Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

60.

Họ ăn tối ở Soho. Philip vui vẻ đến phát run. Đây không phải là một trong những nơi đông khách nhất của các quán ăn rẻ tiền, mà người đứng đắn và kẻ nghèo khó đến ăn để tìm cái chất tự do phóng đãng và chắc chắn là ít tốn kém. Đây là một cơ sở kinh doanh xoàng xĩnh của hai vợ chồng một người ở Rouen đến mà Philip tình cờ phát hiện. Vẽ đặc Pháp của cái quầy tủ kính bày hàng đã hấp dẫn anh. Trong quầy thường đặt một miếng thịt sống trên một cái đĩa và mỗi bên là hai đĩa rau tươi. Hầu bàn là một gã người Pháp ốm o toan tính học tiếng Anh trong một quán rượu mà gã không hề được nghe một thứ tiếng gì khác trừ tiếng Pháp, còn khách hàng là mấy ả tư cách đáng ngờ, vài cặp vợ chồng có khăn ăn dành riêng và một ít người lai lịch không rõ đến ăn những bữa cơm vội vàng ít ỏi.

Ở đây Mildred và Philip có thể kiếm một bàn riêng. Philip sai gã hầu bàn đi mua một chai vang Buốc-gô-nhơ ở quán rượu bên cạnh đó, và gọi món canh rau thơm, bít tết (bày ở tủ hàng) với khoai tây và trứng tráng rưới rượu anh đào trắng. Khung cảnh này, bữa ăn này quả thật phảng phất một không khí lãng mạn. Mới đầu những lời đánh giá của Mildred có phần dè dặt.

- Tôi không bao giờ tín nhiệm những quán ăn người nước ngoài, mình không bao giờ biết được những đĩa thức ăn hổ lốn này có những món gì.

Nhưng rồi nàng cũng bất giác thay đổi ý:

- Tôi thích chỗ này, anh Philip ạ - nàng hỏi - Mình có thể cứ thoải mái, chẳng cần giữ gìn ý tứ, đúng không?

Một gã to cao đi vào. Hắn có mái tóc bờm hoa râm và chòm râu thưa tua tủa. Gã mặc một tấm áo choàng xác xơ đội chiếc mũ dạ rộng vành. Gã gật đầu chào Philip mà lần trước đã gặp gã ở đây.

- Nom hắn như một thằng cha vô chính phủ - Mildred nói.

- Đúng đấy! Hắn là một trong những người nguy hiểm nhất Châu Âu. Hắn đã ở mọi nhà tù của lục địa, đã ám sát nhiều người hơn bất cứ tên sát nhân nào. Hắn thường đi lang thang với một quả bom trong túi áo, và dĩ nhiên thứ vũ khí này làm cho chuyện trò với hắn có phần khó khăn hơn, là vì người ta không đồng ý với hắn thì hắn đặt quả bom lên bàn biểu lộ thái độ rõ ràng.

Nàng kinh hoàng sợ hãi và kinh ngạc nhìn người đàn ông rồi ngờ vực liếc nhìn Philip. Bắt gặp cái nhìn vui vẻ của anh, nàng chau mày.

- Anh chế nhạo tôi!

Anh khẽ cười vui. Anh cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng Mildred không thích bị cười nhạo.

- Tôi không thấy gì buồn cười trong câu chuyện dối trá ấy.

- Em đừng cáu giận.

Anh cầm tay nàng đang để trên bàn siết nhẹ nhàng.

- Em thật xinh đẹp, tôi có thể hôn lên mỗi vết chân em - anh nói.

Nước da xanh xao của nàng làm anh say sưa, và đôi môi mỏng nhợt nhạt của nàng có một sức quyến rũ lạ thường. Bệnh thiếu máu có phần làm cho nàng thở gấp nhưng chính điều đó lại làm cho vẻ mặt nàng thêm phần hấp dẫn.

- Em cũng có mến tôi tí chút chứ, phải không? - anh hỏi.

- Ừ, giả sử tôi không mến anh thì tôi đã chẳng ngồi ở đây đúng không nào? Anh đúng là con người quân tử. Phải công nhận như vậy.

Ăn xong hai người uống cà phê. Philip hút một điếu xì gà ba xu, vứt bỏ cả nguyên tắc tiết kiệm.

- Em không thể hình dung nổi tôi vui như thế nào đâu, khi được ngồi đối diện với em và ngắm nhìn em như thế này, tôi mỏi mòn khao khát em. Tôi ốm đau vì nhớ em.

Mildred hơi đỏ mặt, mỉm cười. Lúc đó nàng không bị đau đớn do chứng khó tiêu thường xuất hiện ngay sau bữa ăn. Nàng thấy có thiện cảm hơn bao giờ hết với Philip. Nhìn thấy vẻ âu yếm khác thường trong mắt nàng, lòng anh tràn trề hạnh phúc. Theo bản năng, anh hiểu rằng tự nộp mình vào tay nàng là điên rồ; anh chỉ còn một lối thoát duy nhất là đối xử với nàng một cách hờ hững, không cho nàng thấy được những tình cảm không chế ngự được đang sôi sục trong lòng anh; tất nhiên nàng chỉ lợi dụng tính nhu ngược của anh. Nhưng giờ đây, anh không thể khôn ngoan: anh kể lể với nàng mọi nổi lo âu khắc khoải anh đã chịu đựng những ngày xa nàng, anh kể nàng nghe cuộc đấu tranh với bản thân, anh đã cố gắng thế nào để chế ngự những tình cảm đắm say và tưởng đã thành công nhưng cuối cùng anh đã phát hiện rằng tình cảm đó lại càng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Thực tế anh biết anh chẳng bao giờ muốn chế ngự nó. Anh yêu nàng bao nhiêu, khổ đau nào có quản gì. Anh thổ lộ trần trụi lòng mình. Anh kiêu hãnh phơi bày với nàng tất cả mọi yếu đuối của mình.

Không gì làm anh vui thích hơn là cứ ngồi trong quán tồi tàn mà ấm cúng này, nhưng anh biết rằng Mildred lại thích xem hát, vốn là con người hiếu động nên dù đến nơi nào thì cũng chỉ một lát là nàng muốn đi ngay chỗ khác. Anh không dám làm nàng buồn chán.

- Này, ta đi xem ca múa nhạc, xem thử thế nào - anh nói.

Anh nghĩ ngay rằng nếu nàng quan tâm đến anh đôi chút thì nàng đã nói là nàng thích ở lại đây hơn.

- Tôi vừa nghĩ đã đi là phải đi đến cùng - nàng trả lời.

- Vậy thì ta đi tiếp thôi!

Philip sốt ruột đợi buổi diễn kết thúc. Anh quyết định chính xác phải làm một điều gì và khi bước vào xe ngựa, anh đưa tay như tình cờ, vòng qua lưng nàng. Nhưng anh vội rút tay lại ngay và khẽ kêu lên một tiếng. Có một cái gì đó đâm vào tay anh.

Mildred cười.

- Đấy, anh cứ để tay vào không đúng chỗ là bị chích như thế đấy - nàng nói - Bao giờ tôi cũng biết được khi nào bọn đàn ông chực vòng tay ôm lưng tôi, cái đinh ghim đó bao giờ cũng tóm được bọn họ.

- Tôi sẽ cẩn thận hơn.

Anh lại vòng tay ôm ngang lưng nàng một lần nữa. Nàng khôn phản đối.

- Anh thấy dễ chịu quá! - anh sung sướng thì thào.

- Miễn là anh vui lòng - nàng đáp lại.

Xe đi qua phố StJame vào công viên và Philip vội vàng hôn nàng. Anh sợ nàng nên phải đem hết can đảm ra mới làm được việc đó. Nàng quay mặt hướng sang anh không nói một lời. Nàng làm vẻ không quan tâm mà cũng chẳng có vẻ thích điều đó.

- Ôi, giá mà em biết được anh chờ đợi bao lâu nụ hôn này - anh thì thào.

Anh định hôn nàng lần nữa, nhưng nàng quay mặt đi.

- Một lần đủ rồi! - nàng bảo.

Hy vọng có thể hôn nàng lần thứ hai, anh đi cùng nàng xuống tận Herne Hill, đến cuối đường phố nàng ở, anh hỏi:

- Em không cho anh hôn một lần nữa ư?

Nàng nhìn anh dửng dưng, rồi liếc nhanh trên đường. Thấy không có ai nàng nói:

- Anh hôn cũng được.

Anh siết chặt nàng trong vòng tay và say sưa hôn nàng, nhưng nàng đẩy anh ra.

- Cẩn thận cái mũ của em, ngốc ạ! Anh vụng lắm! - nàng nói.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.