Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

104.

Cứ hai tuần một lần vào tối ngày thứ hai lại có dạ hội. Khi Philip bắt đầu tuần làm việc thứ hai thì có dạ hội ở nhà hàng Lynn. Chàng thu xếp đi dự với một người trong đám đàn bà làm ở cùng gian hàng với anh.

- Cứ chiều lòng họ đi - bà bảo - thì làm như tôi.

Đấy là bà Hodges, một người đàn bà nhỏ bé, bốn mươi lăm tuổi, tóc nhuộm xấu xí, mặt mày vàng ủng, đầy những tia máu đỏ li ti, mắt xanh nhạt với tròng con ngươi màu vàng. Bà quý Philip ngay khi chàng đến làm việc ở cửa hàng mới một tuần, bà đã gọi chàng bằng tên thánh.

- Anh và tôi cả hai đều hiểu thế nào là sa sút - bà nói.

Bà cho Philip biết tên thật của bà không phải là Hodges, nhưng bà hay nhắc đến “ông Hodges chồng tôi” ông ta là một luật sư và đối xử với bà thường là khó coi, nên bà bỏ ông, bà thích không bị lệ thuộc ai, nhưng rồi bà đã hiểu ra thế nào là cảnh phải tự mình xoay xở lấy, anh bạn thân mến ạ - ai bà cũng gọi là anh bạn thân mến - bà thường ăn cơm muộn ở nhà. Bà hay xỉa răng bằng cái ghim trâm cài đầu to bằng bạc, có hình một chiếc roi da và chiếc roi ngựa ngắn đặt chéo nhau, ở giữa là hai cái đinh thúc ngựa. Philip không thoải mái trong môi trường mới, các cô nhân viên cửa hàng gọi chàng là “anh điệu”. Một người gọi chàng là anh Phil, chàng không thể trả lời vì chàng không mảy may có ý nghĩ là cô ta nói với mình, vì thế cô hất đầu bảo chàng là “đồ ngạo mạn”, và lần sau cô gọi chàng là “ông Carey” với giọng nhấn mạnh mỉa mai. Tên cô ta là Jewell, sắp lấy chồng bác sĩ. Bọn con gái khác không gặp chú rể bao giờ nhưng thấy y tặng cô ấy nhiều vật phẩm rất xinh đẹp thì bảo nhau rằng y phải là một nhà quý tộc.

- Đừng có quan tâm đến điều họ nói, anh bạn thân mến ạ - bà Hodges bảo. Tôi đã từng phải chịu đựng điều đó cũng như anh hôm nay. Tội nghiệp, họ chẳng biết hơn đâu về chuyện đó, anh hiểu lấy lời tôi, họ càng quý mến anh hơn, nếu anh biết giữ vững nhân cách như tôi trước kia.

Buổi dạ hội được bố trí tại khách sạn trong tầng hầm. Bàn ghế được dẹp sang một bên để lấy chỗ khiêu vũ, những bàn nhỏ hơn thì được sắp đặt cho việc chơi bài uýt đánh tố dần lên.

- Các “xếp” thường phải đến đây sớm - bà Hodges nói. Bà giới thiệu với chàng cô Bennett là hoa khôi của nhà hàng Lynn. Cô trông nom quầy bán quần áo lót nữ giới. Khi Philip bước vào thì cô đang nói chuyện với anh bạn đồng nghiệp ở quầy dệt kim đàn ông. Cô Bennett tầm vóc đồ sộ, mặt to đỏ, trát đầy phấn, ngực nở nang, bệ vệ, tóc nâu vàng nhạt chải chuốt công phu. Cô mặc quá diện, nhưng không phải là không có thẩm mỹ, một bộ đồ đen áo cổ cao, cô chơi bài và mang trên tay đôi găng đen bóng láng, nhiều dây chuyền vàng nặng đeo quanh cổ, tay đeo vòng, tai lủng lẳng hoa tai hình tròn có ảnh, một chiếc có ảnh nữ hoàng Alexandra, cô mang túi xách xa tanh đen và miệng nhai kẹo cao su.

- Ông Carey, tôi lấy làm hài lòng được gặp ông - cô nói - Đây là lần đâu, ông đến dự dạ hội của chúng tôi phải không? Tôi chắc ông thấy ngượng ngùng tí chút, nhưng không sao, tôi bảo đảm với ông như vậy.

Cô ta hết sức làm cho mọi người cảm thấy thoải mái tự nhiên như ở nhà. Cô vỗ vai mọi người và cười luôn miệng.

- Tôi là cô gái tinh nghịch phải không? Cô quay sang Philip và nói to - Ông nghĩ về tôi thế nào? Nhưng tôi không thể đừng được.

Những kẻ sắp tham gia dạ hội đã đến, đại đa số là nhân viên trẻ của nhà hàng, đám con trai thì không có bạn gái, còn bọn con gái thì chưa tìm được bạn. Nhiều người đàn ông trai trẻ mặc thường phục, thắt nơ trắng buổi tối, cài khăn tay lụa. Họ sắp sửa biểu diễn, họ có vẻ bận rộn, lơ đãng, một số tự tin, nhưng một số khác thì bồn chồn, họ lo lắng quan sát đám công chúng của mình. Ngay sau đó một cô gái đầu tóc bù xù đến ngồi bên chiếc pianô, hai tay chạy vuốt trên phím đàn làm vang lên hợp âm rộn rã. Khi thính giả đã ngồi vào chỗ, cô ta nhìn quanh và giới thiệu tên bản nhạc.

“Một cuộc dạo chơi bằng xe ở Nga la tư”

Một tràng vỗ tay nổi lên, trong lúc đó cô khéo léo sửa lại vòng nhạc ở cổ tay. Cô khẽ mỉm cười và lập tức tấu một giai điệu hùng hồn. Khi cô kết thúc, một tràng vỗ tay dữ dội hơn và kéo dài yêu cầu cô diễn lại thì cô lại dạo một khúc nhạc mô phỏng biển cả với những tiếng láy rền bé nhỏ miêu tả sóng vỗ róc rách, tiếp đến là những hợp âm dồn dập được kéo đến bằng những cú bàn đạp biểu hiện cơn bão táp. Sau đó một gã đàn ông hát khúc “Hãy tạm biệt anh” và vì được hoan nghênh nhiệt liệt, y phải hát thêm một bài. “Hát ru cho em ngủ”. Cử tọa tỏ rõ nhiệt tình của mình với đầu óc sáng suốt tế nhị. Mọi người đều vỗ tay tán thưởng cho đến khi bài hát được trình bày lại, vì vậy có lẽ không có ai ghen tị, không có ai được hoan nghênh hơn ai. Cô Bennett oai vệ đi tới chỗ Philip.

- Tôi chắc ông hát hoặc chơi nhạc được - Thưa ông Carey - cô hỏi giọng hóm hỉnh - Qua gương mặt của ông, tôi nhận ra điều đó.

- Tôi e rằng tôi không có khả năng đó.

- Cả đến ngâm thơ ông cũng không sao?

- Tôi không có năng khiếu hoạt động ở chỗ đông người.

Gã quầy trưởng quầy dệt kim đàn ông là một người ngâm thơ nổi tiếng. Tất cả nhân viên gian hàng của y đều lớn tiếng gọi mời y ra biểu diễn. Không đợi phải nài ép, y ngâm một bài thơ dài bi thảm. Y đảo tròn hai mắt, để tay lên ngực thể hiện nỗi đau khổ cực kỳ.

Điểm lý thú là y ăn tối bằng quả dưa chuột do câu thơ cuối cùng tiết lộ, được người xem hoan hô cười vang, trận cười hơi gượng vì mọi người đều thuộc bài thơ này, tuy nhiên người ta cũng cười to và lâu. Cô Bennett không chơi đàn, không hát hoặc ngâm thơ,

- Ồ không, cô ấy có chút mánh khóe riêng - bà Hodges giải thích.

- Này, bà chị không bắt đầu giễu cợt em chứ. Sự thật là em hiểu rất nhiều thuật xem tướng tay và có thể nhìn xa nghìn dặm.

- Ồ, cô Bennett, cô xem tướng tay cho bọn em đi.

Đám con gái gian hàng của cô reo lên, hăm hở làm cô ta vừa lòng.

- Tôi không thích xem tướng tay, thực sự không thích. Tôi đã nói cho thiên hạ biết những câu chuyện khủng khiếp, và tất cả những chuyện đó đã trở thành sự thật làm cho người mê tín ưa chuộng.

- Ôi, cô Bennett, chỉ một lần thôi.

Một nhóm nhỏ tập họp quanh cô ta, và giữa những tiếng thét ngượng ngùng, những tiếng cười khúc khích, giữa những bộ mặt đỏ bừng e thẹn, những tiếng kêu lo sợ hay thán phục, với giọng thần bí, cô ta nói về người tóc vàng và kẻ tóc đen, về tiền bạc gửi kèm một lá thư, về những cuộc hành trình, cho đến khi khuôn mặt bự phấn của cô ta lấm tấm mồ hôi.

- Nhìn mà xem - cô nói - người tôi ướt đẫm mồ hôi đây này.

Đến chín giờ thì ăn khuya. Có bánh bao nhân nho, có xăng-uýt, có nước chè và cà phê, mọi thứ không phải trả tiền, trừ nước khoáng ai muốn uống phải trả. Đám thanh niên hay chiều chuộng phụ nữ đưa nước gừng ra mời họ, nhưng tính e thẹn thường tình khiến họ từ chối. Cô Bennett rất thích nước gừng, cô uống hai và lắm lúc ba chai trong một buổi tối, nhưng cô cứ nhất định tự trả tiền lấy. Bọn đàn ông thích cô về chuyện đó.

- Cô ấy là gái già kỳ quặc - họ bảo nhau - nhưng các anh chú ý đấy, cô ta không phải hạng người xấu, cô ta không giống một số người khác đâu.

Sau bữa ăn khuya, họ chơi bài uýt theo kiểu tố dần lên. Thật hết sức ồn ào, người ta cười nói, la hét, di chuyển từ bàn này sang bàn kia. Cô Bennett càng trở nên sôi nổi hơn.

- Nhìn mà xem - cô nói - người tôi ướt đẫm mồ hôi đây này.

Đúng lúc, một gã táo bạo hơn trong đám trai trẻ, nêu ý kiến là nếu muốn khiêu vũ thì tốt nhất nên bắt đầu đi. Cô gái chơi nhạc đệm ngồi bên chiếc pi-a-nô, đặt chân lên bàn đạp dạo một thanh âm quyết định thật to, cô ta chơi một điệu van-xơ mơ mộng, nhấn nhịp vào những nốt hãm, trong khi đó, tay phải cô lượn trên quãng tám xen kẽ, dồn dập, mạnh mẽ. Bằng cách thay đổi âm sắc, cô bắt chéo hai tay, chơi giai điệu đó thêm những nốt trầm.

- Cô ấy đàn hay nhỉ - Bà Hodges nhận xét với Philip - Ấy thế mà cả đời cô ta chưa hề được học một bài nào đâu, chỉ có nghe người ta mà thôi.

Cô Bennett thích khiêu vũ và thơ hơn bất cứ mọi thứ khác trên đời. Cô nhảy giỏi, nhưng hết sức, hết sức chậm rãi, cặp mắt đăm chiêu những dòng suy tư đang bay bổng tận một nơi nào đó xa xăm. Vừa thở dốc cô vừa bàn đến cái sàn nhà, đến cái nóng bức, và về bữa ăn khuya hôm nay. Cô bảo nhà hàng Portman Roones có sàn nhảy tốt nhất Luân Đôn, và cô thường thích các buổi liên hoan khiêu vũ ở đây; các buổi này dành riêng cho những người được chọn lọc và nhảy với mọi hạng đàn ông mà không hiểu gì hết về họ và cô không chịu được sao người ta rất có thể bộc lộ mình với một người mà mình không hề hay biết mảy may. Gần như mọi người đều nhảy rất cừ và họ lấy làm khoái trá. Mặt người nào cũng đầm đìa mồ hôi, và những cổ áo rất cao của các chàng trai trẻ cứ dần dần mềm nhũn.

Philip đứng xem. Lòng chàng tràn ngập một nỗi chán chường còn to lớn hơn nỗi chán chường mà chàng đã cảm thấy từ lâu, bây giờ mới nhớ lại chàng cảm thấy cô đơn kinh khủng. Chàng không bỏ đi, sợ người ta cho mình ra vẻ lên mặt ta đây, và chàng nói, cười với đám con gái, nhưng trong lòng chàng là cả một nỗi niềm bất hạnh. Cô Bennett hỏi chàng có bạn gái chưa.

- Chưa, chàng mỉm cười đáp.

- Ồ, được, tha hồ cho ông chọn ở đây. Một số trong đám các cô, có nhiều người rất xinh đẹp đứng đắn, tôi hy vọng rằng rồi chẳng bao lâu nữa ông sẽ có.

Cô ta nhìn chàng một cách rất tinh nghịch.

- Cố chiều lòng họ - bà Hodges bảo - Đấy chính là điều tôi đã căn dặn anh ấy.

Đã gần mười một giờ, đêm liên hoan kết thúc. Philip không ngủ được. Như các bạn khác, chàng bỏ hai chân ra ngoài chăn nệm. Chàng cố hết sức không nghĩ gì đến những ngày hiện tại chàng đang trải qua. Anh chàng người lính ngáy đều.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.