Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34.

❊ ❊ ❊

34.

Hôm sau, ăn trưa xong hai người đem chăn, nệm ra bể nước và cả sách nữa, nhưng họ không đọc. Cô Wilkinson tự nhiên, thoải mái, mở ô đỏ che nắng. Bây giờ Philip chẳng e lệ chút nào, nhưng thoạt đầu nàng không để anh hôn. Nàng nói:

- Đêm qua tôi sai quá, tôi không thể ngủ được. tôi thấy mình xử sự thật sai lầm.

- Chuyện đến vô lí! Tôi chắc chắn cô ngủ say như chết - Anh kêu lên.

- Anh thử nghĩ xem, nếu bác anh biết ông sẽ nói gì?

- Chẳng có lí gì mà bác tôi biết được. Anh ngả người về phía nàng và tim anh đập rộn ràng.

- Vì sao anh muốn hôn tôi?

Anh biết lẽ ra anh phải trả lời: “ Vì anh yêu em”. Nhưng anh không nói được thành lời. Thay vào đó là một câu hỏi:

- Cô thử nghĩ xem vì sao?

Nàng nhìn anh long lanh trong ánh mắt rồi đưa mấy đầu ngón tay lên chạm mặt anh.

- Mặt anh nhẵn quá. - Nàng thì thầm.

- Tôi phải cạo dữ lắm đấy. - Anh nói.

Thật lạ lùng, nói ra những lời lãng mạn sao mà khó. Anh thấy im lặng giúp anh nhiều hơn là lời nói. Anh có thể nhận ra những điều không biểu hiện nổi bằng lời. Cô Wilkinson thở dài.

- Anh có yêu em chút nào không?

- Có, yêu vô cùng.

Khi anh định hôn nàng lần nữa, nàng không cưỡng lại. Anh làm ra vẻ rất đắm đuối si mê và anh đã thành công trong việc sắm cái vai mà anh cho rằng rất đạt.

- Em bắt đầu hơi sợ anh! - Cô Wilkinson nói.

- Ăn tối xong thế nào em cũng ra ngoài nhé! Anh vật nài.

- Không, trừ phi anh hứa sẽ cư xử đúng đắn.

- Anh xin hứa bất cứ điều gì!

Thế là anh bắt đầu bén lửa. Ngọn lửa mà tự anh đã góp phần nhen nhóm, và đến giờ uống trà anh vui đùa ầm ĩ. Cô Wilkinson lo lắng nhìn anh rồi nói:

- Anh không nên có cặp mắt long lên như thế. Bác gái anh sẽ nghĩ như thế nào?

- Anh không cần biết đến điều bác nghĩ.

Cô Wilkinson thỏa mãn khẽ cười. Ăn tối vừa xong anh đã bảo nàng.

- Cô có thể cùng đi với tôi trong lúc tôi hút thuốc không?

- Sao cháu không để cho cô Wilkinson nghỉ ngơi. - Bà Carey nói. - Cháu phải nhớ là cô ấy không trẻ trung như cháu đâu.

- Ồ, cháu cũng muốn ra ngoài mà, bác Louisa ạ. - Nàng nói, giọng có vẻ hơi gay gắt.

- Sau khi ăn trưa nên tản bộ một dặm, sau khi ăn tối nên nghỉ một lát. - Cha sở nói.

- Bác gái anh hết sức tử tế, nhưng thỉnh thoảng bà cứ như chọc tức em! - Cô Wilkinson nói khi họ khép cửa đi ra.

Philip vứt điếu thuốc anh vừa châm và dang tay ra ôm lấy nàng. Nàng cố đẩy anh ra.

- Anh đã hứa là sẽ đứng đắn đấy, Philip ạ.

- Em cũng chẳng tin là anh sẽ giữ một lời hứa như thế.

- Đừng đứng gần nhà quá, Philip ạ, nhỡ có ai bất thinh lình thì sao? - Nàng nói

Anh dẫn nàng ra vườn rau, ở đây sẽ không ai đến. Lần này thì cô Wilkinson không còn nghĩ đến sâu bọ. Anh hôn nàng say sưa. Còn một điều làm anh bối rối là buổi sáng thì anh không thích nàng tí nào, vào buổi chiều chỉ thích vừa phải, nhưng đêm đến, nàng vừa chạm tay vào người anh là anh đã bối rối xúc động. Anh nói những điều mà chính anh không bao giờ nghĩ là nói ra; rõ ràng giữa ban ngày ban mặt, anh không thể nói dối, và anh lắng nghe chính mình, vừa kinh ngạc vừa lấy làm thỏa mãn.

- Anh tỏ tình hay quá. - Nàng nhận xét.

Bản thân anh cũng nghĩ như thế.

- Ồ, nếu anh có thể nói hết được những gì đang nung nấu tim anh! - Anh thì thầm đắm đuối.

Thật là tuyệt. Đây là một trò chơi xúc động nhất từ trước đến nay anh được tham gia, và điều kỳ diệu là anh thấy lòng mình rung cảm với hầu hết những điều mình nói. Chỉ có điều là anh cường điệu lên chút ít mà thôi. Anh vô cùng phấn khởi và thú vị thấy những điều đó tác động đến nàng. Dĩ nhiên là cuối cùng nàng phải cố gắng mới gợi ý đi vào nhà.

- Ồ, chưa vào đâu. - Anh kêu lên.

- Em phải vào thôi. - Nàng thì thầm, - Em sợ.

Anh linh cảm biết mình cần phải làm gì lúc này.

- Anh chưa vào được. Anh sẽ ở lại đây suy nghĩ. Mặt anh đang nóng bừng lên đây này? Anh cần không khí ban đêm. Thôi chúc em ngủ ngon.

Anh nghiêm chỉnh chìa tay ra và nàng lặng lẽ nắm lấy. Anh cảm thấy nàng cố nén một tiếng nấc. Chao ôi, sao mà đẹp đẽ. Sau đó anh ở lại một lúc vừa phải, một khoảnh khắc vừa đủ để anh cảm thấy buồn chán một mình trong vườn tối. Anh bước vào nhà và thấy cô Wilkinson đã đi ngủ.

Sau đó, mọi sự giữa hai người trở nên khác hẳn.

Hôm sau và hôm sau nữa, Philip tỏ ra mình là con người yêu tha thiết. Anh cảm thấy lòng lâng lâng thích thú khi nhận ra cô Wilkinson cũng yêu anh, nàng nói với anh điều đó bằng cả tiếng Anh và tiếng Pháp. Nàng ca tụng anh, trước đây không có ai bảo anh có cái nhìn quyến rũ, có cái miệng khiêu gợi. Anh chưa bao giờ băn khoăn về hình thức bên ngoài của mình, những giờ đây những khi có dịp, anh thường hài lòng ngắm nghía mình trong gương. Khi hôn nàng, kỳ lạ thay, anh thấy dường như người nàng run lên trong cơn đam mê đắm đuối, điều đó tuyệt vời. Anh hôn nàng rất nhiều vì anh cảm thấy làm như vậy còn dễ hơn nói những điều mà theo bản năng, anh biết rằng nàng đang mong đợi. Hơn nữa nói là anh tôn sùng nàng thì anh quả là thằng ngốc. Anh muốn gặp người nào đó để mà khoe khoang đôi chút, anh sẽ sẵn sàng thảo luận tỉ mỉ về cách cư xử của mình. Thỉnh thoảng nàng nói những điều khó hiểu làm cho anh bối rối. Anh mong sao lúc này có Hayward ở đây để hỏi xem anh ấy nghĩ thế nào về điều nàng muốn nói và anh phải làm gì tiếp cho hay hơn. Anh không thể quyết định mình phải thúc đẩy sự việc hay cứ phó mặc nó cho thời gian. Chỉ còn hơn ba tuần nữa.

- Em không chịu nổi khi nghĩ đến điều đó! - Nàng nói. - Điều đó sẽ làm rạn vỡ tim em, và có thể nói chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp nhau!

- Nếu em lo lắng cho anh một chút thì em đừng tàn nhẫn với anh như thế. - Anh thì thầm.

- Ồ, vì sao anh không bằng lòng cứ để cho sự việc tiếp diễn bình thường? Bọn đàn ông các anh bao giờ cũng như nhau. Họ chẳng bao giờ thỏa mãn.

Và khi anh xiết chặt thân nàng, nàng bảo:

- Nhưng anh không thấy rằng việc đó không làm được ư? Ở đây thì làm thế nào?

Anh đưa ra đủ mưu mẹo, nhưng nàng gạt bỏ hết.

- Em chẳng dám hiểu thế đâu, ôi, nếu bác gái anh biết được thì thật khủng khiếp.

Vài hôm sau anh tìm được một ý rất hay.

- Này, em này, tối chủ nhật em cứ bảo là em nhức đầu và đề nghị được ở nhà, trông nhà cho bác gái Louisa đi lễ.

Thường thường thì cứ tối chủ nhật và Carey ở nhà để cho Mary-Ann được đi lễ, nhưng bà cũng mong có dịp dự buổi cầu kinh ban chiều.

Philip thấy không cần phổ biến cho người thân biết đến sự thay đổi quan điểm của mình về giáo lý cơ đốc xảy ra ở Đức; không thể trông mong gì hai bác sẽ hiểu được anh, vậy thì tốt nhất là anh cứ đi lễ cho đỡ phiền hà, nhưng anh chỉ đi lễ buổi sáng. Anh xem chuyện này đã là một sự nhân nhượng lịch sự trước những định kiến xã hội và riêng anh từ chối không đi lần thứ hai là một sự khẳng định thỏa đáng về tự do tư tưởng.

Khi anh gợi ý, cô Wilkinson không nói gì một lúc, rồi lắc đầu:

- Không, không, em không muốn thế!

Nhưng đến ngày chủ nhật, vào giờ uống trà, nàng làm cho Philip kinh ngạc.

- Tối nay cháu không đi lễ, cháu đau đầu quá! - Nàng đột nhiên nói.

Bà Carey rất lo lắng, bà ép nàng uống mấy giọt thuốc nước mà bà vốn quen dùng. Cô Wilkinson cảm ơn bà và ngay sau khi uống trà nàng bảo là phải về phòng nằm.

- Cháu có chắc không cần gì nữa không? - Bà Carey áy náy hỏi.

- Xin cám ơn bác không ạ!

- Nếu không cần gì, tôi sẽ đi vậy. Thường tôi không có mấy khi có dịp được đi lễ buổi tối.

- Vâng bác cứ đi ạ! - Cháu ở nhà - Philip nói, - Nếu cô Wilkinson cần gì, lúc nào cô ấy cũng gọi được cháu.

- Tốt nhất là cháu để ngỏ cửa phòng khách Philip ạ, khi nào cô Wilkinson bấm chuông là cháu nghe ngay.

- Vâng, tất nhiên! - Philip đáp.

Thế là sau sáu giờ, chỉ còn Philip ở nhà một mình với cô Wilkinson. Anh thấy run người lên vì lo sợ, anh vô cùng ân hận đã đưa ra kế hoạch này; nhưng bây giờ thì đã quá muộn. Anh phải nắm lấy cơ hội mà mình tạo ra. Cô Wilkinson sẽ nghĩ gì về anh nếu anh không hành động. Anh tự hỏi không biết cô Wilkinson có đau đầu thật không? Có thể nàng đã quên gợi ý của anh, tim anh đập mạnh. Anh rón rén bước lên cầu thang, cố hết sức nhẹ nhàng, anh giật mình dừng lại khi cầu thang kêu cót két. Anh dừng lại ngoài buồng cô Wilkinson nghe ngóng. Anh để tay lên nắm cửa. Anh chờ đợi. Dường như anh đã chờ ít ra phải đến năm phút, cố trấn tĩnh, tay run run, anh sẵn sàng bỏ chạy nhưng lại sợ sẽ phải bứt rứt tiếc nuối. Cũng giống như khi anh trèo lên tấm ván nhảy cao nhất ở bể bơi thì anh không thấy gì ở dưới, nhưng khi anh đã đứng ở trên nhìn xuống nước thì lòng anh thắt lại; và điều duy nhất buộc anh phải lao đầu xuống nước là sự hổ thẹn phải ngoan ngoãn bước xuống các nấc cầu thang mà mình đã trèo lên. Philip lấy hết can đảm, nhẹ nhàng quay nắm đấm cửa và bước vào. Anh tự cảm thấy người anh run như đang lên cơn sốt.

Nàng đang đứng bên bàn trang điểm, quay lưng ra phía cửa, và khi nghe thấy cửa mở, nàng quay phắt lại.

- Ồ, anh đấy à? Anh cần gì?

Nàng đã cởi váy và áo cánh, chỉ mặc một tấm váy lót ngắn không chạm mũi chân, phần trên may bằng một thứ vải đen óng ánh, nẹp một đường ren đỏ, và một chiếc áo ngoài ngắn tay vải trúc bâu trắng. Trông nàng thật kỳ cục. Philip nhìn nàng chòng chọc, cụt hứng. Chưa bao giờ anh thấy nàng vô duyên đến thế. Nhưng bây giờ thì đã quá muộn. Anh đóng cửa và vặn khóa lại.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.