72.
Ba tháng tiếp sau, ngày nào Philip cũng đến thăm Mildred. Anh đem theo sách vở, và uống trà xong thì làm việc, trong khi đó Mildred nằm đọc tiểu thuyết, trên ghế trường kỷ. Thỉnh thoảng anh ngước mắt nhìn nàng một lúc, một nụ cười hạnh phúc thoáng hiện trên môi. Nàng dường như cũng cảm thấy anh đang nhìn mình.
- Đừng có phí thì giờ ngắm em, ngốc ạ! Tiếp tục công việc của anh đi - nàng bảo.
- Bạo chúa! Anh vui vẻ trả lời.
Khi bà chủ nhà bước vào trải khăn bàn để dọn ăn, anh để sách qua một bên, phấn chấn trao đổi với bà vài ba câu bông đùa. Bà là người khu đông Luân Đôn, bé nhỏ, đã đứng tuổi, tính tình vui vẻ, nhanh nhảu mồm miệng. Mildred và bà đã trở thành đôi bạn thân thiết. Nàng thuật lại cho bà câu chuyện bịa đặt thật khéo léo những hoàn cảnh đã đẩy nàng vào tình thế gay go hiện nay. Câu chuyện làm người đàn bà nhỏ bé tốt bụng áy náy cảm động, từ đấy chẳng khó khăn nào là to lớn đối với bà, nếu như bà làm cho Mildred được thoải mái. Để cho hợp hoàn cảnh, Mildred đề nghị Philip phải mạo nhận là anh trai. Họ cùng ăn với nhau; và Philip vui sướng mê mẩn mỗi khi anh gọi được một món thức ăn nào đáp ứng với khẩu vị khó khăn của Mildred. Anh vô cùng thích thú được ngồi đối diện với nàng và chốc chốc anh lại nắm tay nàng siết chặt, lòng hân hoan mãn nguyện. Ăn xong, nàng ngồi trong chiếc ghế bành cạnh lò sưởi, còn anh ngồi xuống sàn nhà bên cạnh nàng, ngả mình vào đầu gối nàng và hút thuốc. Họ thường không trò chuyện gì và thỉnh thoảng Philip nhận thấy Mildred mơ màng ngủ thiếp đi. Lúc ấy anh không dám cử động làm nàng thức giấc, anh ngồi yên lặng không nhúc nhích, lơ đãng nhìn lửa cháy, đắm mình trong hạnh phúc.
- Chợp mắt một lúc có dễ chịu không em? Anh mỉm cười hỏi, khi nàng tỉnh dậy.
- Em có ngủ đâu - nàng đáp - em chỉ vừa chợp mắt thôi.
Nàng không bao giờ chịu nhận là mình ngủ. Tính nàng vốn lạnh lùng, thân phận nàng không làm cho nàng thật sự băn khoăn. Nàng lo lắng nhiều cho sức khỏe của mình, ai khuyên bảo gì nàng cũng nghe. Sáng nào đẹp trời nàng cũng đi ra ngoài tản bộ một lúc. Khi trời không lạnh quá, nàng ngồi chơi trong công viên St. James, thì giờ còn lại trong ngày, nàng hoàn toàn thoải mái ngồi trên trường kỷ liêm miên đọc hết cuốn truyện này đến cuốn truyện khác, hoặc buôn chuyện phiếm với bà chủ nhà, những chuyện ngồi lê đôi mách thì nàng rất quan tâm và không bao giờ cạn; nàng kể cho Philip chi tiết về lai lịch bà chủ nhà, của những người trọ ở tầng dưới và của hàng xóm láng giềng hoặc bên dãy sát nách đường. Thỉnh thoảng nàng hoảng sợ khóc lóc với Philip về chuyện đau đẻ, khủng khiếp lo rằng có thể nàng sẽ chết; nàng kể lại cho anh cặn kẽ chuyện sinh nở của bà chủ nhà, của bà ở tầng dưới (Mildred không quen biết bà này; em là người kín đáo - nàng nói - em không phải là người thích giao du với bất cứ ai) rồi nàng miêu tả thật chi tiết, pha trộn một cách kỳ quặc những cảnh ghê người một cách khoái trá, nhưng phần lớn thời gian nàng đón chờ đến kỳ thai sinh một cách bình tĩnh.
- Nói cho cùng, em đâu có phải người đầu tiên sinh nở, phải không? Bác sĩ dặn em đừng lo. Anh biết không, nếu như em không được khỏe mạnh thì mới sợ.
Khi đến gần ngày sinh nở, bà Owen chủ nhà hộ sinh nàng sẽ đến, giới thiệu cho một bác sĩ, mỗi tuần Mildred đi khám thai một lần và phải trả phí tổn cho ông ta mười lăm đồng.
- Dĩ nhiên em có thể xoay xở khám nơi khác rẻ hơn nhưng bà Owen nhiệt tình giới thiệu ông ta, nên em nghĩ thà tốn kém một ít mà mẹ tròn con vuông còn hơn.
- Nếu em thấy sung sướng và an tâm thì anh chẳng mảy may quan tâm đến vấn đề chi tiêu.
Nàng chấp nhận mọi việc Philip lo cho nàng, xem đó cứ như là chuyện tự nhiên nhất đời, về phía mình anh lại thích được tiêu pha cho nàng, mỗi lần đưa cho nàng một tờ năm bảng là mỗi lần anh cảm thấy ít nhiều sung sướng và tự hào; anh cho nàng khá nhiều bởi vì nàng không tiết kiệm.
- Em không biết tiền bạc chạy đi đâu hết - nàng nói - dường như nó tuột qua tay em cứ như nước ấy.
- Không sao em ạ - Philip nói - Anh rất sung sướng có thể làm được cho em bất kỳ điều gì.
Nàng may vá không giỏi, vì thế nàng không chuẩn bị các thứ cần thiết cho đứa bé sơ sinh; nàng bảo Philip rằng những thứ ấy mua thì rẻ hơn nhiều. Cách đây không lâu, Philip bán đi một văn tự cầm cố có ghi số tiền anh đã gửi; giờ đây với năm trăm bảng ở ngân hàng chờ được đầu tư vào một việc gì đó có thể dễ dàng thực hiện hơn, anh thấy mình khá giả phi thường. Họ hay bàn về tương lai, Philip muốn Mildred tự nuôi con lấy, nhưng nàng không chịu, nàng cần phải kiếm sống; không phải chăm sóc đứa bé, công việc làm ăn của nàng sẽ dễ dàng hơn. Nàng dự tính sẽ trở lại một trong những cửa hàng của công ty nàng đã làm việc trước đây, còn đứa bé thì nàng có thể gửi cho một người đàn bà nào đứng đắn ở thôn quê trông nom.
- Chi ra bảy xu một tuần, em có thể tìm người trông nom cháu tử tế. Như thế thì hay hơn cho em và cho con em.
Philip xem đó như một việc nhẫn tâm, nhưng khi anh cố phân tích cho nàng hiểu điều phải trái thì nàng lại vờ như cho rằng anh lo ngại tiêu pha.
- Anh không cần lo nghĩ chuyện đó - Nàng nói - Em sẽ không yêu cầu anh trả đâu.
- Em thừa biết là trả bao nhiêu, anh cũng không cần.
Trong thâm tâm Mildred mong đứa bé sẽ chết non ngay lúc đẻ. Tuy nàng không thể hiện gì ngoài những lời xa xôi bóng gió nhưng Philip hiểu rằng nàng thực sự nghĩ đến điều đó. Thoạt đầu Philip cảm thấy bàng hoàng kinh tởm, nhưng sau khi cân nhắc mọi lẽ, anh buộc phải thú nhận rằng đây là giải pháp tốt nhất.
- Nói thế này thế nọ đều rất hay cả đấy - Mildred nhận định giọng rầu rĩ - nhưng đàn bà con gái phải một mình kiếm sống thì thật hết sức khó khăn. Mà khi họ lại có con nữa thì lại càng không dễ dàng một tí nào.
- May thay em đã có anh để cầu cứu - Philip mỉm cười nắm tay nàng.
- Anh thật tốt với em, Philip ạ.
- Ồ, nói vớ vẩn.
- Anh cũng không nói là em đã không hiến dâng anh một cái gì để đền đáp lại những điều anh đã làm.
- Trời ơi, anh không muốn chuyện đền đáp. Nếu anh làm một cái gì cho em là vì anh yêu em. Em không mảy may chịu ơn anh. Anh không muốn ở em bất kỳ điều gì ngoại trừ tình yêu của em.
Anh có phần ghê tởm với cách cảm nghĩ rằng thể xác nàng là một loại hàng hóa có thể giao nộp một cách dửng dưng, coi như đấy phải là vật lễ để tạ ơn cho mọi sự giúp đỡ.
- Nhưng em rất mong muốn được đền đáp mà, anh Philip ạ, anh quá tốt với em.
- Được, cứ đợi đã, chẳng hại gì. Khi nào sức khỏe hồi phục chúng ta sẽ đi hưởng một tuần trăng mật bé nhỏ của chúng ta.
- Ừ, hư đốn, nàng mỉm cười nói.
Mildred tính mình sẽ ở cữ vào đầu tháng ba và sau đó ngay lúc nào đã khỏe mạnh thì đi nghĩ nửa tháng ở bờ biển, như vậy Philip sẽ có điều kiện học hành chuẩn bị cho kỳ thi mà không bị gián đoạn, sau đó đến ngày lễ Phục sinh thì họ thu xếp để cùng đi Pari. Philip nói không biết chán về những việc họ sẽ làm vào thời gian này, lúc ấy Pari thích lắm. Họ sẽ thuê một buồng tại một khách sạn nhỏ Philip đã biết ở khu vực La Tinh, còn họ sẽ đến ăn tại đủ loại quán ăn nhỏ, duyên dáng; họ sẽ đi xem kịch, anh sẽ dẫn nàng đi xem ca múa nhạc. Được gặp bạn bè anh, hẳn nàng sẽ vui thích. Anh nói chuyện với nàng về Cronshow, nàng sẽ gặp ông ta, lại có cả Lawson, hắn đã đến Pari và ở lại khoảng một hai tháng, họ sẽ đi đến Bal Ballier, rồi những chuyến du ngoạn; họ sẽ đi tham quan Versailles, Chartres, Fontainebleau.
- Thế thì tốn tiền lắm! Nàng nói.
- Ồ, vứt béng cái chuyện tiền nong đi! Em thử nghĩ xem anh đang nóng lòng chờ đợi chuyến đi đó biết bao nhiêu. Em không hiểu được điều đó có ý nghĩa thế nào đối với anh sao? Trước đây anh chưa từng yêu ai ngoài em. Và về sau, anh cũng sẽ không yêu ai.
Nàng lắng nghe nhiệt tình của anh, mắt nàng long lanh như cười vui. Anh tưởng chừng đọc được trong đó một tình cảm trìu mến mới lạ và anh biết ơn nàng. Nàng dịu dàng hơn trước nhiều. Không còn nữa cái tính kiêu kỳ đã từng chọc anh. Bây giờ nàng đã quen với anh đến nỗi trước mặt anh, nàng không cần phải phô trương màu mè; nàng không còn lo chải chuốt đấu tóc tỉ mỉ như xưa, mà chỉ buộc một cái nơ, cái kiểu để tóc lòa xòa ngang trán trước đây vốn ưa thích giờ nàng đã từ bỏ. Nàng hợp với những kiểu thật giản dị; mặt nàng gầy khiến cặp mắt có vẻ rất to, phía dưới quần sâu nên màu xanh đôi gò má lại càng làm cho chúng thêm thăm thẳm. Nàng có cái nhìn ham muốn khát khao vô cùng xúc động. Philip thấy ở nàng phảng phất một cái gì đó của Đức mẹ Đồng Trinh. Anh ước mong cặp mắt đó cứ mãi mãi như vậy. Trong đời anh chưa bao giờ anh sung sướng hơn giờ phút này.
Thường lệ đêm nào anh cũng ra về vào lúc mười giờ vì nàng thích đi ngủ sớm, còn anh buộc phải làm thêm hai giờ nữa để bù vào khoảng thời gian mất mát lúc tối. Trước khi ra về, anh thường chải tóc cho nàng. Lúc chia tay, đêm nào anh cũng hôn nàng như một trình tự nghi lễ; trước tiên anh hôn lòng bàn tay (mấy ngón tay sao mà khẳng khiu, móng thì thật đẹp vì nàng dành rất nhiều thì giờ đề chăm chút) rồi sau đó đến cặp mắt nhắm lại của nàng, mắt phải trước, mắt trái sau, và cuối cùng anh mới hôn lên môi. Anh ước mong có dịp được thỏa mãn nỗi khát khao đang thiêu đốt lòng anh; anh sẵn sàng quên mình vì nàng.
Chẳng bao lâu đã đến lúc nàng phải đến nhà hộ sinh. Philip chỉ có thể đến thăm nàng vào buổi chiều. Mildred đã thay đổi câu chuyện đời mình, giờ đây nàng là vợ một người lính phải trở về trung đoàn của mình đang ở Ấn Độ, còn Philip thì được giới thiệu với bà giám đốc bệnh viện là anh rể.
- Bây giờ nói năng điều gì, em phải cẩn thận - nàng nói với anh - vì ở đây có một bà, chồng làm việc ở cơ quan dân sự bên Ấn Độ.
- Ở địa vị em, anh chẳng lo lắng điều ấy - Philip nói - Anh tin chắc chồng bà ấy và chồng em đi Ấn Độ trên cùng một chuyến tàu.
- Tàu nào? Nàng ngây thơ hỏi.
- Tàu Flying Dutchman (tàu ma)
Mildred sinh con gái, mẹ tròn con vuông; khi Philip được phép vào thăm thì đứa bé đang nằm bên cạnh mẹ. Mildred rất yếu, nhưng nàng cũng nhẹ người vì mọi việc đã xong xuôi. Nàng để anh xem đứa bé, và bản thân nàng cũng tò mò nhìn nó.
- Trông con bé buồn cười anh nhỉ? Em không thể tin được đây là con em!
Đứa bé đỏ hỏn, nhăn nheo nom kỳ quặc. Nhìn đứa bé Philip mỉm cười. Anh hoàn toàn không biết nói gì; anh lúng túng vì cô y tá bệnh viện đang đứng cạnh anh, với cung cách cô đang nhìn, anh cảm thấy là cô không tin câu chuyện rắc rối của Mildred, mà cô tin rằng anh mới là cha đứa bé.
- Em sẽ đặt tên cho cháu là gì? Philip hỏi.
- Em chưa quyết định sẽ đặt tên cháu là Madeleine hay Cecilia.
Cô y tá để họ một mình trong mấy phút, và Philip bèn cúi xuống hôn lên môi Mildred.
- Em yêu quý, anh rất sung sướng, mọi việc đã xong xuôi may mắn.
Nàng choàng tay ôm lấy cổ anh.
- Anh Philip yêu quý, anh là người rộng lượng với em.
- Bây giờ anh cảm thấy cuối cùng thì em là của anh. Em yêu quý, anh chờ đợi em từ lâu lắm rồi.
Họ nghe có tiếng bước chân của cô y tá ngoài cửa, Philip vội vàng đứng lên. Cô bước vào, một nụ cười thoáng trên môi.