Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14.

❊ ❊ ❊

14.

Thế rồi trong khắp trường bỗng dấy lên một làn sóng sùng đạo. Đố ai nghe thấy một lời nói bậy bạ nào, và cả những trò lếu láo của bọn trẻ nhỏ cũng bị khinh thường ra mặt. Những cậu học trò lớn giống như những hiệp sĩ thời trung cô đã sử dụng sức mạnh của đôi tay mình để thuyết phục những kẻ yếu hơn đi vào con đường chính đạo.

Vốn không biết mệt mỏi trong cuộc đi tìm những điều mới lạ, Philip liền trở nên ngoạn đạo. Chẳng bao lâu nó nghe nói rằng có thể gia nhập vào Hội Thánh Thư nên đã viết thư lên Luân Đôn hỏi cặn kẽ các chi tiết. Thủ tục đòi hỏi phải làm một lá đơn có điền tên tuổi, trường của thí sinh, một tờ ước nguyện trang trọng có ký tên người xin gia nhập hội, cam kết rằng anh ta tối tối sẽ đọc một đoạn nhất định trong Thánh Thư trong suốt một năm liền, kèm theo là một nửa đồng Crown. Đóng góp này theo giải thích một phần để trang trải những chi phí của các buổi lễ. Theo đúng thời hạn, Philip đã nộp đầy đủ các loại giấy tờ, tiền lệ phí và nhận được một tờ lịch đáng giá một penni trên có ghi sẵn đoạn kinh cần phải đọc hàng ngày, cùng với tờ giấy một mặt in tranh của Thánh Mục Đồng hỏa tâm bên chú cừu non và mặt kia là một bài nguyện ngắn để xem trước khi đọc, đoạn kinh được đóng khung và trang trí.

Thế là tối tối, nó vội vàng cởi quần áo để kịp làm nhiệm vụ trước khi ngọn đèn ga tắt. Nó đọc cần mẫn, cái kiểu đọc muôn thủa của nó, không phê phán, nhưng mẩu chuyện kể về sự độc áo, xảo trá, vô ơn, bất lương hay những trò láu cá hèn hạ. Những hành động nhẽ ra trong cuộc sống hàng ngày đã phải làm trỗi dậy trong nó sự ghê tởm thì ngược lại, chỉ thoáng qua trong đầu lúc nó đọc chẳng khơi gợi được một ý bình luận, vì những hành vi ấy đã được sự cảm hứng được tiếp từ Chúa Trời. Phương pháp của Hội là cho xen kẽ kinh Tân ước với kinh Cựu ước. Một đêm, Philip tình cờ đọc đến một đoạn của Chúa Jesus: “Nếu con có đức tin và lòng con không ngờ vực, không những con làm được cái điều con vừa nom thấy ở cây đề kia mà con có thể bảo ngọn núi lửa kia: “Ngươi hãy chuyển khỏi đây và lao vào biển cả” và điều đó sẽ được thực hiện, và bất kỳ điều gì con ước trong khi cầu nguyện với đức tin trong lòng, con đều đạt được”.

Những dòng chữ trên chẳng đem cho nó một cảm xúc gì đặc biệt, nhưng rồi tình cờ hai,ba ngày sau, vào chủ nhật ông cha chưởng lễ chọn đoạn này làm bài giảng cho buổi chầu. Dù Philip có muốn nghe buổi chầu cũng không thể được, vì bọn trẻ của Trường Hoàng Gia phải ngồi bên dàn đồng ca mà bục giảng lại đặt ở góc chân bàn của bệ thờ, như vậy cha giảng bài sẽ quay lưng lại phía chúng. Khoảng cách ấy rất xa và chỉ có một người có giọng tốt và biết giảng giải lưu loát mới có thể giảng cho cả dàn đồng ca nghe được. Theo thường lệ, người ta chọn các đức Cha từ Tercanbury để giảng bài là dựa vào học vấn của họ chứ không đếm xỉa gì đến những phẩm chất có thể được sử dụng trong nhà thờ. Những lời của bài giảng kia, có lẽ do Philip vừa đọc xong trước khi vào buổi lễ, đã hiện ra rõ ràng và bỗng nhiên chúng như thể đang nói với Philip. Nó nghiền ngẫm những lời ấy trong suốt buổi chầu và đến đêm, khi đã vào giường, nó lật lại quyến sách Phúc Âm và lại thấy đoạn văn trên. Mặc dù ngầm tin mọi điều in trong sách, nó cũng biết rằng trong kinh những điều được giảng giải kỹ cũng thường vẫn hay lờ mờ mang một ý nghĩa khác. Nó không thích hỏi ai ở trường, vì thế nó cứ giữ mãi trong đầu câu hỏi ấy cho đến tận kỳ lễ Chúa Giáng sinh và nó đã tìm được một cơ hội. Lúc đó, bữa ăn tối xong, và bài kinh tối cũng vừa dứt. Bà Louisa đang đếm số trứng mà chị Mary - Ann thu được như thường ngày và ghi ngày tháng vào vỏ trứng. Philip đứng cạnh bàn và giả vờ lật những trang kinh một cách không chủ định.

- Bác William này, bác xem cái đoạn này có thật như người ta nói không?

Nó vừa đặt tay lên đoạn văn vừa nói như thể tình cờ đọc được.

Ông Carey ngõ qua cặp kính, tay ông đang cầm tờ thời báo Blackstable ghé sát bếp lửa. Người ta vừa đưa báo đến lúc chập tối, mực in còn ướt và ông bao giờ cũng hơ tờ báo mười phút trước khi đọc.

- Đoạn nào thế? Ông hỏi.

- Đây, đoạn nói về nếu có đức tin, người ta có thể dời núi.

- Nếu Kinh Thánh đã dạy thì đúng như thế đấy cháu ạ. Bác Louisa từ tốn đưa tay nhấc rổ bát đĩa.

Philip nhìn ông bác chờ câu trả lời.

- Vấn đề là phải có lòng tin.

- Bác nói vậy có nghĩa là nếu người ta thật sự tin rằng mình có thể dời được núi thì nhất định họ sẽ làm được, phải thế không ạ?

- Nhờ ơn Chúa. - Cha sở nói

- Thôi hãy chúc ngủ ngon đi Philip. - Bác Louisa nhắc.

- Đêm nay chắc cháu chưa cần phải di chuyển núi, có phải không?

Philip giơ trán cho bác hôn và lên gác. Bác Carey theo sau. Nó đã hỏi được điều nó cần. Căn buồng nhỏ của nó thật lạnh lẽo và nó đã phải rùng mình khi chui vào áo ngủ. Nhưng nó luôn luôn cảm thấy rằng khi cầu nguyện trong những điều kiện không thoải mái thì những lời cầu nguyện của nó sẽ làm Chúa hài lòng hơn. Chân tay nó lạnh giá đó là lễ vật nó dâng lên Thượng đế, Đấng toàn năng. Đêm nay nó quỳ gối áp mặt vào lòng bàn tay và với trọn vẹn tấm lòng, nó cầu xin Chúa làm cho cái chân tật nguyền của nó được lành lặn. So với dời núi, việc đó thật nhỏ bé. Nó biết rằng Chúa có thể làm được việc đó, nếu Người muốn và niềm tin của nó là tuyệt đối. Sáng hôm sau, khi chấm dứt buổi đọc kinh, với những lời khẩn cầu như vậy, nó ấn định ngày cho điều kì diệu xảy ra. “Ôi lạy Chúa khoan dung nhân từ, nếu đấy là ý Người, xin cho chân con lành lặn vào đêm trước khi con trở lại trường.”

Nó sung sướng diễn đạt mong ước của mình bằng một lời cầu nguyện như vậy. Và sau đó, trong phòng ăn, trước khi đứng lên, nó đã tranh thủ nhắc lại những lời cầu xin đó trong khi cha sở dừng lời. Buổi tối, trước khi đi ngủ, run rẩy trong chiếc áo ngủ, nó nhắc đi nhắc lại điều đó. Và nó rất tin. Lần này, nó đã sốt ruột mong chờ đến cuối kỳ nghỉ. Nó bật cười khi nghĩ rằng bác nó sẽ ngạc nhiên vô cùng thấy nó lao xuống thang ba bậc một. Và sau buổi sáng, nó và bác gái Louisa sẽ phải vội vã ra phố mua một đôi giầy mới. Còn ở trường, lũ bạn nó sẽ phải sửng sốt. “Kìa, Carey, mày đã làm gì với cái chân của mày thế?”

- Ồ, nó đã khỏi rồi! - Nó sẽ trả lời như thế, đó là điều tự nhiên nhất trên đời.

Nó sẽ có thể đá bóng. Tim nó đập rộn lên khi nó tưởng tượng thấy mình chạy, chạy nhanh hơn tất cả những đứa khác. Đến cuối kỳ sau lễ Phục Sinh, nhà trường sẽ tổ chức ngày hội thể thao, nó sẽ tham gia vượt rào. Rốt cuộc nó sẽ được như mọi người, không còn phải chịu đựng cặp mắt tò mò của bọn học trò mới không biết rằng nó có tật. Rồi hè đến, những lúc đi bơi, khi cởi quần áo nó chẳng còn phải lo làm sao giấu được chân cho tới khi xuống nước.

Nó hết lòng cầu nguyện, lòng không gợn mảy may nghi ngờ. Nó đặt hết niềm tin vào lời Chúa - Buổi tối trước hôm khai trương, nó đi nằm mà người cứ run lên vì xúc động. Trời có tuyết và bác Louisa nhóm lửa trong phòng mình, đây là một sự xa xỉ hiếm khi bà tự dành cho mình. Nhưng ở buồng của Philip thì lạnh đến mức ngón tay nó tê cóng không sao bật nổi chiếc khuy ở cổ áo - Răng nó va vào nhau lập cập - Philip chợt nghĩ nó phải làm một điều gì đó khác hẳn mọi ngày để kêu gọi lòng lành của Chúa; nó liền nhấc tấm thảm ở dưới chân giường rồi quỳ ngay xuống sàn. Sau đó nó lại cho rằng tấm áo ngủ như vậy là thừa, Đấng Sáng Thế sẽ chẳng vui lòng. Nó cởi hẳn áo rồi mới cầu nguyện. Đến khi nó lên giường; nó rét quá đến nỗi rất lâu không sao ngủ nôi; song cuối cùng Philip ngủ rất say đến sáng hôm sau khi chi Mary-Ann đem nước nóng đến, chị phải lay mãi Philip mới dậy - Chị vừa kéo rèm lên vừa chuyện trò với Philip, nhưng nó không trả lời chị; nó nhớ ngay tức khắc sáng nay là sáng phép lạ sẽ xảy ra. Lòng nó rộn rã vui mừng và tràn trề ơn Chúa. Nó những mong muốn đưa ngay tay xuống sờ mó vào cái chân giờ đây đã lành lặn, nhưng làm như vậy là nghi ngờ lòng nhân từ của Chúa. Nó biết là chân nó đã khỏe. Nhưng cuối cùng nó quyết định lấy đầu ngón chân phải quệt nhẹ lên chân trái. Sau đó nó mới đưa tay vuốt qua.

Philip tập tễnh xuống cầu thang đúng vào lúc chị Mary-Ann bước vào phòng ăn, cầu kinh buổi sớm. Sau đó nó ngồi bào bàn ăn lót dạ.

- Sáng nay sao cháu lặng lẽ vậy, Philip? Bác gái Louisa hỏi.

- Nó đang nghĩ tới bữa điểm tâm ngon lành sáng mai được ăn ở trường đấy. - Bác William nói.

Khi Philip trả lời thì lại là cái không hề ăn nhập đến vấn đề mọi người đang trò chuyện, đây là điều vốn làm bác William bực bội. Ông mắng thằng cháu mắc phải cái bệnh lơ lửng trên cung trăng.

- Cháu giả dụ - Philip nói - có ai đó cầu xin Chúa một việc mà anh ta thực sự tin rằng nó sẽ xẩy ra, tỉ như việc dời núi chẳng hạn. Anh ta có lòng tin, nhưng việc ấy lại không xảy ra. Như vậy là thế nào hở bác?

- Cháu thật kỳ cục! - Bác Louisa nói. - Trước đây hai ba tuần cháu đã hỏi về cái chuyện dời núi ấy rồi mà.

- Như vậy chứng tỏ rằng kẻ đó chưa đủ đức tin - Bác William nói. - Chỉ có vậy thôi.

Philip chấp nhận lời giải thích. Nếu Chúa không cho nó khỏe chẳng qua chỉ vì nó chưa thực sự tin tưởng. Nhưng làm thế nào để thêm được đức tin đây! Có lẽ tại nó yêu cầu Người trong một thời gian quá ngắn. Chắc vừa qua nó chỉ cầu nguyện Người trong có mười chín ngày. Được một hai ngày sau, Philip lại tiếp tục cầu xin và lần này thì nó ấn định ngày vào kỳ Phục sinh. Đấy là ngày mà Chúa sống lại và hẳn là trong niềm hạnh phúc ấy, Chúa sẽ có bề khoan dung. Nhưng lần này Philip áp dụng thêm một số biện pháp để hòng đạt được mục đích: khi khấn khứa nguyện cầu, nó chọn đúng đầu tuần trăng, hoặc khi nó gặp một con ngựa khoang, hoặc nữa đúng lúc sao đổi ngôi. Trong một dịp được về nghỉ ở Blackstable, gia đình có thịt một con gà giò. Philip với bác gái Louisa cùng bẻ một đoạn xương lấy phước và như bất kỳ lúc nào gặp dịp, nó lại cầu xin cho cái chân tật nguyền của nó được lành lặn. Làm như vậy, nó đã vô hình trung kêu cầu tới những Chúa trời còn cổ xưa hơn Chúa trời của người dân Israel. Rồi vào bất kỳ lúc nào nó nghĩ tới, ở bất kỳ thời gian nào trong ngày, nó lại tiếp tục quấy rầy Chúa bằng vẫn cái lời nguyện cầu cũ, bởi vì nó thấy hình như dâng lên Người lời thỉnh nguyện dưới cái dạng không thay đổi, là một điều vô cùng quan trọng. Nhưng chẳng được bao lâu nó lại cảm thấy rót cuộc cả lần này nữa lòng tin của nó vẫn chưa đủ độ lớn. Philip không đủ sức cưỡng lại những nỗi nghi ngờ dồn dập tấn công nó. Từ những nguyên tắc rất vững, Philip đã giành được kinh nghiệm cho riêng mình.

- Có lẽ chẳng một ai có đủ được lòng tin - Philip nói.

Có lẽ đây cũng giống câu chuyện hạt muối mà vú Emma đã kể với nó: “Chỉ cần đặt được một hạt muối lên đuôi nó thôi, là chim nào em cũng bắt được”, và thế là Philip đem cả một gói muối đến đuôi nó. Đến trước lễ Phục Sinh, Philip bỏ cuộc. Nó ngấm ngầm giận bác William vì như vậy là bác đã lừa nó. Đoạn giảng nói về chuyện dời núi rốt cuộc chỉ là loại bài nói một đàng nghĩa một nẻo. Nó nghĩ rằng đúng là bác William đã chơi xỏ mình.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.