* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Peter O'Toole đinh ninh rằng, ngoài tuyết ra, trong đời mình, cái gì anh cũng đã nhìn thấy hết. Sai lầm: anh chưa bao giờ biết một ổ nhà thổ chính cống.

Giấu vẻ hãi hùng của mình trước số lượng các cô gai trần truồng chen chúc nhau trong căn phòng khách phủ nhung đỏ, anh ngồi vào một cái bàn trong góc, nhìn thẳng ra hành lang dẫn đến các buồng. Ngoài ma túy, việc làm ăn của nhà Mercedes là khấm khá nhất Medellin. Hăm bốn trên hăm bốn giờ, không lúc nào vơi khách. Không có vấn đề gì trong việc tuyển lựa gái làm thuê. Các nữ thí sinh đấu đá nhau để được nhận vào bán dâm. Với sự giúp đỡ lành nghề của những tên ma cô ở địa phương đã biến thành các nhà sư phạm, các chủ quán buộc những cô nàng kém năng khiếu phải dự những lớp huấn luyện thực hành cấp tốc mà khi kết thúc, cuốn Kama Sutra chỉ còn là sách dạy a, b, c.

— Anh mời em uống chứ?

— Rất vui lòng. O'Toole nói - Cô ngồi xuống đây.

Người Colombia. Hai mươi tuổi. Mập. Cô ta ra hiệu cho một nữ chiêu đãi viên có cặp vú nặng phơi trần.

— Sâm banh!

Cô ta đặt tay lên đùi Peter.

— Anh đến lần này là lần đầu phải không?

— Ừ.

— Anh làm gì?

— Dầu hỏa. Thăm dò. Kỹ sư.

— Tên em là Laura, cô gái nói.

Laura. Cái tên khía vào trái tim anh như một nhát dao. Đề phòng trường hợp có thể không bao giờ trở về nữa, anh đã dặn dò Harry về tất cả mọi việc phải làm trong đám tang Anna.

— Tên thật của cô à?

Cô ta ngập ngừng.

—... Nhưng tên thật của em, ở đây...

— Cứ nói đi.

— Virginidad. Còn anh?

— Peter.

Người ta mang sâm banh lại.

— Hay là ta đến uống ở buồng em?

— Tôi đợi một người bạn. Peter xin lỗi.

— Em có biết anh ấy không?

— Tôi nghĩ là không. Anh ấy giới thiệu với tôi một cô.

Mặt Laura sa sầm.

— Ai đó?

— Carmen.

— Lúc này nó đang bận. Anh có muốn em báo cho nó không?

— Nếu có thể.

Cô ta đứng đậy.

— Em bỏ đi anh có giận em không?

Không moi gì được ở cái thằng cha này, trừ cái khoản phần trăm tiền chai rượu mà cô đã gợi ý cho hắn tiêu thụ. Cô ta cuỗm cái nút chai, nở một nụ cười với Peter và để một chíp hôi non choẹt, mặc áo lót thun, quàng tay ôm ngang lưng đưa đi mất hút.

Zizi đã cho biết rõ là cái cô Carmen này có yêu đương Arthur tí tỉnh. Theo Zizi, cô ta là người cuối cùng nhìn thấy Arthur lúc còn sống.

— Chào!

Chàng trai tóc hung cao to ngồi xuống không khách sáo. Y có khuôn mặt ngăm ngăm đen đầy nhũng vết nhăn phong trần.

— Anh là Peter?

— Marvin đấy à?

— Tôi đây.

— Cảm ơn anh đã đến.

— Tôi nghe anh.

— Botero ở đâu?

Marvin ngước mắt nhìn lên trời.

— Nghe này! Anh không có lấy một phần tỷ vận may.

Peter cắn rất mạnh vào môi.

— Cậu mới là người nghe tôi nói, anh cự ngay.

Marvin sững sờ vì sự thay đổi giọng: trong một giây, khuôn mặt Peter biến thành một cái mặt nạ bằng đá.

— Người ta yêu cầu cậu giúp đỡ tôi, có đúng không?

— Đúng.

— Vậy thì cậu hãy tha cho tôi những quan điểm của cậu. Botero đang ở đâu?

Bực mình, Marvin vặn người và lắc lư cái đầu.

— Ở Yopal. Trong Los Leanos.

— Từ bao giờ?

— Sáng nay.

— Ở chỗ nào?

— Dưới chân dãy Cordillère.

— Làm thế nào đến đó?

— Không một cách nào.

Peter nhìn như xuyên thủng anh ta.

— Người ta bảo tôi là cậu lái một cái lên thẳng.

— Đúng. Tôi lái.

— Cái lên thẳng của cậu ở đâu?

Marvin tin rằng Janis đã cử đến chỗ anh một thằng điên.

— Lúc này đây, bọn ngu ngốc đang xẻo thịt, moi gan xác vợ tôi, người vợ mà tôi yêu quí, để giải phẫu và nghiên cứu. Botero!... Cậu mang tôi đi hay để tôi đi bộ đến đó?

— Anh tìm tôi?

Marvin và Peter quay về phía người con gái khoác một mảnh lụa đỏ không che giấu bất kể một cái gì trên thân thể.

Peter đứng dậy.

— Carmen?

— Vâng.

Marvin băn khoăn trong bụng. Không biết có phải mình đang chiêm bao: cái thằng cha vừa chân ướt chân ráo đến đây chưa đầy một tiếng đồng hồ mà đã thuộc cả đến tên riêng gái trong nhà chứa!

— Tôi có một thông báo cho cô, O'Toole nói. - Của Arthur.

Nhìn cô ta thay đổi nét mặt, anh biết là Zizi đã không lầm: cô ta có gắn bó yêu đương với Boswell. Cô ta đưa nhanh tay lên rờ vào đôi bông tai. Anh hiểu chúng ở đâu ra.

— Cậu ta tặng cô phải không? Peter mỉm cười hỏi.

— Phải, cô ta se sẽ đáp.

— Cậu ấy kể với tôi chuyện đó! Peter nói dối.

— Anh ấy đang ở đâu?

— Ở Los Angeles.

— Carmen... Xin các ông tha lỗi cho.

Mụ chủ nhà chứa béo tròn đã đứng xen vào giữa mấy người. Mụ nhìn hai người đàn ông như muốn thanh minh: bất dắc dĩ tôi phải làm thế này, và thì thầm vào tai Carmen:

— Người ta hỏi cô ở buồng 21.

— Tôi đến. Carmen nói.

Cô nghiêng mình về phía Peter.

— Tối nay, tôi sẽ ở đây ra lúc hai giờ. Anh có thể đợi tôi không?

— Ở đâu?

— Trước cửa nhà thờ. Ngay cạnh.

— Tôi sẽ đến đó, Peter nói.

Anh nhìn cô ta đi ra xa.

— Có phải anh vừa nói đến vua Arthur? Marvin nói.

Peter giật nảy mình.

— Cậu biết anh ấy?

— Biết! Janis đã nói với anh?

— Tôi không tin một tí nào.

Marvin nhún vai có vẻ hiểu ra.

— Mắt cậu nhìn thấy anh ấy chết?

— Không, nhưng...

— Như vậy thì, xin cậu đi, tôi vẫn cứ coi là anh ấy vẫn còn ở trên đời.

Anh đặt bàn tay lên cánh tay Marvin.

— Marvin. Tôi muốn ngày mai cậu đưa tôi đến Yopal.

Marvin đột ngột duỗi ra.

— Anh biết nó là cái gì chứ, Yopal? Một pháo đài! Và Botero, anh có quen biết nó không?

— Có, tôi quen biết nó.

— Nhưng mà tôi phải lo cho cái mạng tôi.

— Tôi muốn đi vào lúc rạng đông.

Marvin chưa kịp nổi đóa, thì anh đã nói tiếp, giọng dịu dàng:

— Cậu còn phải xoay cho tôi một khẩu súng, hai hộp đạn và mấy que mìn.

Marvin mở thao láo đôi mắt tròn xoe.

— Anh hâm thật rồi đấy!

— Thế là đủ, Peter nói.

Từ cửa sổ phòng làm việc, lão nhìn thấy sông Linmat trôi. Nó bắt nguồn từ cái hồ ngay cạnh đó. Dù có chảy qua khu trung tâm của Zurich cũng không sao, nó vẫn tinh khiết và trong veo đến độ người ta có thể uống ngay nó để giải khát.

Cái nước Thụy Sĩ là như thế đây: Sạch sẽ, đến là sạch sẽ.

Adolf Bleicher thường nghĩ đến sự sạch sẽ ấy những khi vì nhu cầu công việc, lão phải tới một thành phố hôi thối với những vỉa hè ngập rác. Đã từng nắm trong tay, điều khiển và cho hoạt động những khoản kếch xù, lão luôn luôn thấy rằng đồng tiền không có mùi.

Thu nhập của lão thật khiêm nhường: 0,5% hoa hồng đối với tất cả những gì qua tay lão. So với những khoản lời lão mang lại cho khách hàng, thì quả là ít quá. Nhưng, đôi khi, có những vụ giao dịch lớn vô cùng. Như cái vụ lão sắp kết thúc đây, nó chỉ có thể diễn ra một lần trong thế kỷ: ba mươi tỷ đôla.

Tiền phần trăm cho cá nhân lão lên tới một trăm năm mươi triệu! Hai giờ trước đó, lão được tin là việc dỡ hàng xuống tầu đã tiến hành suôn sẻ.

Từ nay, cho dù tầu Chúa Tể Các Đại Dương có mất sạch cả của lẫn người thì cũng chẳng cái gì, chẳng ai có thể giật lại món của trời cho: việc chuyển tiền được thực hiện đúng lúc con tầu rời các bến cảng thành phố Grenade.

Chỉ có một người là vẫn chưa hết hoài nghi: Botero. Ngờ vực một cách bệnh hoạn đến mức vừa đây y còn gửi cho lão một cái telex nói rõ là những đòn trả đũa kinh khủng sẽ giáng xuống ngay lập tức, sau bốn mươi tám tiếng đồng hồ, nếu những người ký kết với y không giữ đúng những điều khoản đã cam kết.

— Ông Weber ở đây, thưa ông.

Adolf cau mày.

— Chúng ta có hẹn gặp không?

— Không. Nhưng ông ta bảo là rất cần, cô thư ký thở dài.

— Mời ông ta vào.

Wolf Weber là viên chức cảnh sát. Đã nhiều phen. Adolf khuyên y gửi tiền. Chắc là khi mới quen nhau, Weber chẳng có một tài sản nhỏ nào. Adolf đã tạo ra cho y. Lão đã "ứng trước" cho y những món tiền ma để tham gia những hoạt động tưởng tượng. "Tôi đã gửi cho ông"... "Tôi đã mạn phép đầu tư dưới tên ông..."... "Tôi nghĩ rằng ông chẳng gặp phiền phức gì trong việc...". Trò xiếc ấy là để biện bác cho những phong bì mà thỉnh thoảng lão giúi cho y.

Ngược lại, lão được thông tin về mọi diễn biến trong lĩnh vực tài chính cùng một lúc với các quan chức cao cấp nhất trong ngành thuế quan và hải quan của Liên bang.

— Ông vào cho, xin mời, ông Wolf thân yêu. Có chuyện gì thế hở ông?

Y có dáng điệu phù hợp với địa vị của y: một viên chức ăn lương thiểu não. Nhưng tồi tệ hơn: hối lộ cho y thì hối lộ, lão chưa hết nghĩ rằng y, về bản chất, vẫn là con người lương thiện.

— Xin chào ông, ông Bleicher. Tôi không muốn quấy rầy ông...

— Không bao giờ, ông Wolf. Không bao giờ!

— Tôi vừa được biết một cái tin có liên quan đến ông.

— Thực ư?

— Tôi không biết là về vấn đề gì. Vội đến báo để ông hay. Chúng tôi vừa nhận được một chỉ thị từ Washington!

— Từ Washington?

— Của FBI. Sáng mai, các đồng nghiệp của tôi sẽ tới hỏi ông về nguồn gốc những tài khoản của một công ty.

— Công ty nào?

— Cái Bahamian Transfer.

Như có một luồng điện giật chạy suốt người lão. Tuy nhiên lão vẫn giữ được một khuôn mặt tỉnh bơ.

— Cái Bahamian? Lão nói giọng thờ ơ. - Quả thật là, nhìn thoáng qua... Dù sao, tôi sẽ cho kiểm tra.

— Tôi nghĩ rằng cái đó có thể giúp ích ít nhiều cho ông.

— Cái gì cũng có thể có ích cho tôi, ông Wolf thân mến ạ. Tôi vô cùng biết ơn ông đã có lòng nghĩ đến tôi.

Lão chìa tay ra. Weber nắm lấy một cách nhiệt tình.

— Còn việc này, ông Wolf ạ. Tôi chưa kịp nói với ông, nhưng tôi đã mạn phép làm hộ ông một phi vụ trong lúc vàng lên giá. Ngày mai mời ông sang bên tôi. Tôi tin là ông sẽ vui vẻ và ngạc nhiên!

— Xin cảm ơn, ông Bleicher. Rất cảm ơn.

Lúc tiễn chân y, Adolf, đầu óc rối bời, thầm nghĩ cách làm thế nào tránh được thảm họa: cái Bahamian đã bị nướng cháy! Không lựa chọn được nữa: phải thủ tiêu nó ngay lập tức. Nhưng nếu lão cho nó đi tiêu thì ba mươi tỉ đôla kia, sắp chuyển khoản qua lão, sẽ không có nơi tiếp nhận!

— Martha!

— Ông cần gì ạ?

— Aspirin.

Lão chỉ còn vài ba phút để nghĩ nước cờ.

Lão nới nút cravát. Lần đầu tiên trong đời, lão thấy mình cầu mong các chủ tài khoản hoãn ngày chuyển tiền.

Trước hết, Panama... Escher.

Lão tính toán sự khác nhau giữa các múi giờ. May ra nhưng chẳng hy vọng lắm, là các khách hàng của chủ nhà băng chưa kịp báo tin để ông ta thực hiện việc chuyển tiền. Giả dụ là đạt được chuyện thần kỳ thứ nhất ấy, thì vẫn còn phải kiếm một sự thần kỳ thứ hai: thuyết phục Edmund Escher để lão này bất chấp quy định tuyệt đối không được thay đổi các mệnh lệnh đối với các khoản tiền gửi đánh số, dám chuyển ba mươi tỷ đôla này cho một công ty khác. Adolf có trong tay hàng chục công ty sẵn sàng nhận làm việc đó.

Lão do dự một giây gọi cho ai trước tiên? Botero? Thì có cơ muộn mất, không kịp bắt liên lạc với ngân hàng. Hoặc gọi ngân hàng? Dù có thể sẽ bị hành hình như một con chó bởi những tên giết người của Botero, nếu việc không thành?

Mặt lão nóng bừng bừng. Lão rút trong túi ra một đồng tiền. Sấp: ngân hàng. Ngửa: Botero.

Đồng tiền được tung lên trên không và rơi xuống thảm trải sàn: ngửa rồi. Botero.

Adolf Bleicher đâm bổ vào điện thoại.

*

* *

2 giờ kém ba phút, Peter rời phòng anh. Đường đất chẳng xa xôi. Nhà thờ đứng sừng sững giữa khách sạn anh ở và ổ nhà chứa. Anh đứng dưới cổng nhà thờ quan sát. Cửa tòa nhà Casa Mercedes mở ra hai ba lần cho khách mới đến và khách ra về.

Peter băn khoăn lo trong bụng không hiểu Marvin sẽ quyết định ra sao. Lúc hai người chia tay, anh nói với anh ta, giọng tự nhiên nhất đời. Cứ như là người phi công đã đồng ý.

— Đến đón mình lúc mặt trời mọc. Tôi đợi trong đại sảnh.

— Đừng hòng! Marvin thốt lên lúc quay gót.

Nếu hắn giữ lời, Peter sắp rơi vào một tình cảnh khốn đốn. Anh không quen một ai trong thành phố, chỉ bập bẹ được một hai tiếng Tây Ban Nha, do đó anh sẽ bị phát hiện rất nhanh. Nhưng anh đã thề: thà chết ở Colombia chứ không thể để Botero có cơ may sống sót.

Mắt anh bỗng nhiên bị hút vào một chiếc xe Chevrolet cũ kỹ đang từ từ lăn bánh về phía anh, đèn tắt ngóm.

Theo linh tính, anh nấp vào đằng sau một cây cột trong cổng. Cái xe dừng sững lại trước mặt anh. Cánh cửa sau vụt mở toang. Một khối nhũn nhùn lăn xuống mặt đá sân trước nhà thờ. Cái xe vọt đi trong tiếng lốp lạo xạo rồi mất hút ở đầu quảng trường.

Chuông trên gác nhà thờ ngân nga điểm 2 giờ.

Peter lại gần cái hình trơ trơ bất động. Carmen đã đến chỗ hẹn rất đúng giờ. Chỉ sai có một chi tiết: họng cô bị cứa từ tai nọ sang tai kia bằng một con dao cạo.

*

* *

Râu ria không cạo xồm xoàm, quần áo rách bươm cáu ghét, đứa nào trong bọn chúng cũng mang những nét mặt hung bạo của quân giết người, nhăn nhúm thêm dưới ánh sáng gay gắt của một bóng đèn điện đu đưa ở đầu một sợi dây bê bết cứt ruồi. Ấy thế mà, báng súng thò ra ngoài thắt lưng, bàn tay ngoan ngoãn đặt trên đùi, chúng có dáng điệu tiu nghỉu của trẻ con bị cô giáo mắng trong trường mẫu giáo: Botero đang nói.

Không cất cao giọng, y dìm chết bọn chúng trong những câu chửi bối không thương tiếc, nào lợn đù mẹ chúng mày, nào bố chúng mày chết quạ rỉa thây, nào con cái chúng mày tịt đường sinh đẻ.

— Chúng mày là quân ăn hại, không bằng cục cứt.

Bọn chúng có chừng hai mươi tên trong túp lều gỗ thiểu não mà Botero đặt tại bản doanh của y mỗi khi y tới chỗ tập trung nhựa thô để chuyển đi các nơi.

Tất cả đều là tanquéros, những tài xế lão luyện, những nghệ sĩ bậc thầy lái xe trọng tải lớn. Phải mất sáu ngày chúng mới đi rồi về được từ trạm chứa nhựa thô ở Araguaney tới những xưởng lọc đặt mãi tận phía bên kia dãy núi Andes. Sáu trăm kilômét, một con đường kinh khủng, hai bên là vực sâu, mùa mưa thì đá sụt lở, phải leo lên tới những đỉnh nhọn phủ tuyết cao bốn ngàn mét giữa những vách đá cheo leo, để rồi lao xuống những dốc thành vại, xiết hết các phanh rồi mà ôtô chở bốn mươi tấn vẫn cứ chuệnh choạng theo hình chữ chi như người say rượu đi trên sàn băng. Không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi chúng là mulas, những con la. Đến la chính cống cũng chưa chắc vượt nổi những quãng đường mà các quái vật bằng thép, loảng xoảng tiếng tôn va vào nhau đã len lỏi tiến lên trong cái nóng như thiêu như đốt. Ngoài những cạm bẫy của thiên nhiên, còn thêm cạm bẫy của con người. Phục trong những làng mạc hẻo lánh mà con đường mòn vắt qua, những kẻ bất lương chờ những lúc xe gặp sự cố phải dừng lại để xông ra tấn công các tài xế. Trong vùng, không một ai dám di chuyển mà không võ trang đến tận răng.

— Chúng mày là đồ chó cái chỉ biết bò bốn chân! Botero khạc nhổ với một vẻ kinh tởm.

Không một tanquéros nào dám ho he. Hai năm trước, Botero đã lạnh lùng nã một viên đạn vào đầu một người tài xế đã dại dột nói trái lời y.

Có một tiếng e hèm dọn giọng.

Mọi con mắt sợ sệt đổ dồn vào Cabal, tay lão làng của bọn chúng. Hắn nổi danh khắp vùng núi Andes vì đã lập được một kỷ lục kỳ lạ: nguyên lành thoát ra khỏi những tai nạn khủng khiếp. Theo tục lệ, để hiến dâng lên Mẹ Đồng Trinh đã che chở cho hắn, hắn đã đặt vô vàn những chiếc đèn pha dưới chân bức tượng Đức Bà đứng khống chế những làn nước đen trong hồ Tota.

— Tôi đã thử rồi, Luz... Dù không chợp mắt cũng không thể vượt chặng đường dưới năm ngày.

Botero quắc mắt nhìn y độc ác.

— Câm mõm! Tự tay tao sẽ làm cho chúng mày biết, có thể đi được trong bốn ngày!

Y nói thêm với một vẻ khinh bỉ nặng nề.

— Chuẩn bị cho tao một con la. Sáng mai tao sẽ đi.

*

* *

— Này cô, thế đủ rồi! Tôi sẽ chuyển tin của cô cho ông Eschez, nhưng từ giờ, cô đừng gọi nữa vô ích, tôi sẽ không trả lời đâu!

Ngẩn người ra, Martha nhìn cái điện thoại một cách kinh tởm: người đầu dây bên kia vừa cắt máy. Từ khi làm việc với Adolf Bleicher, chưa bao giờ cô bị người ta đối xử như vậy.

Phải nói rằng ông chủ đã ra lệnh cho cô cứ mười phút một phải liên lạc với Ngân hàng Silver ở Panama. Đến lần thứ mười hai thì người ta không chịu đựng được nữa.

Cô đứng dậy, gõ cửa và thò đầu vào.

— Vẫn chưa ở đó.

— Cứ tiếp tục.

— Vâng, thưa ông.

Cô khép cửa lại một cách thận trọng.

Bleicher thấy đầu óc mình như sắp vỡ tung: lão phải liên lạc với họ bằng được, không thì chết, vậy mà hai người kia tuyệt vô tăm tích. Lão chủ nhà băng đi chữa răng. Còn Luz Botero, người ta trả lời từ Medellin rằng y đã đi một nơi nào đó không rõ và không thể nào gọi được!

Ba mươi tỷ đôla! Mấy thằng cha ấy thật điên cuồng, rồ dại! Chúng không còn biết trọng đồng tiền nữa!

Hai tiếng đồng hồ then chốt vừa qua, dài bằng một thế kỷ, dầu sao đã cho phép lão chống đỡ được một việc khẩn cấp, nóng bỏng: thủ tiêu cái công ty.

Các ngài thanh tra các cơ quan tài chính Thụy Sĩ ngày mai cứ việc đến mà lục lọi, công ty Bahamian Transfer không còn tồn tại nữa. Ngược lại, bằng một trò ảo thuật quen thuộc với lão, Adolf đã chuyển các tài sản của lão cho một trong những công ty đang nằm ngủ. Bản thân từng công ty này lại nắm hàng chục tổ hợp tài chính khác nhau, mỗi tổ hợp có thể dùng làm lá chắn cho vô số những xí nghiệp liên hợp, các LConsortium khác nằm rải rác trong những nước Cộng hòa chuối đáng kính mà người ta thường nôm na gọi là "thiên đường của thuế khóa", nhưng các áp phe nghiêm túc nhất thiết phải thông qua nơi đây mới làm ăn được.

Tính chất phức tạp, sự chằng chịt chồng chéo và mạng lưới thần kỳ của những cái tên pháp lý ấy từ nay sẽ chặn đứng bất kỳ viên thanh tra tài chính nào ngang ngạnh nhất, không để y lần ra được đầu mối việc công ty Bahamian lột xác thành công ty hữu hạn Dầu lửa.

— Thưa ông, Edmund Eschez gọi! Đường dây số 3.

Adolf nuốt nước miếng.

— Bleicher đây, lão nói.

Thẳng từ Panama, giọng của viên chủ nhà băng lạnh lùng:

— Ông gọi tôi, ông Bleicher?

Điện thoại cầm tay, Adolf ra đứng trước cửa sổ. Khi nào bị kích động quá mức, lão chỉ nhìn làn nước trong xanh đang chảy dưới chân là trấn tĩnh lại ngay.

— Vâng, thưa ông bạn quý, đúng vậy.

Tuy tim đập thình thình, lão vẫn giữ được giọng nói thản nhiên của nghề nghiệp:

— Về chuyện chuyển khoản, có một chi tiết nhỏ tôi muốn đề nghị ông thông báo cho khách hàng của ông. Vì những lý do tổ chức nội bộ, chúng tôi đã giải tán công ty Bahamian.

Cách bờ chừng hai mét, có những con cá to đen đen đang đớp rong.

— Do đó, tôi đề nghị ông chuyển khoản tiền đó cho một công ty khác mà các giấy tờ chứng nhận tôi sẽ gửi ông ngay đây, công ty hữu hạn Dầu lửa.

Lão nhận thấy một cách kinh hoàng là tay lão ướt đẫm mồ hôi.

— Ông vẫn nghe tôi nói, ông Eschez?

— Rõ lắm, nhưng tôi không thật hiểu ông nói như thế nghĩa là thế nào?

— Xin lỗi?

— Việc chuyển tiền đã được thực hiện rồi.

Bầy cá đột nhiên lao ra giữa sông và mất hút trong dòng nước.

Adolf cảm thấy đôi chân lão bủn rủn.

— Chuyển cho ai?

— Đúng theo các hợp đồng mà chúng ta đã ký kết: chuyển cho Bahamian Transfer.

— Nhưng tôi đã bảo ông là Bahamian không còn tồn tại nữa kia mà! Adolf nổi giận.

— Nếu nó không còn tồn tại, Eschez nói với một giọng lạnh băng. - Thì làm thế nào tôi chuyển tài khoản cho nó được?

Thế này thì thật là chuyện của những thằng điên. Trong chớp nhoáng, lão thấy mình phá sản. Nhưng còn le lói một chút hy vọng mong manh. Lão cố gắng nói rất từ từ.

— Ông Bleicher, tôi tin là chúng ta có thể giải quyết được sự hiểu lầm ấy.

Tất cả cậy trông vào câu sắp nói.

— Ông có thể cho tôi biết tên cái công ty tiếp nhận?

Qua sự im lặng tiếp sau đó, lão hiểu một cách hãi hùng rằng thế là đi đứt.

— Thưa ông, ông mà đặt câu hỏi đó, nó làm tôi rất ngạc nhiên.

— Ông Eschez... lão van nài.

— Tôi không hiểu ông nói cái gì.

— Ông Eschez! Adolf gào lên.

— Xin chào ông.

Hàm thõng xuống, lão nghe rõ tiếng bíp chứng tỏ rằng tay chủ nhà băng đã cắt máy. Lão có thể rú lên, chửi rủa, đe dọa, van lơn. Nhưng thảm hại hơn thế rất nhiều: lần đầu tiên trong đời, lão cất tiếng khóc.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.