Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

63.

Philip không qua được kỳ thi kiểm tra môn cơ thể học cuối tháng ba. Anh và Dunsford cùng nghiên cứu trên bộ xương người của Philip mua, trao đổi với nhau các câu hỏi cho đến lúc cả hai đều thuộc lòng mỗi điểm bám của cơ vào xương, ý nghĩa của mỗi nốt, mỗi rảnh xương; nhưng tại phòng thi, Philip bỗng hoảng sợ, ngại sai, nên đã trả lời không đúng các câu hỏi. Anh biết bị đánh trượt nên hôm sau cũng chẳng bận tâm lên phòng thi xem niêm yết số báo danh của mình. Lần thứ hai hỏng này rõ ràng xếp anh vào số người kém cỏi lười biếng của năm học.

Anh không lo lắng nhiều lắm. Anh còn phải suy nghĩ nhiều việc khác. Anh tự nhủ Mildred chắc hẳn cũng phải có cảm xúc như bất kỳ ai, vấn đề chỉ còn là kích thích chúng, anh đã có nhiều kinh nghiệm lý thuyết về đàn bà, đã có một vết thương lòng, anh cho rằng mọi người ai rồi cũng sẽ có lúc, một khi mà nàng phải chịu khuất phục trước tính kiên trì. Vấn đề là phải bình tĩnh chờ cơ hội bằng thái độ ân cần tỉ mỉ làm cho nàng dần dần kiệt sức, rồi lợi dụng tình trạng kiệt sức thể chất đó, một sự kiệt sức khiến nàng mở rộng tâm hồn đón nhận yêu thương, vấn đề là phải biến mình thành một nơi cho nàng ẩn náu, tránh được những buồn phiền vụn vặt. Trong công việc hàng ngày anh kể cho nàng nghe quan hệ của các bạn anh với các phụ nữ xinh đẹp ở Paris mà họ say mê. Cuộc sống mà anh mô tả đó, có sức quyến rũ, có vẻ vui tươi thoải mái nhưng không buông thả. Anh đem những kỷ niệm của bản thân trộn lẫn với những chuyện tình của Mimi và Rodolphe, của Misette và các bạn khác, anh rót vào tai Mildred câu chuyện nghèo nàn mà sống động tiếng hát, tiếng cười, câu chuyện yêu đương hỗn loạn, mà lại thành ra lãng mạn do sắc đẹp và tuổi thanh xuân. Anh không bao giờ trực tiếp công kích những định kiến của nàng, nhưng tìm cách đấu tranh bằng cách nêu ra rằng định kiến đó là của người dân ngoại ô. Nàng hờ hững, anh không ngại, nàng lạnh lùng, anh không tức giận. Anh nghĩ rằng mình đã từng làm cho nàng buồn chán, nên giờ đây anh cố gắng tỏ ra niềm nở, vui vẻ, anh không để cho mình nổi giận, không đòi hỏi gì, không phàn nàn, không gắt gỏng. Khi nàng hẹn hò với anh rồi không giữ lời, hôm sau gặp nàng anh vẫn tươi cười; khi nàng xin lỗi, anh bảo không sao. Anh không bao giờ để cho nàng thấy được nàng làm anh đau khổ. Anh hiểu rằng những nỗi đau tình ái của mình đã làm cho nàng chán ngắt, nên anh thận trọng che giấu mọi tình cảm có thể làm nàng buồn phiền dù ở mức nhỏ nhất. Anh thật quả cảm. Mặc dù nàng không bao giờ đề cập đến những thay đổi này vì nàng không hề nhận ra điều đó, nhưng sự thay đổi này cũng ảnh hưởng tới nàng, nàng hay tâm sự với anh hơn; nàng hỏi han anh những nỗi buồn phiền lặt vặt, nàng thường hay phàn nàn về mụ chủ nhà hàng, về một cô bạn hầu bàn, hoặc về bà cô nàng; bây giờ nàng khá hay chuyện và dù nàng không bao giờ nói một điều gì mà không cho rằng không quan trọng, chuyện của nàng nhạt nhẽo, Philip vẫn lắng nghe không chán.

- Em yêu anh những khi anh không tán tỉnh em. - Có một lần nàng nói với anh như vậy.

- Điều đó làm cho anh hãnh diện. - Anh cười.

Nàng không hiểu được rằng lời nàng nói đã làm lòng anh quặn thắt và cũng không hiểu được rằng anh đã cần phải cố gắng thế nào mới trả lời được nàng nhẹ nhàng như vậy.

- Ồ, bây giờ thỉnh thoảng anh hôn em, em không phản đối đâu. Điều đó không xúc phạm em và lại làm anh vui.

Một đôi lần nàng còn đi xa hơn, thí dụ yêu cầu anh dẫn nàng đi ăn cơm hiệu, và đề nghị này của nàng làm cho anh sung sướng vô ngần.

- Em chẳng đề nghị với người khác đâu - nàng nói như để tạ lỗi. - Nhưng em biết rằng với anh thì được.

- Em không thể cho anh một niềm vui nào lớn hơn thế này đâu. - Anh mỉm cười nói.

Vào khoảng cuối tháng tư, một buổi tối, nàng yêu cầu anh dẫn nàng đi ăn.

- Được thôi. - Anh trả lời. - Rồi sau đó em muốn đi đâu?

- Ồ, chúng mình đừng đi đâu cả. Chúng mình cứ ngồi lại mà chuyện trò. Anh không phản đối chứ?

- Dĩ nhiên là không.

Anh nghĩ là nàng đã bắt đầu quan tâm tới anh. Ba tháng trước đây, ý nghĩ bỏ cả một đêm để trò chuyện có thể làm nàng buồn đến chết. Đó là một ngày đẹp trời, và mùa xuân làm cho Philip thêm vui vẻ phấn khởi. Bây giờ anh đã biết thỏa mãn với những điều rất bé mọn.

- Này, giá mà là mùa hè thì có phải trời đẹp tuyệt không, em nhỉ? - Anh hỏi trong lúc họ ngồi ở tầng trên xe buýt đi Soho - chính nàng đã đưa ra ý kiến họ không nên đi xe ngựa, tốn phí quá - cứ chủ nhật nào chúng mình cũng có thể dạo chơi trên con sông này. Chúng ta sẽ mang giỏ thức ăn trưa.

Nàng khẽ mỉm cười và anh mạnh dạn nắm tay nàng. Nàng để yên.

- Anh thực sự nghĩ rằng em bắt đầu hơi yêu anh rồi đấy. Anh cười nói.

- Anh thật ngốc, anh thừa biết là em quí anh, nếu không, em đã chẳng ngồi đây, đúng không nào?

Bây giờ thì họ đã là khách hàng quen của quán ăn nhỏ bé này ở Soho. Bà chủ mỉm cười chào họ khi thấy họ đến. Gã hầu bàn thì khúm núm.

- Để em gọi thức ăn bữa cơm tối nay. - Mildred nói.

Philip thấy chưa bao giờ nàng vui như hôm nay, anh đưa thực đơn cho nàng và nàng chọn những món ăn mà nàng ưa thích. Món ăn các loại không nhiều, nên đã nhiều lần họ ăn đủ mọi thứ nhà hàng cung cấp. Philip vui. Anh nhìn kỹ nàng, chăm chú vào nét tuyệt mỹ của hai má xanh xao của nàng. Khi họ ăn xong, như một ngoại lệ, Mildred cầm một điếu thuốc lá. Nàng rất ít hút thuốc.

- Em không thích thấy đàn bà hút thuốc lá - nàng nói. Nàng lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Anh có ngạc nhiên khi em yêu cầu anh đưa em đi chơi và cho em bữa tối nay không?

- Anh rất sung sướng.

- Anh Philip, em có điều này muốn nói với anh.

Anh liếc vội nhìn nàng, lòng anh thắt lại, nhưng anh đã tự rèn luyện nhiều.

- Được, bắt đầu đi! - Anh mỉm cười nói.

- Anh sẽ không gây sự với em về chuyện này chứ? Em sắp lấy chồng đấy.

- Em lấy chồng à? - Philip hỏi.

Anh không nghĩ ra điều gì khác để nói. Anh vẫn thường nghĩ đến khả năng đó và hình dung những điều phải nói, phải làm. Anh đã đớn đau sầu não mỗi lần nghĩ đến nỗi thất vọng mà anh sẽ phải chịu đựng, anh đã nghĩ đến chuyện tự sát, đến cơn giận dữ điên cuồng choáng ngợp hồn anh; nhưng có lẽ anh cũng hoàn toàn liệu trước nỗi xúc cảm anh sẽ phải trải qua, nên giờ đây anh chỉ còn cảm thấy kiệt sức mà thôi. Cảm thấy mình như người bệnh nặng, sức sống suy sụp quá rồi, đến nỗi dửng dưng mọi sự, chỉ muốn được yên thân một mình.

- Anh hiểu cho. Em đã lỡ thì rồi. - Nàng nói - Năm nay em đã hai mươi tư tuổi nên đã đến lúc em phải lập gia đình.

Philip lặng thinh. Anh nhìn bà chủ quán ngồi sau quầy hàng, mắt đăm đăm vào cái lông đỏ của một thực khách đã cài lên mũ bà ta. Mildred bực bội:

- Anh phải chúc mừng em chứ! - Nàng nói.

- Ừ, lẽ ra anh phải chúc mừng em, đúng không? Anh khó tin nổi đây là sự thật. Anh vẫn thường nghĩ đến chuyện này. Thật buồn cười đến đứt ruột. Anh vừa mới sung sướng biết bao lúc em yêu cầu đưa em đi ăn hiệu. Em sắp lấy ai đấy?

- Miller - Nàng đáp, hơi đỏ mặt.

- Miller à? - Philip kinh ngạc kêu lên. - Nhưng đã bao nhiêu tháng nay em có gặp hắn ta đâu.

- Tuần qua có một hôm anh ấy đến đây ăn trưa và sau đó thì ngỏ lời cầu hôn với em. Anh ấy kiếm được rất nhiều tiền. Bây giờ mỗi tuần anh ấy kiếm được bảy bảng và có nhiều triển vọng.

Philip lại yên lặng. Anh nhớ ra là nàng thường thích Miller, gã có một sức quyến rũ kỳ lạ mà nàng không hề biết.

- Anh nghĩ rằng chuyện đó tất phải xảy ra, - cuối cùng anh nói - Em bắt buộc phải chấp nhận người nào trả giá cao nhất. Vậy khi nào em sẽ làm lễ cưới?

- Thứ bảy tới. Em đã báo xin thôi việc.

- Sớm thế ư?

- Chúng em chỉ làm lễ cưới và đăng ký ở tòa thị chính thôi. Em thích thế.

Philip cảm thấy vô cùng mỏi mệt. Anh muốn rời nàng đi về. Anh nghĩ là phải về nhà đi ngủ ngay. Anh gọi lấy hóa đơn.

- Anh sẽ đưa em lên xe ngựa chở em về ga Victoria. Anh chắc rằng em không phải đợi tàu lâu.

- Anh sẽ không đi với em sao?

- Không, nếu em không phản đối.

- Tùy anh thôi, - nàng kiêu ngạo đáp. - Có thể ngày mai vào giờ uống trà, em sẽ gặp anh chứ?

- Không, anh cho tốt hơn là chúng ta chấm dứt ở đây. Anh không hiểu vì sao anh cứ tiếp tục làm khổ mình như vậy. Xe ngựa anh đã trả tiền rồi đấy.

Anh gật đầu, gượng cười chào nàng rồi nhảy lên xe về nhà.

Anh hút một tẩu thuốc trước khi đi ngủ, nhưng mắt anh cứ ríu lại. Anh không thấy đau khổ. Anh đi ngủ ngay, vừa đặt đầu xuống gối là anh đã ngủ li bì.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.