Đúng thế, gã đã phục vụ ba năm trong thủy quân lục chiến.
Đúng, sau khi bị loại ngũ vì tội đánh người gây thương tích và tội ngộ sát gã không kiếm được việc làm. Và cũng đúng nữa: gã đã thử đóng các vai phụ, dạy những miếng giáp lá cà trong trường võ karate, đã nện vỡ mặt tay tự xưng là đại võ sư ngay trước mặt bọn võ sinh vì hắn định quỵt tiền công của gã.
Sau đó là một thời gian thất nghiệp ngắn, rồi những trận xỉn bia kinh khủng xen kẽ với những vụ làm ăn lặt vặt và thất bại thảm hại.
Rồi thời vận đã tới.
Gần như tình cờ, gã được người bạn phụ bếp giới thiệu cho một chân tuyệt diệu: gác cửa.
Chững chạc trong bộ chế phục kaki cổ áo bó sát chiếc gáy đô vật nung núc, hàng ngày gã đứng trực từ 18 giờ đến nửa đêm trước cửa tiệm ăn "Vườn cam" ở đường La Cienega. Thỏa lòng mơ ước: được trả công để ngắm các danh nhân Hollywood có bộ mặt lẫy lừng thế giới luôn xuất hiện trên bìa các tạp chí lớn.
Đôi ba vị còn thỉnh thoảng thân mật vỗ vai gã: "Chào Tony! Khỏe chứ, Tony?". Công việc thật ngon: chỉ cần có mặt ở đó là đủ.
Khi các vị khách quá chén, gã ân cần dìu họ ngã xuống ghế sau chiếc Rolls. Khi họ tới, gã kính cẩn đưa tay lên vành mũ kết và mở cửa, sau cửa đã có giám đốc tiếp tân đứng chờ để tiếp sức. Gã xem đồng hồ trên tay: 10 giờ. Sau giờ này hiếm khi có những vị khách ăn tối đến thêm. Nhưng vẫn phải kéo hai giờ nữa mới được đi can li cuối cùng trong hội quán bida nấp kín tận cuối con hẻm sau đại lộ Santa Monica. Bỗng một chiếc Jaguar xanh đến đỗ bên một chiếc xe trước cửa tiệm. Nhân viên xếp xe bận đồng phục đỏ chạy vội ra mở cửa xe.
Trời mát. Tuy vậy người đàn ông vừa bước xuống không hề có một mảnh vải nào trên mình. Lão xấn xổ đẩy người giữ xe đang há hốc mồm kinh ngạc, thản nhiên đi về phía Tony.
Tony ghi nhận rõ ràng từng chi tiết trên thân hình lão: mái tóc muối tiêu, cặp kính gọng vàng, bộ tam sự lắc lư một cách duyên dáng theo nhịp chân bước, nhưng gã không thể nào nghĩ ra cách chào mừng thích hợp với tình thế bất lịch sự không thấy ghi trong quy ước phục vụ này. Theo phản xạ gã đưa vội hai ngón tay lên vành mũ khi ông khách đứng lại cách hai bước và hỏi với giọng lịch sự: "Tôi có cục gì vương vướng trong họng. Cần gặp bác sĩ thú y. Anh có địa chỉ nào không?". Tony lúng túng liếm môi, ra dấu không biết. "Cảm ơn", ông khách quay gót, phô bộ mông rắn rỏi trước mắt Tony, trèo lên chiếc Jaguar nổ máy.
— Lão hỏi cậu chỗ ngồi hả? - Nhân viên giữ xe Manuello hỏi.
— Hỏi bác sĩ thú y.
— Cậu có nhìn kỹ mắt lão không? Một thằng điên!
Cửa mở rộng. Một toán đàn bà vọt ra. Tiếng cười nói ồn ào của họ dường như làm toát ra mùi nước hoa đắt giá nồng nàn từ những tấm áo dạ hội. Tony vung vẩy chạy đến giữ cánh cửa mở rộng.
Các bà vụt qua không nhìn gã.
Chân không đi tất xỏ trong đôi giầy Baskets, quần jean cứng quèo vì ghét bẩn, áo dệt cộc tay màu tím in hàng chữ "Cuộc đời ngắn ngủi", gã da đen to đùng lăn dưới đất cười hết cỡ giữa bụi bặm và giấy vụn bay chờn vờn trên hè trước ngọn gió ấm. Gã tì hẳn lưng vào cổng chính tiệm Crazy ở ngã tư đường Highland và đường Hollywood, nói lảm nhảm với khách qua đường khiến họ phải bước tránh sang bên, giả bộ không trông thấy gã. Trong phường đầy những kẻ sống ngoài lề đủ loại, họ níu kéo khách, thuyết giáo, xin ăn hoặc rút dao chỉ vì một cái liếc mắt đáng ngờ, một câu nói ngang.
— Gọi cảnh sát, anh Tom, chị bán hàng bảo người quản lý. Khách họ sợ mất vía ai dám vào.
Tủ kính cửa hàng chuvên bán trả góp các loại máy thu hình, dàn nhạc nổi và các đồ điện tử lặt vặt bị lấp dưới đống bảng theo kiểu "Hãy mua bây giờ, trả sau một năm!".
Thứ năm là ngày có doanh thu cao nhất.
Tom cười khoan dung, mở cửa, thân mật vỗ vai gã da đen tươi cười.
— Chào. Đằng ấy tên là gì?
Gã Đen cố sức nhớ cho ra. Mãi mới nói:
— Barcus.
— Rất hân hạnh. Bây giờ đằng ấy nên rút lui đi Barcus. Khó buôn bán quá.
Gã Đen ngẩng đầu lên nhìn Tom rồi cúi gập người xuống cười như điên. Tom xốc nách dựng gã đứng bật dậy.
— Biến!
Barcus cao hơn Tom một đầu, vẫn chưa thôi cười gã chỉ hàng chữ trên áo:
— Anh bạn biết đọc chứ? "Cuộc đời ngắn ngủi"! Thôi đừng giỡn mặt tớ nữa. Xéo!
Kèm theo là một cái huých chơi chơi đưa Tom bắn vào tường. Tom dằn lòng nghĩ: tại sao cứ phải dùng đến sức mạnh mới hiểu được nhau? Mười lăm năm trước anh đã được giải Thanh Kiếm Vàng hạng cân trung bình. Hồi đó đã được nhận biệt hiệu "Búa". Đâu phải vì tình cờ. Chỉ bằng ba bước chân rất dẻo, anh đã tiến sát gã Đen, lẩm bẩm bằng giọng ngao ngán: "Rất tiếc, anh bạn!" rồi nổ hai quả đấm móc kinh khủng cách nhau một chớp mắt, giáng trúng gáy và cằm gã Đen. Quả thôi sơn của Tom không bao giờ tha thứ, gã Đen ngã vật xuống đất. Tom quay gót, không thèm nhìn đối phương.
Tiếng cười bỗng làm anh đứng khựng. Barcus vẫn đứng thẳng đang trừng mắt nhìn anh, vẻ ngạc nhiên và khoái chí.
Trong tiệm, chị bán hàng được chứng kiến vụ này từ đầu chí cuối đã quay số 911 gọi cảnh sát cấp cứu.
— Đằng ấy chỉ có tay không thôi à? Này, trông đây! Barcus nói.
Gã lao đầu húc vỡ tan tủ kính. Mặt đầm đìa máu me gã rú lên cười trước đôi mắt sững sờ của Tom.
Gã ngồi thụp xuống nắm tay lái chiếc Honda của hai cô gái đang mải nói chuyện đợi đèn xanh, đẩy tung lên tận mái nhà. Từ trong xe tiếng rú thất thanh văng ra, đúng lúc hai xe cảnh sát hãm lại trước tiệm Crazy trong tiếng còi hú đang tắt. Ba cớm nhảy xuống. Tay cầm dùi cui cao su dài ngoẵng, họ quây lấy Barcus.
Barcus không đương đầu với họ mà lao thẳng tới chiếc xe có viên cảnh sát thứ tư ngồi gác tay cầm micrô. Gã húc một phát vỡ tan kính chắn gió. Viên cảnh sát hoảng hồn buông rơi micrô, vừa kịp thoáng thấy hàm răng trắng nhởn thì đã bị một cú húc trời giáng làm anh ta nát mũi bắn xuống hè đường.
Trận mưa dùi cui nện tới tấp xuống lưng và gáy Barcus không có hiệu quả gì, chỉ làm gã càng cười to, tuy mặt mũi bị mảnh kính bằm nát, cánh tay trái gãy đôi chỉ còn lủng lẳng bên hông. Một cớm rút súng ngắn ngắm vào đầu gối Barcus. Một cớm khác hét:
— Đừng bắn!
Barcus nhân lúc đó vùng khỏi tay cớm thứ ba đang bám chặt vào cánh tay còn lại của gã, và lao đầu như chiếc máy phá thành húc thang vào kính chiếc xe cảnh sát thứ hai làm nó vỡ vụn. Viên cảnh sát tức điên lại xông tới ép được gã vào thành xe. Nhưng anh ta bỗng rú lên: Barcus vừa ngoạm vào vai anh ta, rồi khinh bỉ nhổ ra vải và thịt lẫn lộn.
Ba xe cảnh sát nữa đến đỗ trước tiệm Crazy. Sáu cớm nhào xuống. Họ lặng lẽ mở tấm lưới giống lưới của các đấu sĩ thời Rome cổ dùng khi giao đấu với mãnh thú và quàng lên người Barcus. Gã xé lưới, đá ngã hai gã cảnh sát, bị một cú dùi cui đập gẫy ống đồng chân phải. Khập khiễng trên chân trái, vướng víu trong mắt lưới nhưng gã vẫn không khuất phục há mồm cắn vào gáy một cảnh sát rồi phá lên cười to hơn, lắc mạnh chùm người bám vào đuôi áo. Một cớm hét to:
— Tránh hết ra!
Anh ta ấn đầu dùi cui điện vào bụng Barcus và bấm nút. Dòng điện 2000 vôn xuyên qua người làm Barcus cong queo giật nẩy lên rồi rơi vật xuống hè. Chết như trời đánh.
Mười giây sau, xác Barcus nằm thẳng đơ trên xe cảnh sát, có lưới sắt ngăn cách với tài xế. Xe nổ máy chồm lên.
Các cảnh sát viên vô sự nhặt đồng nghiệp bị thương đưa nhau chui vào mấy chiếc Chevrolet công vụ.
Còn lại một người cảnh sát cuối cùng. Anh ta đến bên Tom, rút sổ tay.
— Tên, chỗ ở, nghề nghiệp?
— Đợi tí đã... Tom đáp.
Tai anh còn choáng vì tiếng còi hụ man rợ.
— Gã nọ... là người sao Hỏa hay thứ gì?
Viên cảnh sát nhún vai như mọi lần nghe hỏi một câu ngu xuẩn, bĩu môi kinh tởm buông cộc lốc.
— Angel dust![1]
*
* *
Hai cô ả vung cao hai tấm bọt biển to đùng trên đầu Alex Malachian vắt mạnh cho nước chay như thác xuống đầu. Bộ ba đang bì bõm trong bồn tắm rộng bằng chiếc bể bơi loại nhỏ.
Ả tóc vàng. Lili, bận bộ đồ Chanel xanh nước biển, đôi vú thò hẳn ra ngoài cổ áo blu. Á tóc đỏ, Lola, bận tấm áo lụa xanh Véronòse dính vào người như làn da thứ hai. Alex bận bộ Alpaga đen, cravát vẫn quấn cổ, cứ đóng bộ như thế mà nhảy xuống nước.
Qua cửa kính buồng tắm nhìn rõ bầu trời xanh ngăn ngắt và ở xa xa, những dãy hoành sơn rìa ngoài sa mạc Nevada rung rung qua làn khí nóng. Khi đêm xuống, ánh đèn huỳnh quang của Strip chỉ soi được đến đây thì lụi.
Cách đây hai mươi lăm tầng bên dưới là các sòng bạc không bao giờ có ánh mặt trời sa vào. Khách của đại khách sạn Cesar xúm đông xúm đỏ quanh các bàn xúc xắc, rulét ầm ĩ tiếng gào thét vui mừng khi có số trúng. Ngược lại trong dãy phòng đế vương trên lầu chót, sự im lặng chỉ hơi rung nhẹ trong tiếng thì thào của máy lạnh.
— Anh Alex này, Lili nói... Trong phim Nyet ấy mà... Anh hứa rồi đấy nhé.
— Yên tâm đi, Alex lẩm bẩm, mồm vẫn nhai đầu điếu xì gà tắt ngấm.
— Thật chứ?
— Anh Alex đã hứa thì chắc ăn rồi. Lola xen vào.
Cô ả đứng thẳng, mắt lim dim, đầu vòi hoa sen đút dưới áo. Lili tỏ vẻ biết ơn nép vào người Alex, thọc tay phải dưới nước. Đến lượt Alex nhắm tịt mắt.
Anh ta có tất cả những thứ cần có để quyến rũ bọn đàn bà ngu ngốc bất kể trình độ, giàu sang, văn hóa và giáo dục của họ: mồm mép ba hoa, giả dối, xiểm nịnh, thái độ thân tình giả tạo được nâng lên thành chiến lược giao tiếp, tình bạn bè thân thiết đối với kẻ mạnh để cầu cạnh và cú đá hậu chí mạng cho những kẻ thấp kém.
Thật đáng buồn, nhưng thực sự là anh ta nhờ vậy mà đã thành công kỳ lạ.
Lúc năm mươi sáu tuổi, tuổi về hưu của những thằng ngu ngốc bình thường, anh ta có rất nhiều dự án để trở thành kẻ giầu có nhất Hollywood. Có trong tay mười tám xe hơi, trong đó có một Bugatti 1928 đặc biệt hiếm, một tiểu lâu đài kiểu gôtích giữa trung tâm Bel Air bày chật đồ gỗ giả kiểu Louis XV, một dinh cơ ở Las Brisas - ngọn đồi đắt giá nhất vùng Acapuleo - hai biệt thự trên Bờ Biển Xanh, một căn hộ trên sân thượng khách sạn Pierre ở New York, một tư dinh ở Luân Đôn, một trại ngựa ở Achentina, một căn hộ trên đại lộ Montaigne ở Paris.
Mỗi khi di chuyển - anh ta di chuyển không ngừng - chỉ thay đổi từ chỗ này sang chỗ khác chẳng mất công mang theo cả đến bàn chải răng: ở đâu anh ta cũng được chào đón, chiêu đãi, vuốt ve.
Tóc bạc trắng, mặt thường xuyên rám nắng, hai lỗ đồng tiền lúc nào cũng lõm sâu vì nụ cười bao dung tươi tỉnh. Các giới kinh doanh tài chính đồn đại thật lắm chuyện kỳ quái về anh ta. Họ bảo anh ta có tài thuyết phục đáng coi là siêu phàm.
Quả thực anh ta dạm bán được cả dầu mõ cho người Irăng, bán được phomát Thổ Nhĩ Kỳ và vang California cho người Pháp, bán đầu tàu hỏa cho hai nước châu Phi chẳng có tấc đường sắt nào, chưa kể những con tàu biển tuồn cho những nước không thông ra biển và những bộ phim Ấn Độ đẩy được cho Hollywood. Bất động sản, công nghiệp nặng, công nghiệp thực phẩm, nông nghiệp, sân khấu, điện ảnh, hàng tiêu dùng, mọi lĩnh vực, mọi ngành kinh tế đều là nơi anh ta hái ra tiền.
Và chỉ cần anh ta cất lời chào là các nhà băng mở tung két sắt. Anh ta đã thuyết phục được người Libi cho ra một cuốn phim tư liệu về Nhà nước Hêbrơ, và ngược lại, người Do Thái cũng thuận sản xuất cuốn phim về ưu thế tri thức của thế giới Ả Rập.
Tuy thế so với điều anh ta sắp thực hiện, tất cả những cái đó chẳng đáng gì, trong buổi chiều nay anh ta sẽ thành chủ nhân tuyệt đối, sở hữu chủ của hãng Continental, "anh cả" của Hollywood. Mà không hề bỏ ra một đôla tiền túi.
Một cú thiên tài. Không ai chống đỡ nổi.
Thì thứ nhất: Mua lại công ty của một gã người Texas tên là Edward Sherrod III, gã này tậu nó chỉ vì thói ngông: làm quà tặng ngày sinh nhật cô con gái mười sáu tuổi Marjorie. Cô bé này bỗng dưng mê Mickey Rourke chỉ sau một lần nhìn thấy trên tờ tạp chí điện ảnh hình của nó đang dẫm chân trong chậu nước.
Vì Mickey Rourke đang trong thời hạn hợp đồng với Continental, nên trở thành chủ nhân Continental cũng có nghĩa là tặng cho Marjorie một miếng của Mickey Rourke, dù chỉ là theo cách ẩn dụ.
Nhưng Edward Sherrod III tuy trong thâm tâm rất muốn đẩy món đồ chơi cồng kềnh và tốn kém có thể làm khánh kiệt cả một kẻ giàu sụ như ông ta, vẫn trả lời Alex:
— Không bán.
— Bao nhiêu mới bán? Alex cố nài.
— Một tỷ đôla.
— Ba trăm triệu.
— Tám trăm.
— Bốn trăm.
— Sáu trăm.
— Bốn trăm năm mươi.
— Năm trăm triệu.
— Xong!
Thì thứ hai: các nhà băng.
Alex mời Ronald Gumbiner chủ tịch ngân hàng First Interstate đến ăn tối. Không phải một bữa xoàng. Anh ta bỏ ra một số tiền kinh khủng, và rủ được một đầu bếp trứ danh người Pháp đi máy bay đặc biệt đến Angeles để nấu một bữa trong mơ cho hai người ăn.
— Ronald, tôi cần 500 triệu đôla.
— Tiền mặt? Chủ ngân hàng tợp một ngụm châteaumargaux 1970 - giá 800 đôla một chai - Rượu nghẹn lại ở cổ.
— Dĩ nhiên.
— Chắc anh đùa?
— Không đùa trong chuyện làm ăn đâu, Ronald.
Alex chậm rãi giải thích: bán với giá thấp đến nực cười như thế vì công ty nọ đánh giá các khoản "có" của nó không sát giá, không tính đến danh mục đồ sộ các bộ phim nó đã sản xuất bốn chục năm qua. - "Có thể bán cho các hệ thống truyền hình lấy vài trăm triệu đôla" - Lại còn tiềm năng tài chính của các bộ phim đang làm, số tiền sẽ thu được khi bán các bộ phim loại James Bond, số hécta đất đã xây dựng thành trường quay tọa lạc ngay giữa Pico và đại lộ Olympic, hàng chục cao ốc văn phòng và nhiều bất động sản khác nữa trong đó có độ dăm chục sân quần vợt và hai sân gôn.
— Tất cả hợp thành một gia sản nếu được quản lý tốt sẽ làm số vốn vọt lên thành hai tỉ đôla trong vòng chưa tới mười tám tháng.
— Nếu tôi đồng ý cho anh vay, mỗi tháng anh trả lãi bằng cách nào?
— Dễ ợt. Trong sáu tháng tôi bán 80 triệu tiền đất. Sáu tháng sau, bán 30 triệu tiền các bộ phim cũ, danh mục giao cho anh nắm. Cộng 110 triệu trong một năm. Anh yên tâm chưa?
— Vốn thì sao?
— Nên nhớ là việc kinh doanh vẫn tiến triển, anh Ronald. Và đẻ ra khối tiền mặt như dòng thác. Mỗi đợt thu lãi hoặc bán đi một mảnh những thứ tôi đã mua, tôi sẽ hoàn lại anh một phần vốn với tỉ lệ lãi dĩ nhiên thấp hơn.
— Cá nhân anh có đứng ra đảm bảo với tôi không?
— Còn hơn thế. Mua xong tôi sẽ thế chấp bằng toàn bộ tài sản của công ty.
— Ai chứng minh được rằng trị giá của nó đúng như anh nói.
— Anh thừa biết một nguyên tắc cũ kĩ: khi xé lẻ một khối hàng để bán từng ít một, số tiền thu được bao giờ cũng lớn hơn tiền bán cả gói.
Lúc tráng miệng, cuộc thương lượng đã kết thúc. Chỉ kí kết hợp đồng nữa là xong xuôi. Sau hai tiếng là hoàn tất toàn bộ.
— Anh Alex... Lola rên rỉ nghe rất lạ tai...
Alex chỉ tay lên tủ gương phía trên dãy bồn rửa mặt.
Lola đứng lên, ra khỏi bồn tắm trong bộ áo xiêm ướt lướt thướt, nhón gót giầy nhọn hoắt đi mở tủ. Lili vẫn nằm trong bồn, bọt xà phòng bập bềnh quanh cằm, mắt sáng lên dõi theo hành động của Lola.
— Ngăn trên, bên phải. Alex nói. - Lọ nhỏ màu lam.
Lola lấy chiếc lọ, bật nút, thò móng ngón trỏ vào trong lọ rồi đặt lên lưỡi.
— Cho tớ một cữ, Lili thèm thuồng van vỉ.
— Anh có dùng không? Lola hỏi Alex.
Trong những lúc gặp khó khăn, nhiều người thường cầu xin Chúa cứu giúp. Nhưng với Alex, tên của Chúa lại là "Cocain". Anh ta đã cầu cứu đến nó từ nhiều năm nay, mỗi khi đứng trước một ngã ba trên con đường dẫn tới quyền lực.
Chỉ cần chút xíu chất trắng là mệt nhọc và ức chế các loại đều tan biến, đầu óc trở nên sáng suốt lạ thường, mọi gay cấn đều được giải quyết trong vài giây đồng hồ. Lola nghiêng người trên bồn rửa mặt bằng cẩm thạch hồng, rải bột trên tấm thiếp mời dự dạ hội từ thiện cứu giúp trẻ mồ côi theo đạo Kitô. Ả cầm chiếc nhíp nhổ lông cẩn thận gạt bột thành ba đường song song, hai đường nhỏ, một đường to hơn thường được dân nghiện gọi là "đại lộ". Xong ả rón rén đi thật nhẹ, để khỏi lay động không khí, sang phòng bên kiếm một ống hút trên quầy rượu. Alex bảo:
— Phần cô vinh dự mở màn.
Tay trái nâng tấm thiếp lên ngang mặt, tay phải Lola đút ống hút vào lỗ mũi rồi hít một hơi gọn. Lili van vỉ:
— Nào, Lola.
Vừa thở dài khoan khoái Lola vừa trịnh trọng nâng tấm thiếp như nâng thánh thể đi về phía bồn tắm. Lili giơ tay.
— Gượm, Alex nói.
Anh ta giằng ống hút trong tay Lola, hít một hơi hết sạch hai cữ.
— Đồ tồi, Lili giận dữ.
Alex ngả dầu ra phía sau.
Ít lâu nay mỗi lần hít đều gây nên những ảo ảnh kỳ dị, gợi lại những cảnh đời đã sống hoặc những cảnh trong tưởng tượng. Thời niên thiếu ở Bronx, một phường cùng khổ của New York, nơi bọn anh chị thuê Alex vận chuyển ma túy vì trẻ con dễ qua mặt cảnh sát. Hình ảnh bà mẹ vừa la mắng anh ta vừa nhặt rau trên chiếc bàn bếp phủ vải sơn vẽ những bông hoa đỏ rất bự. Có cả âm nhạc, những giai điệu thần diệu hiện lên rất rõ nhưng không thể nào nhớ ra khi tỉnh cơn khoái lạc.
Mắt lim dim, hoàn toàn tách rời khỏi thế giới ngoại cảnh, Alex ra khỏi bồn tắm đi đến chiếc bồn rửa mặt dưới tấm gương. Thực ra đó không phải tấm gương, mà là một màn ảnh rực rỡ những sắc màu rất sặc sỡ, rất đẹp làm Alex muốn khóc lên. Các mảng màu trùm lên nhau, hòa tan vào nhau rồi lại bung ra thành những mặt trời lỏng. Lola nhìn cặp mắt đờ đẫn của anh ta lo lắng gọi:
— Alex!
Nhưng Alex không nghe thấy tiếng Lola. Chỉ nghe có tiếng tàu hỏa đang vào ga. Tuy biết rõ Vegas làm gì có tàu hỏa. Vậy mà đoàn tàu đã đến ngay trước mặt. Không chỉ nghe rõ tiếng hổn hển của nó mà Alex còn trông thấy nó hẳn hoi. Hành khách đi lại trên sân ga. Tất cả đều rất quen mặt, nhưng nhớ không ra họ tên là gì.
— Alex! lần này Lola nhẹ nhàng nắm tay anh ta.
— Lên tàu, trưởng ga hô.
Tiếng còi lanh lảnh. Tim thắt lại Alex bíu chặt vào bậc toa tàu. Cần phải đi chuyến tàu này.
— Gọi gác cổng mau, Lola bảo Lili.
— Cậu cho hắn quá nhiều! Lili rít lên.
— Mau! Hắn đang khó chịu.
Tiếng hai ả lọt vào tai Alex qua làn sương âm thanh, trong khi hành khách đứng trên tàu vẫy tay giã từ bè bạn dưới sân ga, “rõ khéo vớ vẩn, chưa bao giờ anh ta thấy dễ chịu bằng lúc này."
Alex định bảo hai ả thế, nhưng đoàn tàu đã tăng tốc độ. Phong cảnh bên đường lao vùn vụt.
Mắt trợn hết cỡ, Alex từ từ gục xuống.
Lili nhảy bổ đến:
— Alex! Anh Alex!
Cô ả dang tay tát thật mạnh, lay người anh ta, cô đỡ cho ngồi lên. Vô ích. Người Alex mềm nhũn, bất động như con búp bê nhồi cám.
Lili thút thít khóc. Lola đến bên quỳ xuống. Huơ tay trước mắt Malachian nhiều lần liên tiếp, không thấy phản ứng gì.
— Khóc làm gì cho mệt, ả bảo Lili. - Hắn ngoẻo rồi.
❀ ❀ ❀
[1] Còn được gọi là “bụi thiên thần" hay PCP, một chất ma túy rẻ tiền làm tê liệt các trung tâm thần kinh, mất mọi cảm giác đau đớn.