Trên đảo Flinder, Robinson đã quyết định đem văn minh và đạo Thiên Chúa truyền giảng cho những người còn sống sót. Việc định cư ở đó giống như một kiểu nhà tù, ở một nơi đầy gió và có rất ít nước sạch. Bọn trẻ con bị tách rời khỏi cha mẹ nhằm tạo điều kiện thuận tiện hơn trong việc nắm bắt nền văn minh mới. Thời gian biểu được lên lịch hằng ngày bao gồm đọc Kinh Thánh, học hát thánh ca, kiểm tra giường ngủ, bát đĩa sao cho sạch bóng và gọn gàng. Tuy nhiên, chế độ dinh dưỡng của nhà tù đó đã gây ra sự thiếu dinh dưỡng, kết hợp với bệnh tật đã làm những người dân bản địa chết dần. Chỉ rất ít trẻ em sống được trên một vài tuần. Chính phủ giảm chi phí để hi vọng rằng những người dân bản địa sẽ chết hết. Tới năm 1869, chỉ còn lại Truganini, một người đàn bà khác và một người đàn ông vẫn còn sống.
Ba người Tasmania này đã thu hút sự quan tâm của giới khoa học, những người tin rằng họ là mối dây liên kết đang mất đi giữa con người và các loài động vật nhân hình. Vì lẽ đó, khi người đàn ông cuối cùng, William Lanner, chết vào năm 1869 thì những nhóm bác sỹ điều trị tranh giành nhau, dẫn đầu là tiến sỹ George Stokell từ tổ chức Xã hội Hoàng gia Tasmania và tiến sỹ w. L. Crowther từ khoa Giải phẫu thuộc Đại học Hoàng gia, đã tiến hành đào lên rồi lại chôn xuống thi thể của Lanner, cắt rời từng phần và đánh cắp chúng từ nhóm còn lại. Tiến sỹ Crowther cắt chiếc đầu, Tiến sỹ Stokell cắt tay và chân, và một vài người cắt tai, mũi làm đồ lưu niệm. Tiến sỹ Stokell còn làm một túi đựng thuốc lá từ da của Lanner.
