* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Kostia đóng vòi tắm, sờ soạng tìm khăn lau mắt rồi xoa mạnh khắp mình mẩy. Anh vẫn chưa tự giải đáp được câu hỏi: hạ đo ván thằng cha còm nhom nọ là đúng hay sai? Bình thường ra, Jenny ắt phải biết ơn anh sau khi bị gã nọ tát một tát man rợ.

Xét cho cùng, anh can thiệp vào chỉ cốt để cứu cô ta. Nhưng anh cũng giận mình vì phản xạ nhậy hơn ý nghĩ. Có lẽ tốt hơn là không nên hạ tên hung đồ bằng đòn con nhà nghề như vậy.

Anh ghét nói đến bản thân, bộc lộ năng lượng của mình, gợi lên hoặc làm xung quanh đoán được tài năng của mình. Thói quen lâu đời của người Liên Xô là không bao giờ muốn để lộ khả năng của họ.

Anh thấy yên tâm hơn khi nghĩ rằng mọi chuyện đã xảy ra chớp nhoáng đến nỗi Jenny và nhất là nạn nhân của anh không kịp hiểu gì hết. Dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ khôi phục lại thái độ hoàn toàn trung lập, không đả động gì đến chuyện đó nếu Jenny không nói trước.

Kostia đang lục bó bàn chải răng sặc sỡ thì cửa phòng tắm bật mở. Jenny hiện ra ở khuôn cửa, trong áo choàng tắm màu tím, tay cầm túi đá chườm lên má. Kostia không kịp vớ khăn tắm che thân, đành cứ thế đứng đối mặt Jenny.

— Anh đừng nhận lời ai tối nay. Ta đi dự đám cưới, cô nói với giọng âu sầu.

Anh gật đầu.

Bỗng một tiếng thét chói tai, chói đến mức làm anh tự hỏi liệu có phải tiếng người không. Nhưng đúng là tiếng Jenny khoan vào óc anh.

— Đồ súc sinh khốn nạn! Ta khinh bỉ ngươi!

Cô lấy hết sức sập cửa ngay trước mũi Kostia.

Từ nay anh đã hiểu. Tuy chưa có gì thật rõ ràng. Một mặt cô ta rủ anh đi dự hội. Mặt khác, cô bảo thẳng vào mặt là cô ghê tởm anh. Anh khó lòng chịu đựng nổi những cơn Hysteria kiểu này. Trong một hoàn cảnh khác, với bất cứ người phụ nữ nào khác anh sẽ bỏ đi thẳng không bao giờ quay lại. Khốn thay, vì những lí do nào đó, đây là việc duy nhất trên đời anh không được cho phép mình thực hiện.

Anh đành nuốt giận, hậm hực lấy bàn chải đánh răng.

Tầm vóc thiếu phụ da den thật quá cỡ, anh lái xe nghĩ bụng, không hiểu chị ta có tự mình ra khỏi taxi được hay anh phải vác đèn xì đến cắt rộng cửa cho chị ra lọt. Theo lôgic, chị đã chui vào được thì dĩ nhiên chẳng có lý lại không ra nổi. Nhưng nhìn vào kính chiếu hậu, anh thấy bộ mông khủng khiếp kia chiếm hầu hết bề rộng chiếc ghế. Chị cho anh ta mười đô trà nước, anh quyết định không can thiệp để chị ta có cơ may tự xoay xở.

— Cảm ơn bà, chào bà.

Khuôn mặt chị dịu dàng, nụ cười của chị làm anh không thể dửng dưng. Anh vội vã nhảy xuống ghế định mở cửa xe, nhưng chưa xuống tới đất thì chị ta đã đứng trên vỉa hè. Anh tự trách mình đã sơ suất trong một giây, không nhìn xem chị ta đã dùng phép lạ nào để thực hiện điều quá sức đó. Bụng vẫn còn phân vân anh lên xe, mắt vẫn dõi theo thiếu phụ đang đi về phía cổng ngôi nhà. Mọi người dân Washington đều biết số nhà 100C đại lộ Pensyhania là trụ sở bộ tham mưu FBI. Con voi nan kia vào đó có việc gì? Dường như đoán biết ý nghĩ của người lái xe, thiếu phụ bỗng quay đầu lại giơ tay chào thân mật. Anh lái xe phóng đi, với rất nhiều câu hỏi trong đầu. Janis khẽ thở dài tiếp tục cất bước. Chị biết rất rõ khổ người quá cỡ của mình vẫn tác động đến những người không quen biết như thế nào. Chị nhón tay lấy vài cục đường trong xắc bỏ vào mồm nhai.

Mỗi lần chuẩn bị đương đầu với một tình thế gay cấn, chị không còn cách gì cưỡng lại: thể nào cũng phải ăn một ít đường.

Chị tự trách mình về tật đó. Chị đã lọt vào tầm các camera tự động ghi tất cả mọi cảnh diễn ra trong phạm vi chúng kiểm soát. Trụ sở FBI có máy phát điện riêng, phòng mổ, kho lương thực đủ dùng trong trường hợp bị vây kín nhiều tháng ròng, lắp đặt nhiều máy điện tử, tua tủa những bẫy sập, máy nghe, cửa bọc sắt, kính chống đạn, vách chống cháy, chống nổ, chống hạt nhân, chống mọi thứ. Lối vào là bốn đường hầm bất khả xâm phạm, hai đường cho nhân viên thường, hai đường dành riêng cho cảnh sát liên bang. Chi nhánh New York ở số nhà 26 đường Federal Plazza giữa trung tâm khu Manhanan, và chi nhánh Los Angeles số 1.000 đại lộ Wilshire cũng thiết kế như vậy.

Janis nắm vững mọi bí mật của tất cả mấy nơi, tựa hồ chúng là nhà riêng của chị.

Một nhân viên bảo vệ hỏi:

— Chị có hẹn trước?

— Gặp O’Malley.

— Quý danh?

— Janis.

— Họ?

— Cứ báo có Janis tới, thế là đủ.

Cứ thử đến báo xem! O’Malley là sếp tối cao của FBI. Chỉ cần xưng tên chị là đủ. Mặc cho các con mắt camera chĩa vào, chị vẫn thách thức chúng ném tọt vào mồm vài cục đường nữa trong khi các nhân viên bảo vệ lăng xăng điện thoại í ới. Chị đã bỏ ra một tuần chạy vạy mới có cuộc hội kiến hôm nay.

Chị được phát tấm huy hiệu có từ trường để người ta theo dõi sự di chuyển của chị trong ngôi nhà lắm đường quanh co ngoắt ngoéo. Chị gài huy hiệu lên ve áo. Trò hề: với thân hình thế này, làm sao mất hút được?

Thang máy, buồng ngăn chặn, những đoạn hành lang đột nhiên bị những gióng sắt từ tường vách nhô ra biến thành cũi giam, cửa kính vách thép... qua tất cả những thứ ấy cuối cùng chị đến trước mặt vị thánh của các thánh.

Dĩ nhiên, trước khi được theo gót thiên thần hộ mệnh đeo súng đã có hai nữ cảnh sát khám kĩ. Thiên thần dừng chân trước cánh cửa có khe nhỏ. Anh ta đút tấm thẻ nhựa vào khe. Cửa mở, sau nó là một cánh cửa thứ hai. Đèn xanh bật. Người gác bước ra hành lang, ra hiệu cho Janis. Chị vào cửa.

— Khỏi cần nói chị không cùng đi với Erwin. Anh ta chết chưa? O’Malley vui vẻ reo lên.

— Anh ấy lên quai bị.

— Ở tuổi anh ta?

— Chính thế. Tuổi tác bây giờ không quan trọng. Chào anh.

— Chào Janis. Mời ngồi.

Để tránh rủi ro cho chị ta nếu sơ ý ngồi lên ghế, anh chỉ chiếc đivăng. Anh buông mình xuống ghế bành trước mặt Janis.

— Quai bị! Không thể ngờ. Sức khỏe chị thế nào?

— Tôi. Đang theo chế độ kiêng.

— Thật à? Kiêng gì?

— Rau salát.

O’Malley kín đáo cười khục khục. Bỏ kính, rút khăn lụa trong túi ra lau, anh buông ra câu ưa thích:

— Kể nghe, Janis.

— Anh còn nhớ gã li khai người Liên Xô bị chúng tôi hỏi cung suốt ba tháng liền?

— Nhớ lắm. Vì chính tôi đích thân yêu cầu. Tên gì ấy nhỉ?

— Kostia Vlassov.

— Hiện ở đâu?

— Los Angeles.

— Tôi ngỡ ở New York.

— Anh ta là đạo diễn được mời làm việc ở Hollywood.

— Loại việc gì?

— Cố vấn kỹ thuật trong cuốn phim của Alex Malachian.

— Anh này chết rồi mà?

— Đúng. Vì quá liều.

O’Malley bắt tréo chân.

— Janis, chị đi vào việc đi. Cái gì không ổn?

Chị trầm ngâm gãi tai.

— Không có gì.

O’Malley sửng sốt nhìn chị ta. Janis là một tay cừ của FBI. Chị thừa biết anh bận ngập đầu. Vả lại, xưa nay bao giờ chị ta cũng thẳng băng, không quanh co.

— Anh Seamus, tôi không nắm được sự việc gì chính xác. Nhưng tôi biết...

— Biết cái gì?

— Biết có một đòn đang được chuẩn bị. Và gã người Nga là đầu mối.

— Loại đòn gì?

— Đòn rất nặng.

O’Malley đứng dậy, quay lưng lại Janis, đi vài bước.

— Chị Janis...

Janis nhận thấy mặt sếp lộ rõ vẻ bối rối.

— Tôi hiểu. Anh đang tự hỏi tại sao tôi đến quấy rầy.

O’Malley thoáng vẻ bực dọc.

— Hãy đặt chị vào địa vị tôi xem. Để tiếp chị, tôi phải xin hoãn lệnh triệu tập của tổng thống. Cứ tưởng chị đến báo tin bùng nổ thế chiến thứ ba cơ đấy. Thôi nào, Janis, nói rõ ra xem.

Anh lại đến ngồi đối diện, nói xởi lởi:

— Chị đã bỏ ra ba tháng với nó. Có phát hiện chút gì không rõ ràng minh bạch không?

— Không.

— Nó có lời đuôi không?

— Không.

— Khai man?

— Không.

— Vậy có cái gì nào?

Janis cắn môi.

— Điều gì khiến chị lo ngại? O’Malley khuyến khích.

Janis không đáp. Chỉ lắc đầu với vẻ bướng bỉnh.

Một lần nữa O’Malley đứng lên.

— Đã bao lâu chưa nghỉ phép rồi, chị Janis?

Hỏng rồi. Chị thua cuộc rồi. Nhưng điều tệ hại nhất, là chị cũng không biết đó là cuộc gì. Chị hành động theo một thúc đẩy nội tâm: báo cáo với sếp những nghi ngại của mình. Nhưng chẳng có chứng cớ. Hoàn toàn không có, ngoài niềm tin vững chắc: một cái gì thật lớn đang được mưu tính ngay trước mũi chị ta nhưng không thể đoán biết nó là cái gì, và càng không thể biết phải làm gì để ngăn cản nó.

Chị thở dài thườn thượt, lắc mạnh người:

— Anh nói phải, anh Seamus. Hẳn là tôi cần xả hơi. Xin tha lỗi cho tôi.

O’Malley thấy chị tỏ vẻ quá bối rối nên áy náy:

— Chị Janis! Chị thừa biết tôi rất tin ở sự thính nhậy của chị. Nhưng trong trường hợp này. Chị đã tự mình kiểm tra hắn ta về mọi mặt... Người của ta cũng đã làm việc đó ngay tại Moscow. Không có gì. Không một vết mờ nào. Nói thật tình, chị cho rằng hắn định giở trò gì? Xoáy của ta một vệ tinh chăng?

Janis há mồm định nói. Nhưng chợt nhận thấy mình ngốc quá nên lại thôi. O’Malley nhận thấy thoáng ngập ngừng đó.

— Nói đi Janis, anh ta thúc.

Chị nở nụ cười nhàu nát.

— Có lẽ tôi cần về vùng quê vài ngày. Cảm ơn đã cho gặp, chị chìa tay.

— Tôi dặn, rất nghiêm chỉnh. Hễ thấy hơi có gì khả nghi, tôi muốn nói đến khả nghi hợp lôgic ấy, chị báo ngay cho tôi, tôi sẽ cho chị toàn quyền hành động. Ok?

Janis gật đầu. O’Malley tới bàn làm việc, ấn nút mở hai chiếc cửa. Chị ta sắp ra khỏi phòng thì quay nhìn lại:

— Tôi vừa nói dối anh.

O’Malley giật mình, đứng lặng.

— Về gã Nga?

— Về Erwin. Anh ấy không lên quai bị.

Mép O’Malley hơi nhếch lên.

— Tôi biết.

Chị tủm tỉm cười và biến luôn. Cửa đóng lại. Người gác đứng đợi ngoài hành lang. Janis mở xắc tươi cười mời:

— Dùng đường nhé?

— Không được phép khi đang thi hành công vụ, thưa bà.

— Đáng tiếc.

Chị bỏ dăm sáu cục lên lòng bàn tay, bóp như thể chúng là những mẩu vụn bánh mì.

*

* *

Ở câu lạc bộ bước ra, Boswell lưỡng lự không biết có nên tạt qua quán rượu Harry ngay trước mặt không. Kể ra được một vài li whisky vào bụng chắc sẽ lấy lại được số calo vừa bị mất trong phòng tắm.

Sau vài giây đắn đo anh thấy cẩn thận hơn là trở về La Cienega. Để xua đuổi hẳn sức cám dỗ, anh nhảy bốn bậc một trên chiếc thang lăn chui tọt xuống tầng hầm thứ ba bãi đậu xe nơi anh gửi chiếc Chrysler trong Khu Xanh. Nhân viên bận chế phục ngồi trên chiếc xe chạy điện nhỏ màu da cam len lỏi giữa các dãy xe hàng mấy nghìn chiếc xếp thành nhiều tầng. Vào lúc xẩm tối này, giá một giờ gửi xe rẻ hơn nhiều so với giá thuê phòng, nên có những cặp thường lợi dụng các hàng bêtông dưới mặt đất này để làm tình trên ghế sau xe. Bản thân Arthur cũng đã mắc tròng một lần. Sau đó phải cúng cho nhân viên bãi xe 100 đô để anh ta thuận tình bỏ qua. Hồi ấy anh mới mười bẩy, còn chưa hiểu hết nghĩa của từ "phiền toái".

Arthur lên chiếc Chrysler, nổ máy hướng ra "Đại lộ Minh Tinh".

Phía sau, một chiếc Ford luồn lách giữa các dòng xe chi chít bám sát đuôi xe anh. Gã lái chiếc xe tên là Annibal.

Chủ gã đã thề độc trước mặt gã: nếu để mất hút Boswell dù chỉ trong một giây thôi, ông chủ sẽ tự tay móc một mắt gã ném cho chó ăn.

*

* *

Đến hồi chuông thứ ba Edith Grimbeng mới nhấc máy. Cô đang bận soi gương phóng đại dùng que quấn bông tẩm dung dịch giảm đau để khều chiếc lông mi rụng trong mắt.

— Tôi nghe...

Vừa thầm rủa kẻ quấy rầy, cô vừa cố kẹp ống tổ hợp vào vai để tiếp tục việc đang làm dở.

— Tên gì à?... Xin cầm máy... Để tôi xem đã.

Cô đặt tổ hợp trên bàn đi vào phòng trong.

— Anh Arnold.

Arnold bận áo ngủ ngồi trong ghế bành xem tivi. Theo dõi trận đấu quyền Anh. Mới 8 giờ. Họ đã ăn tối xong. Sau mười chín năm chung sống, tốt nhất là đi ngủ sớm. Còn có gì nói với nhau nhiều!

— Có người muốn gặp anh.

— Ai?

— Rinaldo Biden.. Binder?... Gruber?

Nét mặt Arnold lập tức thay đổi hẳn.

— Kubier? Rinaldo Kubier?

— Chắc thế.

Anh đứng dậy. Nghe đến tên Kubier là thấy ngứa ngáy cùng mình. Thằng khùng làm cách nào tóm được số điện thoại riêng của anh. Hắn muốn gì? Anh nghi ngại cầm máy.

— Arnold Grimbeng đây. Tôi nghe.

— Tôi đổi ý rồi.

— Xin nhắc lại cho.

— Tôi nói: đã đổi ý rồi.

— Anh là ai vậy?

— Bà xã nhà anh vừa nói xong. Đừng giả bộ ngốc nữa.

— Tôi phải làm gì?

— Lập tức tung hê toàn bộ các áp phích anh đã trưng ở Hoàng Hôn.

— Chắc anh đùa phải không?

— Hẹn cho anh đến trưa mai.

Cơn bực như làn sóng tràn ngập Arnold: thằng nhỏ con này đã đưa đủ 200.000 đô trả tiền yết bảng. Vậy nó chẳng còn quyền thế gì đối với anh nữa.

— Trước hết, tôi cấm anh không được nói với tôi bằng cái giọng ấy. Thứ hai, anh còn đủ ba ngày đêm treo bảng. Đừng hòng tôi thay đổi hợp đồng.

— OK! Cho nói chuyện với vợ anh.

— Vợ tôi à? Anh định nói gì với vợ tôi nào?

— Nói về Maggy.

Arnold tái mặt, giấu vội ống nghe trong lòng bàn tay, liếc trộm qua vai. Edith cách đấy chưa tới hai mét, không thể không nghe hết những điều thằng cha kia gào lên. Anh run run.

— Tôi chưa rõ lắm.

— Maggy! Con bé phụ việc cho anh! Cái con vẫn cho anh cắm tẩu trên xe ấy!

— Ông Kubier, xin nghe tôi nói đây.

— Vợ anh đâu?

Edith khoan khoái ngắm sợi lông mi dính ở đầu que quấn bông:

— Anh ta muốn gì thế?

— Ông Kubier. Xin nghĩ lại cho. Đó là những tấm bảng đẹp chưa từng có trên đường Hoàng Hôn... Một thông điệp tình yêu tuyệt vời...

— Như đít người ta!

— Thưa ông Kubier, giá như sáng mai ông tới được văn phòng tôi để ta cùng nhau xem xét lại vấn đề này.

— Grimbeng, chính anh mới có vấn đề, không phải tôi. Trưa mai tôi sẽ kiểm tra tất cả các điểm. Nếu còn có dù chỉ một áp phích trên đường Hoàng Hôn, tôi sẽ lập tức gọi bà xã nhà anh! Hiểu chưa?

— Dạ... dạ... Hiểu rồi ạ.

— Bây giờ, ý kiến cuối cùng. Cái con Maggy của anh, người nó chảy nước như bàn chân trong giầy ấy!

Đường dây bị cắt. Edith hỏi:

— Ai thế?

— Một khách hàng, Arnold ấp úng.

— Đồ thô bỉ.

— Anh à?

— Hắn quấy rầy người ta ở nhà riêng về chuyện công việc. Thô lỗ quá thể!

— Em nhận xét đúng ghê!

Để giấu kín nỗi hoang mang, anh ta trở về chỗ ngồi xem tivi.

Tất nhiên, trận đấu đã kết thúc.

Thật bực mình: địch thủ của Tyson[1] ít khi chịu nổi quá ba hiệp.

*

* *

Vừa dặn đầu bếp mang món ăn tới, Boswell vừa vuốt ve đùi cô Pat dưới gầm bàn. Cô đòi ăn tối thật sớm. Toàn bộ cuộc sống của cô đều đặt dưới chữ "sớm": dậy sớm, đi ngủ sớm, làm việc sớm, và lúc nào thèm thì ngửa ra sớm.

— Em thích dùng loại vang nào? Boswell hỏi rất thản nhiên trong lúc ngón tay trỏ luồn dưới mép quần lót của Pat.

Đầu bếp vẫn đứng đợi bên bàn. Cô có ý ăn món Tàu. Họ chọn tiệm Monkey trên đường La Cienega.

— Ăn đây, về được sớm sủa hơn chỗ khác, Arthur nói trêu.

Pat chọn: Tavel!

Đầu bếp nghiêng mình rồi biến. Trong một thoáng, tròng mắt của Pat chợt đảo tít lên: cô khoái rủn cả người. Arthur tự hỏi liệu mình có đợi được đến lúc ăn xong bữa để vật ngửa cô ta ra giường không?

Pat thở dài khoan khoái rồi hỏi?

— Tóc anh vẫn đỏ thế này à?

Hai tay Arthur lúc này đã đặt trên mặt bàn.

— Không, lúc bé thì khác.

— Bịa!

— Hồi ấy tóc anh màu xanh lá cây.

Pat phì cười. Một cậu hầu bàn mang Pate đến. Pat nhón ngay một miếng đưa lên cắn.

— Anh là một người lạ lùng.

— Thế hả? Anh có cái gì đặc biệt?

Cô không biết trả lời thế nào. Tuy trực giác mách bảo: anh chàng này không phải một người bình thường. Là phi công điều này đã rõ. Nhưng lái máy bay gì? Cho hãng nào? Cô thấy anh ta đi quá nhiều, tiêu quá nhiều chắc hẳn phải tham gia mánh mung gì đó. Ngoài ra, từ người anh ta toát ra một cái gì cô không hề thấy có ở những người đàn ông khác. Cô tin chắc tuy không giải thích được tại sao, rằng anh là một người rất cứng rắn mặc dầu bên ngoài có vẻ vô tư lự. Mà lại rất mỏng manh, như tất cả những người thường xuyên phải đặt tính mạng mình vào cuộc chơi. Cô cũng thừa biết anh coi cô chỉ là một con bé ngốc nghếch. Nhưng cô có đủ thông minh để không bao giờ tìm cách làm anh đánh giá cô đúng.

— Em cũng chả biết. Chỉ thấy anh đặc biệt, rất đặc biệt.

Rượu vang được mang tới.

— Anh ở lại thành phố vài ngày chứ?

Boswell nâng cốc về phía cô.

— Không. Mai anh đi.

Và mỉm cười.

— Đi rất sớm.

*

* *

Peter O’Toole mê mải nhìn vệt sốt cà chua đang từ từ chảy từ lớp thịt băm xuống lớp hành rải trên đĩa. Rồi, đưa mắt lên nhìn mặt Anna. Cô ngồi thẳng người trước mặt anh, hai cánh tay đặt trên bàn, cặp mắt trống vắng.

— Anna...

Anh chỉ đĩa thức ăn, mỉm cười khuyến khích

— Em ăn đi.

Cô ráng sức cầm nĩa xắn một miếng thịt. Peter cũng làm theo. Nuốt một miếng. Thật phi lý. Anh không đói mà vẫn ăn. Đáng lẽ lúc này anh đang ở trên một bãi biển bên Mexico, trên chuyến máy bay đi Bangkok, hoặc trên một con tàu viễn dương, hoặc trên giường ngủ. Nhưng anh lại ở trong tiệm ăn Hambunger Hamlet, đường Dohenny, giao lộ Hoàng Hôn. Phi lý. Đám tang Laura đã cử hành lúc chiều. Ngoài cha đạo ban phước lành cho linh cữu, chỉ có Anna và anh tham dự. Một đứa trẻ mà có thể chết được thì mọi cái khác chẳng là phi lý sao?

Anh lại ngước nhìn Anna. Chiếc nĩa trên tay cô lơ lửng nửa vời giữa đĩa thức ăn và miệng trong một động tác dường như đọng lại trong vĩnh cửu. Nét mặt vẫn không thay đổi, nhưng nước mắt đã trào ra má lăn xuống cằm.

Anh thầm nguyền rủa những tên khốn kiếp đã biến người thiếu phụ anh yêu thành pho tượng im lìm đau khổ. Gã quét chuồng xí Enrico đã cung khai để đổi lấy lời hứa hẹn miễn tố bấp bênh. Gã khai ra một tên bỏ mối đã nhẵn mặt với cảnh sát. Peter biết rõ tên này chỉ là một mảnh li ti của đường dây tội ác ghê gớm nhằng nhịt nhiều khâu nhiều nhánh, nhưng đều có chung một nguồn duy nhất. Nằm giữa rừng rậm Colombia ngoài tầm tay anh: Luz Botero.

— Em Anna.

Cô chợt tỉnh cơn mơ màng, ngẩng đầu. Anh đã tưởng nên dứt cô ra khỏi bầu không khí nặng nề trong nhà, đã nghĩ một cách ngây thơ rằng đưa cô đi một chỗ khác sẽ làm cô thay đổi được dòng suy nghĩ. Công cốc.

— Ta về nhà vậy nhé?

Cô không đáp. Anh đẩy ghế đi vòng qua bàn, đỡ cô đứng lên. Động tác rất nhẹ nhàng trìu mến như khi nâng những thứ mỏng manh dễ vỡ hoặc những người ốm nặng, những người ta biết chắc chắn sắp vĩnh biệt mình. Anh nắm tay cô, chẳng đoái hoài đến chị hầu bàn đỏm dáng đang giơ tờ hóa đơn, chỉ ném một tờ bạc xuống mặt bàn.

Phi lý thật. Khi bước qua cửa, anh sững sờ nhận thấy trong đầu óc mình quay cuồng một cái tên, lặp đi lặp lại không dứt, ám ảnh như một bài ca độc hại: Botero... Botero... Botero...

❀ ❀ ❀

[1] Mike Tyson, cựu vô địch quyền Anh hạng nặng

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.