* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Botero bước ra ngoài túp lều gỗ. Y gần như không chợp mắt. Tâm trạng y u ám thảm hại.

Y thấy rất rõ là y đã dại dột thách thức các tài xế của mình. Không phải vì bản thân sự thách thức, y vẫn đinh ninh là nhất định y sẽ thắng cuộc - mà là từ nay y không còn có thể nghĩ một đằng nói một nẻo trước mắt lũ bộ hạ của y nữa. Thêm nữa, không đúng lúc làm như vậy.

Hàng hóa đã chở đi rồi. Trừ phi có một đội biệt kích tự sát tấn công tầu Chúa Tể Các Đại Dương, còn thì từ nay không gì có thể cản trở số cocain đến nơi tiếp nhận.

Tuy nhiên, y vẫn chưa biết bọn người kia đã tiến hành việc chuyển khoản hay chưa. Cứ cho là mọi việc thuận buồm xuôi gió thì sớm nhất cũng phải hai ngày nữa y mới có thể gọi điện cho Bleicher.

Nhìn thấy vẻ thiểu não của y, một tốp nhỏ Tanquéros lùi ra xa khi y đi ngang qua.

— “La" của tao dâu?

— Chúng nó còn đang chuẩn bị cho ông, ông Luz ạ.

— Mày có ý nói rằng nó chưa sẵn sàng?

Giận tái xanh tái tím cả người, hắn quay ngoắt và hầm hầm bước xăm xăm tới một vòng tròn xe vận tải đỗ quanh trạm bơm xăng. Một số đang chờ người bơm đầy thùng. Nhiều xe khác đã chất đủ bốn mươi tấn nhựa sống loay hoay tìm cách đỗ vào hàng trong khi chờ một người đốc công ra lệnh xuất phát. Botero nhằm một cái Mack đỏ to kềnh, động cơ đang nổ.

— Đầy xăng chưa hay còn rỗng?

— Đầy tràn, Luz.

— Cút đi ngay.

— Ơ kìa ông Luz, tôi phải đi...

— Câm mõm!

Hích mạnh một cái, y gạt bắn người tài xế quay lơ ra ngoài, ngồi vào chỗ của hắn và lao vút xe trong bùn nước, thẳng một mạch tới dãy Cordillère.

Chiếc máy bay lên thẳng đậu xuống rìa một công trường khổng lồ chi chít những miệng lò, tua tủa những mũi khoan, ngổn ngang những xe tải hạng nặng không ngừng chạy đi chạy lại như những con thoi giữa các giếng khai thác và những thùng chứa nhựa thô.

— Anh ta tìm gặp Luz Botero. Vô cùng khẩn cấp.

Bỏ lại Peter với số phận của anh, Marvin đã lại cất cánh ngay tức khắc.

Suốt chặng bay, anh không một lần hé răng. Chấp nhận dấn thân vào cơn rồ dại của O’Toole, anh biết rằng đời anh tàn hẳn từ đây. Như thế là đi tong hết mọi công phu kiên nhẫn như một con kiến ròng rã bao năm để luồn sâu vào băng địch. Ngớ ngẩn. Và vô ích. Anh tự xỉ vả mình đã chìa tay ra cho một hành động tự sát.

Dù sự thể sẽ ra sao rồi người ta cũng sẽ biết là anh phản bội Botero. Nếu may mắn rời được đất này mà còn sống sót thì cũng sẽ phải quanh quẩn hết đời ở Washington trong những công việc giấy tờ của FBI.

Về phía mình, Peter cũng không mở miệng. Tập trung suy nghĩ về công việc anh đã thề hoàn thành cho bằng được, anh thấy rất nhanh là không nên định trước một phương án, kế hoạch nào. Anh đi vào đất địch để giết một người. Có thế thôi.

Mặc kệ hạ hồi phân giải ra sao. Bước đầu đã qua, anh chắc là mình không có lấy một phần tỉ may mắn để vượt qua các khó khăn.

Bất chấp.

Anh thuộc cái nòi người đang trên đường tuyệt diệt, thà phải chết còn hơn nuốt lời hứa. Chiếc xe Jeep anh ngồi bên trong dừng lại trước một căn nhà gỗ. Nhiều gã áo quần rách như xơ mướp đang tranh cãi rất náo nhiệt.

Gã người Colombia dẫn đường cho anh lên tiếng nói nhanh với họ, tay chỉ vào Peter.

Một người có khuôn mặt dọc ngang nhiều vết nhăn sâu tiến lại gần.

— Habla espanol?

— No, Peter nói.

— Americano?

— Yes.

— Tôi là Cabal, anh ta nói bằng tiếng Anh.

— Peter. Peter nói.

— Anh muốn gặp Botero?

— Vâng.

— Ông ta biết?

— Biết. Đã hẹn trước mà. Việc rất quan trọng. Tự nhiên anh ép chặt vào người cái túi vải thô đeo chéo qua vai.

— Không may rồi, Cabal nói. Ông ta vừa đi xong.

— Đi đâu?

Cabal chĩa ngón tay cái lên các chóp núi nhọn dãy Cordillère.

Bao lâu rồi?

— Mười, mười lăm phút.

Mặt Peter biến sắc.

— Tôi phải đuổi theo ông ta!

Cabal cười khanh khách.

— Không ai đuổi kịp ông ta! Ông ta đang tìm cách lập một kỷ lục về tốc độ!

— Bao giờ ông ấy trở về?

Cabal nhún vai.

— Ông ta cam đoan là có thể vượt núi rồi trở về trong bốn ngày. Tôi nói với anh chứ... Chạy được trong năm ngày cũng đã là một thành tích cực kỳ rồi!

Peter liếc nhìn vào nơi chiếc xe Jeep đỗ: nó đã chạy đi đâu mất rồi.

— Có cách nào quay trở về Medellin?

— Chiều nay, nếu phi công bằng lòng cho anh quá giang.

— Cảm ơn. Tôi sẽ đợi.

Anh chào Cabal, quay gót và đi bâng quơ mấy bước về phía hai chiếc Mack đang nổ máy. Anh lén nhìn vào căn nhà gỗ. Chẳng ai chú ý đến anh. Anh vượt qua chiếc xe tải thứ nhất, nhìn thấy người lái xe đang ngồi dưới đất. Họ ăn một cái gì đó rút ra từ hộp đựng thức ăn.

Họ không nhận ra anh.

Anh quay lui, lên ngồi vào tay lái một cách tự nhiên nhất đời và phóng con quái vật lao vút đi trong một tiếng ầm ầm như sấm.

*

* *

Đi độ vài ba kilômét là bắt đầu gặp núi. Cao ngang trời, vằn vằn những dòng đá chảy rách bươm và tái nhợt, dãy Cordillère nhô cái khối hùng vĩ của nó ra chắn ngang chân trời như một dải tường thành mầu đồng hun.

Đằng sau Peter, nối đuôi nhau lăn bánh trong một đám bụi đất đỏ mù mịt, ba chiếc xe Jeep tiến sát lên.

Gương hậu phản chiếu hình ảnh chúng; chúng nằm trong tầm nhìn của anh, tuy thế, anh đâu có trông thấy chúng. Càng không trông thấy những vòng quẹo chết người liên tục gẫy gập như một cái kẹp tóc trên đường.

Trong thực tế, mắt anh không nhìn thấy gì hết. Từng thớ thịt trong người anh gồng lên, tay và chân bỗng dưng như được phú cho một bộ óc độc lập có khả năng ước lượng các khoảng cách, lựa chọn góc bám các khúc quẹo, dấn lên, hãm lại, nhả phanh...

Dán mắt nhìn thẳng phía trước, gạt bỏ mọi cái khác anh chỉ chú mục vào một vật, cái chấm kim loại đỏ lúc này óng ánh dưới ánh mặt trời, lúc khác lại mất hút, cách tám trăm mét, do mặt đất lồi lõm, do đá tảng nhô ra thụt vào, hoặc do con đường vòng vèo: đuôi chiếc xe tải của Botero.

Sau lưng anh, một trận mưa đạn bắn trúng lớp vỏ tôn các bồn chứa kêu lộp độp. Anh thụt đầu vào trong vai.

Ở vùng Llanos, người ta treo cổ những tên ăn cắp ngựa. Người ta bắn bỏ những tên cướp phá. Người ta moi gan những tên thó ngọc bích. Trong trí nhớ của bọn tanquéros, chưa bao giờ thấy một thằng mất trí nào cuỗm đi một cái xe tải. Để đi đâu?

Đường mòn chạy một mạch từ điểm này sang điểm kia, không một chỗ nghỉ chân. Áo và quần đẫm mồ hôi dán chặt vào người, Peter về số trong tiếng rú của cái xe năm trăm sức ngựa. Miệng ráo khô, anh xông vào những chặng đường chữ chi hiểm trở nhất: không một chiếc xe nào trên đời này có thể trèo lên một cái sườn dốc đứng như vậy. Như thể là vượt một bức tường vuông góc.

Anh ngẩng đầu lên. Một trăm mét cao hơn anh, bám vào sườn núi, con quái vật của Botero như trèo lên tấn công các đám mây. Loáng một cái nó biến mất sau một tảng đá.

Dù cho y có nhìn thấy chiếc xe Mack của Peter, Botero cũng không sao ngờ là y bị đuổi theo. Càng không ngờ là sẽ bị đuổi kịp một cách tất nhiên.

Bồn của y chứa bốn mươi ngàn kilô nhựa thô. Còn Peter, anh lái xe không.

Đường hẹp dần. Giữa các vách đá hoa cương, hai bên xe, mỗi bên chỉ còn có chừng ba mươi centimét không gian. Anh rút trong túi ra một que mìn, đưa lên cắn vào răng, ấn nút cái hộp điện châm thuốc lá trên bảng điểu khiển, về số hai và vượt lên cái hành lang mà chiếc xe tải của Botero đã băng qua năm phút trước.

Một tiếng cạch. Anh cầm lấy cái hộp điện châm thuốc lá lúc nãy đã đỏ rực, đặt nó vào đầu cái dây Bikford và thổi phù phù lên trên cho nó cháy. Đầu ngòi đỏ lên rồi bắt lửa.

Peter kẹp que mìn cháy giữa hai đùi.

Giờ đây mấy cái xe Jeep chỉ còn cách chừng ba chục mét.

Cái ngòi mìn cháy ngoem ngoém. Khi biết chắc nó nổ đến nơi, anh ném quả mìn qua cánh cửa xe.

Anh bắt đầu đếm trong óc. Chưa đến ba: sức nổ bùng làm núi rung lên. Đằng sau anh, kéo theo cả một vạt núi, những tảng đá kếch xù lở xuống: đường đã tắc.

Từ nay, không còn gì có thể chặn ngang giữa anh và con mồi. Bất chấp các bánh xe trượt dài bên bờ vực, anh dấn thêm ga một cách man dại.

*

* *

Nàng không biết họ, nhưng tất cả bọn họ đều biết nàng. Thật lạ lùng. Tất cả những kẻ kín đáo sán lại để nhìn nàng được gần hơn là những người phụ trách chống ma túy của một trăm hai mươi chín quốc gia. Tinh hoa của những tinh hoa. Và chính nàng, Jenny, mũi hít lấy hít để ma túy từ năm mười sáu tuổi được họ tôn làm người ban phúc và khách mời danh dự!

Một vầng mặt trời rực rỡ chiếu sáng vịnh Acapulco. Tiệc rượu Cocktail diễn ra trong dinh tổng thống ngự trên đỉnh một quả đồi của Las Brisas, nơi đua đòi học làm sang nhất hạng, không chỉ của Mexico mà của tất cả bờ biển Thái Bình Dương.

Nhiều phiến đá hoa cương mầu sắc khác nhau vây quanh cái bể bơi lơ lửng trên không: những cái bàn khổng lồ để chơi bài khi ở dưới nước lên.

Người ta kể rằng vị chủ nhân, người gốc Đức, vốn là một trong những trùm sỏ giấu mặt của CIA. Khi ông ta dẫn nàng đến tham quan buồng làm việc rộng như một phòng hội nghị của ông ta, Jenny nhìn thấy trên tường vô số những tấm ảnh chụp ông ta bên cạnh những vĩ nhân của thế giới này, các nguyên thủ quốc gia, giáo hoàng, vua chúa đang trị vì, các thân vương, các danh nhân nghệ thuật và văn học.

— Tiểu thư phải quay trở về đây để dự những lễ hội cuối năm, vị chủ nhân đã mời nàng như vậy.

— Tiểu thư sẽ thấy, vui lắm lắm.

Ngày 31 tháng Chạp, Acapulco là nơi gặp gỡ quốc tế được ưa chuộng nhất của các chính khách đương quyền và các nhà tài phiệt với những tài sản mười số không. Với các quý ông này người ta sẽ trưng ra vị phu nhân kiều diễm nhất. Danh tiếng sẽ nổi lên theo tác động của những đồ trang sức bằng ngọc bích, của những chuỗi kim cương, những kim gài áo gài quần bằng sapphire mà người ta thay đổi dễ dàng như thay áo.

Khi người ta chiêu đãi họ ở nhà riêng trong âm thanh của ba dàn nhạc, tên các vị khách mời gợi lên những gian hàng khác nhau của một siêu thị hoang đường: Guiness, Colgate, Hertz, Ford, Rothschild, Gillette, Stnyvesant...

Độ tột cùng của sự sang trọng.

Bia, thuốc lá, kem đánh răng, lưỡi dao cạo và bút bi bỗng nhiên không còn là những danh từ chung chỉ những sản phẩm tiêu dùng nữa để trở thành một danh từ riêng, tên các vị chủ nhân của chúng.

Jenny đưa mắt tìm Kostia. Nàng nhìn thấy anh bên cạnh tổng thống phu nhân và vị chủ nhà, họ đang đề nghị anh thuật lại câu chuyện vượt biên của anh.

Nhiều đầu bếp y phục trắng toát len qua các nhóm, tay rung những cái chuông nhỏ.

Những chiếc xe limousine chen chúc nhau như một hạm đội đang chờ ngoài cửa ra của dinh tổng thống để đưa họ lên boong tầu Chúa tể Các Đại Dương.

Hai giờ nữa họ sẽ nhổ neo.

*

* *

Phía đằng trước, chiếc Mack được trang bị một tấm chắn to đùng bằng thép dùng để gạt những tảng đá làm đường tắc nghẽn vào mùa mưa.

Mỗi lần Peter điên dại nhấn thêm ga để húc vào đít chiếc xe tải đỏ, hai cánh tay anh dán chặt vào tay lái lại như bị điện giật, đau như xé. Đến một khúc đường vòng, anh nhìn thấy là cả hai người sắp lên tới đỉnh một hòn núi. Số trời đã định: một trong hai người phải chết ở nơi đây.

Luz Botero hay chính bản thân anh.

Anh sang số, từ số 2 sang số 1, nhấn mạnh ga, thúc tấm chắn thép vào thành sau bồn chứa. Dậm chân lên sàn, anh huy động tất cả sức mạnh của động cơ. Nếu anh có thể duy trì tốc độ này trong vòng năm mươi mét nữa thì Botero khó lòng xử lý khúc đường vòng.

Về phía y, Botero lại thực hiện những thao tác đảo ngược: y đè đến chết lên các núm phanh. Bánh xe chết cứng, lê sền sệt trong bụi, cái xe vẫn cứ trườn lên dốc không sao cưỡng nổi, sắt chọi sắt, sức chọi sức trong tiếng tôn va nhau loảng xoảng, những tảng đất sụt lở dưới áp lực của những chiếc lốp xe và khói đen xịt tuôn ra từ những chiếc ống xả nóng bỏng. Hai con bọ thép đang chiến đấu một mất một còn trong khung cảnh ngày tận thế.

Cách bánh xe bên phải vài ba phân, vực thăm thẳm đổ tuột cái sườn thành vại xuống sâu đến năm sáu trăm thước dọc theo bờ đá. Bên trái, vụt cao đến tận trời, đá hoa cương sừng sững dựng thẳng như một bức tường vuông góc.

Bốn bề xung quanh, quang cảnh hùng vĩ và nham nhở của dãy núi Cordillère des Andes như đè bẹp hai người.

Cú hích đầu tiên làm Botero bị bất ngờ đến nỗi y suýt bắn tung xuống vực.

Từ hai mươi kilômét trước, y đã phát hiện ra cái xe tải nặng bám sát xe y. Nhưng thường khi cũng có những con "la" cùng chạy với nhau trên một chặng đường.

Dần dà, y băn khoăn lo lắng. Cho đến khi y muốn dừng lại giữa đường để xem xem y có chuyện với ai, thì vừa vặn y bị xơi miếng đòn húc đầu tiên. Không nghi ngờ gì nữa, kẻ vô danh đuổi theo y rõ ràng muốn quẳng y xuống vực. Cái xe bị va mạnh đã đập mặt y vào bảng điều khiển.

Y đưa tay lên vòm xương lông mày, y hạ xuống, tay đỏ lòm những máu.

— Maricon! y nguyền rủa.

Y đã toan nhảy ra khỏi xe để chồm lên chiếc Mack, đâm bổ vào người tài xế và dùng răng cắn đứt họng nó ra. Ngớ ngẩn: đưa thân mình ra phó mặc cho kẻ địch ư?

Hay là để hứng đạn, hoặc chết bẹp?

Chỉ còn ba mươi mét để tìm cách xử trí. Con mắt tuyệt vọng của y lướt trên bảng điều khiển.

Một cái mỉm cười tàn nhẫn sáng lên trên khuôn mặt bê bết máu. Y đẩy một cái tay gạt.

*

* *

Trên bến cảng đông đặc các nhà báo và các nhà nhiếp ảnh, người ta đã trải một tấm thảm đỏ chạy dài đến tận thang cửa tầu. Bận đại lễ phục, thủy thủ và sĩ quan chia nhau trấn ở những điểm hệ trọng nhất trên con tầu đang phấp phới tung bay cờ một trăm hai mươi chín quốc gia có đại biểu tham dự.

— Tôi là thuyền trưởng Bjorn Nielsen, sẵn sàng phục vụ quý vị. Xin chào mừng quý vị đã lên tầu.

Jenny cảm ơn với một nụ cười. Nàng bíu cánh tay Kostia. Một viên sĩ quan nói với họ:

— Xin phép các vị, để tôi dẫn các vị về buồng.

Kostia nhận thấy mắt các thủy thủ rực sáng khi Jenny đi ngang qua. Nàng nói thầm vào tai anh:

— Anh có nhìn không, cái mặt của thuyền trưởng?

— Nó có gì đặc biệt?

— Nom ông ta như khỉ cắn phải gừng.

Viên sĩ quan tra chìa khóa vào ổ, mở cửa ra và rút lui:

— Xin mời các vị vào cho.

— Đây rồi.

Jenny nhảy bổ vào cái cửa khe lắp kính. Nàng chưa hề đi biển bao giờ. Nàng nhìn với đôi mắt ngạc nhiên thán phục của trẻ nhỏ.

— Nhìn kìa Kostia, thật tuyệt vời. Người ta trông thấy biển.

*

* *

Peter ấn mạnh ga.

Bị đẩy lên, chồm chồm từng mét từng mét một trong tiếng loảng xoảng của các mảnh tôn va vào nhau, cái xe của Botero đã lên đến gần đỉnh núi.

Thì đột nhiên, một tia nước khổng lồ, lầy nhầy và đen ngòm phụt mạnh vào kính chắn gió đằng trước xe Peter: Botero vừa mở các van bồn chứa của y.

Cuống cuồng, Peter cho chạy cái gạt nước. Đáng lẽ phải xóa sạch cái lớp nước nhờn nhờn ấy, mấy thanh sắt quay tròn lại làm nó loang ra. Tấm kính trở thành mờ đục hoàn toàn. Không thể loay hoay xoay xở trong cái mầu đen kịt này được, thế nào cũng có cơ đổ kềnh xuống rãnh. Không lựa chọn gì nữa. Duy trì lực đẩy của cái động cơ năm trăm mã lực, anh thò đầu ra ngoài cửa xe, một tia nước lầy nhầy ập ngay vào giữa mặt anh như một dòng thác đổ.

Dữ dội như một cơn hồng thủy, bốn mươi ngàn lít nhựa thô tràn xuống đường!

Tối tăm mặt mũi, Peter xé toạc ngực áo sơmi. Kẹp vô lăng vào giữa hai khuỷu tay và hai đầu gối, anh cuống quýt lau mặt, thọc tay vào túi và lôi ra một khẩu colt Magnum.

Đôi mắt anh bỏng rát không sao chịu nổi, anh vẫn cứ phải mở to, thao láo. Xuyên qua một đám sương mù đỏ anh thoáng thấy Botero nhảy tót ra khỏi cabin. Anh nhìn y chạy trên đường, phang một nhát cuốc phá vỡ cái bình xăng và biến ra ngoài tầm mắt anh.

Nhanh như chớp, anh về số chết, chẹn cái phanh tay, làm một động tác uốn mình trên ghế, rồi, vũ khí trong tay, anh lao ra bên ngoài qua cửa hành khách. Lăm lăm khẩu Magnum, anh thấy mình rơi tõm xuống ngồi chồm chỗm trong dòng thác xăng và dầu hỏa đang chảy ào ạt dọc theo hai cẳng chân anh. Bỗng nhiên anh thấy Botero lại xuất hiện.

Cách anh non mười mét, miệng mỉm cười, y đứng thẳng người ở giữa đường.

Peter sững người kinh ngạc: hai tay y không võ khí.

— Botero!

— Hombre! Y cũng kêu lên như một tiếng vang.

— Tao là Trung úy O'Toole, Cơ quan chống ma túy của Hollywood. Tao muốn cho mày biết tại sao mày sắp chết.

Luz Botero vẫn không nhúc nhích. Mục tiêu thật lý tưởng. Peter giơ vũ khí: Botero cười lên sằng sặc.

Bây giờ anh mới nhìn thấy điếu xì gà cháy đỏ kẹp trên môi y. Nếu nó rời miệng y rơi xuống, cả hai sẽ nổ tung, vẫn đặt y trong tầm súng, anh từ từ lội bì bõm về phía hắn.

Suốt đời anh chưa thèm khát một cái gì như thèm khát được giết con người này. Tự tay anh giết. Còn cách y ba mét, anh đứng sững lại.

Trong phút chốc, người ta chỉ còn nghe thấy tiếng gió đuổi các đám mây cuồn cuộn bay nhanh, tiếng hổn hển trầm trầm của hai chiếc xe tải nặng vẫn còn mở máy và tiếng gầm gào của dòng thuốc sống đang chảy ào ào như thác đổ xuống sườn khe.

Họ đối mặt, lặng lẽ nhìn nhau trừng trừng. Một ánh thách thức trong mắt, Botero nói trước tiên:

— Tao đã giết thằng Boswell bạn mày. Tao đã dìm chết vợ mày. Mày còn chờ đợi gì nữa?

Anh cầm khẩu súng lên phía đầu nòng và quẳng nó xuống khe.

Botero rít một hơi thuốc dài, kẹp điếu xì ga vào giữa hai ngón tay, mơ màng ngắm nó, rồi lấy hết sức quẳng nó vào giữa khoảng không.

Một lần nữa, y lại cười.

— Mano a mano.[1] y nói.

Với sự mềm dẻo của một con báo, y vụt nằm sụp xuống, lăn mình ba vòng khiến làn sóng nhựa bắn lên tung tóe, nhặt một tảng đá to nhiều cạnh sắc, nâng lên quá đầu và nhảy bổ vào Peter hòng đập vỡ sọ anh.

Hai cánh tay hơi dang ra, Peter nhẹ nhàng khuỵu gối chờ. Trước kia, trong các lớp huấn luyện bọn cảnh sát đàn em, khi dạy môn cận chiến, anh đã bắt các học viên tập đi tập lại hàng trăm lần miếng đỡ này. Đợi đến phần mười giây cuối cùng, khi Botero hạ cánh tay và tảng đá rít bên tai, anh dồn hết sức nặng của cơ thể vào đùi phải. Cùng lúc, nhanh như tên bắn, anh tung vèo chân trái vào hạ bộ Botero.

Một cú đá chết người.

Tuy đã được đôi giầy che chở, anh vẫn phải buông một tiếng kêu đau đớn khi bàn chân anh bắn trúng đích, làm rung chuyển tất cả cơ bắp trên người. Anh nhìn thấy đôi mắt điên dại của Botero trợn ngược lên vì đau đớn và anh đã phạm một sai lầm: anh chờ y đổ vật xuống.

Hai gọng kìm chẹn lấy họng anh.

Dính chặt vào anh, bóp cổ anh, Botero lấy trán húc bừa vào mặt anh, làm anh vỡ mắt vỡ môi. sắp chết ngạt đến nơi, Peter mới sực nhớ đến lời đồn: Botero không có gì ở hạ bộ. Không dương vật, không hòn dái. Không gì hết: bị thiến rồi.

Như vậy là đúng sự thật.

Máu nhòe nhoẹt mắt, anh bị ngã xuống đống nhựa thô lầy nhầy. Họ lăn lộn trong làn nước nhờn nhờn quấn chặt lấy nhau như hai con vật phát rồ tìm cách cắn xé nhau. Đầu Peter va phải bục lên xuống của xe anh. Một tấm màn đen rơi trước mắt anh. Thúc một đòn tuyệt vọng bằng đầu gối, buộc Botero phải buông tay, anh lăn vào trong cabin, hớp lấy hớp để không khí như một người chết đuối. Nhưng cảm thấy không thể để anh muốn làm gì thì làm, Botero quay trở về cuộc vật lộn.

Y nhảy xổ vào anh, túm lấy tóc anh đầy hai bàn tay và đập chan chát đầu anh xuống sàn. Nếu anh ngất xỉu, anh sẽ chết. Lấy hết nghị lực, anh cố chống lại cơn hôn mê. Những ngón tay trái của anh quờ quạng vào một vật bằng kim loại: cái phanh tay. Anh kéo nó ra.

Ngay tức khắc, trôi theo chiều dốc, cái xe tải nặng kềnh càng tuồn tuột lùi về phía đằng sau. Ngón trỏ và ngón giữa hợp thành một chữ V cứng như thép, Peter chọc thẳng vào bên dưới vòm xương mắt Botero, giáng thêm một đòn vào bụng y. Anh ấn bàn đạp cho xe chạy lùi, nhảy vọt ra ngoài chiếc xe bắt đầu lăn bánh nhanh hơn, đóng sập cửa cabin rồi đâm đầu chạy về phía cái xe của Botero, vượt qua nó và tiếp tục chạy cho tới khi lên tới đỉnh núi.

Anh chúi xuống đất đằng sau mỏm đá cuội cùng tạo thành góc khép khúc đường vòng trước khi xuống dốc.

Lúc đó, núi biến thành một bó đuốc khổng lồ cháy đùng đùng trong lúc từ đỉnh nọ sang đỉnh kia, loang rộng tiếng vang của một vụ nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển dãy núi Cordillère des Andes.

*

* *

Trong nhiều phút, Peter lả người, hai bàn tay ôm đầu, tai ong ong, mắt mù dở. Bê bết bùn đen hôi thối, thân thể anh là một khối đau khôn cùng.

Dần dà, lặng yên trở lại.

Nhiều phút nữa trôi qua.

Một lần nữa, cái tiếng vo ve không sao chịu nổi lại lọt vào tai anh. Mỗi lúc một to hơn. Anh miễn cưỡng ngước mắt lên.

Cao hơn mặt đường mười thước, treo lơ lửng trên không, cái trực thăng quay tít cánh trong tiếng động cơ nổ ròn, đều đặn và nặng nề.

Peter nhìn thấy một cái yên ngựa buộc vào một sợi chão bằng thép rơi từ trên xuống. Anh loạng choạng nhỏm dậy và giơ hai tay về phía Marvin.

❀ ❀ ❀

[1] Tay chọi tay.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.