưng anh không thể không đòi hỏi. Thời gian này họ đã thân nhau hơn, anh thấy khó kiềm chế được tính khí của mình, anh hay cáu kỉnh và không kiềm được những điều cay đắng. Họ thường cãi nhau và nàng không thèm nói năng với anh một lúc, nhưng thường anh phải khuất phục, phải quỳ xuống van xin. Anh giận mình không còn biết tự trọng. Trong khi thấy nàng trò chuyện với người đàn ông nào khác trong cửa hàng, anh tuông lồng lộn, và khi nổi cơn ghen, dường như anh không còn làm chủ được mình. Anh cố ý lăng mạ nàng, rồi bỏ nhà hàng và sau đó suốt đêm anh không ngủ trở, trở mình trằn trọc trên giường, lúc thì tức giận, lúc thì ân hận. Ngày hôm sau, anh đến cửa hàng cầu xin nàng tha thứ.

- Đừng có giận anh - anh nói - anh yêu em ghê gớm đến nỗi không kiềm chế nỗi mình.

- Rồi một ngày nào đây, anh còn đi quá xa nữa kìa - nàng đáp lại.

Anh ao ước được đến nhà hàng, cốt hy vọng sự gần gũi sẽ tạo cho anh lợi thế hơn những người khác nàng làm quen rải rác trong giờ phục vụ; nhưng nàng nhất định không chịu.

- Cô em sẽ cho chuyện đó là buồn cười.

Anh ngờ nàng từ chối chỉ vì nàng không muốn anh gặp bà cô của nàng. Mildred kể với anh rằng bà là quả phụ của một nhà chức nghiệp (đây là một mẫu thể hiện lòng kính trọng của nàng) và bứt rứt trong lòng khi ý thức được rằng người đàn bà tử tế ấy khó mà gọi được là con người đáng kính. Philip hình dung bà ra thực ra chỉ là vợ góa một tiểu thương. Anh biết rằng Mildred là trưởng giả học làm sang. Nhưng anh không có cách nào làm cho nàng hiểu rằng dù bà cô ấy tầm thường bao nhiêu, anh cũng không quan tâm.

Cuộc cãi nhau tệ hại nhất diễn ra vào bữa cơm tối khi nàng cho anh biết có một người đàn ông mời nàng đi xem kịch. Mặt Philip tái đi, đanh lại và trở nên khắc khổ.

- Cô không đi chứ? - Philip hỏi.

- Tại sao tôi lại không đi! Anh là là người lịch sự tử tế mà.

- Cô muốn đi đâu, tôi sẽ đưa cô đi!

- Nhưng đó không phải cùng là một việc. Tôi không thể lúc nào cũng đi chơi với anh. Vả lại người ra đã đề nghị tôi tự định lấy ngày giờ, và tôi sẽ đi đúng bào một buổi tối mà tôi không đi chơi với anh. Chuyện ấy với anh cũng thế thôi mà.

- Nếu cô biết thế nào là đúng đắn, nếu cô biết cô còn chút lòng biết ơn, hẳn cô sẽ không nghĩ tới chuyện đi.

- Tôi không hiểu anh muốn nói đến biết ơn là thế nào? Nếu là những thứ anh tặng tôi thì anh có thể lấy về. Tôi không cần.

Giọng nàng lại trở về với cái vẻ chua ngoa đôi lần vẫn dùng - Lúc nào cũng đi với anh thì chẳng có gì là thú vị. Lúc nào cũng “Em có yêu anh không? Em có yêu anh không?” đến phát ốm.

Anh hiểu rằng chỉ có điên mới tiếp tục yêu cầu nàng như vậy, nhưng anh không chịu được.

- Chao ôi, em rất yêu anh mà - lúc nào nàng cũng trả lời như vậy.

- Chỉ thế thôi ư! Còn anh, anh hết lòng yêu em.

- Nếu em hiểu rằng chỉ một lời của em sẽ làm anh sung sướng biết bao.

- Đấy, điều em vẫn thường nói là con người em nó chỉ có thế thôi, thích thì thích mà không thích thì em cũng kệ xác.

Nhưng có một đôi lần nàng diễn đạt ý kiến một cách nhẹ nhàng hơn và khi anh đặt câu hỏi ấy thì nàng đáp:

- Thôi anh, đừng có lải nhải nữa.

Lúc đó anh làm thinh, giận dỗi. Anh ghét nàng.

Và bây giờ thì anh bảo nàng:

- Thôi được, nếu vấn đề đó, cô như vậy thì hỏi rằng vì sao cô lại hạ cố mà đi chơi với tôi.

- Đó không phải vì điều tôi đòi hỏi, anh có chắc như vậy, chính anh cứ nài ép.

Lòng kiêu ngạo của anh bị xúc phạm cay đắng, anh giận dữ đáp lại.

- Vì không có ai nên cô cho rằng để tôi mời cô đi ăn uống, xem kịch, xem hát thì cũng được và khi đã có kẻ khác xuất hiện thì kệ xác tôi phải không? Xin cảm ơn cô, tôi đã chán ngấy cái cảnh bị lợi dụng rồi.

- Tôi không cho bất kỳ kẻ nào ăn nói với tôi như vậy đâu. Tôi sẽ cho anh biết là tôi cần đến những bữa ăn bẩn thỉu của anh hay không.

Nàng đứng dậy, mặc áo và bước nhanh ra ngoài quán ăn. Philip vẫn ngồi. Anh cương quyết không chịu đứng dậy, nhưng mười phút sau, anh đã nhảy lên xe ngựa đi theo nàng. Anh đoán rằng nàng đi tàu đến Victoria, như vậy họ sẽ đến cùng một lúc. Anh nhìn thấy nàng trên sân ga, nhưng nàng không biết anh đi xuống Herne Hill cùng một chuyến tàu đó. Anh không muốn nói chuyện với nàng để chờ tới khi nàng về, nàng không còn tránh được anh.

Ngay lúc nàng vừa rẽ khỏi phố chính sáng choang, ồn ào người qua lại, thì anh đuổi kịp nàng.

- Mildred - anh gọi.

Nàng tiếp tục bước, không nhìn anh mà cũng không đáp lại. Anh lại gọi tên nàng, lúc ấy nàng mới dừng bước, đứng quay lại đối mặt với anh.

- Anh muốn gì? Tôi đã thấy anh cứ quan quẩn ở Victoria. Tại sao anh không để mặc tôi?

- Anh vô cùng ân hận. Em bỏ qua cho anh.

- Không, tính khí anh, cơn ghen của anh tôi đã chán ngấy rồi. Tôi không cần anh và sẽ không bao giờ cần anh. Tôi không muốn còn phải dây dưa gì với anh.

Nàng tiếp tục rảo bước và anh phải vội vã để theo kịp nàng.

- Em chẳng bao giờ khoang dung với anh cả - anh nói - Khi người ta không quan tâm tới ai thì vui vẻ tử tế là chuyện dễ dàng, nhưng khi đã yêu như anh thì thật quá khó khăn. Em hãy thương anh. Em không chú ý đến anh, thôi thì cũng được. Dù thế nào em cũng không thể làm thế nào khác được. Anh chỉ muốn em cho phép anh yêu em.

Nàng vẫn đều bước không nói một lời. Chỉ còn mấy trăm thước nữa là đã tới nhà hàng, lòng Philip quặn lại. Anh tự hạ mình bịa luôn ra một câu chuyện tình chẳng ăn nhập gì tới họ.

- Nếu em tha thứ cho anh lần này thì anh hứa là em sẽ không bao giờ phải phàn nàn về anh. Em có thể đi chơi với ai mà em lựa chọn. Anh chỉ lấy làm sung sướng nếu em đến với anh khi em không có việc gì làm tốt hơn.

Nàng đứng lại vì họ đã đến góc phố mà anh thường chia tay nàng ở đó.

- Anh sẽ không đi cho đến khi nào em tha thứ cho anh.

- Tôi đã chán ngấy chuyện này lắm rồi.

Anh lưỡng lự một lúc, vì anh bỗng thấy anh có thể nói ra một điều gì làm nàng động lòng. Điều này làm cho anh đau khổ suýt nữa không nói nên lời.

- Thật tàn nhẫn, thật quá sức chịu đựng đối với anh. Em không hiểu thế nào là một thằng què. Anh chẳng hy vọng được em yêu và đó cũng là điều tất nhiên thôi.

- Anh Philip, em không có ý muốn nói như vậy - nàng trả lời, giọng nàng bỗng đứa quãng vì thương hại - Anh biết đấy, không đúng đâu

Bây giờ anh bắt đầu đóng kịch, giọng bỗng khàn khàn và trầm hẳn xuống.

- Ồ, anh cảm thấy điều đó mà.

Nàng cầm tay anh, nhìn anh, mắt nàng đẫm lệ.

- Em xin thề với anh điều ấy chưa bao giờ ảnh hưởng đến em. Sau một hai ngày đầu, là em không hề suy nghĩ gì về chuyện đó.

Anh nín lặng, một vẻ nín lặng bi thương sầu thảm, anh muốn nàng phải nghĩ rằng anh bàng hoàng xúc động.

- Anh biết đấy, em rất yêu anh, anh Philip ạ. Chỉ có điều là lắm lúc anh khó chịu quá. Chúng mình làm lành nhé.

Nàng áp môi nàng vào môi anh. Anh hôn nàng, thở dài nhẹ nhõm.

- Bây giờ anh lại sung sướng chứ? - nàng hỏi.

- Anh sướng điên lên được.

Nàng chúc anh ngủ ngon rồi hối hả đi xuống lối cuối phố. Ngày hôm sau, anh mua cho nàng một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ có ghim hoa để nàng cài trên áo. Từ lâu nàng vẫn ao ước cái này.

Nhưng rồi ba bốn ngày sau, khi bưng trà lên cho anh, Mildred nói với anh:

- Anh có nhớ điều gì anh hứa với em tối hôm nọ không? Anh muốn giữ lời hứa không?

- Có.

Anh hiểu rằng nàng muốn nói gì, và chuẩn bị tư tưởng nghe nàng nói tiếp.

- Là vì tối nay em sẽ đi chơi với người đàn ông nọ mà em đã nói với anh.

- Được, anh mong em sẽ vui.

- Anh không phản đối chứ, phải không?

Bây giờ thì anh hoàn toàn kiềm chế được mình.

- Anh không thích điêu đó - Anh mỉm cười - nhưng anh sẽ cố gắng không gắt gỏng được chừng nào hay chừng ấy.

Quá say sưa với ý nghĩ về cuộc đi chơi này làm nàng rất phấn khởi và nàng cứ sôi nổi chuyện mãi. Philip tự hỏi không biết nàng nói thế cho anh đau khổ hay chỉ là vô tình. Anh có thói quen bỏ qua tính độc ác của nàng, cho là nàng ngu dại. Nàng không đủ thông minh để hiểu rõ khi nào nàng xúc phạm đến anh.

- Yêu được một người con gái đầu óc tưởng tượng không có, rồi một chút ý thức cũng không, quả thật không phải là trò đùa - anh nghĩ bụng trong khi nàng nói.

Nhưng chính những thiếu sót ấy đã bào chữa cho nàng. Nếu không hiểu điều này, anh không bao giờ tha thứ cho nàng đã làm anh đau khổ.

- Anh ấy lấy vé đi xem ở nhà hát Tivoli - nàng nói - Anh ấy để tùy em lựa chọn và em chọn chỗ này. Chúng em sẽ đi ăn tối ở quán ăn Hoàng gia mà anh ta cho là nơi đắt tiền nhất ở Luân Đôn.

- Hắn ta là người hào hoa phong nhả theo mọi nghĩa của danh từ này - Philip nghĩ thầm, nhưng anh nghiến răng để khỏi thốt lên một tiếng nào.

Philip đến nhà hát Tivolo, thấy Mildred và anh bạn cô, một gã trai trẻ mặt mày nhẵn nhụi, tóc bóng mượt, có cái vẻ chải chuốt của người đi chào hàng, ngồi hàng ghế thứ hai trước sân khấu. Mildred đội mũ len có đính lông chim đà điểu Châu Phi thật hợp với nàng. Với nụ cười lặng lẽ của mình; nàng không nói năng hoạt bát và phải có trò hề tục tĩu mới làm cho nàng cười. Nhưng Philip thấy nàng xem chăm chú và có vẻ thích thú. Anh cay đắng nghĩ thầm gã bạn thích chưng diện và vui tính rất hợp với nàng. Vì là người tính khí uể oải, nên nàng thích những nơi ồn ào. Philip thì say mê tranh luận nhưng không có tài nói chuyện phiếm. Anh khâm phục mấy người nạn. Lawson chẳng hạn là bậc thầy về những trò khôi hài dễ dàng, và anh ý thức được cái kém cỏi của mình nên anh hổ thẹn và ngượng nghịu. Điều anh thích thú thì Mildred lại buồn chán. Nàng trông mong nghe người ta nói về bóng đá, về đua ngựa, nhưng cả hai thứ đó anh đều không biết. Anh không biết những lời bóng gió chỉ cần nói ra đã đủ gây cười.

Anh thường tôn sùng quá đáng các ấn phẩm và bây giờ, để có thể hấp dẫn Mildred, anh chăm chỉ đọc “Thời báo thể thao”.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.