* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Pat chưa bao giờ để ý xem thân hình Arthur dài, chắc lẳn đến mức nào. Cuộn mình trên giường, cô giả bộ ngủ. Nhưng qua cánh cửa buồng tắm mở hé, cô không bỏ sót một cử động nào của thân hình to cao có mái tóc rực lửa. Anh bước ra khỏi vòi hương sen. Trần truồng. Anh chải răng. Sau khi ở Monkey về, tối qua anh đưa cô về nhà mình. Một chuyện lạ: yêu nhau đã ba năm nhưng đây là lần đầu tiên.

Tối qua, hai điều bất ngờ. Trước hết, anh bảo cô:

— Về nhà anh.

Tiếp đó sau khi ôm ấp cô như chưa từng lần nào như thế:

— Nếu em muốn ngủ lại đây...

Hai người chưa bao giờ cùng nhau qua một đêm trọn vẹn. Trước nay khi cô thức giấc bao giờ chỗ của anh cũng bỏ trống. Chỉ đến đêm qua cô mới được ngủ trong vòng tay Arthur.

Cô nhìn anh xỏ chiếc áo pull xanh, chiếc quần kaki, đôi giầy quần vợt cũ mèm. Không hiểu bản năng nào xui khiến cô không nên đánh tiếng. Anh rón rén trở vào phòng đứng lặng ngắm cô rất lâu. Lấy bút chì ngoáy mấy chữ trên tờ giấy. Đặt lên thảm, xách túi du lịch, dừng lại ngắm cô lần cuối, vào tắt đèn trong buồng tắm rồi lẳng lặng ra đi. Trời vẫn còn tối. Cô thấy tim mình thắt lại. Trong mấy phút, không cử động nổi chân tay. Mãi mới bật được ngọn đèn đầu giường xem đồng hồ. 5 giờ. Nửa tiếng nữa trời mới sáng hẳn.

Pat vùng dậy. Nhặt tờ giấy lên đọc: “Bốn ngày nữa anh trở về. Em khỏi cần mặc quần lót. Khi ra nhớ đóng cửa. Yêu em. Arthur". Câu tái bút "Đêm qua thật tuyệt!".

Cô gấp thư bỏ vào túi áo. Xiêm áo vẫn vứt bừa bãi dưới sàn từ tối lúc Arthur lột bỏ. Cô vừa mặc vào, vừa mơ màng ngắm nhìn căn phòng. Phòng chật hẹp, một góc bếp, một buồng tắm. Cô tới bên cửa sổ, gạt mở hai tấm mành. Nhìn xuống tám tầng phía dưới thấy chiếc cổng nơi bữa qua cô gửi xe cho người giữ bãi. Giữa sân có bể tròn, vòi nước phun. Một cảm giác khó tả chợt xâm chiếm lòng cô. Cố nghĩ hồi lâu cô mới nhận ra nó: đây là chỗ ở riêng của Arthur nhưng chẳng khác gì một nơi nghỉ trọ. Không có đồ dùng riêng. Hoàn toàn không có một vật gì nói lên tính cách của chủ nhà. Cô đến mở tủ. Trong tủ chỉ có chiếc sơmi thể thao trắng nhàu nát và chiếc quần jean xanh da trời. Mở tủ lạnh trong góc bếp: ngoài chai vodka nguyên vẹn nhét trong ngăn đá, chẳng có gì nữa.

Pat nhặt túi xách, xem lại chìa khóa, mở cửa ra về.

Một giờ nữa cô bắt đầu ngày làm việc. Trước đó còn phải tạt về nhà tắm rửa, thay quần áo, lúc đứng chờ thang máy, cô rút mẩu giấy trong túi đọc lại một lần nữa: "Em khỏi cần mặc quần lót...".

Đây là lá thư tình đầu tiên anh viết cho cô.

— Jenny... Jenny... Đến rồi.

Trên đường đi, cô đã ngủ gục trên vai anh. Cô mở to cặp mắt dại đờ. Julius Bachman cúi xuống gãi nhẹ lên gáy cô.

— Anh đưa em về nhà anh vậy nhé.

Cô lắc đầu quầy quậy. Julius ra hiệu, tài xế mở cửa xe dìu Jenny chui khỏi chiếc Rolls. Vừa đặt chân đến đất, đầu gối cô khuỵu xuống, Julius đỡ ngang lưng.

— Em không muốn quay về thật chứ? Sẽ chăm sóc em chu đáo. Để riêng phòng của anh cho em nghỉ.

Lại lắc đầu bướng bỉnh.

— Có chìa khóa đấy không?

Cô lấy chìa trong xắc. Julius cầm lấy đưa cho tài xế ngoáy vào lỗ khóa. Cửa mở. Loạng choạng, mắt dại hẳn đi, Jenny quay lại hỏi Julius.

— Còn chút nào không?

Julius đã biết trước. Đưa ngay cho cô một túi nhỏ bột trắng. Mặt trời ló ra.

— Thấy chưa? 6 giờ rồi đấy! Cô ngủ một giấc tốt hơn.

Không đáp lại, Jenny đi vào nhà, sập cửa. Men theo tường cô chật vật lê vào buồng tắm, mở vòi hết cỡ, để nguyên quần áo đứng dội nước. Ngửa mặt hứng làn nước ấm, cô gắng gượng cởi khuy áo nhưng không được bèn dứt mạnh. Những mảnh vải toạc ra rũ rượi trên cánh tay. Cô xé luôn quần lót. Không còn gì trên mình, cô không tựa vào bức vách ốp cẩm thạch mà tụt xuống ngồi bệt lên các nắm giẻ sũng nước vừa đây còn là tấm áo dạ hội. Cô ngửa mặt, há to mồm dưới làn nước xối. Mệt bã người, gần như thiếp đi... Ma túy với rượu, thứ hỗn hợp độc địa. Bám vào vòi nước nóng, cô mở thật to đến lúc thấy da thịt bỏng rát chịu không thấu. Cô lảo đảo đứng dậy, ra khỏi vòi nước chẳng thèm hãm lại, khoác chiếc áo tắm rồi chập choạng đi ra hành lang về phía buồng Kostia.

Cửa để hé. Cô bực dọc đá bật ra và ấn công tắc điện: giường vẫn nguyên vẹn, trong phòng vắng người.

Jenny gào lên:

— Thằng Nga mạt hạng! Kostia! Kostia!

Đột nhiên cảm thấy lo lắng, cô trở lại buồng tắm, nhặt chiếc xắc lấy ra túi bột vụng về đặt lên bàn trang điểm, lấy díp gạt thành ba đường. Bằng chiếc ống hút, cô lần lượt hít vào mũi cả ba cữ rất gọn.

— Kostia. Ơi là Kostia!

Nước mắt lưng tròng, cô mở tủ lấy chiếc quần jean và chiếc áo.

— Thằng khốn! Thằng khốn! Thằng khốn!

Cô nhấc điện thoại quay số.

*

* *

Mặt trời bất thình lình vọt lên. Chỉ sau ba phút chiếc đĩa đỏ au đã hiện rõ đằng đông, bên tay trái anh. Cái sắc mầu ấm áp trên bầu trời nhường bước cho những ánh sắc lạnh ban mai. Arthur bật đài, tìm làn sóng KKGO 105 chuyên phát nhạc jazz hăm bốn trên hăm bốn. Anh mê nhạc jazz. Vớ ngay được bản Laura, anh nhè nhẹ huýt sáo hòa theo. Tuy còn sớm, đường La Cienega đã tấp nập xe cộ. Thành phố sống theo nhịp của mặt trời: bắt đầu rất sớm. Thường thường mới 6 giờ đã ăn tối, 10 giờ tất cả đã lên giường ngủ.

Đến đầu giao lộ La Cienega anh rẽ phải, chạy một quãng nữa rẽ trái vào đại lộ Hàng Không. Đến trước ngôi nhà dài, nhỏ, trắng toát, anh ngoặt vào con đường lề, phanh lại trước một người đã chực sẵn. Người đó ra hiệu rồi biến mất.

Arthur xuống xe, mở thùng sau. Người đó từ một hành lang hiện ra mang theo chiếc hòm mầu lục.

— Chào, Arthur nói.

Người đó gật đầu, Arthur đỡ hòm, lắc lắc, ghé tai lắng nghe: trong thùng vẳng ra rất rõ tiếng rì rào của một cái gì đó có sức sống. Arthur đặt hòm vào thùng sau, đóng lại, nháy mắt với người đàn ông, lên ngồi sau tay lái nổ máy chạy về phía sân bay. Đài vẫn mở. Đang phát đi bài Trăng Màu Xanh. Anh thấy tràn ngập niềm vui, hát theo bài hát đã được chế biến gia giảm với hàng nghìn loại nước sốt suốt năm chục năm qua.

*

* *

Ban nãy khi Arthur dừng xe, gã vẫn bám đuôi anh hơi do dự không biết có nên đi theo anh vào con đường bé tẹo này không: mạo hiểm quá. Gã quyết định mở hết tốc độ chạy quanh khối nhà và chạy trở lại đường La Cienega với tốc độ chậm, đi ngang qua ngôi nhà đúng lúc tay tóc đỏ thả chiếc hòm màu lục vào thùng xe. Gã chỉ việc đợi.

Gã lách chiếc Ford vào chỗ giữa hai chiếc xe khác, để máy vẫn nổ. Nhìn vào gương chiếu hậu, gã thấy chiếc Pontiac của Boswell vọt qua góc đại lộ. Gã để nó lướt qua trong lúc gã nhẩm đếm từ một đến mười, vừa đủ thời gian để ba chiếc xe nữa len vào giữa.

Gã nhẹ tay cài số, tiếp tục bám đuôi.

*

* *

— Lee đây thưa trung úy.

— Mấy giờ rồi?

— Sáu.

— Nếu cậu dựng tôi dậy vì chuyện không đâu, tôi thề sẽ tống cậu ra khỏi ngành.

— Thưa trung úy, cậu Dick xúi tôi.

— Cả Dick cũng vậy.

— Về gã người Nga. Lee vội vàng nói tiếp.

— Mới 6 giờ sáng, mặc thây bọn Nga. Peter O’Toole sủa ầm lên.

— Tùy trung úy. Xin cáo lỗi.

— Nói đi chứ, đồ con lừa!

— Hắn không về nhà Jennifer Lewis.

— Giờ đang ở đâu?

— Khách sạn Beverly Hills.

— Từ lúc nào?

— Một tiếng r᡺ﮧ rồi.

— Sao không báo cáo sớm hơn?

— Tôi đợi đến 6 giờ mời báo cáo, thưa trung úy.

— Đồ láu cá! Nói đi!

— Một cuộc truy hoan địa ngục kéo dài suốt đêm tại nhà Julius Bachman. Hai tên pédé cưới nhau. Tan cuộc ra về đứa nào đứa nấy trông gớm chết. Nhồi nhét đầy ma túy, say gần chết.

— Gã Nga sao?

— Cùng đến với Jenny. Bỏ về một mình.

— Tại sao?

— Trung úy tìm mà hiểu. Có khi vì cãi lộn.

— Cô ả sao?

— Vừa được Bachman chở xe về Roxbury.

— Sao cậu biết?

— Tôi bám đuôi gã Nga, Dick ở lại chờ Jenriy... Miếng giẻ rách... Mũi đầy ma túy... Chúng xúc từng xô rắc suốt đêm hay sao ấy!

— Gã nông dân đăng kí tên gì ở khách sạn?

— Tên thật.

— Kiểm tra chưa?

— Đã.

— Chi trả bằng gì?

— Tiền mặt.

— Mấy đêm?

— Năm.

— Số tròn: một nghìn đô. Hắn lấy đâu ra?

— Cái đó thì...

— Chuyện trò với ai trong khách sạn?

— Với hai nhân viên tiếp tân.

— Thế thôi?

— Vâng.

— Với ai qua điện thoại?

— Trưa nay mới có báo cáo. Xong rồi, thưa trung úy. Tôi về đây.

— Về đâu?

— Thưa, tám ngày nay tôi không được nhìn thấy giường ngủ.

— Không có chuyện đó! Một trong hai cậu phải ở nguyên tại chỗ.

— Nhưng mà trung úy ơi, ngay gã Nga cũng sắp được ngáy rồi.

— Tôi nhắc lại: không có chuyện đó!

— Rõ, thưa trung úy... A, thưa trung úy...

— Gì?

— Trung úy tái tuyển dụng tôi chứ?

O’Toole gác máy thật mạnh. Thế là hỏng, anh không thể ngủ lại được nữa. Anna đã về nhà. Anh không thể nghĩ đến chuyện đánh thức đầy tớ. Thật nực cười: một cớm như anh với đồng lương chưa đến ba chục ngàn đôla một năm mà lại ở trong một dinh thự trị giá những ba triệu, mọi chi phí đều do doanh nghiệp của người đã được anh cứu thoát cáng đáng hết. Lái xe, bếp trưởng, nấu ăn... điện... toàn các khoản linh tinh: Nực cười thật... Mọi gã cớm của Los Angeles đều làm ầm ĩ chuyện này sau lưng anh. Cứt quá.

Anh đi chân không để khỏi làm gia nhân tỉnh giấc, rón rén vào bếp. Trước hết, pha cà phê. Anh châm bếp ga. Nghĩ đến Anna, Laura, đến Botero.

Rồi đến Arthur. Bình thường ra, anh ta sắp cất cánh.

*

* *

— Cậu tin chắc nó sẽ bốc lên được chứ?

Người thợ máy vỗ lên sườn chiếc CD - 3 cổ lỗ, cười rất rộng.

— Chúc anh cũng khỏe như nó khi bằng tuổi nó. Arthur bật cười.

Các hòm thiết bị xây dựng đã buộc chặt trên máy bay. Dưới đất chỉ còn lại chiếc hòm màu lá cây.

Rudy sĩ quan hải quan hỏi:

— Để vào đâu được?

— Dưới đít.

Rudy Disler phì cười.

— Anh nói nghiêm chỉnh chứ?

— Nghiêm chỉnh với tôi.

— Có cần đỡ một tay không?

— Khỏi. Cảm ơn. Hòm nhẹ tênh có gì đâu!

Arthur trèo lên khoang lái. Ngồi xuống ghế, kiểm tra khóa điện, vuốt nhẹ tay lên các núm điều khiển.

— Này Arthur!

Anh hạ kính, thò đầu ra. Rudy hỏi:

— Thùng đựng gì?

Arthur nháy mắt.

— Đoán xem.

Viên sĩ quan tỏ ý không biết.

— Chuối, Arthur cười ngất. - Luôn luôn chở chuối, chuyến đi cũng như chuyến về.

Anh vặn khóa điện. Lần lượt từng động cơ ngập ngừng rồi nổ ròn.

Máy bay lăn ra đường băng.

*

* *

Kostia choàng tỉnh.

Cửa phòng rung lên vì những cú đập giận dữ.

Nhưng cửa phòng nào đây? Anh đang ở xứ sở nào? Trong thành phố nào? Leningrad? Tokyo? New York? Los Angeles? Moscow? Anh nhìn lên vách, nhận ra kiểu giấy in hoa dán tường quen thuộc, những tấm rèm che kín cửa sổ và sực nhớ lại khách sạn Beverly Hills. Anh nhảy xuống giường. Tiếng đập cửa càng dồn dập. Tiện tay anh quơ chiếc khăn tắm quấn vội quanh bụng, mở cửa và bị cơn cuồng phong xô ngã: Jenny. Anh vùng dậy, thoáng thấy cặp mắt bất lực của người phục vụ bận chế phục trước khi sập cửa, đồng thời nghe tiếng rít của chiếc gạt tàn vút qua đầu đập vào tường vỡ vụn.

— Đồ khốn! Lại dám thế hả? Mày coi tao là thứ gì, còn mày là thứ gì?

Sau khi đưa mắt kiểm tra thấy không còn vật gì nặng cân trong tầm tay cô nàng, anh quay lại. Từ sau lưng, Jenny vồ lấy cổ anh, đeo người lên đánh đu làm anh nghẹt thở. Anh nhẹ nhàng vặn hai cổ tay cô, xoay người thoát ra khỏi vòng tay cô và nhìn thẳng mắt Jenny bảo.

— Đi dội nước lạnh ngay.

Anh vừa nới lỏng tay, Jenny nhanh như mèo rút ngay tay phải cào lên giữa mặt anh bốn vệt rớm máu. Kostia nghiến răng bịt mồm cô ta không cho kêu, vác như vác bó củi vào buồng tắm, mở vòi nước lạnh rồi dúi cô vào. Dòng nước xối xả quất lên người Jenny. Cô đạp chân, giãy giụa, tìm chỗ cào, cắn... nhưng không được... Bỗng nhiên người cô mềm ra. Thấy cô nằm im, Kostia đặt cô đứng xuống sàn. Cô vẫn không động đậy. Anh thận trọng buông tay bịt mồm cô.

Cô nhìn anh, ngơ ngác, nghi hoặc.

Cô rùng mình. Rồi nói.

— Giúp một tay... Rét quá.

Cô cởi áo. Nhìn bộ ngực lồ lộ, tóc bết quanh đầu, màu xanh tái làm nổi bật vẻ kiều diễm của khuôn mặt xinh đẹp tuyệt vời, Kostia chợt hiểu vì sao bọn đàn ông sẵn sàng chịu đi đầy dưới hỏa ngục để được ôm ấp cô. Anh lấy áo tắm khoác cho cô. Cô kéo tuột khóa quần jean ướt sũng. Quần dán chặt vào người không tụt ra được. Cô nằm ngửa xuống sàn. Kostia nắm gấu quần kéo mạnh. Người trần truồng, Jenny gượng đứng dậy đi tới mở vòi nước nóng, đứng một lúc lâu giữa đám mây ấm áp cho làn nước vuốt ve. Kostia trở vào buồng mình. Một lát sau Jenny vào theo.

— Cho em uống chút gì đi.

Anh lấy chai gin trên tủ rượu rót cho cô một cốc. Cô uống một hơi, đến bên cửa sổ, rút điếu thuốc trên bàn ngủ châm hút. Rồi vén góc rèm nhìn xuống bể bơi đang nhộn nhịp một toán người Mexico bận toàn đồ trắng. Mặt trời đã lên cao.

Rèm buông.

Cô tới giường thả mình xuống. Bình thản nói:

— Chưa ai dám đối xử với em như vậy.

Kostia nhìn cô, không đáp. Cô nằm ngửa nhìn lên trần, hút thuốc.

— Chưa ai đi với em tới dự dạ hội rồi nửa chừng bỏ về một mình.

Kostia nằm xuống bên cô. Cô tiếp, vẫn bằng giọng thản nhiên:

— Về bản chất, anh chỉ là một thằng đĩ đực mất dạy. Nghe rõ chưa?

— Rõ.

— Nghĩa là một cục cứt!... Cứt thứ thiệt!

Anh lạnh lùng nhìn cô và cũng bình thản nói:

— Còn có, cô là con đĩ cái.

Jenny nhỏm dậy:

— Anh bảo sao?

— Đồ đĩ cái!

— Nói rõ ra xem nào, không thì chết vì tay con này! Cô gầm lên, giọng run bắn vì tức tối.

— Chẳng cần thiết. Tự cô cũng biết.

— Tôi thề sẽ giết anh thật đấy!

— Đàn bà mà để cho bất cứ thằng nào cũng chơi trong toilet được không phải là đồ đĩ à?

Cô trợn tròn mắt, phá lên cười cay độc, thách đố.

— Còn hơn thế cơ! Mười bận cơ! Thì đã sao?

— Cô là con đĩ!

— Không phải con đĩ đâu, đồ khốn kiếp ạ! Mà là con ghiền ma túy! Có muốn tôi kê danh sách chúng nó không? Anh tưởng chơi được Jennifer Lewis là lập được một kỷ lục chắc? Lúc tôi đã say rồi, thằng nào chơi cũng được tuốt. Có gì quan trọng cơ chứ? Anh tưởng tôi nhớ được hả?

Kostia đứng phắt lên.

— Tôi về New York đây.

— Đúng đấy, về đi, xéo ngay! Về hẳn Moscow, càng tốt! Đừng vác mặt tới đây lần nào nữa.

Cô nhảy xuống giường. Anh mặc áo, mặc quần, đi giầy rồi lẳng lặng ra phía cửa.

— Đồ Nga bẩn thỉu!

Anh xoay núm cửa.

— Kostia!

Cô vụt đến níu lấy Kostia, giữ chặt tay.

— Đừng đi, Kostia... Đừng đi vội.

Anh dứt ra.

— Không đi nữa!

Anh mở cửa. Jenny gào lên.

— Em yêu anh!

Cô bám chặt vai anh, ôm chầm lấy anh.

— Lại đây... lại đây... Em thèm anh mà...

Trong lúc giằng co chiếc áo tắm phanh ra cặp vú bật lên giữa hai tà áo thấp thoáng hình tam giác đen nhánh. Kostia bắt gặp cặp mắt Jenny đang nhìn anh, một cái nhìn trước nay anh chưa từng thấy ở cô: Thành thực... Van xin... Cô lôi anh vào giường. Anh không đủ sức cưỡng lại, nằm xuống, chìm đắm trong cơn bão nóng hổi, êm ái. Jenny nhay nhay lên má anh, thì thầm nửa trách móc nửa cầu xin. "Em thèm anh... em thèm anh... em thèm anh...".

Cuộc trao thân thật trọn vẹn. Tuyệt vời. Triệt để.

— Cho em cùng đi, Kostia... Đưa em đi với! Em yêu anh!

Muốn diễn tả nỗi niềm khoái lạc này phải có khả năng diễn tả được cái chết. Nhưng chẳng có ai từ cõi chết trở về để diễn tả được nó. Riêng Kostia cảm thấy mình như vừa từ cõi chết trở về. Mọi màu sắc đều biến hết, mọi hình dáng đều tan thành quầng sáng mờ ảo, mọi âm thanh đều loãng đến mức anh không còn nghe thấy gì hết, cả vũ trụ mênh mang cũng đột nhiên trở thành mù và điếc. Không có giới hạn thời gian. Tất cả biến thành khoái cảm mãnh liệt kéo dài, khó chịu đựng, khó nói nên lời.

Khi tỉnh dậy, anh thấy Jenny nằm quay lưng. Anh nhẹ nhàng nâng mặt cô xoay lại. Mắt cô mở to. Nhưng không nhìn thấy gì. Cô đang khóc ròng.

— Em..

Cô quay mặt đi.

— Jenny! anh nài nỉ.

Cô bật khóc nức nở... Trầm uất. Não nề. Toàn thân run rẩy trong nước mắt.

— Em không đi theo anh được đâu. Không thể cùng chia sẻ...

Anh kéo cô vào lòng. Thấy trên ngực nước mắt cô giàn giụa. Cô úp mặt vào tay, thủ thì trong tuyệt vọng xé lòng:

— Em chẳng cảm thấy gì cả, chán đến phát ốm lên được. Không thấy khoái... Chưa lần nào được khoái.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.