* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Vật Kostia trông thấy trước tiên là chiếc dương cầm lớn màu trắng lọt thỏm giữa căn phòng rộng mênh mông nền cẩm thạch. Dưới trần nhà, chạy dọc các bức tường là dãy gác lửng xếp hàng ngàn cuốn sách đóng bìa nâu chữ vàng. Nhiều đivăng dài rộng trắng muốt, nhiều bức họa một màu lam hoặc da cam, hai máy thu hình ở hai đầu phòng khách phát ra những chương trình khác nhau.

— Bọn khốn nạn! Jenny nói. Rồi cô hất tung giầy, đi đến tủ rượu lục lại trong dãy chai lọ.

— Vodka nhé?

— Xin cho whisky.

— Adjibi! Jenny gào to.

Kostia vẫn đứng yên trên bực cửa.

Cô rót đầy hai cốc, đi tới đưa một cốc cho anh.

— Bà gọi em?

Một thiếu phụ trẻ bận đồ đen xuất hiện.

— Adjibi, sửa soạn cho ta tắm.

Adjibi cúi đầu lui ra.

— Đừng đứng đực ra như bình hoa thế kia. Ngồi xuống đi, Jenny nói.

Kostia nhìn cô, lúng túng. Ngực vẫn ôm chặt hũ đựng tro Malachian, không dám đặt xuống. Đồn cảnh sát đã trao trả nó sau khi xét nghiệm. Jenny nằm thượt xuống đivăng nhắm mắt lại, vuốt tóc ra sau gáy, thở dài và nhìn anh ta với vẻ tò mò.

— Anh có định đứng lâu không?

Cô trông thấy cái hũ.

— Cứt chưa... cô lẩm bẩm. Làm gì với nó bây giờ?

Kostia tỏ vẻ không biết.

— Chẳng lẽ đem bỏ vào tủ lạnh!

Nét mặt cau có bực bội, cô đứng lên đưa mắt tìm chỗ thích hợp nhưng không thấy.

— Có lẽ nên đặt trên chiếc dương cầm Sau sẽ hay.

Kostia làm theo thật cẩn thận. Jenny quay về đivăng. Kostia định đi theo. Cô chặn lại:

— Không được. Để đấy không ổn. Lù lù ngay trước mắt.

Anh lại ôm chiếc hũ.

— Anh đặt đâu thì đặt, miễn khuất mắt tôi là được. Trên nóc lò sưởi xây bằng đá có bình hoa rất bự.

Kostia đặt chiếc hũ kín một phần sau bình hoa. Anh đưa mắt lên hỏi ý Jenny. Cô chớp hai hàng mi đồng tình.

— Chúng nó giết tôi. Cô than thở.

Kostia đến bên. Cô chạm cốc.

— Chúc bọn cớm chết hết cả nút!

Cô làm một hơi cạn cốc.

— Chúng lột hết quần áo tôi ra.

— Tôi cũng bị, Kostia đáp.

— Nhưng anh chưa bao giờ được trả hai triệu đôla để vạch mép trên chiếc nịt vú của mình ra.

— Tôi rất ít khi đeo thứ đó. Kostia lễ phép đáp lại.

— Con mụ béo kinh người mặc cảnh phục sần sùi, toàn nốt viêm mô tế bào. Tôi thì trần như nhộng. Làm gì có chỗ giấu ma túy cơ chứ?

Kostia có thể chỉ ra chỗ ấy. Nhưng anh im lặng dúng môi vào cốc rượu. Các cảnh sát viên đã không cho họ lên xe riêng, bắt ngồi phía sau chiếc Ford cảnh sát, cửa có khóa. Lưới sắt chắn với ghế trước. Mặc kệ Jenny nguyền rủa, họ đưa cả hai về trụ sở Đội Hollywood số 1358 đại lộ North Wilcox.

Vừa tới nơi mọi người đã biết tin, đang ủ rũ trong xà lim tạm giam chờ chuyển về nhà tù trung tâm Dowutowu mà được nhìn thấy đích thân Jennifer Lewis có khác gì được trời cho của! Ngay các chàng cớm cũng muốn đánh bạo xin cô chữ ký ấy chứ! Một cuộc đại náo!

— Này Jenny, cô phạm tội gì thế?

— Jenny, tặng mình một bức ảnh được chứ? Mình sẽ ngồi hai chục năm. Cô sẽ đánh bạn với mình đấy!

— Jenny, có dành được cho mình một vai trong bộ phim sắp tới của cô không?

Một gã khổng lồ cao hai mét bận áo pull cộc tay hét vang:

— Vào đây, người đẹp của anh! Anh là Barcus đây! Vụ Án Thế Kỷ!

Bọn cớm đã đặt chiếc hũ lên bàn, tách riêng hai người để khám xét. Trong lúc đó các chuyên viên hóa của đồn làm xét nghiệm để xác minh thứ bột xám trong hũ là tro hài cốt hay chất ma túy. Giấy tờ tùy thân của Kostia vẫn không có gì khác hơn tờ giấy thông hành do Đại sứ quán Hoa Kỳ cấp ở Tokyo. Một lần nữa anh lại phải kiên nhẫn thuật lại câu chuyện của mình cho hai thanh tra nghe.

Theo đúng luật định, kẻ phạm tội đỗ xe chỗ cấm cũng như kẻ giết một lúc hai chục mạng người trong siêu thị đều được gọi một cú điện thoại. Jenny sử dụng quyền đó. Mười phút sau luật sư của cô tới đồn.

Chỉ thoạt nhìn thấy Ralph Nadelman người ta đã tin chắc bị cáo sẽ được tha. Đẹp lão, cao lớn, nước da rám nắng được mái tóc bạc phơ tô đậm thêm, từ người luật sư toát lên sức mạnh thiên bẩm buộc phải im lặng, chặn đứng được lưỡi dao đao phủ.

Sự việc diễn ra rất nhanh. Luật sư không thèm bàn với các cảnh sát lau nhau, đòi gặp sếp đồn; nhưng Peter O’Toole đi vắng. Đồn phó? Viên đội Harry Bloch đang đi công vụ. Cuối cùng đành phải chỉ cho ông ta gặp cậu Marc.

— Ông thanh tra! Tôi muốn biết tại sao thân chủ tôi bị các ông bắt giữ?

— Bị tình nghi mang ma túy trên người.

— Thật chăng? Loại nào?

— Cocain.

— Các ông đã khám rồi chứ?

— Thưa ông đã, Marc trả lời không được tự tin lắm.

— Có thấy trên người cô Lewis mang Cocain không?

— Thưa ông, không.

— Như vậy, thưa thanh tra, tôi nghĩ rằng điều nghi vấn của ông không có cơ sở.

— Tôi cũng nghĩ như vậy.

— Ông còn có lý do nào khác để giữ cô Lewis trong đồn cảnh sát này?

— Theo tôi biết thì không có, thưa ông.

— Tốt lắm, ông thanh tra. Do đó, tôi yêu cầu ông thả ngay cô ấy và xin lỗi cô. Tất nhiên tôi chưa nói đến những điều tôi sẽ làm tiếp sau vụ lạm quyền bắt giữ trái phép này.

Jenny giật tay áo luật sư.

— Ralph, không phải chỉ một mình tôi.

Kostia khó quên nổi cái nhìn của vị luật sư. Chỉ trong một thoáng chớp mắt cái nhìn đó đã đánh giá anh đến tận cùng sâu thẳm. Lẫn lộn cả quan tâm khinh miệt và suy đoán ngờ vực: ma cô? đĩ đực? ăn bám? Năm phút sau họ đã ở ngoài đường. Nadelman lên xe cùng với hai người, lệnh cho lái xe đưa họ về nhà Jenny trên đường North Roxbury, giữa trung tâm Beverly Hills.

— Hành lý của anh đâu?

— Chẳng có gì sất, Kostia đáp.

— Xin lỗi một chút nhé.

Jenny đứng dậy, đến cầm máy điện thoại ở cuối phòng, không dùng chiếc máy ngay trong tầm tay đặt dưới chân đivăng. Cô quay số nói khẽ vào ống nói đặt kín trong hõm vai.

Lúc quay lại chỗ Kostia vẻ mặt cô tươi tỉnh hơn.

Bỗng cô bưng thái dương bịt kín hai mắt:

— Không! Anh hãy làm gì đi chứ!

Anh hiểu rằng cô nói về chiếc hũ kia.

— Không chịu nổi cái của kinh tởm này nữa!

Kostia tới sau lưng cô, trước tấm rèm che lò sưởi có lắp gương phía trên. Cô vẫn đứng nguyên tư thế: hai tay bưng đầu, mắt nhìn xuống. Anh rắp tâm ôm lấy cô để cô bình tĩnh lại, nhưng trực giác cản anh lại.

— Làm sao cho khuất mắt tôi đi, anh!

— Cô muốn tôi vứt đi sao?

Cô nhìn Kostia.

— Thây kệ tro... Chiếc hũ thôi. Trông ghê quá! Nó toát ra cái chết.

Cô tránh ra, đi tới giữa phòng, gào tên Adjibi như kêu cứu.

Lập tức người hầu phòng hiện ra bên cô. Jenny nắm vai lôi lại sát mình và thì thầm. Adjibi biến ngay.

— Anh có ấn tượng gì về người đó? Cô hỏi Kostia bằng giọng đã trấn tĩnh lại.

— Ai?

— Nadelman cao kều, luật sư của tôi.

— Nhanh nhẹn.

— Một tên kẻ cướp đấy. Mỗi lần lão cất tiếng chào là mình mất toi mười nghìn đôla. Nhưng lão biết mọi thứ, quen mọi người, kiếm được tiền về mọi thứ. Lão ngủ với tất cả các nữ diễn viên của Hollywood.

Kostia máy mồm định hỏi cô ta có nằm trong danh sách đó không.

— Ngoài các vụ kiện điện ảnh, lão chuyên trách về các bà bị chồng bỏ rơi. Sau khi qua tay lão, các đức ông chồng đều trở thành người gác bãi đậu xe.

Adjibi trở lại phòng mang theo chiếc hộp đựng mũ hình bầu dục to đùng in nhãn hiệu Christian Dior, Jenny cầm hộp quay sang Kostia.

— Giúp tôi một tay nhé. - Cô ngoái nhìn xem Adjibi đã ra hẳn chưa. Rồi mở các dải băng sặc sỡ buộc trên hộp, mở nắp và đưa hộp cho Kostia cầm. Sau đó cô đi tới lò sưởi nhấc chiếc hũ vặn nắp. Cô điềm nhiên bảo Kostia.

— Đừng động đậy.

Cô thận trọng đổ bột trong hũ vào hộp. Bỗng có tiếng gọi cửa. Cô giật mình đặt vội hũ xuống đất, vơ chiếc xắc trên đivăng rồi biến nhanh vào phòng tiền sảnh, sập cửa lại.

Trong lúc hấp tấp cô làm vãi một dúm tro trên nền cẩm thạch.

Kostia đã từng xem nhiều phim của cô ở Leningrad và Moscow. Những người mê điện ảnh đều thắc mắc: trước ống kính, Jenny đóng phim hay không đóng? Nếu không, điều bí ẩn của sức hấp dẫn tự nhiên rất kỳ lạ của hình ảnh cô đối với khán giả là ở cái gì?

Tất cả mọi đàn ông lành lặn trên hành tinh sẵn sàng đánh đổi cánh tay phải của mình để được tâm tình với cô trong một tối.

Nhưng lúc này, thay vì một ngôi sao kiểu mẫu xơ cứng vì thành công, Kostia lại linh cảm một nhân vật phong phú hơn, khó hiểu, phức tạp, mỏng manh và khác lạ. Ngay ngôi nhà này cũng khiến anh bối rối. Trong mấy nghìn cuốn sách đang bỏ lên chiếm lĩnh các bức tường phòng có những gì?

Anh không cưỡng lại được.

Bèn leo lên chiếc thang dẫn tới gác lửng, chỉ ngón trỏ vào một cuốn bất kỳ. Thế nào lại trúng vào tác giả Thánh Thomas, cuốn Con Người Và Tình Thân. Thì ra Jennifer Lewis đọc cả Thánh Thomas!

Ngạc nhiên hết mức anh rút cuốn sách và lôi ra cả một mảng bìa sách dài một mét: Toàn bộ thư viện chỉ là những tấm đắp bằng bột giấy gây ảo giác, chẳng có một trang sách in nào!

Anh lắp tấm trang trí vào chỗ cũ trên giá, nhón chân tụt xuống thang quay về bên lò sưởi.

Mắt anh bất giác liếc nhìn đống tro trong hộp giấy. Về một phương diện nào đó anh đã không lỡ hẹn: đúng ngày đúng tháng quy định anh đã đối diện với Alexandre Malachian. Nhưng thật khó tin được rằng con người mới gặp tại New York trong dãy phòng đế vương của một đại khách sạn, sau có hai tuần lại ở Los Angeles trong chiếc hộp giấy đựng mũ.

— Xong chưa? Jenny hỏi với giọng vui thích.

Kostia không nghe bước chân cô vào. Anh trông rõ vệt li ti những tinh thể trắng trên cánh mũi trái của cô. Cô cầm chiếc hũ đổ nốt tro vào hộp. Nhặt chiếc thìa nhỏ bằng bạc trên mặt bàn dỗ dỗ đám tro xám cho nhẵn, sau đó cô phủ tờ giấy lụa lót đáy hộp, đậy nắp, buộc lại dải băng sặc sỡ.

— Thưa bà, Adjibi tới sau lưng cô thì thầm, - nước tắm e nguội gần hết.

— Ta vào ngay đây, Jenny đáp.

Và đặt hộp mũ lên tay cô hầu.

— Để lên một cái giá nào đó.

— Trong chiếc tủ nào, thưa bà?

Jenny lưỡng lự giây lát.

— Tủ đựng đồ lông thú.

Rồi chìa hũ ra.

— Ném ngay của này vào sọt rác.

Adjibi tỏ vẻ trách móc.

— Chiếc bình đẹp thế mà, thưa bà...

— Nhưng xúi quẩy lắm, Jenny kiên quyết.

Adjibi lui bước. Jenny rót đầy hai cốc.

— Để tưởng nhớ Alexandre Malachian.

Cô uống một hớp, đặt cốc, cầm tay Kostia.

— Đi, xem qua nhà. Anh tùy ý chọn phòng ở.

Cô dẫn anh ta đi khắp tầng trệt, lên lầu một, qua vô số phòng. Mỗi phòng đều có máy thu hình mở hết cỡ.

— Để làm gì vậy? Kostia hỏi.

— Để có bạn, Jenny đáp ngắn gọn.

Đến một phòng căng rèm lụa xanh, Kostia quanh quẩn hồi lâu. Jenny bảo:

— Phòng này của anh. Anh xem còn thiếu thứ gì không.

Kostia đẩy cửa buồng tắm đầy ắp các thứ xà phòng, khăn mặt. Anh thử hỏi Jenny:

— Bàn chải răng?

Cô ta hất hàm về chiếc tủ gắn trên tường.

— Loại cứng? Vừa? Mềm?

Sau tấm gương có một dãy bàn chải đủ màu xếp gọn gàng. Kostia nhăn mặt mỉm cười, đạp chân mở nắp sọt rác bên trong cũng lót lụa xanh, trở vào phòng ngắm chiếc gương to đùng.

— Anh thử xem!

*

* *

Kostia nằm thẳng chân. Jenny châm thuốc hút. Đứng tựa vào khung cửa liếc nhìn anh qua làn khói mờ mờ. Cô tắt tivi, tới ngồi lên góc giường, mở ngăn kéo bàn ngủ lấy một vật giữ chặt trong tay.

Kostia vẫn nằm im.

— Nhắm mắt lại nào!

Anh nhắm mắt lại. Và cảm nhận bàn tay cô đặt nhẹ lên đầu mình dải băng khách đi máy bay thường dùng khi muốn chợp mắt.

Hơi thở nóng hổi của cô phả vào tai anh:

— Cứ để yên...

Tay Jenny luồn dưới lần áo sơmi làm anh rùng mình. Móng tay cô cào nhẹ lên ngực phía trái tim. Anh không thể đoán rồi cô sẽ làm gì. Đắm mình trong đêm tối, ngập trong mùi thơm Jenny, anh quyết định hưởng ứng trờ chơi của cô ta. Vả lại hình như cô cũng đang thích như thế nên anh cứ để cô mân mê anh như mân mê con búp bê. Đôi lúc thấy bàn tay cô rời khỏi da thịt mình anh như phát điên lên chỉ muốn nắm chặt lấy nó lôi lại.

Trước tiên, Jenny tháo giầy buông cho rơi xuống thảm.

Rồi lần lượt tuột từng chiếc tất khỏi chân. Nhấc lưng Kostia lên để cởi bỏ áo vét. Anh thở gấp, uốn tay để cô cởi sơmi cho nhanh.

Mình trần, anh chờ đợi giây phút bàn tay cô chạm vào người nhưng không thấy. Tuy qua hương thơm, anh biết cô vẫn còn đó, cách xa có vài phân. Cô không động đậy, không nói một lời. Giường khẽ rên khi cô bắt đầu cử động. Tiếng lụa sột soạt nhẹ nhẹ. Kostia gắng hết sức kìm giữ mình khỏi tháo tung dải che mắt, người lại rung lên dưới bàn tay bắt đầu mơn trớn trên bụng. Cô tháo thắt lưng, cầm ống quần kéo ra làm Kostia trần truồng y hệt lúc bị khám trong đồn cảnh sát.

— Nằm im nhé... cô thì thào.

Anh nghe thấy cô ra khỏi giường. Nghe có tiếng lách cách rất nhẹ trong buồng tắm: tiếng kim loại đụng vào đồ sứ, vải sột soạt, nước róc rách.

Rồi bàn tay Jenny lướt trên eo ếch, mái tóc cô xòa trên má anh, Cô hôn tới tấp lên môi anh. Anh định đớp lấy môi cô, phép lạ bỗng tan biến. Cô tránh ra xa. Bị kích thích cực độ nhưng anh vẫn cố nằm im. Đợi rất lâu... mãi Jenny mới trở lại dán mình vào người Kostia, tiếp tục vuốt ve thật chậm, thật nhẹ. Kostia đánh liều ngửa bàn tay đặt lên đùi cô.

Cô để nguyên. Kostia lấy đầu ngón tay gãi nhẹ lên một chỗ. Cô khoan thai đến mức làm Kostia chịu không nổi, nhẹ nhàng trườn lên mình anh. Suýt nữa Kostia buột mồm gào lên.

Cô ngoạm vào môi anh thật lâu. Lưỡi quyện vào lưỡi. Dứt ra...

— Nào! Được rồi... cô nói.

*

* *

Đang đêm tối chăng? đã sáng rồi chăng? - anh tỉnh dậy, thấy có một mình trên giường. Khắp người mỏi nhừ như vừa vật lộn với bão tố trên đại dương. Anh lừ khừ nhỏm dậy đi vào buồng tắm, bật đèn và nhếch miệng cười khi thấy trên mặt đầy vệt son môi. Anh dội nước rửa mồm, lấy một tấm khăn Kleenex chùi thật kỹ rồi mở nắp sọt rác để bỏ vào, sọt không còn trống rỗng như lúc trước nữa.

Trên tấm lót lụa xanh, có một ống bơm tiêm.

*

* *

Tựa hồ con bé đang ngủ say, mặc nguyên quần áo nằm trên giường, hai tay ngoan ngoãn bắt tréo trên ngực. Một vệt sáng từ vườn lách qua khe rèm che cửa rọi vào đúng ngọn nến leo lét thì đọng lại. Một người đàn bà ngồi trên ghế cạnh giường lặng lẽ đưa đôi mắt trống vắng ngắm nhìn khuôn mặt bình thản của cô bé. Cánh cửa sau lưng chị mở ra. Người đàn ông vào phòng. Chị vẫn không động đậy. Người đàn ông đặt tay lên vai chị, bảo:

— Lại đây em, lại đây...

Anh nắm tay chị nhẹ nhàng kéo đi. Muốn nói, nhưng biết nói gì đây? Hai người dìu nhau xuống cầu thang, ra vườn. Nắng vàng rực rỡ. Anh thì thầm:

— Anna...

Anh đỡ chị ngồi xuống ghế đá, ngồi xuống bên quàng tay ôm lấy chị. Cuộc sống sôi động nở tung trong từng lá cây, từng bông hoa, từng hồi vỗ cánh của những chú chim giẻ xanh lam ríu rít đuổi nhau trong bụi hoa giấy tràn đầy ánh dương.

— Anna?

Chị đáp lại bằng bàn tay khẽ nắm. Mắt vẫn trân trân nhìn thẳng, mà nào có thấy gì! Chị ba mươi tuổi. Đứa con đã chết.

— Anna! Em muốn nghe anh nói hay muốn anh đừng nói?

Bàn tay lại nắm chặt.

— Anh biết dù anh có nói gì đi nữa cũng không thể đưa Laura trở về với em. Nhưng anh muốn nói với em một lời nguyền. Anh thề trước em sẽ lột da chúng!

Chị không hề nhúc nhích nhưng anh thấy nước mắt chảy trên má chị. Anh gục vào đầu chị. Họ biết nhau đã bốn năm. Chị dịu dàng, đầy nữ tính, mềm yếu. Chồng chị không chịu chấp thuận ly hôn.

Không muốn xa rời Laura, chị không tới đây chung sống với anh, nhưng ngày nào hai người cũng gặp nhau.

— Em nghe rõ chứ Anna? Anh thề với em như vậy!

Tiếng sỏi lạo xạo. Người quản gia Jenny ra hiệu.

— Anh sẽ quay lại ngay - anh bảo Anna.

Anh đứng lên đi vòng qua các bồn hoa rải rác trên thảm cỏ. Harry Bloch đứng đợi trên đường.

— Đã tìm ra gã da màu. Hắn đang ở hiện trường cùng với Marc. Xe tôi đậu trước cổng nhà.

— Đợi chút, Peter O’Toole bảo. Tôi đến ngay.

*

* *

Các cửa hiệu đều mở thật rộng cửa để thu hút khách. Nhưng hiệu Bijan làm ngược lại: ai muốn vào đều phải xưng danh trước, được giới thiệu, được đỡ đầu. Không ai được tiếp nếu không có hẹn trước. Bijan dựng nên cơ đồ bằng cách làm ngược hẳn với quy tắc của mọi doanh thương: không phô trương gì hết, và quá quắt hơn nữa, không bán gì hết. Bằng cách đó làm cho thiên hạ choảng nhau để được vào cửa hiệu và hưởng ân huệ trả giá đắt gấp trăm lần hàng kề bên. Trong hiệu đề rõ ràng "Hiệu bán đắt nhất thế giới".

— Bán những gì? Kostia hỏi.

— Những đồ dở hơi. Jenny đáp.

— Ăn được?

— Mặc được, ngửi được, phô được.

— Ví dụ?

Cô nghĩ một lát:

— Áo gilet chống đạn bằng lông chồn may đo để mặc cho chó nòi. Rẽ phải. Bãi xe dưới hầm.

Kostia lái chậm theo đường ngầm Rodeo Collection. Khối nhà xây gạch đỏ và cẩm thạch hồng đứng giữa trung tâm Rodeo Drive. Ý đồ kiến trúc rất đơn giản: dù ở vị trí nào, khách cũng có thể nhìn thấy hết và bị nhân viên nhìn thấy. Ba tầng lộ thiên chật ních những tiệm ngoại hạng nổi tiếng khắp châu Âu cổ kính: may mặc, nữ trang...

Các nhân viên bận chế phục đỏ rực nhào tới chiếc Bentley. Hai người bước vào thang lăn đưa từ bãi xe lên mặt đường. Jenny đeo đôi kính mát to đùng. Cô định mua quà tặng một cô bạn Irlande lấy chồng chơi ghi ta trong tốp nhạc rock tỉ phú U2 đang tới Los Angeles biểu diễn.

Trên nhịp lăn của thang sắt, Kostia thoáng thấy hàng hiên một tiệm ăn ríu rít tiếng nhiều cô gái đẹp ngồi dưới dù trắng toát nhấm nháp mấy lá xà lách tưới trà đá. Jenny bảo:

— Cửa hiệu ngay trước mặt.

Hai người qua cổng vòm, băng qua đại lộ nồng nặc mùi tiền.

Kostia thấy trong tủ kính hiệu Bjian vài chiếc sơmi giống hệt loại vẫn bán khắp chợ cùng quê.

— Bách hóa tổng hợp Moscow cũng có bán.

Jenny mỉm cười. Anh cố tình hỏi:

— Nó hơn những cái khác ở chỗ nào?

— Đắt hơn mười lần nơi khác.

Cô gõ cửa. Một nhân biên bảo vệ đeo súng nghi ngại nhìn qua cửa kính. Sau đó một nhân viên bán hàng đến tăng viện, anh ta nhận ra khách và mở cửa.

— Cô Lewis!... anh ta thuỗn mặt chào.

Và đi theo hai người vào phòng khách, mời ngồi trong khi một đầu bếp đến tận nơi rối rít khom lưng.

— Cô Lewis dùng trứng cá muối chứ ạ? Trứng Nga, trứng Iran?

Rồi cúi xuống thì thầm:

— Vẫn để dành một món đặc biệt cho các thượng khách.

Hạ giọng thấp thêm một bậc, nói với vẻ xúc động thật tình.

— Trứng hạt to trắng tinh trong kho dự trữ của Hoàng đế.

Và làm như mới nhìn thấy Kostia, để tỏ ra lịch sự, anh ta nói khẽ:

— ... Ông dùng Cristal - Roederer; Dom Perignon, hay vang Bordeaux loại thượng hạng, Lafite 1964?

— Tôi cần chiếc khăn quàng, Jenny đáp.

— Nhân viên giúp việc tôi sẽ đưa trình cô ngay lập tức các thứ đẹp nhất của bản hiệu, về phần tôi xin được phép mang tới hầu cô nhiều loại bánh mì xắt lát kèm theo thức ăn đồ uống để cô tùy ý chọn.

Anh ta vỗ vào tay rồi biến. Một cậu bận áo vét hai mầu đỏ vàng bước tới cung kính đưa cho Jenny bức điện báo. Cô mở ra:

"Rất ân hận không được trực tiếp đón. Sự hiện diện của cô là niềm vinh dự lớn cho bản hiệu. Tất cả mọi thứ trong hiệu, kể cả nhân viên, đều là của cô".

Ký tên Bijan. Điện từ HongKong gửi về.

— Ông Bijan buộc phải đi gấp. Ngài Waterley cho máy bay riêng đến đưa ông tới đo may cho ngài mấy chiếc quần lót. Tôi là Robert, sẵn sàng hầu hạ!

Kostia đứng dậy đi vài bước tới bức tường cuối cửa hàng, trên tường gắn vài tấm biển bằng vàng mỗi tấm có khắc một tên người và một niên hiệu. Nhận biết có Jenny sau lưng, anh hất hàm về phía các tấm biển.

— Tưởng nhớ các nhân viên ngã trên trường danh dự chắc?

— Những khách hàng nào mỗi năm bỏ vào két cửa hàng một triệu đôla trở lên.

Kostia nhìn thật kỹ xem cô ta có nghiêm túc không: cô rất nghiêm túc.

Anh vuốt ve tấm măng tô mầu lam bằng vải lông dê xứ Kashmir treo trên mắc. Nắn kĩ áo anh thấy trong lần lót thêu bằng chỉ vàng mấy chữ "US số 1".

— Của tổng thống Reagan đấy. Robert trịnh trọng thì thầm.

Cậu trải một loạt khăn quàng lên giá. Jenny bĩu môi.

— Thứ khác.

— Thưa, để bà dùng?

— Bạn thân.

— Ý bà định lấy loại như thế nào ạ?

— Chưa có ý gì. Độc đáo hơn. Thật lạ mắt.

Robert nghĩ một lúc.

— Xin phép bà. Tôi quay lại ngay.

— Mời quý khách an tọa, đầu bếp trưởng nói.

Anh ta đã bày chiếc bàn tròn xinh xắn phủ khăn hồng, chất đầy đồ sứ quý, cốc pha lê, trứng cá muối, cá hồi, sâm banh... Jenny định gạt đi nhưng Kostia kịp kín đáo nắm tay cô và lôi đến bàn. Bếp trưởng đang phân vân về anh chàng này, thấy thế bèn kết luận ngầm trong bụng: gã tóc vàng này không cư xử giống gã lái xe của Lewis, vậy không thể là cái gì khác, đích thị là nhân tình cô ta. Bếp trưởng không rảnh rỗi nên không kịp thắc mắc: các nhân tình khác của cô ra sao rồi?

Kostia ngồi đối diện Jenny cất tiếng:

— Có vodka không?

— Hẳn có, thưa ông. Của Nga hay của Ba Lan?

— Phần Lan.

— Có ngay!

Robert quay lại. Cậu có vẻ bí mật, đặt trước mặt Jenny chiếc hộp nhung xanh. Cô tò mò ngắm nghía.

— Mời bà vui lòng mở ra cho.

Cậu tự tay tháo chốt hãm. Jenny mở nắp. Một chiếc vòng thép nạm đá quý long lanh. Jenny sửng sốt:

— Thứ gì vậy?

Robert vênh mặt:

— Kiểu cổ chó đặc biệt có một không hai, thép đan, ngọc lam Sapphire, hoàng ngọc Topaz.

— Bạn tôi đâu có nuôi chó!

— Đúng vậy, thưa bà, chính vì thế nên bạn bà càng bất ngờ.

Kostia nuốt một lát bánh phết trứng cá, gật gù.

— Robert nói rất đúng.

Anh vừa quyết định xong: từ nay anh sẽ xử sự như thể mọi điều mắt thấy tai nghe đều là chuyện bình thường cả thôi. Như thế mới khỏi mang tiếng ngốc.

*

* *

Rõ ràng gã này không biết gì nhiều. Trước hết phải trấn an hắn. O’Toole khẽ hỏi Harry:

— Hắn tên gì?

— Abundio.

— Anh Abundio, cảm ơn anh đã tới. Nói được tiếng Anh chứ?

Anh phu vườn gật đầu, lúng túng không biết cho tay vào đâu, đưa mắt đi đâu.

— Tôi là trung úy O’Toole. Tôi tin chắc anh sẽ giúp được bọn tôi.

Kể cả Marc, bọn họ có bốn người, đứng gần góc đường Elevado nơi Laura gục xuống. O’Toole hắng giọng:

— Lúc anh nhìn thấy cô bé, nó đang ở đâu?

Abundio ra hiệu về phía cổng trường.

— Cái gì làm anh chú ý?

Abundio lắc lư, cố nghĩ xem tại sao mình lại "trông thấy" cô bé này hơn các học sinh khác. Ba viên cớm đứng trước mặt đang đợi gã mở mồm. Rất lâu sau gã mới trả lời lơ lớ giọng Tây Ban Nha đến phát kinh lên được.

— Nó đi một mình.

— Nó cùng ra với các bạn cơ mà?

Abundio lắc mạnh đầu:

— Một mình. Ra sau cùng. Nó... do dự mãi.

— Sau đó?

— Băng qua đường.

— Về phía anh?

— Phải.

— Lúc ấy anh cũng đứng chỗ này?

— Phải.

— Nó đi ngang qua bên anh?

— Phải. Qua chỗ kia.

— Anh để ý cái gì nhiều?

Abundio cau mày:

— Đôi mắt.

— Có gì đặc biệt?

— Đôi mắt cô bé như không nhìn thấy gì. Không động đậy.

— Đờ đẫn?

— Phải. Đờ ra.

— Sau đó?

— Nó đi lên bãi cỏ. Thẳng tới cái cây kia.

Abundio chỉ tay vào cây cọ. O’Toole hỏi:

— Nó không dừng lại?

— Không. Không trông thấy cây. Rồi ngã.

— Sao anh không làm gì để giữ nó lại?

Abundio tỏ ý bất lực, cắn môi, cúi gằm đầu nhìn xuống đất.

— Thấy nó ngã, anh làm gì?

— Định chạy tới thì có chiếc xe đỗ lại. Người trên xe bảo: cô bé chết rồi.

O’Toole đã hỏi người đó, ở Los Angeles, một nhà kinh doanh ngân hàng lúc ấy tình cờ tới đó. Không biết được gì hơn.

— Abundio, lúc các cô bé ra khỏi trường anh có thấy gì khác thường không?

Người phụ vườn ngơ ngác không hiểu.

— Có người khả nghi chẳng hạn? Người có vẻ đứng đợi, hoặc dò xét?... rình bọn trẻ con?

Abundio lắc đầu. O’Toole đưa mắt cho Harry và Marc, rồi bảo gã phu vườn:

— Cảm ơn Abundio. Có thể còn gặp lại nhau.

Anh kéo Marc và Harry ra xe.

— 10 giờ sáng mai tôi sẽ thẩm vấn bọn học sinh.

*

* *

— Rất tiếc, thưa ông. Hết chỗ rồi.

Cậu hầu bàn chỉ các tốp đứng chuyện vãn chờ chỗ ngồi.

— Có những khách đợi nửa giờ rồi.

Kostia thở dài cam chịu. Đã gần 2 giờ chiều. Đói. Jenny đã đi ăn trưa với cô bạn Irlande và Ralph Nadelman. Cô không rủ anh cùng đi, chỉ gợi ý nên dùng chiếc Bentley đi thăm qua vùng Beverly Hills. Anh lại tới Rodeo Drive, đậu xe trong bãi xe Rodeo Collection, đúng chỗ hôm qua lúc tới cửa hiệu Bijan.

Tiệm ăn có dù trắng là tiệm Pastel. Không còn chỗ ngồi.

— Antonio!

Cậu hầu bàn cáo lỗi, vội vã chạy tới nhà doanh nghiệp vừa gọi. Ông ta là người độc nhất bận áo vét thắt cravát trong tiệm. Kostia thấy cậu ta trao đổi khẽ với ông khách, rồi trở lại chỗ anh.

— Xin vui lòng đợi cho chút xíu. Tôi sẽ xếp chỗ.

Lát sau Kostia ngồi vào bàn. Anh gọi món cá nướng, chai vang trắng, rót ra một cốc rồi đưa mắt nhìn quanh. Cũng như hôm qua, có rất đông các cô gái đẹp. Thế các cô xấu xí đâu hết? Chẳng lẽ các cô bị giấu kín? Anh định bụng sẽ hỏi Jenny xem sao.

«Thật kỳ lạ, cả thế giới ôm chân cô mà cô vẫn thấy lạnh. Sang đêm thứ hai sống chung dưới một mái nhà, cô kéo anh vào phòng mình, thì thầm:

— Nép sát vào em đi. Rét quá.

Thời tiết rất dịu. Anh ghì cô thật chặt:

— Vẫn rét. Rét từ xương tủy rét ra.

Cô mời anh ăn tối. Hàng nghìn câu hỏi cháy bỏng môi Kostia. Nhưng anh không hỏi lấy một câu. Jenny cũng gần như không hé môi. Vậy mà sự im lặng này không gây khó chịu. Trái lại, nó như là một bức rào gìn giữ cho một cái gì thật mỏng manh dễ vỡ nếu có những tiếng nói vô nghĩa cất lên. Nhiều lần anh ngước mắt và bắt gặp cô cũng đang nhìn anh. Mỗi lần như thế cô đều vội đưa mắt đi chỗ khác. Lúc sau cùng vào nằm trong chăn, cô tắt hết đèn. Sống dưới ánh đèn pha cực mạnh nhưng dường như cô chỉ có thể rung động, cất tiếng thủ thì hoặc nhúc nhích thân hình trong bóng tối.

— Sao lại thế?

— Em không yêu bản thân.

Tưởng cô trêu chọc mình, lúc ấy anh đã cười phá lên.»

— Chào anh!

Kostia quay lại. Cậu trai ngồi bàn bên đang say đắm nhìn anh.

— Robert đây. Anh còn nhớ không?. Tôi làm cho Bijan. Jenny đã vào hiệu này định mua chiếc khăn quàng.

Cô ra về với chiếc cổ chó nạm đá quý: tay này quả là một thiên tài.

Kostia nâng cốc tỏ ý chào lại.

— Cô Lewis có khỏe không?

— Khỏe.

— Tôi sắp về. Ngồi với anh một lát được chứ?

Cậu sang bàn Kostia.

— Cô Lewis có hài lòng với món hàng đó không?

— Sướng mê.

Cô đã trả 6000 đôla cho cái của nợ ấy!

Robert tiếp.

— Anh ở LA?

— Không.

— Lần đầu tiên tới đây?

— Ừ.

— Một thành phố ra thành phố nhỉ, thích không?

— Tuyệt.

— Còn nhớ hồi tôi mới tới đây...

— Lâu chưa?

— Bốn năm trước.

— Từ đâu?

— Từ giá lạnh Vancouver. Tôi là người Canada.

— Cái gì hấp dẫn anh đến?

— Nắng. Cọ. Không khí xung quanh. Con người.

— Họ có gì đặc biệt?

— Tất cả đều thay hình đổi dạng. Ai cũng tự coi mình là một người nào khác trước. Nghe mồm họ, tất cả bọn đều là diễn viên hoặc nhà văn tuốt tuột.

Mắt Kostia ánh lên vẻ giễu cợt.

— Anh không tin?

— Không.

Robert thách:

— Hãy chỉ một cô hầu bàn bất kì xem nào!

Kostia liếc mắt nhìn khắp hàng hiên. Anh chấm một cô bận quần trắng áo pull cộc tay trắng đang bơi lượn giữa các dãy bàn. Ở một nơi nào khác, Rome hoặc Bombay chẳng hạn, cô có thể được giải thi sắc đẹp. Còn ở đây, cô chỉ đơn giản là một cô hơi kém nhan sắc hơn các cô khác chút đỉnh.

— Cô kia, Kostia nói.

Robert gọi:

— Nhờ chút!

Cô cầm khay tiến lại. Robert ngắm kỹ từ chân đến tóc.

— Chắc cô là diễn viên?

Câu trả lời nhanh như tên bắn.

— Vâng.

Tiếng vâng mạnh mẽ làm Kostia tưởng chừng cô sắp quẳng khay đi để chạy nhanh đến phòng hóa trang. Chỉ mới trong chớp mắt, bộ mặt cô đã thay đổi hoàn toàn: lâm li thống thiết, hy vọng trộn lẫn háo hức.

— Ông sản xuất phim ạ?

— Cô có danh thiếp không? Robert hỏi.

Danh thiếp hiện ngay trên tay như phép lạ.

— Tôi sẽ báo. Cho một cà phê đen.

— Có ngay.

Cô quay gót. Robert chán chường:

— Ổn chưa? Một cô bán giầy tầm thường cũng cho mình là Marilyn. Anh cứ thử mà xem, không bao giờ chệch đâu. Ảo ảnh vĩ đại. Các cô đổ bộ về đây không đồng xu dính túi, cô nào cũng tưởng mình đang được chờ đón. Cô nào thông minh thì sau ba tháng đã hiểu ra. Nếu chưa bị nát quá và vẫn gặp may, các cô quay trở về quê cũ, lấy béng anh chàng bơm xăng và đẻ con.

— Các cô khác?

— Tan tành. Nằm chờ.

— Chờ gì?

— Chờ có tên tỉ phú đến xin cưới, chờ tiền, chờ vinh quang, chờ dịp nổi danh... Ở đây mọi người đều sống trong chờ đợi suốt đời. Anh biết không, trong thành phố này mỗi đêm của Chúa có tới năm trăm ngàn cô gái hai mươi cái xuân xanh không gạ được khách mời đi ăn tối, đành đi nằm lúc 9 giờ với một hộp sardine trong bụng và chiếc tivi làm bạn? Hoàn toàn cô đơn! Không có ma túy đầy lỗ mũi còn là may.

— Anh thì sao?

— Ôi, tôi ấy à? Anh biết không, hoàn toàn tuyệt vọng. Hai mươi bốn tuổi. Pédé. Không tham vọng gì, và đếch cần tiền.

— Robert! Thật bất ngờ!

Robert ôm hôn thắm thiết anh chàng da đen vạm vỡ.

— Marco!

Rồi quay lại mỉm cười với Kostia cáo lỗi:

— Tôi về làm việc. Được tiếp chuyện với anh rất vui. Mong sẽ gặp lại.

Cậu chìa danh thiếp cho Kostia rồi cùng bạn biến vào đám đông.

Ăn xong Kostia xuống tầng hầm, giả vé gửi xe cho thu ngân, trả 3 đôla và hỏi người hầu bận vét đỏ:

— Xin lỗi. Anh có phải nhà văn không?

— Dứt khoát! Đã xong sáu bản thảo. Vừa viết xong bản thứ bẩy. Sao anh đoán ra?

— Linh tính.

— Thú vị thật! Anh ở trong nghề điện ảnh?

— Một chút thôi.

— Mê thật! Tôi là Harper. Jack Harper.

Anh ta rút danh thiếp trong túi đưa cho Kostia.

— Kịch bản của tôi cực kỳ đấy! Loại hài đen. Thực ra, nó là một phần cuộc đời tôi. Những vai hái ra vàng dành cho De Niro và Faye Dunaway!

— Này Jack! Cứt thế! Một anh hầu khác gắt gỏng nhảy xuống chiếc Mercedes.

— Anh kia cũng viết kịch bản chắc? Kostia hỏi.

— Không. Ca sĩ. Tôi quay lại ngay.

Anh ta co cẳng phi nước đại vào nhà để xe sâu hút. Kostia đến phía sau dãy ghế khách ngồi đợi người hầu đánh xe tới. Mọi người đều rám nắng, tươi tỉnh, thư thái. Ai nấy đều như có thời gian vô tận ở phía trước. Kostia cảm thấy có người nhìn vào gáy. Anh quay lại. Người đàn ông sang trọng đeo kính gọng vàng nở nụ cười dễ mến, cất tiếng hỏi:

— Anh người Kiev chăng?

Kostia lạnh lùng liếc nhìn thoáng qua.

— Không. Người Leningrad.

Chiếc Bentley nhẹ nhàng đỗ lại trước mặt anh. Một người hầu xuống xe đứng giữ cửa mở rộng.

Kostia lên ngồi sau tay lái, nổ máy vút đi.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.