Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

57.

Philip đến ga Victoria sớm hơn giờ hẹn gần nửa giờ, và ngồi trong phòng đợi khách loại hai. Anh chờ mãi mà nàng không đến. Anh bắt đầu lo lắng, anh vào nhà ga theo dõi các đoàn tàu từ ngoại ô vào; giờ hẹn đã quá mà vẫn chưa thấy bóng dáng nàng. Philip sốt ruột. Anh vào các phòng đợi khách nhìn mọi nàng trong các phòng. Bỗng tim anh giật thót.

- À cô đây! Tôi tưởng cô không đến.

- Tôi cũng đang thích như vậy, anh bắt tôi phải chờ cả buổi, tôi đã định về.

- Nhưng cô bảo cô sẽ đến phòng đợi của khách hạng nhì mà.

- Tôi không bảo thế. Chẳng lẽ tôi cứ phải ngồi trong phòng đi của khách hàng nhì khi tôi có thể ngồi trong phòng đợi khách hạng nhất, đúng không?

Philip tin chắc anh không lẩm, nhưng anh không nói gì, và họ lên xe taxi.

- Chúng ta đi ăn ở đâu đây? - nàng hỏi.

- Quán ăn Adelphi. Cô có ưng không?

- Ăn đâu cũng được.

Nàng nói năng khiếm nhã. Nàng khó chịu vì đã phải chờ đợi, và đáp lại sự cố gắng bắt chuyện của Philip, nàng trả lời nhất gừng từng tiếng. Nàng mặc áo choàng đan móc kim. Họ đến quán ăn và ngồi vào bàn. Nàng hài lòng nhìn quanh. Những cái chụp đỏ của những cây nến trên bàn, màu vàng của đồ trang trí, những tấm gương soi làm cho căn phòng thêm lộng lẫy.

- Tôi chưa từng đến đây bao giờ. - Nàng mỉm cười với Philip. Nàng đã cởi áo choàng; anh thấy nàng mặc áo dài xanh xám, cổ cắt vuông; tóc chải chưa bao giờ công phu như vậy. Anh gọi sâm banh, và khi sâm banh được mang lại, mắt nàng sáng lên.

- Anh liều lĩnh thật đấy!

- Vì tôi đã gọi sâm banh sao? - anh hỏi tự nhiên như thể xưa nay anh vốn không uống thứ nào khác.

- Tôi lấy làm ngạc nhiên khi anh mời tôi đi xem kịch với anh.

Câu chuyện diễn ra không thoải mái lắm, bởi vì nàng có vẻ không có gì nhiều để mà nói; và Philip lo lắng thấy rõ là mình không làm cho cô ta vui. Cô nghe nhận xét của anh, bằng thái độ lơ đãng, mắt còn mải nhìn các thực khách khác, thậm chí cũng chẳng cần tỏ vẻ chú ý đến anh. Anh nói đùa một vài câu ngắn ngủi, nhưng cô hiểu ra một cách nghiêm chỉnh. Biểu hiện duy nhất hoạt bát mà anh đạt được là lúc anh đề cập đến các cô gái khác ở cửa hàng; cô không chịu được bà quản lý nên cuối cùng cô kể hết với anh mọi chuyện tôi ác của bà.

- Tôi không sao chịu nổi mụ cũng như mọi thái độ lên mặt của mụ. Lắm lúc tôi đã định nói với mụ về cái việc mụ không ngờ là tôi biết được.

- Việc gì thế? - Philip hỏi.

- Đấy, tôi tình cờ biết được, thỉnh thoảng mụ đi nghỉ cuối tuần với một gã đàn ông ở East-bourne. Một cô gái làm việc ở đây có người chị đã có gia thất, đi đến đó với chồng, đã bắt gặp mụ. Mụ cũng cùng ở một nhà trọ đó, mụ đeo nhẫn cưới, và tôi thì chắc là mụ chưa có chồng.

Philip rót đầy cóc cho nàng, hy vọng rằng rượu sâm banh sẽ làm cho nàng niềm nở hơn; anh ao ước cuộc đi chơi ngắn ngủi này sẽ thành công. Anh để ý thấy nàng cầm dao như cầm quản bút, và khi nàng uống ngón tay út để thò ra. Trong lúc chuyện trò anh đưa ra nhiều vấn đề, nhưng chẳng moi ra được gì lắm ở nàng; và anh tức giận nhớ lại là anh thấy nàng cười nói liến láu liên miên với đã người Đức. Họ ăn xong và đi xem kịch. Philip là người thanh niên rất có học thức, anh coi thường loại tiểu nhạc kịch. Anh cho là những đoạn hài tầm thường, còn âm nhạc thì giai điệu giản đơn, anh thấy hình như ở Pháp thể loại này hay hơn nhiều, nhưng Mildred lại hết sức thích thú, nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo. Thỉnh thoảng khi có điều gì làm cho nàng thích thú, nàng đưa mắt về phía Philip, trao đổi một cái nhìn khoái trá; rồi nàng vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh.

- Đây là lần thứ bảy tôi được xem - nàng nói, sau màn thứ nhất - và tôi không phản đối nếu như tôi được đi xem bảy lần nữa.

Nàng chú ý nhiều đến những phụ nữ ngồi chung quanh họ, trước sân khấu. Nàng chỉ cho Philip những ai dồi phấn, những ai đội tóc giả.

- Trông dân khu Tây Luân Đơn thật khiếp - nàng nói. - Tôi không hiểu làm sao họ lại như thế được. - Nàng đưa tay lên mái tóc mình. - Của tôi là hoàn toàn của riêng tôi, một sợi tóc cũng là của tôi.

Nàng không phục bất kỳ ai, và khi nói về một người nào thì toàn là những điều không tốt đẹp, làm cho Philip khó chịu. Anh tin rằng hôm sau nàng sẽ kẻ lại cho các cô bạn ở cửa hàng rằng anh đưa đi chơi và quấy rầy nàng đến chết. Anh không ưa nàng, vậy mà không hiểu sao anh lại muốn ở gần nàng. Trên đường về anh hỏi:

- Tôi hy vọng rằng cô thích?

- Cũng thích.

- Cô có vui lòng đi chơi với tôi một tối nào nữa không?

- Đi cũng được.

Anh không bao giờ chịu nổi những câu nói như vậy. Thái độ hờ hững của nàng làm cho anh phẫn nộ.

- Nghe như thế đi hay không đi, cô cũng chẳng bận tâm gì lắm.

- Ồ, nếu anh không đưa tôi đi chơi thì đã có người khác sẽ đưa đi. Tôi có bao giờ thiếu đàn ông đưa tôi đi xem kịch đâu.

Philip im lặng. Họ đã đến nhà ga, và anh lại phòng bán vé.

- Tôi đã có vé tháng rồi - nàng nói.

- Bây giờ đã hơi muộn, tôi nghĩ là nên đưa cô về nhà, nếu cô không phản đối.

- Ồ, thế cũng được, nếu điều đó làm anh vui lòng.

Anh lấy vé hạng nhất một lượt cho nàng và lấy vé khứ hồi cho mình.

- Tôi được, anh không bủn xỉn. Tôi muốn nói điều ấy với anh. - Nàng nói khi anh mở của toa xe.

Khi mọi người khác bước lên xe và không còn chuyện trò gì được, anh không biết mình vui hay buồn. Đến Herne Hill, họ xuống tàu và anh đưa nàng đến góc phố nàng ở.

- Tạm biệt anh ở đây! - nàng đưa tay ra nói - Tối hơn là anh đừng đến tận cửa. Tôi biết thiên hạ là thế nào, và tôi không muốn người nào dị nghị.

Nàng chào anh và bước đi rất nhanh. Anh còn thấy cái khăn quàng trắng trong đêm tối. Anh nghĩ nàng có thể quay trở lại, nhưng không. Philip trông thấy căn nhà nàng đi vào, và một lúc thì anh cũng đi tới để nhìn vào. Đó là một gian nhà nhỏ, gạch vàng, ngăn nắp bình thường giống hệt mọi nhà bé nhỏ khác trong đường phố. Anh đứng ở ngoài thêm mấy phút, chẳng mấy chốc cánh cửa sổ trên gác thượng tối sẫm, Philip đi chậm chậm trở lại nhà ga. Thế là phí một đêm chẳng ra sao. Anh cảm thấy tức giận, thao thức và khổ sở.

Nằm trên giường, anh còn như thấy nàng ngồi trong các toa tàu lửa, đầu trùm khăn choàng trắng. Anh không biết làm thế nào sống nổi quãng thời gian cách xa cho đến khi lại được thấy nàng. Anh mơ nàng nghĩ đến gương mặt gầy gò, đường nét thanh tú và nước da hơi tái tái xanh của nàng. Ở gần nàng anh không hạnh phúc, nhưng xa nàng anh sẽ khổ sở. Anh muốn được ngồi bên nàng, ngắm nghía nàng, được đựng chạm vào người nàng, anh muốn… Ý nghĩ này chợt đến với anh rồi bỗng chợt tắt, anh bỗng trở nên tỉnh táo… anh muốn được hôn cái miệng nhỏ nhắn nhợt nhạt kia với đôi môi mỏng. Cuối cùng anh nhìn ra sự thật. Anh đã yêu nàng - Thật không sao tin nổi!

Anh thường nghĩ đến lúc đã đem lòng yêu một người nào đó, một hình ảnh cứ nhiều lần hiện lên trong đầu. Anh thấy mình đi vào một phòng khiêu vũ; mắt chăm chú nhìn vào một nhóm nhỏ đàn ông, đàn bà đang chuyện trò; và một phụ nữ trong bọn quay lại, mắt nàng bỗng gặp mắt anh, và anh hiểu rằng cả hai đều nghẹt thở. Anh đứng hoàn toàn nín lặng. Nàng người cao, nước da ngăm ngăm đen, xinh đẹp, đôi mắt thăm thẳm như màn đêm; nàng mặc quần áo trắng, trên mái tóc huyền lấp lánh những hạt kim cương, hai người nhìn nhau, quên bẵng mọi người xung quanh. Anh đi thẳng đến nàng và nàng cũng nhẹ nhàng bước lại anh. Cả hai đều cảm thấy những thủ tục lúc này thật là lạc lõng. Anh nói với nàng:

- Anh đi tìm em suốt một đời.

- Và cuối cùng anh đã đến, - nàng thì thầm.

- Em có vui lòng nhảy với anh không? Thế là nàng ngả mình vào đôi cánh tay rộng mở của anh. Và họ khiêu vũ. (Philip luôn luôn cho rằng mình không hề khập khiễng). Nàng nhảy tuyệt diệu.

- Em chưa nhảy với ai có bước nhảy như anh - nàng nói. Nàng xé nát chương trình của mình và họ cùng nhảy với nhau suốt đêm hôm đó.

- Anh rất sung sướng đã đợi chờ em. - anh nói với nàng - Anh đã biết rồi cuối cùng thế nào anh cũng sẽ gặp em.

Mọi người trong phòng nhảy đều chằm chằm nhìn hai người. Họ không cần biết và không muốn phải che giấu tình cảm đắm say của họ. Rồi hai người đi vào công viên. Anh khoác tấm áo choàng mỏng mảnh lên vai nàng và đưa nàng lên xe ngựa đang chờ sẵn. Họ đi chuyến tàu nửa đêm về Paris, vùn vụt lao đi trong trời đêm tĩnh lặng đầy sao, lạc vào một thế giới chưa một ai từng biết.

Anh hồi tưởng lại giấc mơ xưa và dường như chuyện anh yêu Mildred Rogers là không thể nào xảy ra. Cái tên nghe sao mà kỳ cục. Anh không cho nàng là đẹp; anh không ưa thân hình gầy yếu của nàng, chỉ tối hôm ấy, anh mới để ý bộ xương ngựa của nàng trồi lên trong tấm áo dạ hội của nàng; anh nhìn kỹ từng đường nét, anh không thích cái miệng và nước da bệnh hoạn của nàng làm cho anh thấy mơ hồ kinh tởm. Nàng thô tục. Những lời nói nhạt nhẽo và nghèo nàn, luôn luôn được lặp đi lặp lại chứng tỏ đầu nàng rỗng tếch; anh nhớ lại tiếng cười thô bỉ với những câu hài trong vở tiểu nhạc kịch hôm nọ. Anh nhớ lại ngón tay út nàng cẩn thận khòng khòng khi đưa cốc lên môi; điệu bộ cũng như lời lẽ chuyện trò của nàng có cái vẻ quý phái bỉ ổi. Anh nhớ lại sự xất xược khiến anh lắm lúc đã muốn tát tai nàng và bỗng nhiên không hiểu vì sao, có lẽ do ý nghĩ muốn đánh nàng hay nhớ lại hai vành tai xinh đẹp bé bỏng của nàng mà anh cảm thấy toàn thân xúc động. Anh khao khát nàng. Anh hình dung được siết chặt trong vòng tay tấm thân mảnh khảnh yếu đuối, và hôn lên đôi môi nhợt nhạt của nàng. Anh muốn đưa mấy ngón tay vuốt ve cặp má xanh xao của nàng. Anh thèm muốn nàng. Anh đã từng nghĩ đến tình yêu như một trạng thái ngây ngất chiếm đoạt tâm hồn, làm cho cảnh vật mang dáng dấp xuân, anh chờ đón hạnh phúc mê ly, nhưng đây không phải là hạnh phúc mà là sự khát khao đến đớn đau, một nỗi đau cay đắng mà trước đây anh chưa từng biết đến. Anh cố gắng nghĩ trạng thái đó đến với anh vào lúc nào, nhưng đành chịu. Anh chỉ nhớ lại rằng sau vài ba lần đầu tiên, từ đó không lần nào anh bước vào cửa hàng mà anh không thấy lòng nhói đau; và mỗi khi nàng nói chuyện với anh thì anh cảm thấy như mình đang nghẹt thở. Khi nàng bỏ anh, anh khổ sở nhưng khi nàng trở lại với anh, anh thấy thất vọng.

Anh nằm sóng soài trên giường hệt như một con chó. Anh tự hỏi rồi đây làm thế nào tâm hôn anh chịu đựng nổi đau không dứt này.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.