Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30.

❊ ❊ ❊

30.

Philip áy náy không yên, không thỏa mãn. Những lời bóng gió đấy chất thơ của Hayward làm cho óc chàng rối bời và tâm hồn chàng khát khao một mối tình lãng mạn. Ít nhất chàng cũng tự giải thích trạng thái tâm hồn mình như vậy.

Một việc đã xảy ra ở nhà trọ của bà Erlin làm Philip càng thêm bận trí về những chuyện tình ái. Trong những cuộc dạo chơi trên đồi, hai ba lần chàng gặp cô Cacilie thơ thẩn một mình. Chàng ngả đầu chào nàng rồi đi tiếp, thêm mấy bước về phía trước thì chàng thấy anh chàng người Hoa nọ. Chàng không nghĩ gì về việc này, nhưng một chiều trên đường về, lúc đó trời đã tối hẳn, chàng vượt qua hai người đang đi sát vào nhau. Nghe tiếng chân chàng họ vội tách ra, và dù không nhìn rõ trong đêm tối, chàng cũng hầu như chắc chắn đấy là Cacilie và cậu Sung. Việc họ vội vã tách ra gợi cho người ta nghĩ ngay là họ đã khoác tay nhau mà đi sóng đôi. Philip bối rối và ngạc nhiên. Chàng chưa bao giờ chú ý nhiều đến Cacilie. Nàng là một cô gái chất phác, mặt chữ điền, đường nét thô, tuổi chưa quá mười sáu, vì tóc nàng còn để dài tết thành bím. Tối hôm đó, trong bữa ăn, chàng tò mò nhìn nàng.

Gần đây dù ít nói trong bữa ăn, nàng cũng bắt chuyện với anh.

- Anh đã đi chơi đâu hôm nay, anh Carey? - Nàng hỏi.

- Ồ, tôi đi gần về phía Konigsstuhl.

- Vì em nhức đầu nên em không ra đến ngoài, - Nàng nói. Anh chàng người Hoa ngồi bên nàng quay lại.

- Rất lấy làm tiếc, tội hy vọng rằng bây giờ cô khá hơn.

Cacilie lộ rõ vẻ khó chịu, vì cô lại nói với Philip.

- Anh có gặp nhiều người trên đường đi không? Philip không thể không đỏ mặt, khi nói dối một cách lộ liễu.

- Không, tôi chẳng gặp một ma nào.

Anh nghĩ rằng mắt nàng đang ánh lên một niềm vui nhẹ nhõm.

Tuy vậy, chẳng bao lâu sau việc giữa đôi ấy có một cái gì với nhau là điều không còn nghi ngờ, và chín người khác trong nhà bà Giáo sư đã gặp họ nấp trong những chỗ tối. Mấy bà già ngồi đầu bàn bắt đầu bàn cãi ở thời buổi hôm nay thế nào là một chuyện điếm nhục. Bà Giáo sư tức giận và mệt mỏi. Bà cô làm như không biết chuyện gì. Mùa đông sắp đến rồi, chẳng dễ gì mà giữ được cho nhà mình đông người như mùa hè. Anh chàng Sung là một khách hàng tử tế, anh ở hai buồng dưới nhà, bữa ăn nào cũng uống một chai Moselle. Bà Giáo sư tính anh ba mác một chai nên kiếm được nhiều lãi. Các khách trọ khác chẳng một ai uống rượu, vài người trong bọn họ thậm chí cả bia cũng không uống. Bà cũng không muốn bỏ mất cô Cacilie. Cha mẹ nàng buôn bán ở Nam Mỹ, đã trả khá hậu cho sự chăm nom mẫu tử của bà đối với nàng; và bà biết rằng nếu bà viết thư cho bác nàng ở Berlin, ông ta sẽ gọi nàng về ngay. Bữa ăn, bà giáo sư đành phải nhìn cả hai người bằng cặp mắt nghiêm khắc, mặc dù bà không dám thổ lộ với anh chàng người Hoa kia, bà có phần lấy làm thỏa mãn tỏ thái độ không lịch sự với Cacilie. Nhưng ba bà luống tuổi thì không bằng lòng. Hai bà góa chồng, một bà người Hà Lan, chưa chồng, trông như đàn ông. Các bà trả tiền trọ ít nhất nhưng phiền hà nhiều nhất, nhưng họ ở trọ thường xuyên cho nên mọi người phải kiên nhẫn chịu đựng. Họ đến gặp Giáo sư và bảo bà phải làm một cái gì đó. Thật là xấu hổ, nhà trọ này không còn được tôn trọng nữa. Bà Giáo sư cố tỏ ra bướng bỉnh, bà tức giận khóc lóc, nhưng ba bà già kia áp đảo bà, và bỗng nhiên bà làm ra vẻ công phẫn một cách đoan chính, bà tuyên bố nhất định sẽ chấm dứt toàn bộ câu chuyện kia.

Sau bữa ăn trưa, bà dẫn Cacilie vào phòng ngủ của mình và bắt đầu nói chuyện rất nghiêm túc với nàng, nhưng trước sự kinh ngạc của bà, nàng cứ trơ ra; nàng có ý định sẽ đi đây đi đó theo ý của riêng mình và nếu như nàng thích đi chơi với anh chàng người Hoa kia thì đó là việc riêng của nàng chứ không phải của người nào khác. Bà Giáo sư dọa sẽ viết thư cho bác nàng.

- Lúc đó bác Heinrich sẽ để cháu ở lại trong một gia đình ở Berlin suốt mùa đông, điều đó càng hay cho cháu, vì cả anh Sung nữa cũng sẽ đến Berlin.

Bà Giáo sư bắt đầu khóc lóc. Nước mắt ròng ròng xuống hai gò má đỏ xù xì béo phị của bà. Cacilie cười giễu: - Thế có nghĩa là suốt mùa đông này, ba căn buồng sẽ không có người ở - Nàng nói.

Sau đó bà Giáo sư liền thử một kế hoạch khác. Bà khêu gợi bản tính tốt đẹp của nàng: tốt bụng, biết lẽ phải, khoan dung, bà đối xử với nàng không còn như một đứa trẻ nữa mà như với một phụ nữ đã trưởng thành. Bà nói chuyện kia cũng chẳng có gì là ghê gớm, nhưng cái anh chàng người Hoa da vàng mũi tẹt, mắt ti hí như mắt lợn, thì eo ôi, chính cái đó mới là điều gớm ghiếc. Cứ nghĩ đến là người ta đã thấy tởm.

- Xin lỗi, xin lỗi, - Cacilie hít vào một hơi thật nhanh rồi nói.

- Cháu không muốn nghe bất kỳ một lời nói xấu nào về anh ta.

- Thế là không đúng đắn - Bà Erlin hổn hển nói.

- Cháu yêu anh ấy, cháu yêu anh ấy! Cháu rất yêu anh ấy!

- Gott im Himmel![1]

Bà Giáo sư nhìn nàng vô cùng kinh ngạc: bà cho rằng đây chẳng qua là sự hư đốn của con trẻ và là lời nói dối dại dột ngây thơ, nhưng niềm xúc cảm mãnh liệt trong giọng nói của nàng đã để lộ mọi việc. Cacilie nhìn bà một lúc bằng cặp mắt nẩy lửa, sau đó nàng nhún vai đi ra khỏi phòng.

Bà Erlin giữ kín chi tiết cuộc gặp gỡ riêng này, và một vài ngày sau thì bà sắp xếp lại chỗ ngồi ở bàn ăn. Bà yêu cầu Sung đến ngồi bên cạnh bà: với thái độ luôn luôn lịch sự, anh ta nhanh nhẩu đồng ý ngay, còn Cacilie tì dửng dưng tiếp nhận sự thay đổi đó. Bởi lẽ quan hệ giữa hai người với nhau cả nhà trọ đều biết, nên họ lại càng không thẹn thùng, bây giờ thì nhiều lúc đi chơi với nhau họ không còn giữ bí mật nữa mà cứ chiều chiều là bắt đầu đi thơ thẩn quanh đồi một cách hoàn toàn công khai. Rõ ràng hai người chẳng bận tâm đến dư luận đối với họ. Cuối cùng cả giáo sư Erlin vốn là người nhẹ nhàng cũng bị lay chuyển, ông cứ khăng khăng bảo vợ phải nói chuyện với anh chàng người Hoa kia. Ðến lượt anh này, bà kéo ra một nơi, khuyên bảo, nào là anh làm mất thanh danh cô gái, làm thiệt hại đến nhà trọ, nào phải tự thấy tư cách mình xấu xa độc ác như thế nào. Nhưng bà chẳng thu hoạch được gì ngoài những nụ cười phủ nhận; anh ta bảo là không hiểu bà nói gì, anh không hề để ý đến Cacilie mà anh cũng chẳng bao giờ đi chơi với nàng, hoàn toàn sai sự thật, một câu cũng chẳng đúng.

- Anh, anh Sung, sao mà anh lại có thể nói thể được? Người ta bắt gặp anh nhiều lần cơ mà.

- Không, không đúng đâu! Bà nhầm rồi.

Anh có nụ cười không tắt trên miệng, để lộ hàm răng trắng nhỏ, đều đặn. Anh hoàn toàn bình tĩnh. Anh từ chối mọi việc. Anh phủ nhận trắng trợn một cách thật dễ thương. Sau cùng bà Giáo sư mất bình tĩnh, bà nói rằng cô gái đã thú nhận là cô yêu anh. Anh chàng cứ trơ ra tiếp tục cười.

- Bậy bạ, bậy bạ! Hoàn toàn không đúng! Bà không thể moi gì được ở anh chàng. Thời tiết trở nên rất xấu, tuyết rơi và sương giá, rồi tuyết tan với những ngày ảm đạm, đi dạo chơi trong những ngày đó là một kiểu tiêu khiển chán ngắt. Một tối khi Philip vừa học xong bài tiếng Đức với giáo sư và đang còn đứng một lúc trong phòng khách nói chuyện với bà Erlin, thì Anna bước vội vào.

- Mẹ ơi! Cacilie đâu? - Nàng hỏi.

- Mẹ nghĩ rằng con bé đang ở trong phòng! - Trong phòng không có đèn! Bà giáo sư kêu lên một tiếng, hoảng hốt nhìn con gái. Ý nghĩ của Anna cũng là ý nghĩ vừa lóe lên trong óc bà.

- Rung chuông gọi Emil - Bà khản tiếng bảo, và đây là người cục mịch đần độn vẫn được hầu bàn và làm gần hết mọi việc trong nhà. Hắn bước vào.

- Này Emil, hãy xuống buồng anh Sung đi vào đừng gõ cửa. Nếu có ai đang ở đó thì bảo là xuống xem xét lò sấy nhé.

Không một dấu hiệu ngạc nhiên nào hiện ra trên khuôn mặt lạnh lùng của Emil. Hắn chậm chạp bước xuống thang gác.

Bà giáo sư và Anna để ngỏ cửa, nghe ngóng. Ngay sau đó Emil đi lên, họ gọi anh:

- Có ai ở đó không, bà giáo sư hỏi.

- Có! anh Sung ở đấy.

- Một mình anh ấy thôi à? Một nụ cười quỷ quyệt chúm chím trên miệng hắn:

- Không, có cả Cacilie ở đó.

- Ồ thật là nhục - Bà giáo sư kêu lên.

Bây giờ hắn cười hô hố.

- Tối nào Cacilie chẳng ở đó, mỗi lần hàng mấy tiếng đồng hồ.

Bà Giáo sư vặn vẹo hai tay

- Chao ôi! Ghê tởm quá! Nhưng tại sao mày không bảo tao?

- Chuyện đó đâu phải là nhiệm vụ của tôi, hắn nhún vai chậm rãi trả lời.

- Tao chắc rằng chúng nó trả công mày rất hậu. Thôi cút đi! Cút!

Hắn lắc lư vụng về bước ra.

- Phải tống cổ đi, mẹ ạ! Anna nói.

Nhưng rồi ai sẽ trả tiền thuê nhà, thuế má cũng đã đến kỳ phải trả. Ðối với con, bảo chúng nó xéo khỏi đây là hay đấy, nhưng chúng đi rồi, thì mẹ không thanh toán nổi các hóa đơn. - Bà quay sang Philip, nước mắt chảy ròng ròng trên má - Anh, anh Carey, xin anh đừng nghe thấy gì nhé - Nếu cô Forster - tức là người đàn bà Hà Lan không chồng - nếu bà ấy biết được nhất định bà ấy bỏ đi ngay. Tất cả họ mà bỏ đi thì chúng tôi phải đóng cửa nhà họ. Tôi không đủ sức quản lý được nữa.

- Dĩ nhiên là tôi không nói điều đó làm gì.

- Nếu chị ấy còn ở lại, con sẽ không thèm chuyện trò gì với chị ấy - Anna nói.

Bữa cơm tối hôm ấy. Cacilie đến rất đúng giờ, nàng ngồi vào chỗ, mặt đỏ hơn ngày thường và có vẻ bướng bỉnh, nhưng Sung chưa đến, nên Philip thoáng nghĩ rằng anh chàng sẽ lẩn tránh thử thách. Nhưng anh chàng cũng đến, mặt mày hết sức hớn hở, mắt nhấp nháy, tròn miệng xin lỗi mọi người về việc đến muộn. Như thường lệ anh rót đầy một chén rượu Mosselle của mình, năn nỉ mời bà Giáo sư và mời cô Forster một cốc khác. Căn phòng rất nóng bức, vì lò sưởi cháy cả ngày và các cửa sổ thì ít khi mở. Emil vụng về đi lại quanh bàn, nhưng không hiểu sao lại phục vụ mọi người có phần nhanh chóng và chu đáo. Ba bà già ngồi im nom rõ ràng có ý phản đối. Bà Giáo sư thì vừa mới ráo nước mắt, ông chồng ngồi lặng thinh, vẻ bực hội. Câu chuyện rời rạc nhạt nhẽo. Philip thấy trong cuộc họp mặt mà anh thường ngồi tham gia này dường như có một cái gì đó ghê rợn. Mọi người có vẻ khang khác. Dưới ánh sáng hai ngọn đèn treo, Philip thấy trong người hơi bứt rứt. Một lần anh bắt gặp cặp mắt của Cacilie và anh có cảm giác nàng nhìn mình vẻ căm ghét và khinh bỉ. Không khí trong phòng ngột ngạt khó thở. Giống như cơn đam mê của đôi gái kia đã làm tất cả mọi người phiền lòng. Đây là cảm giác suy đồi kiểu phương Ðông, khói hương ngột ngạt, bí ẩn của những thói hư tật xấu bị giấu kín làm cho họ thấy nặng nề khó thở. Philip có thể nghe được nhịp đập của các động mạch trên trán. Anh không hiểu nổi cơn xúc động kỳ lạ nào đã làm mình bối rối; anh cảm thấy như có điều gì đó vô cùng hấp dẫn, đồng thời anh lại thấy khó chịu và kinh tởm.

Tình trạng đó kéo dài nhiều ngày. Không khí buồn với câu chuyện tình ghê tởm đó ám ảnh mọi người và trạng thái thần kinh của cái gia đình nhỏ này dần đang trở nên căng thẳng. Riêng Sung vẫn thản nhiên, anh chàng tươi cười hòa nhã với mọi người, lịch sự như trước. Không thể nói thái độ anh ta là sự thắng lợi của nền văn minh hoặc là sự biểu lộ lòng khinh bỉ của người Ðông đối với người phương Tây bị đánh bại. Còn Cacilie thì cứ phơi phới bất chấp dư luận. Cuối cùng, ngay bà Giáo sư cũng không chịu đựng được lâu. Bà bỗng dưng hoảng sợ, vì giáo sư Erlin với tính bộc trực rõ ràng, đưa ra giả thuyết về những hậu quả có thể xảy ra do chuyện tằng tịu mà ai cũng biết rõ và bà thấy rằng thanh danh của bà ở Heidelberg, tiếng tăm nhà trọ của bà bị tiêu tan vì chuyện ô nhục không còn cách nào che giấu. Nhưng vì lý do nào đó, có lẽ bị quyền lợi làm cho mù quáng, nên bà không bao giờ nghĩ đến khả năng này; và giờ đây đầu óc bà rối lên vì nỗi sợ hãi khủng khiếp; phải khó khăn lắm người ta mới ngăn được bà đuổi cổ ngay cô gái ra khỏi nhà. Chính nhờ trí thông minh của Anna mà một bức thư thận trọng được gửi cho người bác ở Berlin gợi ý cần phải gọi Cacilie trở về.

Nhưng khi đành chịu mất hai người khách trọ, bà Giáo sư không thể cưỡng lại niềm vui được buông lỏng tính gắt gỏng lâu nay bị kềm chế. Bây giờ, bà tự do tha hồ nói với Cacilie bất kỳ điều gì bà thích.

- Này Cacilie, tôi đã viết cho bác cô, yêu cầu đem cô đi khỏi đây. Tôi không thể để cô ở trong cái nhà này lâu hơn được nữa.

Cặp mắt tròn ti hí của bà sáng lên khi bà thấy mặt cô gái bỗng tái nhợt.

- Cô thật là vô liêm sỉ, vô liêm sỉ. - Bà nói tiếp. Bà gọi cô bằng đủ thứ tên tục tĩu.

- Bà nói gì với bác Heinrich tôi, hở bà Giáo sư, - Cô gái hỏi, đột nhiên không còn giữ được thái độ khoe khoang tự chủ nữa.

- Ồ, rồi tự ông ta sẽ nói với cô. Chắc ngày mai tôi nhận được thư ông ta.

Hôm sau, nhằm làm việc bêu rếu được công khai hơn, đến bữa ăn tối, trước mọi người ngồi ăn, bà gọi to Cacilie.

- Tôi đã nhận được thư của bác cô. Ðêm nay cô gói ghém quần áo và sáng mai chúng tôi đưa cô ra tàu hỏa- Bác cô sẽ thân hành đến đón cô tại nhà ga chính Bahnhof ở Berlin.

- Tốt quá bà Giáo sư ạ!

Sung mỉm cười nhìn thẳng vào mặt bà, và mặc dù bà từ chối, anh vẫn rót một cốc đầy rượu vang nài bà uống. Bữa cơm tối đó, bà Giáo sự ăn rất ngon miệng. Nhưng bà đã vui mừng quá sớm. Ngay trước lúc đi ngủ, bà bảo người đầy tớ:

- Này Emil, nếu hòm xiểng của Cacilie đã sẵn sàng thì tốt nhất là mày mang xuống dưới nhà đêm nay. Phu khuân vác sẽ mang đi trước bữa điểm tâm.

Tên đầy tớ đi ra, một lúc thì trở lại:

- Cacilie không có trong phòng, va li của cô ấy cũng không thấy.

Bà Giáo sư kêu lên một tiếng và chạy vội về phía trước: hòm xiểng đã buộc và khóa lại vẫn còn trên sàn nhà, nhưng va li không còn nữa, cũng không thấy áo choàng. Bàn trang điểm cũng dọn trống trơn. Bà Giáo sư thở hổn hển chạy xuống thang gác vào phòng anh chàng người Hoa. Từ hai mươi năm nay bà không bao giờ đi đứng nhanh đến thế, và Emil ở phía sau phải gọi thật to để bà khỏi ngã. Bà không cần gõ cửa cứ xồng xộc bước vào. Cả mấy phòng đều trống không. Hành lý chẳng còn và cánh cửa trông ra vườn còn để mở, chứng tỏ đây là lối họ ra đi. Trên bàn trong một phong bì có phiếu ghi tiền cơm tháng phải trả và một số tiền xấp xỉ trả thêm. Bà rên rỉ, bỗng nhiên rơi phịch xuống ghế trường kỷ, kiệt sức vì vội vàng. Không còn nghi ngờ gì nữa, hai đứa đã cùng nhau bỏ trốn. Emil đứng thản nhiên không nhúc nhích.

❀ ❀ ❀

[1] Gott im Himmel!: Trời ơi!

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.