Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18.

❊ ❊ ❊

18.

Nhưng Philip không thể sống mãi trên những đỉnh cao thiếu thốn khí trời. Điều gì đã xảy ra cho chàng khi lần đầu tiên chàng xúc động vì lòng mộ đạo thì nay lại xảy đến với chàng. Là vì chàng thấm thía sâu sắc cái đẹp của niềm tin, bởi sự ao ước được quên mình bừng bừng trong lòng chàng cứ rực rỡ như một viên ngọc quý, dường như sức lực không tương xứng với hoài bão với chàng, khát vọng mãnh liệt làm chàng rã rời. Bỗng nhiên tâm hồn trở nên khô khan một cách kỳ lạ. Chàng bắt đầu quên Chúa mà trước đây chàng tưởng như lúc nào cũng có mặt quanh chàng; và những buổi lễ chầu cho tới nay vẫn còn được cử hành rất đúng giờ, dần dần chỉ còn là hình thức. Mỗi lần chàng trách mình về chuyện bỏ đạo, sau đó nỗi sợ hãi ngọn lửa địa ngục thúc giục chàng tiếp tục hang say, nhưng tình cảm nồng nàn đã tắt, dần dần nhưng điều thích thú khác đã làm xao lãng mãi ý nghĩa của chàng.

Philip có ít bạn bè. Thói quen đọc sách đã cô lập chàng, nó trở thành một nhu cầu đến nỗi sau khi đi cùng với người nào một lúc là chàng dần dần trở nên mệt mỏi bồn chồn; chàng tự phụ về kiến thức rộng rãi mình đạt được, nhờ đọc kỹ nhiều sách, trí óc chàng minh mẫn, và chàng vụng về che giấu thái độ khinh rẻ của mình đối với sự ngu đần của bạn bè. Họ than phiền chàng kiêu ngạo, và vì chàng chỉ xuất sắc về những vấn đề không quan trọng đối với họ, nên họ mỉa mai tự hỏi chàng có gì để mà tự cao tự đại. Khả năng hài hước đang phát triển trong chàng và chàng thấy mình có sở trường về những điều cay đắng xúc phạm thiên hạ; chàng nói những điều đó vì chàng cảm thấy vui thích được làm như vậy. Chàng không hiểu được lời lẽ ấy xúc phạm họ biết bao nhiêu, và chàng tức giận khi thấy nạn nhân của chàng nhìn chàng với một mối ác cảm thật sự. Tình trạng bị làm nhạc mà chàng mà chàng phải cam chịu lần đầu tiên đến trường đã làm cho chàng trốn tránh bạn bè, những người mà chàng không bao giờ hoàn toàn thắng được, chàng vẫn nhút nhát ít nói. Nhưng dù đã làm đủ điều để cắt đứt mối thiện cảm của những học sinh khác, chàng vẫn vô cùng khát khao được mọi người yêu mến, điều mà một vài người làm được thật dễ dàng. Chàng sống xa họ nhưng chàng than phục họ một cách phi lý; và dù sẵn sàng mỉa mai họ nhiều hơn nữa so với kẻ khác, dù làm cho họ mất uy tín bằng những chuyện đùa bỡn vặt vãnh, chàng sẵn sàng bỏ ra bất cứ vật gì để đổi lấy địa vị của họ. Thực vậy, chàng sẽ vui vẻ đổi lấy vị trí của cậu học sinh đần độn nhất trường nhưng chân tay nguyên vẹn. Chàng nhiễm phải một thói quen kỳ dị. Chàng thường tưởng tượng mình là một người nào đó mà chàng thích. Chàng gửi hồn mình - có thể cho là như vậy - có thể xác người ấy, làm tất cả mọi việc người ấy làm. Trí tưởng tượng của chàng mạnh mẽ đến nỗi, có vẻ như trong chốc lát, chàng thực sự không còn là chàng nữa. Làm như vậy chàng được hưởng nhiều phút giây hạnh phúc vô cùng kỳ diệu.

Sau lễ Kiến tín, vào đầu học kỳ Nô-en, Philip chuyển đến một phòng học khác. Một học sinh là Rose cũng được phân vào phòng này. Cậu ta cùng một lớp với Philip và Philip thường nhìn cậu ta vừa hâm mộ vừa ghen tị. Cậu ta không đẹp trai; tuy hai cánh tay và thân mình vạm vỡ khiến người ta nghĩ rằng cậu ta sẽ phải là người cao lớn. Cậu có vẻ lóng ngóng vụng về, nhưng đôi mắt cậu đẹp, khi cậu cười (cậu thường hay cười) các nếp nhăn hiện ra vui tươi quanh đôi mắt ấy. Cậu ta không thông minh, cũng không ngu đần, nhưng học hành khá vất vả, chơi các môn cũng thuộc loại cừ. Cậu được thầy giáo và bạn bè đặc biệt yêu hơn người khác, còn cậu, cậu cũng quý mến mọi người.

Khi được xếp vào phòng này, Philip không thể không nhận thấy những người bạn đã cùng nhau trải qua ba học kỳ đón tiếp chàng một cách lạ lùng. Điều đó khiến chàng bực dọc cảm thấy mình là khách không mời mà đến, nhưng chàng đã học được cách che giấu cảm nghĩ của mình nên cách bạn thấy chàng trầm lặng và không làm phiền ai. Đối với Rose, cũng như bất kỳ ai, Philip ít có khả năng chống lại sức hấp dẫn của cậu ấy, chàng còn dè dặt và cục cằn hơn thường lệ; và hoặc vì chuyện này (cậu ta không có ý định sử dụng sức quyến rũ của mình mà cảm biết qua những kết quả thực tế), hoặc vì cậu vốn thật sự là người nhân từ, chính Rose là người đầu tiên giới thiệu Philip nhập bọn. Một hôm cậu ra hết sức đột ngột hỏi Philip có muốn đi tới bãi đá bóng với cậu ra không, Philip đỏ mặt.

- Tôi không thể đi nhanh theo anh được.

- Nói với vẩn. Cứ đi.

Và đúng lúc họ bắt đầu đi ra thì một cái đầu thò vào cửa phòng học rủ Rose cùng đi.

- Không thể được. Mình đã hứa đi với Carey rồi. Cậu ta đáp.

- Khỏi phải lo về tôi. Không sao đâu. - Philip nói vội vã.

- Nói với vẩn. Rose cáu lên.

Cậu nhìn Philip với cặp mắt vốn hiền từ, rồi cậu cười.

Philip cảm thấy lòng xao xuyến một cách kỳ lạ.

Trong giây phút ngắn ngủi, tình cảm giữa hai người lớn lên với sự mau lẹ của trẻ con và đôi bạn không rời nhau nửa bước. Các bạn khác lấy làm ngạc nhiên về sự mật thiết đột ngột này, và họ hỏi Rose đã tìm thấy gì ở Philip.

- Ờ mình chẳng biết - Cậu ta đáp - thực ra cậu ấy cũng không đến nỗi là một thằng tồi.

Chẳng mấy chốc mà bạn bè đã quen dần với cái cảnh đôi bạn khoác tay nhau đi vào nhà thờ hay dạo quanh khu đất có tường bao, vừa đi vừa trò chuyện, ở bất kỳ nơi nào người này có mặt là có thể tìm thấy người kia ở đó, và cứ như là công nhận quyền sở hữu của Philip, khi nào lũ bạn muốn gặp Rose là họ lại gửi giấy nhờ Philip chuyển.

Lúc đầu Philip còn dè dặt. Chàng hoàn toàn không chịu để cho niềm vui kiêu hãnh tràn ngập trong lòng khuất phục được chàng; nhưng ngay sau đó sự ngờ vực vào số phận đành nhượng bộ trước niềm hạnh phúc đến cuồng dại. Chàng cho Rose là người bạn thật tuyệt vời từ trước đến nay chàng chưa từng gặp. Sách vở đối với chàng bây giờ vô nghĩa, khi đã có một điều gì quan trọng hơn choán ngợp tâm hồn, chàng còn bận tâm đến chúng làm gì! Thỉnh thoảng bạn bè của Rose có thói quen đến uống trà trong phòng học, hay ngồi loanh quanh ở đấy khi chẳng có việc gì để làm - Rose thích đám đông, để có cơ hội đùa nghịch - Và họ thấy Philip hoàn toàn là con người đứng đắn, Philip cảm thấy hạnh phúc.

Vào ngày cuối cùng của học kỳ, Philip và Rose tính toán họ sẽ trở lại bằng chuyến tàu nào để có thể gặp nhau ở nhà ga rồi cùng đi uống trà ở thành phố, trước khi về trường. Philip về nhà lòng nặng trĩu. Suốt mất ngày nghỉ, chàng chỉ nhớ đến Rose và chàng hình dung rõ những việc họ sẽ cùng làm trong học kỳ tới. Mấy ngày nghỉ ở nhà chàng buồn bực và tối hôm cuối cùng, khi bác trai hỏi chàng bằng cái giọng bông lơn quen thuộc.

- Sao thế nào, được trở lại trường cháu có vui không? Philip vui vẻ đáp:

- Vui lắm chứ!

Để chắc chắn gặp Rose ở nhà ga, chàng đi chuyến tàu sớm hơn thường lệ và đợi một tiếng đồng hồ ở sân ga. Khi tàu từ Feversham tới, chàng biết Rose phải chuyển tàu, chàng sốt ruột chạy theo. Nhưng Rose không có đấy. Chàng phải bảo người gác cổng cho biết khi nào có chuyến tàu khác đến, và chàng lại đợi, nhưng chàng thất vọng. Vừa lạnh vừa đói, chàng đi tắt các ngõ hẻm và khu nhà ổ chuột về trường. Chàng thấy Rose đang ngồi trong phòng học, chân gác lên mặt lò sưởi. liến láu huyên thuyên với nửa tá học sinh đứng ngồi lộn xộn. Cậu ta nồng nhiệt bắt tay Philip nhưng Philip mặt xịu xuống, chàng nhận thấy Rose đã quên mất chuyện họ hẹn gặp nhau.

- Này, sao cậu đến muộn quá thế? - Rose nói - Tớ cứ nghĩ là cậu không đến.

- Cậu ở nhà ga lúc bốn giờ rưỡi - một học sinh khác nói - khi tớ đến tớ thấy cậu.

Philip hơi đỏ mặt. Chàng không muốn Rose biết mình đã đợi hắn như một thằng ngốc.

- Tớ phải chăm sóc một người bạn của gia đình - chàng bịa một cách dễ dàng - ở nhà yêu cầu tớ đi tiễn cô ấy.

Nỗi thất vọng làm Philip buồn buồn. Chàng định khi nào còn lại hai người với nhau thì sẽ giải quyết với Rose. Nhưng khi những người kia đi khỏi thì Rose lập tức đến ngồi trên tay ghế mà Philip đang ngả người ra uể oải.

- Này, tớ hết sức sung sướng là học kỳ này chúng mình vẫn chung trong phòng ấy. Tuyệt quá phải không?

Cậu ta có vẻ thành thật vui mừng gặp Philip làm cho điều bực mình của Philip tiêu tan. Đôi bạn lại bắt đầu sôi nổi nói đến hàng nghìn thứ chuyện mà họ quen làm, xem như trước đó họ vẫn không rời nhau dù là trong năm phút.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.