Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35.

❊ ❊ ❊

35.

Sáng hôm sau Philip dậy sớm. Suốt đêm anh trằn trọc ngủ không yên nhưng khi duỗi chân, nhìn ánh nắng xuyên qua cửa chớp, vẽ thành những đường nét trên sàn nhà, anh thở dài thỏa mãn. Anh lấy làm tự hào. Anh bắt đầu nghĩ đến cô Wilkinson. Nàng yêu cầu anh gọi nàng là Emil, nhưng không hiểu tại sao anh không làm nổi. Đối với anh nàng lúc nào cũng là cô Wilkinson. Từ khi nàng trách anh không làm như vậy, thì anh liền tránh không gọi cả tên nàng. Trong những năm còn nhỏ, anh đã từng nghe gọi em gái bác Louisa, vợ góa của một sĩ quan hải quân, là dì Emil. Cho nên bây giờ nếu gọi cô Wilkinson bằng cái tên đó anh thấy ngường ngượng mà anh cũng không nghĩ rằng có một tên nào khác thích hợp hơn với nàng. Nàng đã đến với anh bằng cái tên Wilkinson, bởi vậy tên đó khó mà tách khỏi cảm nghĩ của anh. Anh hơi cau mày nhăn mặt, dù thế nào thì từ nay hình ảnh nàng đã in đậm trong ký ức anh đúng vào lúc nàng xâu xí nhất, anh không sao quên được cái giây phút khi anh nhìn thấy nàng quay lại, trong cái áo ngoài ngắn và tấm váy lót ngắn. Anh nhớ cái lớp da thịt hơi khô và những nếp nhăn rõ ràng ở cổ nàng. Thắng lợi của anh thế là chết yểu. Anh tính lại tuổi nàng một lần nữa, và lần này thì nàng chắc chắn phải xấp xỉ bốn mươi. Câu chuyện yêu đương trở nên lố bịch. Nàng xấu và già. Hình ảnh hiện ra rất nhanh trong trí tưởng tượng của anh, da nàng nhăn nheo, mặt nàng phờ phạc trong những chiếc áo dài quá lòe loẹt so với địa vị của nàng, và hợp với thanh niên hơn là tuổi của nàng. Anh rùng mình và bỗng cảm thấy không còn bao giờ muốn gặp nàng nữa.

Nghĩ đến chuyện hôn nàng, anh không chịu nổi nữa. Anh kinh tởm chính mình. Tình yêu là như vậy đấy ư?

Anh đủng đỉnh mặc quần áo thật lâu để đẩy lùi thời gian gặp nàng, cuối cùng tới lúc bước sang phòng ăn, thì lòng anh nặng trĩu. Cầu kinh xong mọi người ngồi xuống ăn sáng.

- Anh chàng lười ngay xương! Cô Wilkinson vui vẻ kêu lên.

Anh nhìn nàng và thở phào nhẹ nhõm. Nàng ngồi tựa vào cửa sổ. Thực ra nàng rất xinh, anh tự hỏi vì sao mình lại có thể suy nghĩ như thế về nàng. Và anh lấy làm hài lòng. Anh sửng sốt trước sự thay đổi của nàng. Ngay sau bữa ăn sáng, nàng run run cảm động nói với anh rằng nàng yêu anh và một lát sau lúc hai người vào phòng khách tập hát nàng ngồi trên ghế đánh pi-a-nô, đến giữa một gam nàng bỗng ngẩng lên bảo:

- Embrasse - moi![1]

Khi anh cúi xuống, nàng liền quàng hai tay ôm lấy cổ anh và giữ anh trong tư thế như vậy, làm anh lúng túng, gần như bị ngạt thở.

- Ah, je t’aime, je t’aime, je t’aime![2] - Nàng kêu lên bằng cái giọng người Pháp lố lăng.

Philip muốn nàng nói bằng tiếng Anh.

- Này em! Em không sợ bác làm vườn có thể bất kỳ khi nào cũng đi qua cửa sổ ư?

- Ah, je m’en fiche du jardinier. Je m’en fiche et je m’en contrafiche[3]

Philip nghĩ bụng thật đúng như trong tiểu thuyết Pháp và anh không hiểu vì sao anh bỗng cảm thấy hơi bực mình. Cuối cùng anh bảo nàng:

- Anh lang thang ra bãi biển tắm một cái đây

- Ô, lẽ nào anh lại bỏ mặc em sáng nay, nhất là sáng nay?

Philip hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại không đi tắm, nhưng điều này không quan trọng.

- Em muốn anh ở lại đây à! - Anh mỉm cười nói.

- Ôi, anh yêu! Nhưng không sao đâu. Anh đi đi, anh đi đi. Em muốn anh chế ngự biển cả, em muốn anh đắm chìm trong biển khơi.

Anh cầm mũ lững thững đi ra.

- Đàn bà hay nói ba hoa vớ vẩn. - Anh nghĩ bụng.

Nhưng anh lấy làm vui sướng và tự hào; rõ ràng nàng mê anh quá rồi. Khập khiễng trên con đường lớn ở Blackstable, anh vượt qua mọi người và nhìn họ với ánh mắt kiêu kỳ. Trong số này, anh quen nhiều và anh gật đầu chào họ, và khi mỉm cười nhìn nhận ra nhau, anh nghĩ thầm giá mà họ biết được. Anh rất cần có người biết. Anh nghĩ sẽ phải viết thư cho Hayward và trong óc đã hình thành nội dung bức thư. Anh sẽ nói về khu vườn, về những bông hồng, về cô giáo dạy trẻ bé nhỏ người Pháp như một đóa hoa lạ giữa vườn hoa ấy ngát hương, bướng bỉnh. Anh phải nói nàng là người Pháp - đúng thế, vì nàng ở Pháp lâu đến nỗi nàng đã gần như người Pháp, vả lại nếu tiết lộ toàn bộ sự việc quá chính xác như vậy, thì tầm thường quá. Anh sẽ kể cho Hayward lần đầu anh gặp nàng thế nào trong bộ quần áo mút-xơ-lin mỏng xinh đẹp, về đóa hoa nàng tặng anh. Anh sẽ lấy cảm hứng đó sáng tác một ca khúc điền viên thanh nhã. Nắng trời và biển rộng sẽ đóng góp vào khổ thơ ấy chất đắm say huyền diệu, trời sao sẽ tăng thêm phần thơ mộng và khu vườn cổ nhà cha sở sẽ là khung cảnh thích hợp tuyệt vời. Bài thơ phảng phất ít nhiều phong vị của Merredithe, hoàn toàn không phải là Luycy Feveral và cũng hoàn toàn không phải là Clara Middleton, nhưng nó sẽ có sức quyến rũ không thể tả. Tim Philip đập nhanh, anh hân hoan với những điều tưởng tượng của mình, đến nỗi ngay khi bơi vào bờ leo lên buồng tắm, người còn sũng nước và thấm lạnh anh đã bắt đầu nhớ lại. Anh nghĩ tới đối tượng tình cảm của mình. Anh phải mô tả nàng cho Hayward biết. Nàng có cái mũi nhỏ xinh xắn thật đáng yêu, cặp mắt to màu nâu, mái tóc nâu dày mượt mà, loại tóc thơm tho ngào ngạt để ta ấp mặt vào, làn da nàng trong trắng như ngà, ấm áp như nắng và má nàng đỏ như hoa hồng. Nàng bao nhiêu tuổi nhỉ? Có lẽ mười tám, anh gọi nàng là Musette. Nàng cười như suối chảy róc rách, còn giọng nói của nàng thì sao mà dịu dàng trầm ấm hệt như tiếng nhạc êm ái du dương mà chưa một lần trong đời anh được nghe.

- Anh nghĩ gì đấy?

Philip bỗng dừng lại. Anh đang chậm rãi về nhà.

- Anh đãng trí quá, em vẫy gọi anh từ cách đây một phần tư dặm.

Cô Wilkinson đứng trước mặt anh, thấy anh ngạc nhiên liền cười nói.

- Em đi đón anh mà.

- Em chu đáo quá.

- Em làm anh giật mình phải không?

- Được thôi, anh công nhận.

Về nhà anh vẫn viết cho Hayward tám trang thư.

Nửa tháng còn lại qua nhanh. Buổi tối khi cơm nước xong, hai người ra vườn, tối nào cô Wilkinson cũng nhắc lại một ngày nữa qua đi, tâm trạng vui mừng phấn khởi của Philip không hề bị ý nghĩ lo lắng chi phối. Một đêm cô Wilkinson nói nàng sẽ vui mừng nếu có thể đổi được chỗ làm của nàng từ Berlin sang Luân Đôn. Được như vậy, họ sẽ gặp nhau luôn. Philip cho như thế là vui lắm đấy, nhưng viễn cảnh chẳng gợi được gì trong lòng anh. Anh đang trông mong một cuộc sống tuyệt diệu ở Luân Đôn, nên anh không muốn vướng víu. Anh tâm sự một cách hơi thẳng thắn về dự định của mình để cô Wilkinson thấy rằng anh đang nóng lòng được đi xa.

- Nếu anh yêu em thì anh không nói như vậy. - Nàng kêu lên.

Bị bất ngờ, Philip đứng yên không nói gì.

- Ôi em mới ngu xuẩn làm sao. - Nàng thầm thì.

Anh sửng sốt thấy nàng khóc. Anh vốn dễ xúc động, nên rất ghét phải thấy người khác khổ sở.

- Ồ, anh vô cùng ân hận. Anh có làm gì đâu, đừng khóc.

- Anh Philip, anh đừng bỏ em. Anh không biết anh có ý nghĩa như thế nào với em đâu. Cuộc đời em biết bao đau khổ, thế mà anh đã đem lại hạnh phúc cho em.

Anh lặng lẽ hôn nàng. Giọng nói của nàng thực sự đau khổ khiến anh lo sợ. Anh chưa bao giờ nghĩ ra khi Wilkinson muốn gì là nàng nói ra rất nghiêm chỉnh.

- Anh vô cùng ân hận. Em biết đấy, anh hết sức yêu em. Và anh mong em sẽ đến Luân Đôn.

- Anh biết là em không thể đi được. Công việc thì khó tìm mà em lại ghét cuộc sống của người Anh

Hầu như không ý thức được là mình đang đóng kịch, cảm động trước sự đau khổ của nàng, anh càng siết nàng vào lòng. Nước mắt của nàng làm anh hãnh diện và anh hôn nàng với tình cảm say mê thực sự.

Nhưng rồi một vài ngày sau, nàng cũng thực sự gây chuyện với anh. Trong một buổi đánh quần vợt tại nhà cha sở, có hai cô gái, một con thiếu tá của một trung đoàn Ấn Độ đã về hưu, mới dọn đến ở Blackstable đến chơi. Các cô gái rất đẹp, một người trạc tuổi Philip, còn một người trẻ hơn vài tuổi. Vốn quen giao thiệp với thanh niên (họ có nhiều chuyện về nơi an dưỡng trên vùng núi Ấn Độ, và lúc này chuyện của Rudyard Kipling đang được nhiều người tìm đọc), họ bắt đầu vui vẻ đùa cợt với Philip trong khi đó các phụ nữ trẻ tuổi của Blackstable đối xử có phần nghiêm nghị nên Philip lấy làm vui vẻ phấn khởi với những người bạn mới. Con quỷ trong người anh xúi giục anh bắt đầu tán tỉnh sát sạt của hai chị em, và vì anh là gã đàn ông duy nhất ở đây nên hai cô liền rất vui vẻ nhập cuộc ngay. Ngẫu nhiên là hai cô chơi quần vợt rất hay, mà Philip thì đã chán ngấy cái trò chơi nương nhẹ với cô Wilkinson (nàng chỉ bắt đầu chơi khi đến Blackstable). Vì thế, uống trà xong, khi sắp đặt các trận đấu, anh sắp xếp để cô Wilkinson đấu với cha phó và bà vợ ông ta. Còn anh thì đánh với mấy người bạn mới. Anh ngồi gần cô chị tên là O’connor và nói nhỏ với nàng.

- Trước hết chúng mình gạt bỏ những người chơi kém, sau đó ta đánh một ván cho thú vị.

Rõ ràng cô Wilkinson chợt nghe được, nàng bỗng quẳng vợt nói đau đầu rồi bỏ đi. Mọi người đều dễ thấy là nàng giận dỗi. Philip bực mình là nàng làm cho sự việc thành công khai. Ván quần vợt vẫn tiếp diễn mà không có nàng tham gia. Ngay sau đó bà Carey gọi Philip.

- Philip, cháu đã làm mếch lòng Emily, cô ấy đã về buồng mình và đang khóc đấy.

- Về chuyện gì ạ?

- Ồ, chắc là chuyện ván quần vợt nào đó, có người chơi kém, cháu nên gặp cô ấy, nói rằng cháu không có ác ý thế mới phải.

- Vâng.

Anh đến gõ cửa buồng cô Wilkinson, nhưng không ai trả lời, anh liền đi vào thì thấy nàng úp mặt xuống giường khóc. Anh đặt tay lên vai nàng.

- Thế nào, có chuyện gì thế?

- Hãy để cho tôi yên! Tôi chẳng bao giờ muốn trò chuyện với anh nữa.

- Anh đã làm gì nào? Anh vô cùng ân hận đã làm em mếch lòng. Anh không chủ tâm đâu. Thôi dậy đi em.

- Chao ôi! Tôi khổ sở thế này. Sao anh độc ác với tôi thế này. Anh biết là tôi ghét cái trò vớ vẩn đó. Tôi muốn chơi quần vợt là chỉ vì muốn chơi với anh kia.

Nàng ngồi dậy đi lại bàn trang điểm, nhưng sau khi liếc nhanh vào gương, nàng ngồi phịch xuống ghế. Nàng cuộn tròn khăn tay và chấm chấm nhẹ lên mắt.

- Tôi đã đem tặng anh cái quý báu nhất mà một người đàn bà có thể tặng cho một người đàn ông. Chao ôi, tôi dại quá, thế mà anh có ơn nghĩa gì đâu. Anh thật là nhẫn tâm. Làm sao mà anh có thể tàn ác đi ve vãn cái bọn con gái thô lỗ ấy, để dày vò tôi. Chúng ta chỉ còn đúng hơn một tuần nữa. Anh không thể dành thời gian ấy cho tôi hay sao?

Philip nhìn xuống, vẻ mặt anh có vẻ hờn dỗi. Anh nghĩ bụng nàng cư xử thật trẻ con. Anh bực mình vì nàng đã gắt gỏng trước mặt người lạ.

- Nhưng em biết đấy, anh cần có gì hai chị em nhà O’Connor kia. Trời đất, vì sao mà em có thể nghĩ như vậy kia chứ.

Cô Wilkinson cất khăn tay. Những vệt nước mắt vẫn còn in ngấn trên khuôn mặt bôi phấn của nàng và mái tóc nàng hơi rối. Giây phút này tấm áo trắng quả thật không hợp với nàng. Nàng nhìn Philip bằng cặp mắt khát khao đắm đuối.

- Vì sao à? Vì anh hai mươi tuổi và con bé kia cũng vậy. - Nàng nói giọng khàn khàn. - Còn tôi thì già rồi.

Philip đỏ mặt quay nhìn chỗ khác. Giọng nói đau khổ của nàng làm anh khó chịu lạ lùng. Anh thật lòng mong sao mình đừng bao giờ quen biết Wilkinson.

- Anh không muốn làm cho em khổ. - Anh nói một cách lúng túng.

- Tốt hơn là anh xuống mà săn sóc các bạn anh. Họ thắc mắc là anh bỏ đi đâu đấy.

- Đúng đấy. - Anh sung sướng làm theo lời nàng. Sau lần cãi vã hai người cũng mau chóng làm lành, nhưng mấy ngày còn lại lắm lúc chán ngấy đối với Philip. Anh chẳng muốn nói gì ngoài vấn đề tương lai, điều này bao giờ cũng làm cô Wilkinson khóc lóc. Những ngày đầu nước mắt của nàng làm cho anh xúc động thấy mình là súc vật, anh ra sức thanh minh cho mối tình bất diệt, nhưng giờ đây những chuyện khóc than như thế này chỉ làm anh nổi giận. Giả sử nàng là một thiếu nữ trẻ trung, mà như vậy thôi thì cũng được, nhưng đằng này đã lớn tuổi rồi mà chẳng đâu ra đâu cũng khóc lóc thì thật là ngớ ngẩn. Nàng không ngừng nhắc lại anh phải chịu ơn nàng, không bao giờ trả được, anh sẵn sàng thừa nhận điều này một khi nàng đã cho nó là quan trọng, nhưng thực ra anh cũng không hiểu vì sao mà anh lại phải chịu ơn nàng hơn là nàng phải chịu ơn anh. Anh cũng mong chứng tỏ ý thức của mình trong những trường hợp đúng là phiền toái. Xưa nay anh đã quen sống trong cảnh cô đơn, đôi lúc việc này là cần thiết đối với anh, nhưng bất kỳ lúc nào anh cũng phải chiều theo ý nàng, nếu không nàng sẽ cho đó là sự tàn nhẫn. Chị em nhà O’connor mời hai người đi uống trà, Philip thì muốn đi, nhưng cô Wilkinson lại bảo nàng chỉ còn năm ngày nữa và muốn anh hoàn toàn là của riêng nàng. Nghe như một điều đáng hãnh diện, nhưng thật là chán chường. Cô Wilkinson kể cho anh những chuyện về sự tế nhị tuyệt vời của người Pháp trong quan hệ với nhưng người đàn bà đẹp như anh với nàng. Nàng khen ngợi thái độ lịch thiệp của người Pháp, lòng si mê được quên mình và sự tinh tế của họ. Hình như cô Wilkinson đòi hỏi quá nhiều. Philip nghe nàng liệt kê những đức tính mà người tình hoàn hảo phải có, và anh không thể không hài lòng việc nàng cứ sống ở Berlin.

- Anh sẽ viết thư cho em chứ? Mỗi ngày mỗi lá đấy. Em muốn biết mọi việc anh làm, anh không được giấu em điều gì!

- Chắc là anh sẽ bận lắm. Nếu có thể được, anh sẽ viết thường xuyên. - Anh nói.

Nàng say sưa ôm cổ anh, cái kiểu biểu hiện tình cảm của nàng làm anh lúng túng. Anh những mong nàng nhiều nữ tính hơn. Anh cảm thấy hơi chướng là nàng luôn luôn nắm lấy quyền sắm vai chính. Điều này hoàn toàn không hợp với suy nghĩ của anh về tính thùy mị của phụ nữ.

Cuối cùng đã đến ngày cô Wilkinson phải ra về. Nàng xuống nhà dưới ăn sáng, mặt nàng ủ rũ nhợt nhạt trong bộ quần áo du lịch bằng vải kẻ ô vuông đen trắng. Nàng có dáng vẻ một cô giáo dạy trẻ kiểu mẫu. Philip cũng im lặng, anh hoàn toàn không biết phải nói gì cho hợp với hoàn cảnh đó; anh rất sợ nói một điều gì đó khinh suất làm cho cô Wilkinson có thể nước mắt ngắn nước mắt dài rồi gây chuyện với anh ngay trước mặt bác trai. Đêm qua họ đã chia tay nhau lần cuối ở ngoài vườn, và bây giờ thì Philip cảm thấy nhẹ người, họ sẽ không còn cơ hội nào để gặp nhau. Ăn sáng xong, anh vẫn ngồi lại trong phòng để tránh việc nàng có thể nằng nặc đòi hôn anh trên cầu thang. Anh không muốn Mary-Ann, bây giờ đã thành một người đàn bà qua tuổi trung niên, miệng lưỡi độc địa bắt gặp họ trong một tình thế nguy hiểm. Mary-Ann không thích cô Wilkinson và gọi nàng là gái già nanh ác.

Bác gái Louisa người không được khỏe nên không thể ra ga, chỉ có cha sở và Philip ra tiễn nàng. Đúng lúc tàu chuyển bánh, nàng nghiêng người hôn cha sở.

- Tôi cũng phải hôn anh nữa, anh Philip ạ. - Nàng nói.

- Được thôi. - Anh đáp - Mặt đỏ bừng.

Anh đứng lên bậc của toa tàu và nàng vội vàng hôn anh. Tàu bắt đầu chạy, cô Wilkinson ngồi phịch vào góc toa tàu khóc sướt mướt. Trên đường về nhà, Philip cảm thấy người nhẹ nhõm hẳn.

- Thế nào, hai bác cháu đi tiễn cô ấy lên tàu an toàn chứ, - bác Louisa hỏi khi thấy họ bước vào nhà.

- Ừ, cô ta có vẻ cảm động. Cô cứ nhất định đòi hôn tôi và Philip.

- Ồ, được, ở cái tuổi cô ấy, việc đó chẳng có gì mà lo.

Bà Carey chỉ vào tủ búp phê: đây là thư của cháu, thư đến vào chuyến thứ hai.

Đó là thư của Hayward, nội dung thư như sau:

“Bạn thân mến,

Tôi trả lời ngay thư bạn. Tôi đã đọc thư bạn cho một người bạn thân nhất của tôi, một phụ nữ duyên dáng mà giúp đỡ và tình cảm của cô ấy là rất quý báu đối với tôi, đó là một người đàn bà thực sự say mê văn học và nghệ thuật. Chúng tôi thừa nhận thư của bạn rất hấp dẫn. Bạn viết với cả tấm lòng mình, và bạn không biết rằng sự trong trắng toát ra từ mỗi dòng thư của bạn, vì bạn đã yêu, nên bạn viết như một nhà thơ. Ôi, bạn thân mến! Đấy là sự thật! Tôi như cảm thấy hơi ấm lan tỏa từ mối tình trẻ trung của bạn và những xúc cảm chân thật rung lên trong lời văn như tiếng nhạc. Chắc hẳn là bạn hạnh phúc! Tôi ao ước được có mặt trong khu vườn huyền diệu kia mà bạn không hề hay biết trong khi các bạn cầm tay nhau đi thơ thẩn, như giữa muôn hoa, như Dahlinis và Chloe. Tôi có thể hình dung ra bạn, hỡi chàng Dahlinis của tôi, với tình yêu son trẻ long lanh trong mắt, dịu dàng, đê mê và nồng nàn. Còn nàng Chloe xiết bao trẻ trung, xiết bao dịu dàng tươi mát thì đang thề thốt trong tay bạn rằng không bao giờ ưng thuận mà lại đang ưng thuận. Chung quanh bạn là hoa hồng, hoa viôlét và hoa kim ngân! Trời ơi, tôi ghen với bạn đấy bạn ạ. Thật là dễ chịu khi được nghĩ rằng mối tình đầu của bạn trong sáng và thơ mộng. Hãy giữ gìn những phút giây ấy như báu vật, bởi vì các vị thần linh bất tử đã tặng cho bạn món quà quý giá nhất đời và đó sẽ là kỷ niệm êm đềm, cảm động cho đến lúc bạn vĩnh biệt cõi đời. Sẽ không bao giờ bạn lại còn được hưởng trạng thái mê ly vô tư lự ấy. Mối tình đầu là đẹp nhất trần gian. Nàng thì xinh đẹp mà bạn thì trẻ trung, và cả vũ trụ là của bạn. Tôi chắc rằng đó là mái tóc màu hạt dẻ tuyệt vời hơi lóng lánh ánh vàng. Tôi hằng mong được thấy hai bạn ngồi sát bên nhau dưới vòm cây, cùng đọc Romeo và Juliet và lúc đó tôi muốn bạn quỳ xuống thay mặt tôi, hôn lên mảnh đất đã để lại dấu chân nàng, và nói với nàng đó là lòng tôn kính của một thi nhân đối với tuổi thanh xuân lộng lẫy của nàng, đối với tình yêu của bạn dành cho nàng.

Người bạn thân thiết

G. Etheridge Hayward.

“Chuyện vớ vẩn chết tiệt!” - Philip lầm bẩm khi đọc xong thư.

Kể cũng khá kỳ cục. Cô Wilkinson trước đây đã có lần gợi ý là nên cùng nhau đọc Romeo và Juliet nhưng Philip kiên quyết từ chối. Lúc đút bức thư vào túi anh bỗng cảm thấy lòng nôn nao vừa buồn khổ vừa cay đắng. Sự việc sao mà khác xa với lý tưởng!

❀ ❀ ❀

[1] Hôn em đi!

[2] Trời, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh.

[3] A, em cóc cần bác làm vườn, em cóc cần và em sẽ cóc cần!

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.