Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19.

❊ ❊ ❊

19.

Lúc đầu Philip hết sức biết ơn tình bạn của Rose nên không có một đòi hỏi nào. Chàng tiếp nhận mọi việc như chúng xảy ra và tận hưởng cuộc đời. Nhưng ít lâu sau lòng tử tế của Rose với tất cả mọi người làm chàng bắt đầu bực bội. Chàng muốn một sự gắn bó chỉ dành riêng cho mình, điều gì trước đây chàng tiếp nhận như một ân huệ thì nay chàng đòi phải là một quyền lợi. Chàng ghen ghét theo dõi quan hệ bạn bè của Rose với những người khác; và dù biết điều đó là vô lý, chàng cũng không ngăn được thỉnh thoảng nói với anh ta những điều chua chát. Nếu Rose chơi trò hề một giờ ở phòng học khác, thì khi anh ta trở về phòng Philip tiếp đón với vẻ mặt cau có; phiền muộn. Chàng sẽ hờn dỗi cả ngày và càng đau khổ hơn vì Rose không để ý trạng thật cáu kỉnh, càu nhàu của chàng, hay cố ý không biết đến. Philip lúc nào cũng biết mình thật là ngớ ngẩn nhưng không phải là hiếm khi chàng sinh sự cãi vã, và họ có giận lâu thì Philip không chịu được, thậm chí khi tin chắc mình đúng chàng cũng nhún nhường xin lỗi. Sau đó trong một tuần đôi bạn lại thân thiết như xưa. Nhưng thời lỳ tốt đẹp nhất đã hết và Philip hiểu răng Rose hay đi chơi với chàng chỉ là do thói quen cũ vì sợ chàng giận dỗi; họ không nói năng với nhau như lúc đầu và Rose thường buồn chán. Philip cảm thấy tật đi khập khiễng của chàng bắt đầu làm hắn ta phát cáu.

Vào cuối học kỳ, có vài học sinh mắc bệnh tinh hồng nhiệt; thế là nổi lên dư luận xì xào bàn tán tất cả học sinh sẽ bị đuổi về nhà để tránh bệnh dịch; nhưng số người bệnh được cách ly và không còn ai bị lây, nên người ta cho rằng nạn dịch đã được ngăn chặn. Trong số bị bệnh có Philip, chàng phải nằm viện suốt kỳ nghỉ lễ Phục sinh và bắt đầu kỳ học hè thì được đưa về nhà ở tòa cha sở để hưởng lấy không khí mát mẻ. Mặc dù y tế đảm bảo rằng chàng không còn lây nhiễm nữa, cha sở vẫn nghi ngại mà đón nhận chàng; ông cho rằng gợi ý cho cháu ông phải dưỡng bệnh gần bờ biển như ông bác sĩ là rất khinh suất, và nếu ông có đồng ý để chàng về nhà chẳng qua vì chàng không thể đến được nơi nào khác mà thôi.

Đến giữa học kỳ thì Philip trở lại trường, chàng đã quên những chuyện cãi cọ với Rose chỉ nhớ hắn ta là người bạn cao thượng nhất của mình. Chàng biết thời gian qua mình xử sự thật ngờ nghệch. Chàng quyết tâm sẽ tỏ ra biết điều hơn. Trong khi chàng ốm, Rose gửi cho chàng hai bức thư ngắn, thư nào cũng kết thúc bằng những chữ: “Nhanh lên trở lại trường” - Philip cho là Rose nóng lòng mong chàng trở lại cũng như chính chàng mong gặp lại hắn ta.

Chàng thấy do một học sinh lớp đệ lục lại chết vì bệnh tinh hồng nhiệt mà có vài thay đổi trong các phòng học. Rose không còn ở cùng phòng với chàng nữa. Chàng thất vọng cay đắng. Nhưng vừa đến trường là chàng nhảy xổ vào người Rose, Rose ngồi ở bạn đọc, đang làm việc với cậu tên là Hunter, và khi Philip bước vào, hắn quay lại gắt gỏng.

- Quỷ sứ nào thế? - Hắn quát lên, và hắn thấy Philip - Ô, cậu đấy hả.

Philip đứng lúng túng.

- Tớ nghĩ là tớ phải vào xem sức khỏe các cậu ra sao? - Đúng là bọn tớ đang làm việc.

Hunter xen ngang.

- Cậu trở lại lúc nào?

- Cách đây năm phút.

Họ ngồi nhìn chàng như thể chàng là kẻ đang quấy rầy họ. Rõ ràng họ mong chàng đi về cho nhanh. Philip đỏ mặt.

- Tớ về đây, khi nào xong việc, cậu ghé qua chỗ mình nhé - Chàng bảo Rose.

- Được rồi.

Philip bước ra, đóng cửa lại rồi khấp khểnh về phòng mình. Chàng cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Còn lâu Rose mới có vẻ vui mừng được gặp chàng, ngược lại hắn trông gần như khó chịu. Có lẽ họ không hơn gì là những người quen. Tuy chàng đợi trong phòng, không đi khỏi một phút nào để chờ bạn, nhưng Rose không đến, và sáng hôm sau, khi đi cầu kinh chàng gặp Rose và Hunter khoác tay nhau nhún nhẩy đi phía trước. Điều gì chàng chưa thấy thì chàng được người khác thuật lại. Chàng quên rằng trong quãng đời học sinh, thì ba tháng là một thời gian dài, và dù chàng phải trải qua thời gian đó trong cảnh cô đơn thì Rose vẫn sống giữa cuộc đời. Hunter bước tới ngồi vào chỗ khuyết. Philip thấy Rose nhất định tránh chàng. Nhưng chàng đâu phải là thằng con trai cam chịu hoàn cảnh mà không nói một lời. Đợi đến lúc chắc chắn chỉ còn một mình với Rose trong phòng, Philip mới đi vào.

- Mình vào được chứ? Chàng hỏi.

Rose nhìn chàng lúng túng và từ lúng túng, hắn tức giận Philip.

- Được, nếu cậu muốn.

- Cậu tử tế quá đấy. Philip mỉa mai.

- Cậu muốn gì?

- Này, tại sao từ khi mình trở lại trường, cậu thối thế.

- Ồ, đừng có ngốc - Rose đáp.

- Tớ không hiểu cậu thấy gì ở Hunter.

- Đó là việc của tôi.

Philip nhìn xuống. Chàng không thể nói điều đang nung nấu trong lòng, sợ mình lại sỉ nhục chính mình; - Rose đứng dậy.

- Tôi phải đi tập thể dục đã. - Hắn nói. - Khi hắn ra đến cửa, Philip buộc phải nói:

- Này Rose, đừng có chó má nhé.

- Chà, quỷ tha ma bắt mày đi.

Rose đóng sầm cửa bỏ đi, mặc Philip ở lại một mình. Philip tức giận run lên. Chàng trở về phòng học nghĩ đi nghĩ lại chuyện này. Giờ đây chàng ghét Rose, chàng muốn làm nhục hắn, chàng nghĩ đến những lời cay đọc lẽ ra chàng có thể nói với hắn. Chàng nghiền ngẫm về việc chấm dứt tình bạn này và tưởng tượng đến mọi người khác đang xì xào bàn tán. Vốn nhạy cảm, chàng đã tưởng tượng thấy những nụ cười chế nhạo, thái độ ngạc nhiên của các bạn khác, một khi họ không còn chút bận tâm đối với chàng. Chàng hình dung họ đang nói những gì:

- Rốt cuộc, chuyện đó không thể tồn tại lâu. Mình tự hỏi làm sao hắn chịu nổi cái thằng ấy. Đồ vô dụng!

Để tỏ ra dửng dung, chàng hăng hái kết bạn với một học sinh tên là Sharp, một gã không những chàng không ưa mà còn khinh miệt. Cậu này là một chàng trai Luân Đôn, vẻ vụng về, cục mịch, mép mới mọc lông tơ, mày rậm giao nhau trên sống mũi. Bàn tay hắn mềm mại, cử chỉ hắn quá khéo léo so vớ lứa tuổi. Hắn nói năng pha chút ít giọng khu dân đông Luân Đôn. Hắn ở trong số học sinh quá chậm chạp không tham gia được các trò chơi, hắn xin lỗi hết sức chân thực để tránh những chuyện cưỡng bách như vậy. Bạn bè và thấy giáo cảm thấy một mối ác cảm mơ hồ với hắn. Và chính là do kiêu ngạo mà giờ đây Philip tìm tới đánh bạn với hắn. Còn hai học kỳ nữa thì Sharp sẽ sang Đức một năm. Hắn ghét học đường, hắn xem như một sự hèn hạ cứ phải chịu đựng cho đến khi đủ kinh nghiệm để bước vào cuộc đời. Đối với hắn, Luân Đôn là tất cả những gì hắn ưa thích, và hắn có nhiều chuyện về hoạt động của hắn ở trong những ngày nghỉ. Từ câu chuyện hắn kể - Hắn nói giọng trầm trầm dịu dàng - nổi lên tiếng đồn mơ hồ về đường phố Luân Đôn ban đêm. Philip lắng nghe, bị quyến rũ ngay nhưng cũng lấy làm khó chịu. Với trí tưởng tượng mạnh mẽ, chàng như trông thấy đám đông dâng lên quanh của chỗ ngồi hạng nhì trong các nhà hát, và vẻ hào nhoáng của những tiệm ăn rẻ tiền, nhưng bar, ở đây những gã đàn ông nửa tỉnh nửa say ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, chuyện trò với các cô hầu bàn, và dưới ánh đèn đường, một khách qua đường mờ ám trong lũ người đang đi tìm khoái lạc. Sharp cho chàng mượn những tiểu thuyết rẻ tiền mua ở Helywell Street.

Philip đem về đọc trong phòng ngủ với một nỗi sợ hãi kỳ lạ.

Một lần Rose cố tình tìm cách hòa giải. Hắn bản chất là kẻ tốt bụng, không muốn có kẻ thù.

- Này Carey, tại sao cậu ngớ ngẩn như con lừa thế. Cậu làm chạm tự ái của mình đến mức như vậy có ích gì.

- Tớ không hiểu cậu muốn nói gì. Philip đáp,

- Quái, tớ không hiểu vì sao chúng mình lại không trò chuyện.

- Cậu làm phiền mình.- Philip nói. - Cậu thích gì xin cứ làm. - Tùy cậu.

Rose nhún vai bỏ đi. Mặt Philip tái ngắt, chàng vẫn thường như vậy mỗi khi xúc động, và tim đập nhanh. Khi Rose đi khỏi chàng bỗng thấy đau đớn khổ sở. Không hiểu vì sao chàng lại trả lời hắn như vậy. Nhẽ ra chàng phải nhường nhịn bất cứ điều gì để nối lại tình bạn với Rose. Chàng không muốn cãi nhau với hắn và vì thấy mình làm cho hắn đau khổ, chàng rất hối hận. Nhưng lúc bấy giờ chàng không tự chủ được. Dường như ma quỷ đã ám ảnh chàng, buộc chàng thốt ra những lời gay gắt trái với ý định, thậm chí lúc ấy chàng đã muốn bắt tay Rose, làm vui lòng hắn chứ không phải chỉ nhân nhượng. Cái ý muốn trả thù cho nỗi đau khổ, nỗi nhục nhã mà chàng đã phải chịu đựng. Đó là tính kiêu căng, cũng là ý nghĩ điên rồ, bởi vì chàng hiểu rằng Rose sẽ không hề bận tâm, trong khi đó thì chàng đau khổ đắng cay. Chàng chợt có ý muốn đến nhà Rose gặp hắn và bảo:

- Này, tớ lấy làm tiếc là đã thô bạo như thế. Tớ không kìm nổi mình. Ta dàn hòa với nhau nhé.

Nhưng chàng biết mình sẽ không bao giờ làm nổi điều đó. Chàng sợ Rose sẽ chế nhạo. Chàng tức giận với chính mình và một lát sau, khi Sharp bước vào, chàng chộp ngay lấy cơ hội đầu tiên để cãi nhau với hắn. Philip có một bản năng tàn ác về phát hiện những vết nhơ đau buốt của người khác, có thể nói chuyện làm cho người ta ray rứt vì là những chuyện có thật. Nhưng chính Sharp là người giành được phần thắng:

- Vừa rồi, tôi nghe Rose nói về anh với Mellor - Hắn nói, Mellor hỏi: Vì sao cậu không đá cho nó một phát. Như vậy nó mới biết cách xử sự và Rose trả lời: Tôi không thích thế. Cái thằng què quỷ tha ma bắt!

Mặt Philip bỗng đỏ bừng. Chàng không thể nào trả lời, vì một cái gì đó chẹn ngang cổ họng làm cho chàng nghẹt thở.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.