* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Một chiếc Limousine dài mầu thép dừng lại trước tòa nhà. Một người tài xế mặc chế phục buông tay lái xuống mở cửa sau. Một gã trẻ tuổi bước ra ngoài xe. Mặc toàn màu đen.

Dick cắn vào một cái bánh sandwich.

— Làm miếng chăng?

— Không, Lee nói. Cái tớ cần là một miếng thịt bò nướng dầy như đùi tớ này này.

Người vừa tới nói một lời với các cảnh sát đang canh gác. Người ta mở lối cho gã. Gã vượt các hàng rào, đi xuyên qua vườn và bấm chuông.

— Ai thế, cái tên khỉ đột ấy?

— Thợ làm vườn mới.

Cảnh phi lý: trong một phòng khách lộng lẫy, nhiều đồ nữ trang nằm rải rác trên một cái bàn thấp. Hai xắc du lịch đặt dưới chân một chiếc đivăng.

Hai người đàn ông, một phụ nữ.

Trong bọn họ, không một ai biết nói năng bất cứ một cái gì với người nhà quê diện bốp đứng trước cây đàn piano, lúng ta lúng túng trong bộ y phục cắt may đen, lạc loài vào khung cảnh này như một con ruồi sa vào trong sữa.

Cả y cũng ngậm miệng.

Nhìn thoáng qua, người ta có thể sẵn sàng vứt cho y hai đôla để y cút đi cho khuất mắt.

Jenny, Kostia và Vladimir nhìn y một cách khó chịu. Không hiểu cái gã nhà quê mặt rắn câng kia có dây mơ rễ má gi với các đồ nữ trang đang lóng lánh trong ánh hoàng hôn.

Vậy mà, chính y đã gửi chúng tới.

Cuối cùng, y nói:

— Tôi cảm ơn các vị đã tiếp tôi.

Giọng y chán phè. Nhưng lời y nói lại giải tỏa cho tình thế.

— Hoan nghênh, ông Sanchez, Vladimir nói … Kostia Vlassov… Cô Jennifer Lewis… Felipe Sanchez. .

Mày chau, Jenny đến thẳng trước mặt y.

— Sao lại thế?

Thấy y cứ lặng thinh, nàng nhặt cả đám nữ trang, rồi chụm hai bàn tay, trao chúng cho y.

— Tôi rất cảm động vì những tặng phẩm của ông. Nhưng ông hiểu là tôi không thể nhận.

Người lạ mặt không hề cử động để lấy lại.

— Ở xứ tôi, người ta nói “cái gì đã cho là đã cho”, y thanh minh với một nụ cười bẽn lẽn.

Vladimir chộp ngay lấy cơ hội.

— Xứ nào đấy, ông Sanchez?

— Costa Rica.

Đột nhiên, Jenny không còn biết nên có thái độ như thế nào nữa.

Nghe thấy cái tên Sanchez, Jenny đã tưởng sẽ gặp một nhà triệu phú ngũ tuần cổ điển của Nam Mỹ, ngạo nghễ và oai vệ mép ngậm xì gà, cổ đeo dây đồng hồ như dây xích, với niềm tin chắc chắn là tiền của y có thể mua tiên cũng được. Cô đã quen nhìn thấy thế.

Vậy mà, thằng cha này dường như chưa đến ba mươi tuổi. Không hung hãn một chút nào, tuy từ người hắn toát ra một rung cảm mãnh liệt của động vật.

Kostia đến cứu nàng.

Anh đỡ cho nàng những đồ trang sức, đặt chúng lên cái bàn một chân, mỉm cười với Sanchez và nói với y bằng tiếng Tây Ban Nha:

— Ông có muốn ngồi một lát?

— Cảm ơn, Sanchez đáp cũng bằng thứ tiếng ấy. Y ngồi mớm đít. Ai nấy bắt chước y.

— Ông Sanchez ạ, Kostia nói giọng dịu dàng - thật sự ông muốn cái gì?

Sanchez đăm đăm nhìn Jenny một cách nghiêm trang.

— Không gì nữa. Tôi mãn nguyện rồi.

— Lẽ ra ông nên gửi hoa tới, Kostia tiếp tục, vẫn giọng dịu dàng như trước - có thể cô Lewis đã nhận một cách thích thú. Đằng này lại là một tặng phẩm quá cỡ. Không bình thường như những quà cáp mà một phụ nữ tự trọng có thể nhận từ một người chưa quen biết. Tôi hy vọng là ông hiểu điều đó, phải không ông Sanchez?

— Hiểu hoàn toàn.

Y đứng dậy, nghiêng mình trước Jenny và nói với thứ tiếng Anh lơ lớ:

— Tôi lấy làm tiếc đã xúc phạm đến tiểu thư. Ở xứ sở tôi, tiểu thư là một huyền thoại và với lòng tôn trọng cung kính nhất…

Y chỉ đám nữ trang tìm lời…

— So với tài năng và sắc đẹp của tiểu thư, thì chẳng là gì hết. Một vài viên đá tầm thường. Tôi sẽ không bao giờ quên là tiểu thư đã tiếp tôi. Đa tạ…

Y chào và hướng chân về phía cửa ra. Jenny trao đổi với Kostia và Vladimir một cái nhìn tuyệt vọng.

— Ông Sanchez.

Cái thằng cha này điên: y là ai, Jenny nào có biết. Không thể để y bỏ đi mà vứt lại vô duyên cớ hơn một triệu đôla trên một cái bàn một chân!

Nàng chỉ vào hai cái xắc.

— Chúng tôi đi du lịch. Tôi không có nhiều thời giờ. Tôi cảm ơn ông về những hòn ngọc của ông, nhưng tôi không thể nhận được.

— Các vị đi xa?

— Đến bờ biển Mexico.

— Các vị đã lấy vé?

— Chưa. Chúng tôi chậm trễ lắm rồi.

— Tại sao lại phải vội vã nhỉ? Xin lấy máy bay của tôi.

— Xin lỗi? Kostia nói.

— Nó sẵn sàng để các vị sử dụng. Tôi sẽ cử tới các vị ngay tức khắc một cô phục vụ và một tiếp viên.

Một cái nghiêng đầu. Y quay gót. Sải dài chân bước, Kostia bắt kịp y lúc y sắp ra khỏi cửa.

— Ông Sanchez…

Anh giơ cho y số nữ trang. Y không làm một động tác nào để cầm lại.

— Xin đừng quên. “Cái gì đã cho là đã cho”.

Đoạn, nhìn thẳng vào mắt anh:

— Ông Vlassov, ông vốn người Kiev?

Kostia giật nảy mình.

— Không. Tôi là người Leningrad.

Luz Botero hướng vào anh một cái nhìn sâu thẳm và bước ra.

*

* *

Phòng “massge” do FBI bí mật tổ chức ra. Nằm ở phía tây thành phố trong một quận yên tĩnh và có hơi hướng tỉnh lẻ, nó là nơi lui tới của những nhà doanh nghiệp và các chính trị gia của Washington tự cho phép mình đến đó xả hơi trong hai tiếng đồng hồ.

Bí mật hoàn toàn. Janis nghi ngờ rằng một số nữ nhân viên nào đó đã thực hành những cuộc xoa bóp rất đặc biệt.

Nếu không, tại sao khách hàng lại có cái vẻ khoan khoái ngây đờ khi từ trong đó đi ra?

Nhưng, đàn ông là đàn ông, - đồ “heo đực” như chị ta thích nhắc đi nhắc lại với Erwin - chị ta than phiền thì cứ than phiền, dù sao vẫn phải cúi đầu trước những sự cần thiết của dịch vụ.

Chị mặc một cái blouse trắng, thò ra hai cánh tay nần nẫn như của dân đô vật. Trong phòng, một chiếc giường hẹp khách có thể nằm duỗi dài, nhiều ống kem và thuốc bôi khác nhau, một ghế đẩu, một buồng tắm hương sen và những rèm che mà người ta kéo căng ra để giữ gian nhà trong bóng tranh tối tranh sáng. Chị hình dung ra công việc của các cô gái mỗi ngày phải xoa bóp hàng chục thân người: chẳng thú vị gì đâu.

Có hai tiếng gõ khe khẽ ngoài cửa.

— Mời vào, chị nói.

Một người cao to, tóc hung hung và da như đồng hun đẩy cửa.

— Chào Marvin.

— Chào chị Janis.

— Xin vào chỗ.

Mồm cười khanh khách, Marvin làm vẻ cởi sơmi.

— Nào, nào chứ?

Janis ngước mắt lên trời.

— Anh thì có khả năng làm chuyện đó lắm.

Chị vỗ vai anh một cách âu yếm. Chị tôn trọng hết mức những người liều thân chỉ để thế giới có thể bớt ghê tởm đi chút ít. Marvin Cummings là một trong số người đó.

Anh nhìn Janis chòng chọc với một vẻ xót xa giả tạo và lấy giọng bi thảm buông một câu:

— Janis… Chị gầy rộc đi!

— Im ngay, đồ cù lần, không tôi lại “massage” anh thật bây giờ!

— Mơ ước của tôi…

Anh có hàm sĩ quan. Anh là quân của Janis. Họ bao giờ cũng vui mừng khi được gặp lại nhau. Anh, bởi vì chị rất có tài. Chị, vì nhiều lý do khác: công việc mà anh hoàn thành hàng ngày, với vẻ cóc cần biết đến tầm quan trọng của nó, lại nguy hiểm đến nỗi mỗi lần gặp anh, chị lại sợ đây là lần gặp cuối cùng.

— Cái thằng chủ khốn nạn thuê cậu làm hiện nay ra sao?

— Luz Botero? Nó đang phất. Các vụ ám sát mọi loại, các cuộc mua chuộc nhân chứng, các trò đe dọa giết người và một công nghệ phồn vinh. Người ta kể rằng doanh số hàng năm của nó đang tăng: từ ba lên đến bốn và năm tỷ đôla.

— Tốt lắm! Kể ra gửi các giám đốc xí nghiệp của chúng ta đến chỗ nó thực tập mà lại hay đấy. Tại sao người ta không trao hãng General Motors cho một con người như nó?

— Nó mà muốn mua hãng đó, nó chẳng cần đến ai hết.

Janis trở nên nghiêm trang.

— Marvin. Anh có bao giờ tình cờ gặp ở Colombia một người có tên là Arthur Boswell?

— Vua Arthur? Gặp quá đi chứ!

— Ở đâu?

— Tôi đã cho cậu ta xơi một mẻ xanh mắt lúc lái cho cậu ta ngồi trong máy bay của tôi bên trên sông Đỏ.

— Bao giờ?

— Ba, bốn tháng rồi.

— Cậu ấy có chơi thân với anh không?

— Không. Trong rừng thẳm, người ta nói nhiều về cậu ta với tôi nhưng mới gặp nhau lần đầu. Cậu ấy vừa hạ cánh với Botero ở Randal Số Hai. Lúc về cậu ấy phải vượt lũ bằng thuyền độc mộc. Một gã tóc hung to kềnh. Cao hơn hai mét.

Loại người nào?

— Một thằng cứng cựa.

— Anh không bao giờ gặp lại cậu ta?

— Không bao giờ.

Janis cắn môi.

— Cậu ta đã mất tích.

—Hả…

— Tôi có những người bạn đang lo lắng. Theo anh, cậu ta có thể gặp chuyện gì?

— Phi công riêng của Botero. Không sao đâu. Nên tìm ở phân cục chống ma túy Mỹ thì hơn.

Anh hiểu lầm về nụ cười của Janis.

— Chị biết đấy, bọn nó kiếm tiền nhiều gấp ngàn lần ở đây. Túi căng phồng, nhưng thối nát.

— Bosvvell không thối nát đâu.

Marvin nhăn nhó.

— Chớ nói quá! Đáng mến, tôi công nhận. Nhưng dù sao cũng là một tên phản bội xứ sở, bán mình cho các băng ma túy.

— Anh có làm việc gì khác không?

Anh nhìn chị ta không hiểu.

— Janis, liên quan gì? Tôi là cớm kia mà.

— Cậu ấy cũng vậy, Janis nói.

Anh có cảm tưởng là trần nhà sập xuống đầu.

— Cớm ư? Vua Arthur?

— Drug Enforcement Administration, Cơ quan chống ma túy, với hàm trung úy. Cậu ấy là người của trung úy Peter O’Toole, thuộc phân cục Wilcox ở Hollywood.

— Chị chắc không?

Janis gật đầu xác nhận.

— Cứt thật!

Như giữa Hải quân và Bộ binh, có những sự ganh đua tàn bạo giữa các cơ quan an ninh khác nhau của Mỹ. Cơ quan nào cũng mù quáng giành lấy phần hơn và chỉ làm việc cho lá cờ nhỏ của mình. Bọn cớm ghét các nhân viên FBI; lũ này lại chẳng ưa tụi đồng nghiệp ở CIA. Quân CIA thì căm thù các nhân viên của lực lượng Delta mà thành viên nào cũng nôn mửa vào các quân nhân cơ quan an ninh Quốc gia trực thuộc Lầu Năm Góc, ở đó người ta hằn thù hết cỡ toàn bộ hành tinh.

— Janis…

Chị thảng thốt trước sắc mặt lo lắng của anh. Anh ngập ngừng một lát, nhưng rồi phải thò ra.

— Không hiểu O’Toole có biết tôi không?

Janis giải mã ngay tức khắc: “Cô có nói về tôi với O’Toole?”.

Chị ta nhún đôi vai, coi khinh:

— Marvin, Marvin… Cái xứ Colombia đã làm anh mềm nhũn ra rồi.

*

* *

Chiếc Jet - Lear đâm thẳng xuống đại dương, ngoặt sang trái rồi tiếp tục con đường chính nam trên mặt biển.

Ánh sáng của thành phố như nổ bùng vào mặt họ. Chúng dệt vào không trung hàng ngàn mặt trời vàng và dường như loang rộng, rộng mãi đến vô cùng.

Vladimir lấy đầu ngón tay trỏ mơn man lớp da bọc chiếc đivăng.

— Hermès, anh nói.

Anh không lầm. Các trang bị nội thất được thực hiện bởi hãng làm nệm Pháp nổi tiếng. Luz Botero, người không bao giờ có thể ngủ trong một chiếc giường, đối xử với các thượng khách của mình bằng một thái độ coi thường tế nhị. Địa vị càng cao, họ càng dễ bị hương vị tuyệt đỉnh của sự giàu sang mua chuộc. Nguyên thủ quốc gia, giám đốc các xí nghiệp lớn, quân nhân cao cấp và chính trị gia đương chức, không một ai cưỡng lại được lâu dài sự thanh tao của một thứ xa hoa kín đáo.

— Các vị có thể cởi thắt lưng ra, cô phục vụ nói.

Toàn bộ cabin được biến thành phòng khách. Bên trên tấm lát sàn dầy là một cái thảm Ba Tư rất cổ. Ở giữa, một cái bàn bằng gỗ lát. Kẹp vào giữa các vách ngăn thân máy bay, hai chiếc đivăng nặng nề và ba cái ghế bành. Đằng sau, hai phòng với buồng tắm riêng.

Khi gã tiếp viên và cô phục vụ đến trình diện ở Roxbury, Kostia thấy bực bội. Nhưng Jenny không cưỡng nổi một ý thích đồng bóng.

— Tại sao không? Người ta chỉ sống có một lần.

Chẳng cần đến cả thời gian để suy nghĩ. Họ gặp lại nhau trên đường Hollywood Preeway, trong chiếc xe Limousine đen mà hôm trước các vệ sĩ của Botero đã ngồi bên trong ra lệnh cho lũ sát nhân trên xe Chrysler hạ thủ bọn jockey đi môtô. Nhưng chuyện đó, họ không hề biết.

Vừa đến sân bay, lên thẳng máy bay rồi cất cánh ngay tức khắc.

— Quý vị thích uống sâm banh nhãn hiệu nào và cất năm nào, xin cho biết? - Người tiếp viên hỏi.

— Nước, Jenny nói.

— Whisky, Kostia thốt lên.

— Vodka, Vladimir gọi.

— Quý vị có muốn xem phim? Cô phục vụ gợi ý. Jenny ném vào cô ta một tia nhìn đen tối.

— Tôi cứ băn khoăn trong bụng không biết Cruch có ngủ được không…, Naritsa lo lắng bật thành lời.

Vladimir đã dồn dập dặn dò Adjibi trước khi đồng ý giao phó con lợn Yoosai. Lúc Kostia mời anh ta cùng tham gia cuộc hành trình, anh ta cứ nguây nguẩy để phải cầu xin mãi như một con nghẽo già.

— Không được. Tôi đã hẹn gặp Schneiderman sáng ngày mai.

— Không thể hoãn chuyện đó ba ngày nữa ư?

— Không. Chúng tôi đã triệu tập ba nhà văn cho Janis.

Kostia đã quay đi để khỏi sụp xuống.

Non một giờ rưỡi bay. Máy bay lướt trong đêm. Người ta mang đồ uống tới. Bằng tiếng Nga, Vladimir rỉ tai Kostia:

— Cậu có thể tưởng tượng ra thế này, lúc còn ở Leningrad?

*

* *

— Im đi, đừng tranh nhau nói như thế, tôi chẳng hiểu gì hết! Lee nói trước đi!

— Nom thấy thằng nhà quê ấy bước vào cái xe sang trọng như một khách sạn lưu động ấy, tôi quyết định theo dõi hắn.

— Tại sao?

Lee phác một cử chỉ mơ hồ.

— Một bác nhà quê khù khờ mà lại ngồi ghế sau một chiếc Limousine, có cái gì không bình thường. Thế là tôi gọi về đội để người ta đưa một xe khác đến cho Dick. Cậu ta ở lại tại chỗ.

— Tiếp tục đi…

— Rất đơn giản. Y vào sân bay. Người ta hộ tống y trên xe vào khu đỗ máy bay tư, y lao lên một cái Jet - Lear và y cất cánh.

— Đi đâu?

— Montreal.

— Tên y?

— Felipe Sanchez.

— Quốc tịch?

— Costa Rica.

— Máy bay thuộc sở hữu của ai?

— Một công ty cho thuê máy bay, hãng Carribean Sun.

— Trụ sở ở dâu?

— Miami.

O’Toole tư lự ném một viên đường vào trong tách cà phê rồi lấy nắp bút bi ngoáy cho tan.

— Dick…

— Người ta mang xe đến cho tôi đúng lúc Jenny, thằng Nga và Naritsa cả ba chui vào một chiếc Limousine khác chạy tới đón họ.

— Về sau?

— Tôi bám gót họ tới sân bay.

— Tôi cũng định báo cáo với ngài, như thế đấy ạ, thưa trung úy, Lee nói xen vào.

Peter nhìn xoáy vào y khiến y đờ đẫn cả người.

— Cậu có để cho cậu ta nói không?

— Họ trèo lên một cái Jet - Lear và cất cánh ngay lập tức.

— Đến đâu?

— Cabos San Luca.

Peter lộ vẻ hoài nghi.

— Cậu coi tớ ra cái gì hả? Tên người Nga không có quyền rời nội địa!

— Nó hoàn toàn đầy đủ giấy tờ.

— Cậu nói cái gì thế? Nó là một đứa ly khai! Đến hộ chiếu cũng chẳng thể có!

— Nó đã chìa ra một tờ công lệnh của Nhà Trắng.

O'Toole nghẹt thở:

— Của Nhà Trắng? Nhắc lại xem nào?

— Giấy tờ rất đàng hoàng, thật chính thức. “Thi hành công vụ”.

O’Toole giật ống nói ra khỏi cái giá đỡ.

— Harry, kiểm tra xem có thật Kostia Vlassov có một giấy thông hành của Nhà Trắng ghi rõ “Thi hành công vụ” không. Nếu đúng thì cố tìm hiểu xem ai cấp và vì lý do gì?

Anh buông máy với một cử chỉ điên khùng, nốc hết chỗ cà phê còn lại, bóp nát cái cốc và ném nó vào sọt.

— Nói tiếp đi!

— Cái máy bay này cũng như cái trước đều cùng thuộc một công ty, hãng Carribean Sun.

O’Toole quay về phía Lee.

— Cái Limousine của Sanchez?

— Thuê ở Hertz.

Anh hỏi Dick.

— Còn cái kia.

— Cũng thế, thưa trung úy, ở Hertz.

— Ai thuê?

— Một văn phòng luật sư. Ralph Nadelman.

O’Toole nhìn đăm đăm mà không trông thấy cậu ta. Sau vụ Mulholland, chính Nadelman đích thân di chuyển để nộp các khoản tiền bảo lĩnh. Kể cả khoản của Rinaldo Kubler.

Nhiều chân trời sẽ mở ra… Anh đứng dậy.

— Gọi Montreal. Tôi muốn biết mấy giờ máy bay của Sanchez sẽ tới. Tôi muốn người ta giám sát nó.

Từng mẩu, từng mẩu ý nghĩ va chạm nhau hỗn độn trong đầu anh. Vụt thoáng qua như những tia lửa, tan biến ngay khi anh vừa muốn chúng dừng lại.

— Báo cáo trung úy, chúng tôi có thể đi ăn một cái gì đó được không ạ? Lee hỏi với một giọng ngây thơ.

— Ai cấm bọn anh?

— Dick, mày nghe trung úy nói chưa? Ngài vừa cho phép chúng ta ra ăn ngoài quán.

— Chà, cảm ơn trung úy, - Lee nói run run - cảm ơn…

O’Toole đột nhiên rút khẩu Colt trong túi áo khoác ra.

— Ra ngay không ta bắn.

*

* *

Y thuộc hàng ngũ mờ mờ ảo ảo những nhân chứng giấu tên. Không đủ gan để công khai nói những điều mình biết, nhưng tạm đủ ý thức tố giác để khai báo một vụ hành hung.

Y ở một ngôi nhà nhỏ Đại lộ Marmont bên trên khách sạn Lâu đài Marmont. Mấy giờ trước, đọc tờ báo Herald Examinex, y thấy người ta tường thuật lại cái cảnh y suýt bỏ mạng ở đó, y bèn quyết định thi hành bổn phận công dân. Ra khỏi quán Liquor Locker, y đặt xuống chân cái hộp các tông đựng các chai bia, lục trong túi, rút ra một cái thẻ, nhét nó vào khe cái máy nói công cộng và quay số.

— Cảnh sát đây, tôi nghe… một giọng đàn ông trả lời y.

— Tôi có một vấn đề muốn khai báo. Ông có định ghi lại không?

— Có chứ ạ! Tên ông là gì?

— Không cần biết tên tôi! Ông muốn viết để ghi lại?

— Tôi đang viết...

— Đó là về chuyện nổ súng chiều thứ bảy, ở đường Hoàng Hôn. Tất cả các báo đã đưa tin, ông đọc biết rồi chứ?

— Biết.

— Tôi có mặt ở đó.

— Tôi nghe ông.

— Tên sát nhân giết những người đi môtô nấp trong một chiếc Limousine đen. Khi nó xuống xe để bắn, cái Limousine đã rút nhẹ. Ông có muốn biết số xe không?

— Tôi ghi… LU 36238, California.

— Ghi rõ rồi…

— Chào ông!

— Này, này ông! người cảnh sát gào lên - Này ông!…

Y buông ống nói. Y nhặt cái hộp đựng các chai bia và chui vào trong chiếc xe Jeep của y. Y có thể làm gì hơn thế được? Đi dẫn giải với cảnh sát là lúc đó y đang đi lò dò tìm một con “phò” trên phố Hoàng Hôn ư? Trong khi y tâu với vợ là đi chọc một chầu bida.

Lương tâm yên ổn, y ấn công tắc nổ máy cho xe chạy.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.