Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

73.

Ba tuần sau, Philip tiễn mẹ con Mildred trở về Brighton. Nàng bình phục nhanh, chưa bao giờ anh thấy nàng khỏe mạnh hơn lúc này. Nàng đến một nhà nấu cơm tháng, mà nàng đã hai lần nghỉ cuối tuần với Emil Miller, nàng đã viết thư cho họ nói rằng chồng có công việc buôn bán nên đã đi Đức, và nàng sẽ đến mang theo cả con. Nàng lấy làm thích thú với những chuyện nàng bịa đặt và các tình tiết của câu chuyện chứng tỏ nàng có sức tưởng tượng khá phong phú. Mildred đề nghị tìm ở Brighton một người đàn bà sẵn lòng nhận nuôi đứa bé. Philip giật mình vì sự nhẫn tâm của nàng, nàng cứ khăng khăng tống khứ đứa bé sớm quá như thế, nhưng nàng lý luận một cách có ý thức rằng: đem gửi đứa trẻ tội nghiệp ở nơi nào đó ngay trước khi nó bén hơi mẹ thì tốt cho nó hơn. Philip hy vọng rằng sau khi đẻ con được vai ba tuần, thì tình mẫu tử sẽ phát sinh, nên anh tính sẽ dựa vào điều này để thuyết phục nàng giữ con lại, nhưng chẳng có việc nào như vậy xảy ra. Mildred không khó chịu với con, nàng làm mọi việc cần thiết, thỉnh thoảng nàng cũng thấy thích và luôn mồm kể chuyện về nó, nhưng trong lòng thì nàng vẫn thấy dửng dưng. Nàng không xem nó như một phần máu thịt của mình. Chưa gì nàng đã nhận thấy con bé giống cha. Nàng luôn tự hỏi mai khi nó lớn lên nàng sẽ nuôi nấng dạy dỗ nó ra sao và nàng bực tức với chính mình đã ngốc nghếch mới chuốc một đứa con vào thân như vậy.

- Giá mà hồi đó em hiểu biết được mọi điều như bây giờ - nàng nói.

Nàng cười chế nhạo Philip, vì anh lo lắng về chuyện chăm nom săn sóc đứa bé.

- Giả sử anh là bố nó thì chắc anh cũng không thể cuống cuồng hơn thế - nàng nói - em thích được xem Emil lâm vào tình trạng bối rối như thế nào vì nó.

Đầu óc Philip chất chứa những chuyện giữ trẻ anh đã nghe được và những hạng người thú vật hành hạ lũ trẻ bất hạnh bị bố mẹ ích kỷ tàn nhẫn giao phó cho họ trông nom nuôi nấng.

- Đừng có ngớ ngẩn như thế? Mildred bảo. Đó là trường hợp anh trả khoán một lần cho bà giữ trẻ ngay. Nếu trả tiền từng tuần một thôi thì vì quyền lợi họ phải trông nom đứa bé tử tế.

Philip cứ khăng khăng là Mildred phải giao đứa bé cho người nào đó không có con và họ phải cam đoan không giữ một đứa bé nào khác.

- Đừng có mặc cả - anh bảo - anh thà tốn năm hào một tuần còn hơn là cứ phải lo lắng con bé có thể bị bỏ đói hay bị đánh đập.

- Anh ngốc nghếch đến buồn cười! Nàng cười nói.

Trông cái thân hình yếu đuối bất lực của đứa bé, Philip cảm thấy trong lòng dấy lên một cái gì đó thật cảm động. Nó bé bỏng, xấu xí và hay quấy. Mẹ nó thai nghén nó trong tủi hổ, đau buồn. Chẳng một ai muốn có nó. Nhờ có anh, một kẻ xa lạ, nó mới được nổi cái ăn, chốn ở, và manh quần tấm áo che thân.

Khi tàu chuyển bánh, anh hôn Mildred, anh cũng định thơm cả con bé, nhưng anh lại sợ nàng cười.

- Em yêu, viết thư cho anh nhé, được không? Anh cháy lòng cháy ruột chờ đợi em về đấy!

- Anh hãy cố gắng thi cử cho tốt đấy!

Anh cần cù học tập cho kỳ thi, bây giờ trước mắt chỉ còn mười ngày nỗ lực cuối cùng. Anh rất mong thi đỗ, trước hết là để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, vì trong bốn tháng qua tiền cứ vèo vèo lọt qua kẽ tay anh không ngờ nổi, thứ đến là bởi vì kỳ thi này sẽ kết thúc thời kỳ lao động cực nhọc. Thi xong sinh viên sẽ học về nội khoa, sản khoa và phẫu thuật, nếu anh đem so sánh thì các môn này thú vị hơn, sinh động hơn cơ thể học và sinh lý học là những môn anh đã tiếp xúc từ trước đến nay. Phần còn lại của chương trình được Philip quan tâm chờ đợi. Anh cũng chẳng thích sẽ phải thú nhận với Mildred mình thi hỏng, mặc dù chuyện thi cử là khó khăn và phần đông thí sinh bị đánh trượt trong cố gắng lần đầu nhưng anh biết nàng sẽ nghĩ về anh không tốt đẹp gì nếu như anh không đỗ, nàng có cái lối làm nhục khác thường để bày tỏ điều nàng suy nghĩ.

Mildred gửi cho anh một bưu thiếp báo tin nàng đến nơi bình yên, còn anh thì mỗi ngày tranh thủ nửa giờ viết cho nàng một bức thư dài. Khi diễn đạt lời lẽ anh thường e dè nhút nhát, nhưng cũng đến lúc anh có thể kể cho nàng đủ mọi chuyện anh cảm thấy lố bịch nếu nói ra bằng miệng và anh liền lợi dụng điều này để thổ lộ cặn kẽ nỗi lòng. Trước đây anh chưa bao giờ diễn đạt nổi tình thương tha thiết của anh với nàng, tình yêu ấy là từng mảng, từng mảng ăm ắp hồn anh đến nỗi mọi hành động là một phần của tình yêu ấy; ngay cả mọi suy nghĩ của tâm hồn anh, cũng là một phần của tình yêu ấy. Anh viết cho nàng về tương lai, về hạnh phúc, tất cả đang bày ra trước mắt anh, về lòng biết ơn của anh đối với nàng. Anh tự hỏi (trước đây anh vẫn cũng thường tự hỏi nhưng chưa bao giờ anh diễn đạt bằng lời) không hiểu điều gì trong nàng đã khiến anh mê si đến thế, anh không biết, anh chỉ biết khi nàng ở bên cạnh thì anh hạnh phúc và khi nàng ra đi thì trần gian bỗng trở nên u ám lạnh lùng; anh chỉ biết rằng mỗi khi nghĩ đến nàng thì trái tim trong ngực anh đập nhanh đến mức niềm vui khi nàng có mặt trở thành hầu như một nỗi đau đầu; đầu gối anh run lên, anh cảm thấy yếu đuối và kiệt đi vì đói khát. Anh nóng lòng mong đợi thư nàng trả lời. Anh không trông mong nàng viết thư vì anh biết nàng viết khó khăn; anh hoàn toàn hài lòng với mảnh thư ngắn ngủi vụng về gửi đến trả lời cho bốn phong thư của anh. Nàng nói về nhà nấu cơm tháng mà nàng thuê một buồng, bà ta rất thích trẻ con; tối thứ bảy nàng đi xem kịch, Brighton bây giờ tràn ngập người là người. Điều này làm cho Philip cảm động vì nó rất thực tế. Lối viết lằng nhằng, nội dung câu nệ hình thức làm cho anh muốn bật cười, muốn ôm chầm lấy nàng trong vòng tay và hôn nàng.

Anh bước vào kỳ thi, lòng vui vẻ tin tưởng chẳng đề thi nào làm anh lúng túng. Anh biết anh làm bài tốt và dầu cho phần hai của kỳ thi là môn vấn đáp mà anh có phần lo lắng hơn, nhưng anh cũng tìm được cách trả lời đầy đủ các câu hỏi. Khi kết thúc và kết quả được công bố, anh gửi một điện báo tin thắng lợi cho Mildred.

Khi về đến nhà, Philip thấy một bức thư của Mildred. Nàng nói sẽ ở lại Brighton. Nàng nghĩ vậy, như thế sẽ tốt hơn. Nàng đã tìm được một bà sẵn lòng nhận giữ đứa bé bảy silinh một tuần nhưng nàng còn muốn dò hỏi thêm về bà ta, giá biểu rất có lợi cho nàng, nên nàng tin chắc rằng mấy ngày ở lại thêm sẽ đem lại cho nàng rất nhiều điều tốt lành. Nàng ghét phải xin thêm tiền Philip nhưng liệu nhận được thư này anh có gửi cho nàng một ít được chăng, vì nàng phải mua một cái mũ mới, nàng không thể mỗi lần đi chơi với người bạn gái cũng vẫn cứ dùng một chiếc mũ, còn chị ta thì ăn mặc rất sang trọng. Anh chợt cảm thấy thất vọng cay đắng. Bức thư đã làm tiêu tan mọi niềm vui thi đỗ.

- Giá mà nàng yêu ta bằng một phần tư ta yêu nàng thì nàng sẽ không thể nào chịu nổi xa nhau thêm dù chỉ là một ngày.

Anh vội vàng gạt bỏ ý nghĩ này, sao anh có thể ích kỷ như vậy; dĩ nhiên sức khỏe của nàng phải để lên hàng đầu. Nhưng hiện nay anh không phải làm gì, anh có thể đến Brighton với nàng một tuần và cả ngày họ có thể ở bên nhau. Nghĩ đến đây lòng anh đã thấy rộn ràng. Thú vị biết bao bỗng nhiên anh lại xuất hiện trước mặt Mildred nói là anh đã thuê được phòng ở nhà trọ cơm tháng. Anh xem giờ tàu. Nhưng anh bỗng dừng lại. Anh không chắc nàng sẽ vui mừng gặp anh ở Brighton; anh vốn trầm lặng, còn nàng lại thích vui vẻ ồn ào, anh đã biết nàng thích vui với người khác hơn là với anh. Phải ngồi nghĩ rằng mình làm nàng mất vui chỉ trong giây lát cũng đủ khiến anh cảm thấy khổ sở. Anh sợ, anh không dám liều. Thậm chí viết thư gợi ý rằng không có việc gì giữ anh lại thành phố này, rằng anh thích được sống một tuần lễ ở nơi anh có thể gặp nàng hàng ngày anh cũng không viết. Nàng biết anh dỗi, nếu nàng muốn anh đến hẳn nàng đã phải yêu cầu anh. Đưa ra những đề nghị này để rồi nhận phải những lời thoái thác từ chối ư? Không, anh không đủ sức chịu đựng nổi điều này.

Hôm sau anh viết thư và gửi nàng năm bảng. Cuối thư, anh nói thêm nếu nàng muốn gặp anh cuối tuần, thì anh sẽ sẵn sàng đáp tàu đi Brighton, nhưng bất kỳ thế nào nàng cũng không nên vì anh mà thay đổi kế hoạch của mình. Anh nóng lòng đợi thư trả lời. Trong thư phúc đáp nàng nói giá mà nàng biết trước thì có thể thu xếp được, nhưng nàng đã hẹn đi xem ca múa nhạc tối thứ bảy, và lại nếu anh có mặt ở đó sẽ làm thiên hạ bàn tán ra vào. Tại sao anh không đến vào sáng chủ nhật rồi ở lại cả ngày? Họ sẽ ăn trưa ở khách sạn Metrophole rồi sau đó, nàng sẽ đưa anh đi gặp người sắp trông nom đứa bé, một bà có dáng dấp rất thương lưu, quý phái.

Chủ nhật tới may mắn sao lại là ngày đẹp trời. Lúc tàu gần đến Brighton, qua cửa sổ nắng ào vào tràn trề cả toa, Mildred đứng chờ anh trên sân ga.

- Đi đón anh thế này thì em tử tế quá chừng! Anh kêu lên nắm lấy tay nàng.

- Thì anh cũng mong em làm như vậy đúng không?

- Đúng, anh đã hy vọng là em sẽ đi đón anh. Này, trông em khỏe khoắn lắm đấy.

- Cũng chẳng tốt lắm đâu. Em cho rằng em được ở đây lâu lâu nữa thì em mới là khôn ngoan. Ở nhà trọ này là những người rất thú vị. Suốt mấy tháng trời chẳng gặp ai. Em cần được vui. Lắm lúc em thấy chán ngắt.

Nàng trông rất sang, đầu đội mũ, một cái mũ to màu đen có đính đầy những bông hoa rẻ tiền, phất phơ quanh cổ là chiếc khăn dài thêu bằng lông thiên nga giả. Nàng vẫn rất gầy. Khi bước đi lưng nàng hơi còng còng (dáng đi của nàng vốn thế) nhưng cặp mắt của nàng hôm nay có vẻ không to lắm, nước da tuy chưa bao giờ được hồng hào, nhưng lúc này đã không còn thô như trước. Hai người đi xuống bãi biển. Nhớ ra là đã nhiều tháng nay anh không đi dạo với nàng. Philip chợt cảm thấy rất rõ mình đi khập khiễng, nên anh cố bước cho thật thẳng để che giấu nó.

- Em có vui được gặp anh không? - Anh hỏi lòng rạo rực yêu thương đến rồ dại.

- Dĩ nhiên, anh không cần phải hỏi thế.

- À này, Griffiths nhờ anh chuyển đến em tình cảm yêu thương của hắn.

- Ồ cái đồ trơ tráo.

Philip đã kể cho nàng nghe rất nhiều về Griffiths. Anh cho nàng biết y là kẻ yêu đương nhăng nhít như thế nào, và để nàng vui, anh thuật lại một vài cuộc tình Grifftiths đã kể cho anh nghe và yêu cầu anh giữ bí mật. Mildred lắng nghe, thỉnh thoảng làm ra vẻ ghê tởm, nhưng nói chung là tò mò muốn biết, còn Philip bằng một giọng ngưỡng mộ hết lời vẽ thêm về sức hấp dẫn cùng diện mạo của bạn mình.

- Chắc chắn em sẽ thích anh ấy như anh. Anh ấy là người hoạt bát, vui nhộn và rất là tốt bụng.

Philip kể Mildred nghe chuyện khi họ chưa hoàn toàn quan hệ với nhau, Griffiths đã chăm sóc anh suốt thòi gian anh bị bệnh và khẳng định tinh thần quên mình của Griffiths không phải là uổng phí.

- Thật khó mà không mến anh ta - Philip nói.

- Em không ưa những anh chàng điển trai - Mildred nói - em nghĩ rằng họ quá kênh kiệu.

- Anh ta muốn làm quen với em. Anh đã nói với anh ấy rất nhiều về em.

- Anh nói những gì? Mildred hỏi.

Trừ Griffiths, Philip chẳng còn ai để mà tâm sự về tình yêu của anh với Mildred, nên dần dà anh đã thuật lại cho y nghe toàn bộ câu chuyện quan hệ giữa anh với nàng. Đã có tới hàng trăm lần anh mô tả hình dáng nàng với y, say đắm nhấn mạnh từng chi tiết dung nhan diện mạo của nàng, bởi vậy Griffiths biết chính xác hình dáng tay nàng gầy guộc ra sao, gương mặt nàng xanh xao thế nào, và khi anh nói về sức quyến rũ của đôi môi tái nhợt thì y cười Philip.

- Trời ạ! Cũng may mà tôi không nhìn thấy sự vật bi quan như thế - y nói - nếu vậy thì đời chẳng còn gì đáng sống.

Philip mỉm cười, Griffiths không hiểu được thế nào là hạnh phúc của một mối tình yêu đương cuồng nhiệt, nó giống đồ ăn, thức uống, như không khí để thở, và bất cứ cái gì cần cho cuộc sống. Griffiths biết Philip chăm sóc cô gái này trong khi nàng sinh cháu bé và hiện nay sắp đi ở nơi khác với nàng.

- Thôi thế thì cũng phải nói rằng anh xứng đáng được đến đáp đấy, - Y nhận xét chắc rằng anh phải tốn một số tiền kha khá đấy. Cũng may là anh có đủ khả năng để làm việc đó.

- Tôi không có khả năng đâu. Nhưng cần gì.

Vì còn sớm chưa đến giờ ăn trưa, Philip và Mildred ngồi chơi ở một điểm xe đỗ trên đường đi dạo mát, tắm nắng và nhìn khách đi qua đường. Những anh chàng chào hàng ở các cửa hiệu Brighton từng tốp hai ba người vừa đi vừa vung vẩy chiếc can trên tay còn các cô bán hàng thì từng đám thong dong khúc kha, khúc khích. Người ta có thể phân biệt được ai là người từ Luân Đôn đến nghỉ trong một ngày, giá rét buốt làm cho họ thêm mệt mỏi. Có nhiều người Do Thái, có những bà béo mập, quần áo sa tanh bó sát, người đấy kim cương, những ông chồng béo tốt thấp lùn, khoa chân khoa tay kiểu cách, có các ông đứng tuổi, ăn mặc chỉnh tề, đến nghỉ cuối tuần tại một trong số những khách sạn lớn; sau một bữa điểm tâm quá nhiều chất bổ, họ siêng năng cần mẫn dạo bước để ăn cho được ngon miệng một bữa trưa cũng quá nhiều chất bổ; họ chuyện trò về thời tiết với bạn bè, bàn về Dr Brighton hay London by the Sea. Đây đó một diễn viên nổi tiếng đi qua cố tình làm ra vẻ không biết đến sự chú ý của thiên hạ đối với hắn, lúc thì hắn mang giày da, loại da trơn bóng lộn, áo choàng ngoài cổ màu lông cừu Astrakhan, tay cầm can có đầu bịt bạc, lúc thì hắn mặc quần chẽn gối, áo choàng dài rộng bằng vải tuýt Harriz, mũ vải tuýt đội lệch ra sau gáy dạo chơi như vừa về sau một ngày đi săn. Nắng long lanh trên mặt biển trong xanh phẳng lặng.

Ăn trưa xong, họ đến Hove thăm người đàn bà sẽ nhận nuôi dưỡng đứa bé. Bà ta ở một căn nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng trong một phố hẻo lánh. Tên bà là Harding, đã quá tuổi trung niên, người béo, tóc hoa râm, mắt đỏ, hai má phúng phính. Dưới cái mũ vải trông bà có dáng dấp của người mẹ hiền và Philip nghĩ rằng có thể bà là người nhân hậu.

Bà không nhận thấy việc trông trẻ là khó chịu ư? Anh hỏi.

Bà giải thích chồng bà là cha phó, hơn bà rất nhiều tuổi, ông hiện đang gặp khó khăn, không có công việc thường xuyên cố định, vì các cha sở thích được những người trẻ giúp việc, thỉnh thoảng khi có người nào ốm đau hoặc nghỉ phép, ông thay thế họ mới kiếm được một ít và một tổ chức từ thiện có trợ cấp cho vợ chồng bà một số tiền ít ỏi, nhưng cách sống của bà quạnh hiu nên việc chăm sóc trẻ của bà cũng là để có việc cho khuây khỏa, thêm nữa mỗi tuần được số tiền công một vài silinh cũng giúp bà tiếp tục mọi việc. Bà hứa là đứa bé sẽ được nuôi dưỡng chu đáo.

- Đúng là một bà quý phái phải không anh? Mildred nói khi họ ra về.

Họ trở lại uống trà ở khách sạn Metropole. Mildred thích chỗ đông người, thích dàn nhạc. Philip đã chán chuyện trò, anh quan sát mặt Mildred khi nàng chăm chăm ngắm nhìn quần áo của đám phụ nữ đi vào. Nàng có cái tài đặc biệt đánh giá các đồ vật rất nhanh nhạy và chốc chốc lại ghé về phía anh, thầm thì kết quả những suy ngẫm của mình.

- Anh có nhìn thấy cái trâm kia không? Ít nhất cũng bảy ghi-nê.

Hoặc là: - Anh Philip, anh nhìn cái áo lông chồn kia, da thỏ đấy, không phải là lông chồn đâu.

Rồi nàng cười đắc thắng.

- Mới nhìn thoáng một cái là em đã biết ngay.

Philip mỉm cười sung sướng. Anh mừng thấy nàng vui thích, và những câu chuyện thật thà của nàng làm anh vừa thú vị vừa cảm động.

Dàn nhạc tấu toàn những bản nhạc tình cảm.

Ăn trưa xong, họ ra ga, Philip khoác tay nàng. Anh nói cho nàng biết những việc anh đã thu xếp cho cuộc hành trình của họ sang Pháp cuối tuần. Nàng phải trở về Luân Đôn, nhưng nàng bảo là phải đến hết thứ bảy tuần sau mới về được. Anh đã giữ trước phòng tại khách sạn ở Pari và đang háo hức chờ đợi cái ngày được đi mua vé tàu.

- Đi tàu hạng nhì, em đồng ý không? Chúng mình không nên phung phí, điều quan trọng là khi sang bên ấy ta có thể sống làm sao cho thật thoải mái.

Anh kể với nàng hàng trăm lần về khu La tinh. Đến khu này họ sẽ cùng nhau thơ thẩn qua những phố cổ vui vẻ, sẽ đến ngồi nghỉ ngơi trong các công viên xinh đẹp của Luxembourg. Khi đã chán Pari, và nếu lại gặp buổi đẹp trời, họ có thể đi Fontaineblau. Cây cối lúc ấy hẳn đang đâm chồi nảy lộc. Ôi cái màu xanh của rừng xanh! Anh chưa thấy một điều gì có thể đẹp hơn. Nó đẹp như một lời ca; nó đẹp như một niềm vui của nỗi đau khổ của tình yêu. Mildred im lặng lắng nghe. Anh quay lại; cố nhìn sâu vào cặp mắt nàng:

- Em có muốn đi không? Anh hỏi.

- Dĩ nhiên là em muốn đi.

- Em không biết anh trông chờ chuyến đi này như thế nào đâu. Anh rất lo không biết anh sẽ làm gì để qua nổi những ngày sắp tới. Anh rất lo ngại có điều gì đó xảy ra cản trở chuyến đi. Có những lúc người anh như muốn phát rồ, phát dại vì không nói được với em rằng anh yêu em biết nhường nào. Và cuối cùng, cuối cùng…

Anh đột nhiên dừng lại. Đã đến nhà ga, hai người đã la cà lãng phí thời gian trên đường, nên Philip chỉ còn vừa đủ thì giờ nói lời tạm biệt (chúc nàng một đêm tốt lành).

Anh hôn nàng vội vã và cố chạy thật nhanh đến cửa bán vé. Nàng còn đứng tại chỗ, nơi anh vừa chào từ biệt. Khi anh chạy, trông anh thật lố bịch.

Anh hôn nàng vội vã và cố chạy thật nhanh đến cửa bán vé. Nàng còn đứng tại chỗ, nơi anh vừa chào từ biệt. Khi anh chạy, trông anh thật lố bịch.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.