Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

58.

Sáng hôm sau Philip dậy sớm, anh nghĩ đến Mildred. Anh đinh ninh rằng anh có thể gặp nàng ở nhà ga Victoria và củng đi với nàng đến cửa hàng. Anh cạo mặt vội vàng, xỏ quần áo và lên xe buýt đến nhà ga. Anh tới nơi vào lúc tám giờ kém hai mươi và theo dõi các chuyến tàu ở ngoài vào. Đám đông lũ lượt đổ xuống, các thầy ký, các nhân viên bán hàng vào giờ sớm này chật ních sân ga; họ hối hả tiến ra, có lúc từng đôi, thỉnh thoảng các cô gái đi thành nhóm, nhưng hình như là đi một mình. Vào lúc sáng sớm này phần đông bọn họ trông tái mét, xấu xí, và có vẻ đăm chiêu; số trẻ con bước ra nhẹ nhàng tựa hồ được dẫm trên nền xi măng sân ga là điều thú vị đối với chúng, nhưng những kẻ khác thì như một cái máy đẩy về phía trước, mặt mày cau lại lo lắng.

Cuối cùng Philip nhìn thấy Mildred, anh hăm hở lao tới.

- Chào cô - anh nói - Tôi nghĩ rằng tôi phải đến thăm xem cô thế nào sau đêm qua.

Nàng mặc áo choàng dài rộng màu nâu đã cũ, và đội mũ thủy thủ. Rất rõ ràng là nàng không thích gặp anh.

- Ồ tôi khỏe mạnh. Tôi chẳng có nhiều thì giờ để mà lãng phí.

- Nếu tôi cũng đến Victoria với cô thì có phiền cô không?

- Tôi đến không phải là quá sớm đâu. Tôi phải đi nhanh. - Nàng đáp và nhìn xuống cái chân vẹo của Philip.

Mặt anh bừng đỏ.

- Xin lỗi cô, tôi sẽ không giữ cô lại.

- Anh cứ thoải mái.

Cô đi tiếp, còn anh trở về nhà để ăn điểm tâm mà lòng trĩu nặng. Anh ghét nàng. Anh nghĩ anh cứ chăm lo đến nàng thì thật ngốc nghếch. Nàng đâu phải hạng đàn bà có thể thích anh, và hẳn là cái chân tàn tật của anh phải làm nàng kinh tởm. Anh đã quyết định là chiều hôm ấy không đi uống trà, nhưng cuối cùng, dù tự giận mình, anh vẫn ra đi. Nàng gật đầu mỉm cười chào anh lúc anh bước vào.

- Tôi nghĩ rằng hồi sáng tôi hơi vô lễ với anh - nàng nói - Anh biết không, tôi không hề mong, thế mà anh đến thăm, tôi bất ngờ quá.

- Ồ, không hề gì.

Anh bỗng thấy như trút được gánh nặng. Anh cảm thấy lòng vô cùng biết ơn một lời thân ái.

- Vì sao cô không ngồi uống đi? - anh hỏi - Bây giờ không còn ai cần cô nữa mà.

- Tôi thích bất cứ lúc nào muốn ngồi thì ngồi.

Anh nhìn nàng nhưng không nghĩ được điều gì để nói; anh băn khoăn vắt óc tìm một lời để giữ nàng lại với mình; anh những muốn nói là nàng có ý nghĩa bao nhiêu đối với anh, nhưng lúc này anh không biết làm thế nào để tỏ tình rằng anh đã yêu tha thiết.

- Anh bạn có bộ râu mép đẹp của cô đâu rồi? Gần đây tôi không gặp anh ấy.

- Ồ, anh ấy đã trở về Birmingham. Anh ấy bận ông việc ở đó, chỉ thỉnh thoảng mới lên Luân Đôn.

- Anh ấy có yêu cô không?

- Tốt hơn là anh hỏi anh ấy - nàng cười nói - Tôi không hiểu anh hỏi để làm gì nếu anh ấy yêu tôi.

Anh suýt trả lời bằng một sự cay đắng, nhưng anh cố tự kiềm chế.

- Tôi lấy làm lạ tại sao cô nói như thế. - Đó là tất cả điều anh cho phép mình nói ra.

Nàng nhìn anh bằng cặp mắt thờ ơ.

- Có vẻ cô coi thường tôi - anh nói thêm.

- Tại sao tôi coi thường anh?

- Chẳng có lý do nào hết.

Anh giơ tay với cái phiếu thanh toán.

- Anh nóng tính thế - nàng nói khi thấy cử chỉ đó. Anh dễ mếch lòng quá đấy.

Anh cười và nhìn nàng như van lon.

- Cô có vui lòng làm một điều cho tôi không? - Anh hỏi.

- Còn tùy thuộc đó là việc gì chứ.

- Để tôi trở lạ nhà ga với cô tối nay.

- Anh đi cũng được.

Uống trả xong, anh ra về, nhưng đến tám giờ khi nhà hàng đóng cửa, anh đã đứng đợi bên ngoài.

- Anh kỳ quái thật. - Nàng nói khi bước ra - tôi không hiểu anh!

- Việc này quá khó khăn vậy sao? - Anh trả lời gay gắt.

- Có cô nào thấy anh đợi tôi không?

- Tôi không biết và tôi cũng không cần.

- Anh biết không, cả bọn chúng nó chế giễu anh. Chúng bảo là anh phải lòng tôi.

- Cứ làm như là cô lo chuyện này lắm ấy. - Anh khẽ nói.

- Thôi được, đồ hay gây sự ạ!

Đến nhà ga, anh mua một vé và tuyên bố sẽ tiễn nàng về tận nhà.

- Dường như anh nhiều thì giờ chẳng có gì làm thì phải - nàng nói.

- Tôi nghĩ rằng tôi có thể lãng phí nó theo cách riêng của tôi.

Họ luôn luôn có vẻ như sắp cãi nhau. Sự thật là anh giận mình đã đem lòng yêu nàng. Dường như nàng luôn luôn làm anh bẽ mặt và cứ mỗi lần chịu đựng một điều sỉ nhục, anh lại chàng thêm oán giận. Nhưng tối hôm đó, nàng tỏ ra thân mật và nói năng nhiều: nàng cho anh biết rằng cha mẹ nàng đã mất; nàng cho anh hiểu rằng nàng không phải làm việc để kiếm sống mà làm việc cho vui thôi.

- Cô tôi không muốn tôi đi vào con đường kinh doanh buôn bán. Ở nhà thứ gì tốt nhất tôi cũng có. Tôi không muốn anh nghĩ rằng tôi cần phải đi làm.

Philip biết rằng nàng nói dối. Vì sĩ diện giai cấp, nàng phải khoe khoang như vậy để khỏi phải bị ô danh là phải làm việc để kiếm sống.

- Gia đình tôi là gia đình có họ hàng con ông cháu cha - nàng nói.

Philip cười nhạt, và nàng để ý đến thái độ đó.

- Anh cười gì đó? - nàng hỏi ngay - Anh không tin tôi nói thật hay sao?

- Dĩ nhiên là tôi tin, anh đáp.

Nàng ngờ vực nhìn anh, nhưng trong chốc lát nàng không chống nổi sự cám dỗ gây ấn tượng cho anh về năm tháng huy hoàng đã qua của mình.

- Cha tôi luôn luôn không rời cái xe chó, chúng tôi có ba đầy tớ, một người nấu bếp, một chị hầu phòng và một người sai vặt. Nhà chúng tôi thường trồng hoa hồng đẹp. Thiên hạ trước kia thường có thói quen dừng lại trước cổng, hỏi nhà này của ai mà có những đóa hoa hồng đẹp thế. Dĩ nhiên làm việc với bọn gái hầu bàn ở cửa hàng này điều chẳng hay ho gì cho tôi, đó không phải là tầng lớp người trước đây tôi quen thuộc, vì thế lắm lúc tôi thật sự nghĩ rằng tôi sẽ từ bỏ công việc đó. Đây không phải là nghề nghiệp mà tôi lưu tạm, anh đừng nghĩ thế; nhưng đó là tầng lớp quần chúng mà tôi phải chung đụng.

Họ ngồi đối diện với nhau trên tài, và Philip với rất nhiều thiện cảm, hoàn toàn sung sướng lắng nghe những điều nàng nói. Anh lấy làm buồn cười về cái tính khờ khạo của nàng và hơi cảm động. Hai má nàng bắt đầu hơi ửng hồng. Anh đang nghĩ rằng nếu hôm nay hôn được dưới cằm nàng thì thật thích.

- Lúc anh vừa đặt chân vào nhà hàng, tôi đã thấy anh thật là con người hào hoa phong nhã, ông cụ thân sinh anh là người có chức nghiệp phải không?

- Ông cụ tôi là bác sĩ.

- Một người có chức nghiệp dễ phân biệt lắm. Ở họ có một cái gì đó mà tôi không hiểu nhưng nom họ tôi nhận ra ngay.

Họ ra khỏi nhà ga và cùng sánh bước bên nhau.

- Này, tôi muốn cô đi xem một vở kịch nữa với tôi - anh nói.

- Đi cũng được - nàng trả lời.

- Có lẽ cô có thể nói rằng cô thích đi xem.

- Vì sao?

- Không sao hết. Chúng ta định ngày đi.

- Tối thứ bảy có được không?

- Vâng, được đấy.

Họ vừa thỏa thuận với nhau một số chi tiết thì đã đến góc phố nàng ở. Nàng đưa tay và anh cầm lấy.

- Này, tôi thèm ghê gớm được gọi cô là Mildred.

- Nếu anh thích thì anh cứ gọi. Tôi chẳng cần.

- Còn cô sẽ gọi tôi là Philip chứ?

- Tôi sẽ gọi thế nếu tôi nhớ. Gọi anh là ông Carey thì có vẻ tự nhiên hơn.

Anh kéo nàng về phía mình, nhưng nàng lùi lại.

- Anh làm gì thế?

- Cô không muốn hôn tôi tạm biệt ư? - anh thì thầm.

- Trơ tráo! - nàng trả lời.

Nàng giật tay và chạy nhanh về nhà.

Philip mua vé đi xem kịch tối thứ bảy. Đó là một trong những ngày nàng không về sớm được, vì vậy nàng không có thì giờ chạy về nhà thay quần áo; nhưng lúc sáng nàng đã có ý đem theo áo dài mặc vội quần áo ở ngay cửa hàng. Nếu đã đồng ý đứng đợi ở ngoài từ bảy giờ mười lăm trở đi. Anh nóng lòng nghĩ rằng trên xe ngựa đi từ nhà hát đến nhà ga, có thể anh sẽ được hôn nàng. Chiếc xe sẽ tạo mọi sự dễ dàng cho người đàn ông vòng lưng ôm người con gái (xe ngựa hai bánh được cái lợi thế này hơn xe taxi ngày nay) và niềm vui ấy thật đáng để anh tiêu pha cho đêm biểu diễn.

Nhưng đến chiều thứ bảy, khi đến cửa hàng uống trà và để cho chắc thêm về cuộc hẹn, anh gặp gã đàn ông có hàng ria đẹp nọ bước ra khỏi cửa hàng. Bây giờ thì anh đã biết được tên gã là Miller. Gã là người Đức nhập quốc tịch Anh đặt tên mình theo lối người Anh, và đã sống nhiều năm ở Anh. Philip nghe gã nói chuyện, dù tiếng Anh của gã trôi chảy, tự nhiên, nhưng hoàn toàn không có ngữ điệu của người địa phương. Philip hiểu rằng gã tán tỉnh Mildred nên anh đâm ra hết sức sức ghen tức với gã. Nhưng anh nghĩ tới tính khí lạnh lùng của nàng để tự an ủi vì chính điều này đã làm anh đau khổ, anh cho rằng nàng không có khả năng yêu đương, anh xem kẻ tình địch cũng chẳng hơn gì anh. Nhưng giờ đây lòng anh nặng trĩu. Vì anh nghĩ trước hết sự xuất hiện thình lình của Miller có thể quấy rầy cuộc đi chơi mà anh đang trông chờ. Anh bước vào, lòng chán chường vì lo ngại. Cô gái đến chỗ anh lấy thực đơn của anh và sau đó thì bưng trà đến.

- Tôi tiếc quá - nàng nói, vẻ mặt thực sự đau khổ - Rốt cuộc là tối nay tôi không thể đi được.

- Tại sao? Philip hỏi.

- Đừng có nghiêm khắc quá về chuyện đó - nàng cười nói - không phải lỗi tại tôi. Đêm qua cô tôi bị ốm lại đúng ngày nghỉ củ cô gái giúp việc, thành ra tôi phải ở nhà với bà. Không thể bỏ mặc cô tôi một mình được, đúng không?

- Việc đó không quan trọng. Để bù lại, tôi sẽ đến gặp cô ở nhà vậy.

- Nhưng anh đã mua vé rồi. Bỏ phí đi thật là đáng tiếc.

Anh lấy vé ra khỏi túi áo rồi cố ý xé nát vụn.

- Anh làm như thế để làm gì?

- Cô đừng tưởng rằng tôi muốn đi xem một mình, cái vở nhạc kịch dở òm ấy. Tôi lấy vé chỉ vì cô.

- Nếu đó là điều anh muốn thì anh không thể gặp tôi ở nhà đâu!

- Cô đã sắp đặt việc khác rồi chăng?

- Tôi không hiểu anh định nói gì - Anh đúng là cũng ích kỷ như tất cả những người khác. Anh chỉ nghĩ đến anh. Nếu cô tôi khó ở thì đó không phải là lỗi của tôi.

Nàng viết nhanh hóa đơn, và bỏ mặc anh. Philip hiểu biết rất ít về phụ nữ, nếu không anh đã biết rằng người ta phải chấp nhận cả những lời dối trá rành rành nhất của họ. Anh quyết định phải quan sát cửa hàng xem đích xác có phải Mildred đi với gã người Đức kia không. Anh đau khổ muốn biết một điều không còn nghi ngờ gì nữa. Đến bảy giờ, anh đứng bên kia hè đường đối diện. Anh nhìn quanh tìm Miller nhưng không thấy gã. Mười phút sau, Mildred đi ra, nàng vẫn mặc áo choàng và cũng trùm cái khăn choàng như khi anh đưa nàng đến nhà hát Shaftesbury. Rõ ràng nàng không đi về nhà. Nàng nhìn thấy anh trước khi anh kịp lánh mặt, hơi chột dạ, nhưng rồi đi thẳng tới anh.

- Anh làm gì ở đây thế? - nàng hỏi.

- Tôi đang hóng mát - anh trả lời.

- Anh đang rình mò tôi. Đồ đê tiện. Tôi cứ nghĩ anh là con người lịch sự.

- Cô thử nghĩ xem một con người lịch sự liệu có quan tâm đến cô không?

Lòng anh như có quỷ ám, nó xúi giục anh làm sự việc tồi tệ hơn. Anh muốn làm nàng đau ngang với nỗi đau nàng gây trong lòng anh.

- Tôi nghĩ rằng tôi có thể thay đổi ý kiến nếu tôi thích. Tôi không muốn bắt buộc phải đi chơi với anh. Tôi đã nói với anh là tôi về nhà, tôi không muốn ai theo dõi, hoặc rình mò.

- Hôm nay cô có gặp Miller không?

- Đó không phải là việc của anh. Thực ra tôi không gặp, như vậy anh lại càng sai.

- Chiều nay tôi thấy anh ta. Anh ta vừa ra khỏi cửa hàng thì tôi bước vào.

- Được, nếu thế thì sao? Tôi có thể đi chơi với anh ấy, nếu tôi muốn, đúng không nào? Tôi không hiểu anh định bắt bẻ tôi ra sao nào!

- Anh ta bắt cô chờ phải không?

- Ừ, thà rằng tôi phải chờ đợi anh ấy còn hơn là để anh chờ tôi. Hãy ngẫm nghĩ cho kỹ mà nhớ đời điều đó! Còn bây giờ, có lẽ anh nên về nhà mà nghĩ đến công việc riêng của anh trong tương lai.

Tâm trạng anh thay đổi đột ngột từ giận dữ sang thất vọng và khi nói giọng anh run run.

- Này, đừng có cư xử tồi tệ như thế với tôi, Mildred, cô biết không, tôi hết sức yêu cô. Tôi nghĩ rằng tôi yêu cô hết lòng. Cô không thay đổi ý kiến sao? Tôi trông chờ biết bao buổi tối hôm nay. Cô xem, anh ta không đến, và thực ra anh ta cóc cần gì cô. Cô không muốn đi ăn tối với tôi ư? Tôi sẽ mua vé khác và chúng ta sẽ đi đến bất cứ nơi nào cô thích.

- Tôi đã bảo anh là tôi không muốn. Anh nói nhiều cũng vô ích. Tôi đã quyết định là cứ thế tôi làm.

Anh nhìn nàng một lúc nào, lòng tan nát khổ đau. Trên hè đường mọi người vui vẻ hối hả đi qua, xe ngựa, xe buýt ầm ầm chạy qua. Anh thấy Mildred đưa mắt nhìn quanh. Nàng sợ không trông thấy Miller trong đám đông.

- Tôi không thế cứ tiếp tục mãi như thế này - Philip rầu rĩ nói. Thật là hèn hạ quá. Bây giờ tôi mà đi là dứt khoát đấy, nếu cô không đi với tôi tối nay, cô sẽ không bao giờ gặp lại tôi đâu.

- Anh cứ làm tôi coi chuyện đó là ghê gớm lắm đấy. Nếu quả thật như vậy thì tôi thoát nợ.

- Vậy thì, chào cô!

Anh gật đầu chào, và chậm chạp khập khiễng bước đi, lòng hy vọng thiết tha nàng sẽ gọi anh trở lại. Đến cây cột đèn gần đó, anh liếc nhìn qua vai. Anh nghĩ rằng nàng sẽ vẫy tay gọi anh - anh sẽ vui lòng quên hết mọi sự, sẵn sàng chịu bất cứ nỗi nhục nào - nhưng nàng đã quay đi và rõ ràng là không còn băn khoăn gì về anh nữa. Anh hiểu rằng tống khứ anh đi là nàng sung sướng.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.