Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

71.

Griffiths thường hay tâm sự với Philip nên đáp lại, Philip kể chi tiết những chuyện yêu đương rối rắm của mình, và sáng chủ nhật, điểm tâm xong họ khoác áo ngoài ngồi bên lò sưởi hút thuốc lá, anh thuật lại cho Griffiths nghe cuộc cãi vã hôm trước. Griffiths khen anh đã thoát khỏi khó khăn dễ dàng đến thế.

- Bước vào một cuộc tình với bất cứ một người đàn bà nào là việc đơn giản nhất trần gian - y trịnh trọng nhận xét, nhưng thoát ra khỏi chuyện đó là một sự phiền toái kinh khủng.

Philip cảm thấy tự hào mình đã khéo léo thu xếp công việc. Ít nhất, anh cũng thấy vô cùng nhẹ nhõm. Nghĩ tới Mildred đang vui chơi ở Tulse Hill, anh thấy hài lòng thực sự vì nàng sung sướng. Đối với anh đây là một sự hy sinh quên mình. Anh không làm giảm bớt niềm vui của nàng mặc dù anh đã phải trả giá bằng sự thất vọng của chính mình; anh thấy dâng lên trong lòng một cảm giác ấm áp dễ chịu.

Nhưng sáng thứ hai, anh thấy một bức thư của Norah đặt trên bàn. Nàng viết:

Anh yêu quí nhất đời,

Em rất ân hận về việc em đã cáu gắt với anh hôm thứ bảy. Hãy tha thứ cho em và chiều nay đến uống trà với em như mọi khi. Yêu anh.

Norah của anh.

Lòng anh se lại, anh không biết phải làm gì. Anh đưa thư cho Griffiths xem.

- Tốt hơn là anh lờ đi, không phúc đáp - y nói.

- Ồ, không thể được - Philip kêu lên - tôi sẽ khổ sở nếu nghĩ nàng cứ phải khắc khoải chờ đợi. Anh không biết được cái cảnh dỏng tai ngóng đợi tiếng gõ cửa của nhân viên bưu điện, nó như thế nào ấy. Tôi đã biết tôi không thể để bất kỳ ai khác phải chịu đựng cực hình đó.

- Ông bạn thân mến, người ta không thể cắt đứt thứ chuyện yêu đương đó mà không một ai khác đau khổ. Anh phải quyết định. Vấn đề là đừng để việc đó kéo dài quá lâu.

Philip nghĩ rằng anh không được phép để Norah phải đau khổ vì mình. Còn Griffiths hắn đâu biết hết được Norah có thể buồn đau đến mức độ nào. Anh nhớ lại nỗi đau của mình khi Mildred báo tin nàng sắp lấy chồng. Vì vậy, anh không muốn ai phải chịu đựng điều anh đã trải qua.

- Nếu anh không muốn làm cho cô ta đau khổ, thì anh hãy trở về với cô ta - Griffiths nói.

- Không thể được.

Anh đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, lòng dạ cồn cào. Anh tức giận Norah vì nàng đã không chịu để cho vấn đề này dừng lại. Nàng phải hiểu rằng anh không còn yêu nàng chứ. Người ta bảo phụ nữ hiểu những chuyện đó rất nhanh mà.

- Anh có thể giúp tôi - anh nói với Griffiths.

- Anh bạn thân mến, đừng rối rít lên về chuyện này. Anh biết đấy, chuyện này rồi ai cũng vượt qua. Chắc hẳn cô ta không yêu anh quá như anh tưởng đâu. Người ta thường hay có khuynh hướng cường điệu tình cảm nồng nàn của kẻ khác đối với mình.

Y ngừng lại một lúc thích thú nhìn Philip.

- Nghe đây, anh chỉ còn có thể làm một việc là viết cho cô ta một lá thư nói rằng sự tình đã kết thúc rồi. Viết thế nào để không có chuyện hiểu lầm. Điều đó sẽ làm cô ta đau khổ đấy, nhưng nếu anh nói thẳng nói thật thì cô ta còn đỡ đau hơn là anh cố nương nhẹ vòng vèo.

Philip ngồi xuống viết bức thư như sau:

Norah thân yêu của anh,

Anh rất ân hận đã làm em buồn khổ, nhưng anh nghĩ rằng tốt hơn chúng ta cứ để cho sự việc dừng lại như hôm tối thứ bảy. Níu kéo nữa làm gì khi niềm vui đã mất. Em đã bảo anh đi và anh đã đi. Anh không có ý định trở lại. Vĩnh biệt.

Philip Carey.

Anh đưa thư cho Griffiths xem và hỏi y thấy thế nào. Griffiths đọc thư, mắt nháy nháy nhìn Philip. Y không nói cảm nghĩ của mình.

- Cứ như là ăn tiền đấy.

Philip ra bưu điện gửi thư. Cả buổi sáng hôm ấy anh bực bội, anh hình dung rất tỉ mỉ những cảm giác của Norah khi nàng nhận được thư này. Anh tự dằn vặt khổ sở khi anh nghĩ đến nàng khóc lóc. Nhưng đồng thời anh cũng thấy nhẹ người. Nỗi đau tưởng tượng dễ chịu đựng hơn nỗi đau thực, và giờ đây anh có thể tự do yêu Mildred với trọn vẹn tấm lòng mình. Nghĩ tới cảnh chiều nay xong việc ở bệnh viện anh được gặp nàng lòng anh rộn ràng vui sướng. Khi về đến nhà để tắm rửa như thường lệ, anh chưa kịp đặt chìa khóa vào ổ khóa thì đã nghe có tiếng người đằng sau:

- Em vào được chứ? Em đợi anh đã nửa giờ.

Đó là Norah. Anh cảm thấy mặt đỏ bừng. Nàng cười nói vui vẻ, giọng không có một chút phật ý giận hờn. Không điều gì chứng tỏ giữa hai người đã có chuyện đổ vỡ. Anh thấy mình bị dồn vào thế bí. Anh lo ngại, nhưng anh cố gượng cười.

- Được, mời em vào - anh đáp.

Anh mở cửa và nàng đi trước anh vào phòng khách. Anh bực dọc và để giữ bình tĩnh anh mời nàng một điếu thuốc lá và châm cho mình một điếu. Nàng rạng rỡ nhìn anh.

- Này, anh trẻ con thế, tại sao anh viết cho em một bức thư dễ sợ như thế. Nếu em cho bức thư đó là nghiêm túc thì nhất định nó sẽ khiến em hoàn toàn khốn khổ.

- Nghiêm túc thật đấy - anh nghiêm nghị đáp.

- Đừng có ngớ ngẩn. Hôm nọ em nổi nóng, em đã có thư xin lỗi. Anh không hài lòng. Vì vậy em đến đây xin lỗi anh lần nữa. Nói cho cùng, anh làm chủ lấy anh, em không đòi hỏi gì ở anh. Em không muốn anh làm điều gì mà anh không thích.

Đang ngồi trên ghế, nàng vùng đứng dậy, dang hai tay, mạnh dạn đi lại phía anh.

- Anh Philip, mình lại làm lành với nhau thôi. Em rất tiếc đã làm phật lòng anh.

Anh không ngăn được nàng cầm tay anh, nhưng anh không nhìn nàng.

- Anh lấy làm rất tiếc rằng đã muộn quá rồi!

Nàng ngồi phệt xuống sàn nhà, bên cạnh anh và ôm lấy hai đầu gối anh.

- Anh Philip, đừng có ngớ ngẩn. Em cũng nóng tính và em hiểu rằng em xúc phạm anh, nhưng anh hờn dỗi về chuyện đó thì thật là quá ngớ ngẩn và làm cho cả hai người phải khổ sở không có ích gì. Tình bạn của chúng ta tươi vui biết mấy. Nàng đưa mấy ngón tay chầm chậm vuốt ve anh - anh Philip, em yêu anh.

Anh đứng dậy rời khỏi nàng, đi về bên kia gian phòng.

- Anh rất ân hận. Anh không thể làm được gì. Mọi việc đã kết thúc.

- Có phải anh muốn nói anh không yêu em nữa phải không?

- Anh rất tiếc là như vậy.

- Đúng là anh chỉ tìm cơ hội để bỏ em nên anh đã nắm lấy luôn dịp này.

Anh không đáp. Nàng chăm chắm nhìn anh một lúc tưởng như không thể chịu đựng nổi. Nàng vẫn ngồi trên sàn nhà nơi anh vừa bỏ mặc nàng lưng tựa vào ghế bành, nàng bắt đầu khóc, lặng lẽ âm thầm, không buồn che mặt, từng giọt nước mắt nối tiếp nhau lăn trên má. Nàng không nức nở. Cảnh tượng ấy trông thật thương tâm. Philip ngoảnh mặt đi.

- Anh vô cùng ân hận đã làm em đau khổ, nếu anh không yêu em thì đâu phải lỗi tại anh.

Nàng không đáp, chỉ ngồi đó, người rũ xuống, nước mắt ròng ròng trên má. Nếu nàng trách móc thì có lẽ anh còn chịu đựng được. Anh đã nghĩ thế nào nàng cũng đùng đùng tức giận và anh đã chuẩn bị chấp nhận. Trong thâm tâm, anh đã từng nghĩ sẽ là một trận cãi nhau thực sự, cả hai sẽ nói với nhau những lời thật độc địa, để biện hộ cho thái độ đối xử của mình. Thời khắc trôi qua, cuối cùng những giọt nước mắt âm thầm của Norah dần dần làm Philip hoảng sợ. Anh liền vào phòng ngủ đem ra một cốc nước và cúi xuống đưa cho nàng.

- Em uống một tí nước cho nó dịu đi.

Nàng thờ ơ để môi vào cốc, uống vài ngụm. Rồi nàng hỏi anh khăn tay, giọng thì thào rã rời. Nàng lau nước mắt.

- Dĩ nhiên em đã biết là anh không yêu em như em đã yêu anh - nàng rên rỉ.

- Anh e rằng đó là chuyện thường xảy ra trên đời - anh nói - thường thường là phải một người yêu và một người cứ để cho người ta yêu mình.

Anh nghĩ đến Mildred mà lòng bỗng nhói đau cay đắng. Norah lặng lẽ một lúc lâu không đáp.

- Em đã sống những tháng ngày khốn khổ không hạnh phúc. Cuộc đời em hôm nay sao mà đáng ghét! - Cuối cùng nàng nói.

Nàng không nói với anh mà nói với chính mình. Trước đây chưa bao giờ Philip nghe nàng than thở về cảnh sống với chồng, hay cảnh nghèo túng. Anh vốn khâm phục thái độ gan dạ của nàng trước cuộc đời.

- Rồi anh đã đến với em, anh rất tốt với em. Em mến phục anh vì anh thông minh, và em thật hạnh phúc đã có được một người để gửi gắm niềm tin. Em yêu anh, cứ nghĩ rằng tình ta sẽ không bao giờ chấm dứt và em hoàn toàn không lỗi lầm gì.

Và nước mắt nàng lại đầm đìa nhưng bây giờ nàng đã bình tĩnh hơn, nàng úp mặt trong chiếc khăn tay của Philip. Phải cố gắng khó khăn nàng mới làm chủ được mình.

- Cho em ít nước nữa - nàng nói.

Nàng lau nước mắt.

- Em rất tiếc mình đã xử sự ngớ ngẩn thế này. Em bị bất ngờ quá.

- Norah à, anh vô cùng ân hận. Anh muốn em hiểu rằng anh vô cùng biết ơn em về hết thảy những gì em đã làm cho anh.

Anh hỏi nàng nghĩ gì về anh.

- Chao ôi! Bao giờ cũng vậy - nàng thở dài - nếu mình muốn đàn ông xử sự tốt với mình thì mình phải xấu xa với họ, nếu mình tử tế với họ, họ sẽ vì thế làm cho mình đau khổ.

Nàng đứng lên, nói nàng phải về. Nàng đăm đăm nhìn Philip hồi lâu. Rồi nàng thở dài.

- Thật không thể nào giải thích nổi. Sao lại thế này nhỉ?

Philip bỗng quyết định.

- Anh nghĩ tốt hơn là nên nói em biết. Anh không muốn em nghĩ về anh quá xấu. Anh muốn em hiểu rằng anh không thể nào dừng được. Mildred đã trở về.

Mặt nàng đỏ bừng.

- Tại sao anh không nói ngay với em. Chắc chắn rằng em xứng đáng được biết điều đó.

- Anh cứ e ngại nói ra.

Nàng soi gương sửa lại mũ cho ngay ngắn.

- Anh làm ơn gọi cho em xe ngựa - nàng nói - em cảm thấy không thể đi bộ nổi.

Anh ra cửa, chặn chiếc xe ngựa hai bánh đang đi qua, nhưng lúc nàng theo anh ra đường anh giật mình nhận thấy mặt nàng nhợt nhạt. Nàng bước nặng nề chậm chạp, dường như bỗng chốc trở nên già yếu hơn. Nàng trông như đau ốm đến nỗi anh không còn bụng dạ nào để nàng đi về một mình.

- Để anh đưa em về nhé, có được không?

Nàng không đáp, và anh bước lên xe. Họ im lặng khi xe chạy qua cầu, qua những phố nghèo trẻ con đang chơi đùa la hét ầm ĩ trên đường. Về đến trước cửa nhà, nàng không bước ra ngay. Hình như chân nàng không còn đủ sức để cử động.

- Norah, mong rằng em sẽ tha thứ cho anh - anh nói.

Nàng đưa mắt nhìn anh và anh thấy chúng lại long lanh ướt nhưng miệng cố mỉm một nụ cười.

- Tội nghiệp! Anh đang lo lắng vì em; anh không nên buồn phiền. Em không trách anh đâu. Em sẽ vượt được!

Để tỏ rằng mình không còn oán giận, nàng nhẹ nhàng vuốt má anh rất nhanh; sau đó nàng nhảy xuống xe và đi vào nhà.

Philip trả tiền xe rồi đi bộ đến nhà Mildred. Lòng anh nặng trĩu. Anh tự trách mình. Nhưng tại sao? Anh không biết lẽ ra anh có thể làm gì khác. Đi qua cửa hàng hoa quả, anh nhớ ra là Mildred thích nho. Anh hết sức khoan khoái có thể bày tỏ tình yêu của anh bằng cách nhớ ra mọi sở thích bất thường của nàng.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.