Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

75.

Hôm sau Philip cảm thấy trong lòng vui vẻ. Vì anh rất ngại sự có mặt thường xuyên của mình sẽ làm phiền Mildred nên anh phải thu xếp sau khi ăn tối xong, anh mới đến thăm nàng. Khi anh đến thì nàng đã sẵn sàng, anh đùa về sự đúng giờ giấc hiếm có của nàng. Nàng mặc tấm áo mới mà anh vừa tặng. Anh khen trông nàng sao mà lịch sự.

- Em sẽ phải đem đi chữa lại - nàng nói - cái váy cứ lùng thùng hỏng bét.

- Thế thì em phải giục thợ may làm nhanh lên nếu em muốn mang bộ này đi Pari.

- Đến lúc đó em sẽ chữa xong.

- Chỉ còn có hơn ba ngày nữa thôi đấy, chúng mình sẽ đi chuyến tàu mười một giờ phải không?

- Tùy anh.

Gần một tháng trời nàng sẽ trọn vẹn là của riêng anh. Anh nhìn nàng khát khao đắm đuối. Anh buồn cười về sự si mê của chính mình.

- Không hiểu anh đã tìm thấy gì ở em nhỉ.

Người nàng gần như giơ xương. Ngực nàng phẳng như ngực con trai. Miệng xấu xí, môi mỏng tái nhợt, da còn hơi xanh xao.

- Ra đến nước ngoài, anh sẽ cho em uống rất nhiều thuốc viên Blaud - Philip cười nói - Anh sẽ làm cho em lúc về, người béo phì, da thịt hồng hào.

- Em không thích béo đâu - nàng nói.

Nàng không nói về Griffiths, và một lúc sau trong khi đang ăn, tin chắc ở mình, ở quyền lực của mình đối với nàng, Philip nói gần như đùa cợt.

- Theo con mắt anh thì dường như đêm qua em tấn công Harry ghê quá đấy đúng không?

- Thì em đã nói với anh là em yêu anh ta mà. - Nàng cười đáp.

- Anh lấy làm vui mừng được biết rằng anh ta lại không yêu em.

- Làm sao anh biết được.

- Anh đã hỏi anh ấy.

Nàng ngập ngừng một lúc ngắm nhìn Philip, một cái nhìn kỳ lạ.

- Anh có muốn đọc bức thư anh ấy gửi sáng nay không?

Nàng đưa anh một phong bì. Philip nhận ra nét chữ mạnh dạn rõ ràng của Griffiths. Có cả thảy tám trang. Thư viết hay, tha thiết chân thật và có duyên. Đây là thư của một anh chàng quen tán tỉnh phụ nữ. Y nói với Mildred rằng y yêu nàng thiết tha, yêu nàng ngay từ buổi đầu gặp gỡ; y không muốn thế, vì y biết rằng Philip đã quá yêu nàng, nhưng y không ghìm nổi lòng mình. Philip là con người thật đáng quý và y vô cùng hổ thẹn với chính mình, nhưng không phải là lỗi tại y, có một cái gì đấy cứ thúc đẩy y. Những lời tán tụng của y làm nàng mê mẩn; cuối cùng y cảm ơn nàng đã nhận lời đi ăn cơm với y trưa mai và nói rằng y cháy lòng cháy ruột mong được gặp nàng. Philip nhận thấy thư viết từ tối hôm trước; như vậy là Griffiths phải viết thư này ngay sau khi chia tay với anh và đã cất công ra bưu điện ngay trong khi Philip cứ ngờ rằng y đã lên giường.

Anh đọc thư, lòng quặn đau nhưng không một dấu hiệu ngạc nhiên nào biểu lộ trên mặt. Anh im lặng mỉm cười đưa trả bức thư cho Mildred.

- Bữa cơm trưa ấy vui chứ?

- Dĩ nhiên là có, nàng trả lời dứt khoát.

Philip cảm thấy hai tay mình run lên, anh phải giấu chúng dưới bàn.

- Em không nên cả tin vào Griffiths. Em biết không, y chỉ là kẻ ong bướm mà thôi.

Nàng cầm bức thư xem lại lần nữa.

- Cả em nữa em cũng không thể dừng được - nàng nói bằng một giọng cố làm cho có vẻ hững hờ. Em không hiểu điều gì đã đến với em.

- Chuyện này có vẻ hơi bất tiện cho anh đấy phải không em nhỉ?

Nàng đưa mắt thoáng nhìn Philip.

- Em phải nói là anh tiếp nhận điều đó khá bình tĩnh.

- Thế em nghĩ rằng anh phải làm thế nào? Em muốn anh phải vò đầu bứt tai chăng?

- Em biết anh giận em.

- Chuyện đó thật buồn cười. Anh không mảy may giận em. Lẽ ra anh phải biết trước chuyện này là điều tất nhiên. Anh đã khờ khạo đẩy hai người đến với nhau. Anh biết rất rõ là hắn ta lợi thế hơn anh về nhiều mặt, hắn vui nhộn hơn anh, hắn rất đẹp trai, hắn duyên dáng hơn, hắn có thể nói với em những chuyện mà em thích.

- Tôi không hiểu như thế là anh muốn nói gì? Nếu tôi không khôn ngoan thì đâu phải lỗi ở tôi, nhưng tôi không đến nỗi ngu xuẩn như anh tưởng đâu, tôi cam đoan với anh như vậy - chẳng phải nói dài dòng. Anh bạn trẻ ơi, anh hơi quá trịch thượng với tôi đấy.

- Em định cãi nhau với anh hay sao? Anh ôn tồn nói.

- Không, nhưng em không hiểu vì sao anh lại đối xử với em như một kẻ mà em không biết nói thế nào.

- Anh rất tiếc, anh không có ý muốn xúc phạm em, anh chỉ muốn bình tĩnh xem xét mọi khía cạnh của sự việc. Cần gì phải đẩy sự việc đến chỗ đổ vỡ nếu như chúng ta còn có thể ngăn chặn được. Anh thấy em bị hắn lôi cuốn, mà theo anh, đấy cũng là chuyện rất tự nhiên thôi. Điều duy nhất xúc phạm anh thực sự là hắn đã khuyến khích em. Hắn vốn biết anh si mê em đến chừng nào. Hắn viết cho em chỉ năm phút sau khi hắn nói với anh là hắn coi em như cỏ rác, điều này làm anh thấy đê tiện.

- Nếu anh có ý định làm giảm bớt tình cảm quý mến của em bằng cách nói xấu anh ấy thì anh lầm rồi.

Philip nín lặng một lúc. Anh không biết nói thế nào để nàng biết được quan điểm của anh. Anh muốn nói năng thật điềm tĩnh, có suy nghĩ, có cân nhắc, nhưng lòng anh đang rối bời, xúc động đến nỗi mỗi ý nghĩ trong anh không sao còn rành rẽ nổi.

- Thật không đáng hy sinh tất cả cho một sự mê đắm mà em biết không thể bền lâu. Nói cho cùng, hắn không cần người nào quá mười ngày, hạng người như vậy đối với em liệu có ý nghĩa gì?

- Đó là anh cứ nghĩ vậy thôi. Giọng nàng gay gắt khiến Philip khó xử.

- Nếu em đã yêu rồi thì còn biết làm thế nào. Anh sẽ đành cố hết sức chịu đựng thôi. Em và anh, tình cảm giữa chúng mình đang mỗi ngày đằm thắm, mà anh thì đâu có xử tệ với em, đúng không? Anh luôn biết rằng em chẳng yêu anh, nhưng em luôn quý mến anh và khi sang đến Pari rồi thì em sẽ quên Griffiths. Nếu em quyết định không nghĩ đến anh ta, em sẽ thấy điều đó chẳng khó khăn gì lắm, anh nghĩ rằng anh xứng đáng được em dành cho anh một chút gì đó.

Nàng không đáp và họ tiếp tục bữa ăn. Tới lúc sự yên lặng trở nên nặng nề, Philip bắt đầu nói sang những chuyện khác. Anh làm như không nhận ra thái độ lơ đãng của Mildred. Nàng ầm ừ trả lời chiếu lệ, cố tình không đưa ý kiến riêng của mình. Sau cùng nàng đột ngột cắt lời anh:

- Anh Philip ạ, em e rằng em sẽ không thể ra đi vào ngày thứ bảy được đâu. Bác sĩ khuyên em không nên.

Anh biết là nàng nói dối, nhưng anh đáp.

- Vậy thì khi nào em đi được?

Nàng liếc nhìn anh, thấy mặt anh tái nhợt căng thẳng, nàng bối rối quay mặt đi. Lúc ấy nàng hơi sợ anh.

- Thôi em đành nói thật với anh cho nó xong đi. Em không thể đi đâu với anh được đâu.

- Anh biết thế nào em cũng nói dối như vậy. Bây giờ em thay đổi thì muộn quá. Vé tàu và mọi việc đã thu xếp xong xuôi cả rồi.

- Anh đã bảo rằng chỉ khi nào em thích anh mới đưa em đi nhưng em thì em không muốn.

- Anh đã thay đổi ý kiến, anh sẽ không chịu bị lừa phỉnh nữa đâu. Em phải đi.

- Philip ạ, em rất quý anh như một người bạn. Nhưng nghĩ tới một cái gì đó khác thế thì em chịu. Em không quý anh theo cách đó được đâu. Không được đâu anh Philip ạ.

- Một tuần lễ trước đây em hoàn toàn bằng lòng đi Pari?

- Lúc đó lại khác.

- Phải chăng lúc đó em chưa quen Griffiths?

- Chính anh bảo rằng nếu em yêu anh ấy thì biết làm thế nào kia mà.

Lúc này nom mặt anh có vẻ buồn phiền, nàng nhìn chăm chăm vào đĩa thức ăn. Mặt Philip tái bệch đi vì giận dữ. Anh những muốn nắm chặt tay đấm thẳng vào mặt nàng, trong đầu anh, anh đã hình dung mặt nàng sẽ thâm tím thế nào. Ngồi ở một bàn gần họ có hai anh chàng trạc tuổi mười tám. Chốc chốc các cậu lại nhìn Mildred. Anh tự hỏi phải chăng họ ghen tị với anh đang được ăn với một cô nàng xinh xắn. Có lẽ các cậu đang ước mơ được vào địa vị của anh. Mildred là người chấm dứt im lặng.

- Chúng ta có cùng đi với nhau thì chẳng hay ho gì đâu. Đầu óc em lúc nào cũng nghĩ đến anh ấy. Đối với anh thì như vậy còn có gì ngán ngẩm hơn.

- Đó là việc của tôi - anh đáp.

Nàng suy nghĩ về hàm ý trong câu trả lời của anh và mặt nàng đỏ bừng.

- Nhưng thế thì đúng là đáng tởm. - Tôi cứ nghĩ anh là người quân tử.

- Cô lầm rồi.

Anh lấy làm thú vị về câu trả lời của mình nên nói xong anh bật cười.

- Thề theo ý Chúa, anh đừng có cười - nàng kêu lên - anh Philip, tôi không thể đi với anh được, tôi rất tiếc. Tôi biết tôi đã xử sự với anh không đúng nhưng người ta đâu có thể ép buộc được mình.

- Khi cô gặp những chuyện rầy rà tôi đã thu xếp mọi việc cho cô, cô quên rồi sao? Tôi đã dốc túi ra để nuôi cô cho đến ngày cô sinh nở, trả tiền thuê mướn bác sĩ và mọi thứ là tôi. Tiền để cô đi Brighton cũng là tôi và tôi hiện đang phải chi phí để nuôi dưỡng con cô, chi phí để sắm sửa quần áo cho cô và mỗi một manh áo cô đang mang trên người kia là do tiền của tôi.

- Nếu anh là người quân tử thì anh không ném vào mặt tôi những việc anh đã làm cho tôi.

- Chao ôi! Cô câm mồm đi. Cô tưởng tôi thích làm người quân tử lắm hay sao? Nếu tôi là người quân tử nhất định tôi không phí phạm thời giờ với một con đàn bà nhớp nhúa như cô. Tôi đếch cần cô yêu tôi hay không. Tôi đã chán ngấy làm một thằng ngốc đáng nguyền rủa. Thứ bảy cô phải đi Pari với tôi, nếu không cô phải gánh chịu mọi hậu quả.

Hai má nàng đỏ bừng tức giận, và khi trả lời anh, giọng nàng thô bỉ hàng tôm hàng cá, điều mà xưa nay thường bị che đậy dưới kiểu cách nói năng nhã nhặn.

- Tôi không hề yêu anh bao giờ, ngay từ bước đầu, nhưng chính anh ép buộc tôi. Những cái hôn của anh lúc nào cũng làm tôi tởm. Bây giờ cho dù tôi có chết đói, tôi cũng không để cho anh đụng vào người tôi.

Philip cố nuốt thức ăn trên đĩa, nhưng cổ họng anh nghẹn tắc. Anh uống một hơi cạn cốc rồi châm một điếu thuốc. Toàn thân anh run lên. Anh không nói năng gì. Anh đợi nàng đứng dậy nhưng nàng ngồi yên, mắt dán vào tấm khăn trải bàn. Giá chỉ có hai người với nhau, hẳn anh đã vòng tay ôm choàng lấy nàng mà hôn đắm đuối; anh hình dung cái cổ dài trắng trẻo ngả ra đằng sau trong khi môi anh áp sát môi nàng. Một giờ trôi qua không ai nói một lời, rốt cuộc cảm thấy rằng người bồi bàn đang lạ lùng chăm chăm nhìn họ, Philip gọi lấy hóa đơn. Rồi với giọng bình thản anh nói: Ta đi chứ?

Nàng không nói nhưng với lấy túi xách, găng tay. Nàng xỏ tay vào áo.

- Khi nào cô lại gặp Griffiths.

- Mai - nàng thản nhiên trả lời.

- Tốt hơn là cô nên kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hắn biết.

Nàng mở túi xách, động tác như một cái máy, và trông thấy một mảnh giấy trong đó. Nàng lấy ra.

- Đây là hoá đơn thanh toán tấm áo này - nàng ngập ngừng nói.

- Thế là thế nào?

- Tôi đã hứa ngày mai.

- Cô đã hứa rồi ư?

- Như vậy có nghĩa là anh định không thanh toán khoản này sau khi anh bảo tôi mua, phải không?

- Thế đấy.

- Tôi sẽ yêu cầu Harry trả - nàng nói mặt tức thì đỏ bừng.

- Hắn sẽ vui mừng được giúp cô. Hắn hiện đang nợ tôi bảy bảng, và tuần qua vì cạn túi hắn đã đem cầm cái kính hiển vi.

- Anh đừng có mang những chuyện này ra làm cho tôi sợ. Tôi hoàn toàn có khả năng tự kiếm sống.

- Đó là việc tốt nhất cô có thể làm. Tôi có ý định sẽ không cho cô một xu nào nữa đâu.

Nàng nghĩ tới tiền thuê nhà phải trả vào ngày thứ bảy, tiền ăn của con bé, nhưng nàng không nói gì. Họ rời tiệm ăn, ra tới ngoài đường, Philip hỏi.

- Tôi có phải gọi xe cho cô không? Còn tôi, tôi sẽ tản bộ một tý.

- Tôi không còn xu nào. Chiều nay tôi vừa phải thanh toán một hoá đơn.

- Nếu vậy cô đi bộ cũng chẳng chết đâu. Nếu ngày mai cô muốn gặp tôi thì tôi sẽ có mặt ở nhà vào giờ uống trà.

Anh nâng mũ chào và rời bước thong thả. Anh nhìn quanh một lúc, thấy nàng vẫn còn đứng ở nơi anh vừa từ biệt nàng, bơ vơ nhìn đám đông qua lại. Anh liền lộn lại, vừa cười vừa dúi vào tay nàng một đồng tiền.

- Đây cho cô hai đồng để mà về.

Anh vội vã bước đi không để cho nàng kịp nói một lời.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.