Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

74.

Anh chờ ngày thứ bảy tiếp theo, Mildred trở về, tối hôm đó Philip giữ rịt nàng cho riêng mình. Anh cùng nàng đi ăn cơm, có cả sâm banh. Rồi anh lấy vé đi xem kịch. Đã lâu lắm đây là cuộc vui đầu tiên của nàng ở Luân Đôn nên cái gì cũng làm cho nàng ngây thơ thích thú. Khi họ rời nhà hát đi về căn phòng anh thuê cho nàng ở Pimlico, trên xe, nàng âu yếm nép sát vào người anh.

- Bây giờ thì anh thật sự tin rằng em rất sung sướng được gặp anh. - Anh nói.

Nàng không đáp nhưng dịu dàng siết chặt tay anh. Ở nàng cách biểu lộ tình cảm như thế này là chuyện rất hiếm. Philip cảm thấy lâng lâng hạnh phúc.

- Anh đã mời Griffiths ngày mai đến ăn cơm với chúng mình. - Anh nói với nàng.

- Ồ, thật vui là anh đã làm như vậy. Em cũng muốn làm quen với anh ta.

Tối chủ nhật thì không thể có chỗ nào để dẫn nàng đến vui chơi giải trí, Philip sợ nàng ở nhà cả ngày với anh một mình thì buồn. Griffiths con người vui nhộn có thể giúp họ giải trí suốt tối; Philip thì thấy quý cả hai nên anh muốn họ làm quen với nhau rồi thân nhau. Lúc ra về anh nói với Mildred:

- Chỉ còn sáu ngày nữa.

Họ dự định sẽ đi ăn tối tại khách sạn Romano vào chủ nhật. Vì là bữa cơm thịnh soạn nên hình như họ phải trả giá đắt hơn bình thường. Philip và Mildred đến trước, phải đợi Griffiths một lúc.

- Thằng quỷ này chúa hay đến trễ - Philip nói. Hẳn là cu cậu lại đang tình tự với một ả nào trong đám mỹ nhân của hắn.

Nhưng Philip vừa dứt lời thì y xuất hiện. Y đẹp trai, người cao, và mảnh, đầu và thân thể cân đối, cử chỉ duyên dáng hấp dẫn; tóc quăn, cặp mắt xanh nhìn thân mật, bạo dạn, môi đỏ tươi, tất cả đều có sức quyến rũ, qua ánh mắt Mildred nhìn Griffiths, Philip thấy nàng biết đánh giá đúng anh chàng này, và anh thấy thoả mãn lạ lùng. Griffiths mỉm cười chào hai người.

- Tôi đã nghe nói nhiều về chị - y nói với Mildred khi bắt tay nàng.

- Nhưng không nhiều bằng tôi nghe về anh - nàng đáp.

- Mà cũng không xấu - Philip nói.

- Anh ấy có bôi đen tính nết của tôi không hả chị? Griffiths cười, hàm răng trắng trẻo đều đặn làm sao, còn nụ cười thì sao mà dễ thương đến thế, Mildred nhận định như vậy và Philip cũng thấy được cái nhìn đó.

- Hai người phải coi nhau như bạn cũ đấy nhé, - Philip nói, tôi đã kể quá nhiều về người này, người kia với hai bên rồi.

Griffiths với tâm trạng hết sức vui vẻ vì cuối cùng y đã qua được kỳ mãn khoá, y được cấp bằng tốt nghiệp, và vừa được bổ nhiệm là bác sĩ nội trú ở một bệnh viện phía bắc thành phố Luân Đôn. Đầu tháng năm y bắt đầu nhận việc và trong khi chờ đợi, y sẽ về nhà nghỉ phép, đây là tuần cuối cùng của y ở thành phố nên y quyết định tận hưởng thời gian này càng nhiều càng hay. Y bắt đầu kể những chuyện vui tầm phào mà Philip vốn rất hâm mộ. Vì anh không tài nào bắt chước được. Chuyện y kể thực ra không có gì. Nhưng sự hoạt bát của y làm cho chúng trở nên thú vị. Sức sống tràn trề trong con người y tác động đến bất cứ ai quen biết y, nó dễ cảm nhận gần như là hơi nóng của cơ thể. Philip chưa bao giờ thấy Mildred vui như vậy và anh mừng thấy bữa tiệc mọn của anh đã thành công. Mildred vui như điên, cười nói mỗi lúc một to. Nàng hoàn toàn không còn giữ ý, thái độ dè dặt và lịch sự vốn đã trở thành bản tính thứ hai của nàng.

Ngay sau đó Griffiths nói:

- Này, tôi thật khó mà có thể gọi chị là bà Miller. Bao giờ Philip cũng gọi chị là Mildred.

- Anh cứ gọi cô ấy là Mildred đi. Cô ấy không móc mắt anh đâu, tôi dám nói như thế đấy.

- Nếu vậy thì chị ấy phải gọi tôi là Harry.

Philip im lặng ngồi nghe hai người thao thao trò chuyện, anh nghĩ bụng: được, cứ bàn bạc vui sướng là một điều thật ấm lòng - thỉnh thoảng Griffiths thì thầm thân mật trêu chọc anh một câu về cái tính quá nghiêm nghị cố hữu của anh.

- Anh Philip, em tin rằng anh ấy rất mến anh - Mildred mỉm cười nói.

- Anh ta không đến nỗi tồi! Griffiths trả lời vui vẻ nắm tay Philip lắc lắc.

Dường như tình cảm quý mến của y đối với Philip làm y lại càng thêm duyên. Cả ba người đều không nghiện rượu, nên rượu vang uống vào làm họ lơ mơ chếnh choáng. Griffiths trở nên nói nhiều hơn, ồn ào hơn đến nỗi Philip tuy thích thú cũng phải yêu cầu y im lặng; Y có tài kể chuyện nên chuyện về những cuộc tình của y lúc nào cũng nhuốm màu lãng mạn và rộn rã tiếng cười. Và trong tất cả các chuyện ấy, y đều đóng vai người tình hóm hỉnh. Mildred mắt ngời sáng, háo hức cứ giục y kể tiếp. Y tuôn ra hết giai thoại này đến giai thoại khác. Khi người ta bắt đầu tắt đèn, nàng bàng hoàng kinh ngạc.

- Trời ơi! Đêm nay qua nhanh thật. Em cứ tưởng chưa quá chín rưỡi.

Họ đứng lên ra về, và khi chào y, nàng nói thêm:

- Ngày mai em sẽ đến uống trà ở buồng Philip, nếu có thể, mời anh ghét tạt qua chơi.

- Sẵn sàng! Y cười đáp lại.

Trên đường về Pimlico, Mildred chỉ chuyện trò về Griffiths. Dung nhan diện mạo đẹp trai, quần áo cắt may hợp thời trang, giọng nói, tính tình vui vẻ, bất kỳ điều gì của y, nàng cũng thấy thích.

- Anh lấy làm vui mừng là em thấy mến anh ta - Philip nói - Em có nhớ rằng, khi em mới làm quen với anh ta, em có vẻ hơi khinh thường không?

- Anh Philip ạ! Em cho rằng anh ấy là con người rất tốt mới quý mến anh như vậy. Anh có được một người bạn thật là tốt.

Nàng ngẩng mặt cho Philip hôn. Đó là việc hiếm có.

- Anh Philip, đêm nay em thích quá, em rất cảm ơn anh.

- Đừng nói ngớ ngẩn như thế. Anh cười, anh cảm động, nước mắt rưng rưng vì lời nhận xét đó.

Nàng mở cửa và trước lúc bước vào nhà, nàng còn quay lại bảo Philip:

- Anh bảo với Harry là em bắt đầu mê anh ấy rồ dại rồi đấy.

- Được - Anh cười - Chúc em ngủ ngon.

Hôm sau khi họ đang dùng trà thì Griffiths bước vào. Y biếng nhác ngả người xuống chiếc ghế bành. Trong động tác chậm chạp chân tay dài ngoẵng của y người ta nhận thấy có một cái gì đó khêu gợi tình dục một cách lạ kỳ. Philip vẫn im lặng, trong khi hai người kia trò chuyện không ngừng, nhưng anh lấy làm vui. Anh say sưa ngắm nhìn cả hai người xem như họ say sưa ngắm nhìn nhau là chuyện quá tự nhiên. Anh chẳng hề bận tâm Griffiths cố thu hút sự chú ý của Mildred hay không? Bởi lẽ tất cả tối nay nàng sẽ là của riêng anh, thái độ của anh gần như thái độ của người chồng âu yếm, tin cậy ở lòng chung thủy của vợ, thích thú đứng nhìn vợ tán tỉnh người lạ mà cho là vô hại. Nhưng đến bảy giờ rưỡi, anh nhìn đồng hồ nói:

- Mildred, đã gần đến giờ ăn cơm.

Ngập ngừng một lúc, Griffiths có vẻ như đang cân nhắc.

- Được, tôi sẽ đi về - cuối cùng y nói - tôi không biết là muộn quá.

- Tối nay anh làm gì không? Mildred hỏi.

- Không.

Lại im lặng, Philip cảm thấy hơi bực mình.

- Tôi phải đi lau rửa một chút - anh nói - và với Mildred anh nói thêm - Còn cô có muốn rửa tay không?

Nàng không đáp.

- Tại sao anh không đi ăn cơm với chúng tôi nhỉ? Nàng nói với Griffiths.

Y nhìn Philip, thấy anh mặt sa sầm, nhìn y chằm chằm.

- Đêm qua tôi đã ăn uống với anh chị rồi - y cười nói - tôi đến lại làm quấy quả anh chị.

- Ồ, không can gì - Mildred năn nỉ - Philip, bảo anh ấy đến đi, không trở ngại gì đâu, phải không?

- Tất nhiên nếu thích thì anh ấy cứ đến.

- Thế thì được - Griffiths nói ngay - tôi lên gác tắm rửa một tý.

Lúc y rời khỏi phòng, Philip tức giận quay sang Mildred.

- Thế quái nào mà em lại mời anh ta ăn cơm với chúng mình.

- Em không đừng được, khi anh ấy nói sẽ không bận bịu - mà mình lại chẳng nói gì hết thì thật buồn cười.

- Ồ, thật là dớ dẩn! Tại sao em lại hỏi anh ta có bận gì không làm quái gì?

Cặp môi của Mildred tái nhợt, mím chặt lại.

- Thỉnh thoảng em muốn giải trí một tý, ở nhà mãi một mình với anh em cũng chán.

Họ nghe tiếng bước chân nặng nề của Griffiths xuống cầu thang và Philip vào buồng để tắm rửa. Họ đến ăn trong một hiệu ăn của người Ý gần đấy. Philip bực mình ngồi im, nhưng anh mau chóng nhận ra mình làm như vậy là để lộ ra cái thế bất lợi so với Griffiths, nên anh buộc lòng phải che giấu điều khó chịu của mình. Anh uống nhiều rượu hòng làm tiêu tan cơn đau đang gặm nhấm tim anh và anh cố gắng chuyện trò. Dường như hối hận về câu nói vừa rồi, Mildred làm mọi việc để vừa lòng anh. Nàng tỏ ra ân cần âu yếm đến nỗi chẳng mấy chốc Philip nghĩ rằng tình cảm ghen tuông như vậy thì thật là dớ dẩn. Ăn cơm xong, họ lên xe đến nhà hát vũ kịch, Mildred ngồi giữa, nàng tự đưa tay cho anh. Cơn tức giận của anh thế là tiêu tan. Bỗng nhiên không hiểu thế nào anh lại biết chắc rằng Griffiths đang nắm tay kia của nàng. Lòng anh lại quặn đau dữ dội, đây là cơn đau thực sự của cơ thể, anh bàng hoàng hoảng sợ, tự hỏi điều mà lẽ ra anh phải đặt ra từ trước đây, phải chăng Mildred và Griffiths đã yêu nhau. Anh không còn nhìn thấy những tiết mục gì đang biểu diễn trên sân khấu. Hình như ngờ vực, giận dữ kinh hoàng, bất hạnh, như một màn sương mù vít kín mắt anh; nhưng anh buộc lòng phải làm ra vẻ như không hề có gì xảy ra. Anh vẫn tiếp tục nói cười. Một ý nghĩ kỳ lạ bỗng choán đầu óc anh: anh muốn tự hành hạ mình. Anh đứng dậy nói muốn uống một cái gì đó. Mildred và Griffiths chưa bao giờ được dịp một mình với nhau. Anh muốn cứ để mặc họ với nhau.

- Tôi đi với anh - Griffiths nói - Tôi cũng đang khát.

- Ồ, vớ vẩn, anh cứ ngồi nói chuyện với Mildred.

Philip không hiểu tại sao mình nói như thế. Bây giờ anh lại đẩy họ lại với nhau khiến nỗi đau của anh cũng không sao chịu nổi. Anh không ra quầy rượu, anh đi lên ban công, đứng ở đó, anh có thể theo dõi họ, mà họ không trông thấy anh.

Hai người không còn nhìn lên sân khấu, mà giờ đây đăm đắm nhìn nhau, mỉm cười. Griffiths vẫn thao thao bất tuyệt, còn mắt Mildred thì như dán chặt vào miệng y. Philip bỗng cảm thấy đầu đau ghê gớm. Anh đứng đấy lặng người. Anh hiểu rằng nếu anh trở về chỗ thì sẽ trở ngại cho họ. Không có anh, họ vui sướng bên nhau, còn anh, anh đang đau, anh đang đau ghê gớm. Thời khắc trôi qua.

Giờ đây nghĩ phải trở lại với họ, anh ngượng ngùng kỳ lạ. Anh biết họ không hề nghĩ đến anh và anh chợt cay đắng nghĩ là chính mình đã trả tiền bữa cơm họ ăn, trả tiền chỗ ngồi cho họ xem. Chao ôi! Họ đã biến anh thành một thằng hề. Mặt anh nóng bừng vì hổ thẹn, anh đã thấy được nếu không có anh thì họ còn vui sướng biết bao nhiêu. Anh chợt quyết định để kệ họ với nhau và đi về nhà, nhưng anh không có mũ và áo choàng ngoài và rồi còn phải dài dòng giải thích lý do. Anh quay về chỗ. Anh cảm thấy một thoáng khó chịu trên mặt Mildred, anh thấy lòng quặn lại.

- Anh đi làm quái quỷ gì mà lâu thế? Griffiths niềm nở cười hỏi.

- Gặp mấy người quen phải nói chuyện với họ, không thể bỏ đi được. Mình nghĩ rằng hai người thì không có gì mà phải phàn nàn.

- Tôi thì hoàn toàn rất vui - Griffiths nói - Còn Mildred thì không biết thế nào.

Nàng khẽ mỉm cười sung sướng thoả mãn, trong tiếng cười có cái gì thô bỉ khiến Philip kinh tởm. Anh đề nghị đi về.

- Đi nào - Griffiths nói - cả hai chúng tôi đưa em về tận nhà.

Philip ngờ rằng nàng đã sắp đặt như vậy để nàng khỏi phải đi một mình với anh. Ngồi trong xe anh không nắm tay nàng mà nàng cũng chẳng đưa tay cho anh, nhưng anh biết rằng trong suốt thời gian đó nàng đang cầm tay Griffiths. Ý nghĩ duy nhất trong đầu óc anh lúc này là hết thảy đều thô bỉ kinh khủng. Trong khi xe chạy, anh tự hỏi họ đã dự định gặp nhau như thế nào cho anh không biết được, anh thầm nguyền rủa mình đã để họ ở lại với nhau, làm vậy vô hình chung có khác nào anh đã tự tay mình nối giáo cho giặc.

- Ta cứ giữ xe đi tiếp - Philip nói khi xe về đến nhà trọ của Mildred - Tôi mệt quá không đi bộ nổi về nhà.

Trên đường về, Griffiths chuyện trò vui vẻ, Philip thì đáp lại nhát gừng từng tiếng nhưng y có vẻ dửng dưng không lưu ý. Philip thấy cần phải tỏ ra cho Griffiths biết rằng anh đang có vấn đề suy nghĩ. Rốt cuộc, sự yên lặng của Philip càng trở nên rất có ý nghĩa, Griffiths không thể bỏ qua, y bỗng cảm thấy rất bối rối, ngừng bặt. Philip định nói một điều gì đó. Nhưng anh quá dè dặt nên cứ ngập ngừng mãi. Thời khắc cứ trôi qua, và chắc sẽ không có cơ hội nữa. Tốt nhất là phải tìm ra ngay sự thật. Anh cố ép mình phải nói:

- Anh có yêu Mildred không? Bất thình lình anh hỏi.

- Tôi ấy à - Griffiths cười - có phải vì thế mà anh có vẻ khang khác tối nay không? Dĩ nhiên là không, ông bạn thân mến ạ.

Y cố ý luồn tay khoác tay Philip. Nhưng Philip vội nhích ra xa. Anh biết Griffiths nói dối. Anh không dám quyết định bắt Griffiths phải nói với anh rằng y không nắm tay Mildred. Bỗng nhiên anh cảm thấy người vô cùng mệt mỏi, chân tay rã rời.

- Harry này, đối với anh, việc đó chẳng có ý nghĩa gì. - Anh nói - Đàn bà anh đã có hàng đống rồi. Anh đừng cướp nàng của tôi. Nàng là toàn bộ cuộc đời tôi. Tôi khốn khổ quá nhiều rồi.

Anh nghẹn ngào, rồi bật lên nức nở không sao kìm nổi.

Anh cảm thấy vô cùng hổ thẹn với chính mình.

- Bạn thân mến, anh thừa biết là tôi không hề muốn làm điều gì để anh phải buồn. Tôi hết sức yêu quí anh nên không thể làm như vậy. Tôi chỉ đùa vui vậy thôi mà. Giá như tôi biết anh lại nghĩ ngợi thế này thì đã gìn giữ cẩn thận hơn rồi.

- Thật không? Philip hỏi.

- Tôi cần quái gì cô ta kia chứ. Tôi xin lấy danh dự nói với anh đấy.

Philip thở phào nhẹ nhõm. Xe dừng lại trước cửa nhà họ.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.