Từ lúc đẩy cửa phòng tắm xông vào chửi Kostia đến giờ, Jenny không hé răng một lần nào. Kostia cũng tự nhủ sẽ không mở mồm trước: thử xem cô ta nói loại câu cú gì để phá vỡ sự im lặng?
Ba từ. Một mệnh lệnh.
— Đóng cửa kính.
Xe vừa rời đại lộ Hoàng Hôn rẽ vào Benedict Canryon.
— Thì hãy đóng tráp của em trước đã, Kostia rít qua kẽ răng.
Tráp đựng lá thiếp viết nắn nót hàng chữ kiểu gôtích rườm rà kiểu cách mời dự cuộc dạ hội sẽ dẫn nhịp cho lễ thành hôn của Paulo và Bernard, thợ bới tóc của các ngôi sao màn bạc và nhà buôn sắt vụn vùng bắc Carolina.
Jenny vẫn để tráp trên đùi, nắp vẫn mở.
Paulo tưởng như thế là sang trọng nên đã ra lệnh tưới trong tráp một loại nước hoa đắt giá, nếu đậm đặc thì không thể chịu nổi; trong xe nồng nặc mùi Shalimar của Guerlain.
Một trăm phái viên đặc biệt mang một trăm tráp đến một trăm bạn thân. Không hơn, không kém.
Paulo cả tin vào số mệnh đã quyết định: đặt lễ cưới dưới sự bảo trợ của số một trăm. Cho rằng con số 1 và hai con số 0 hợp thành số "100" là những yếu tố biểu tượng cho sinh thực khí - số 1 là dương vật hiên ngang ngẩng cao tì vào hai tinh hoàn hình cầu là hai con số 0.
Bernard sau khi nghe Paulo thổ lộ đức tin hão này đã âu yếm trách:
— Nhìn chỗ nào cũng thấy cu với dái!
Nói thế nhưng chính anh ta cũng bố trí sao cho lễ cưới diễn ra đúng một trăm ngày sau lần gặp nhau đầu tiên. Và không chịu kém cạnh, tặng cho Paulo viên kim cương trị giá mười vạn đôla, tấm áo cô dâu của Jenny tặng phải được sửa sang trong đúng một trăm giờ mới vừa, các giỏ phong lan trang trí chỗ ở phải đủ số một trăm và mỗi người phục dịch thuê thêm sẽ được trả công một trăm đô.
Jenny đóng sập chiếc nắp tráp chạm chữ đầu tên cô.
Kostia cũng từ từ giơ tay ấn nút điện đóng kính xe: có đi có lại.
Đường chạy ngoằn ngoèo giữa hai hàng dinh thự xa hoa. Kostia chợt nhìn thấy một dẫy xe dài đang được một đội quân trai trẻ bận áo chẽn tím xếp rất điệu nghệ bên vệ đường.
Làm như thể vẫn thường lui tới đây nhiều lần, Kostia không do dự lái thẳng vào một ngôi nhà cổng sắt mở toang, theo con đường rải sỏi dẫn đến thềm lát cẩm thạch hồng qua bốn bậc tam cấp. Chiếc Bentley thở phào dừng lại. Một loạt áo chẽn tím nhào tới mở cửa xe cho Jenny. Họ là sinh viên các trường Đại học Los Angeles và Pepperdine chấp nhận hóa trang thành người "phục vụ bãi xe" với bộ đồ ca kịch, cốt kiếm thêm tiền tiêu vặt. Tất cả đều nhận ra Jenny. Họ kéo nhau đi theo. Cô yểu điệu bước qua bốn bậc tam cấp biến vào nhà.
Cho tới lúc ấy chưa ai đếm xỉa đến Kostia.
Anh phân vân, châm điếu thuốc, bước vài bước trên đường rải sỏi. Chủ nhân ngôi nhà đứng ra tổ chức cuộc tiếp khách mừng Paulo tên là Julius Bachman. Một cái tên lừng lẫy trong giới sân khấu điện ảnh, cả tận bên Liên Xô. Trong vòng chưa tới mười năm anh đã cho ra hai, ba vở ăn khách ở Broadway, vài bộ phim ở Hollywood, cộng thêm mấy lần trúng quả trên thị trường chứng khoán và đầu tư xây cất, anh ta đã nhanh chóng thu góp được một tài sản khổng lồ.
Là một gã loạn dâm đồng giới có cỡ, bàn ăn và giường ngủ của gã luôn để ngỏ cho những chàng trai sống gấp, những tráng niên tóc xoăn, những gã đực chuyên nghiệp, các diễn viên dự tuyển, thầy dạy bơi, nhà thơ, nhà nghiên cứu văn hóa.
Vladimir Naritsa con người đầy quyền lực và của cải rất quý mến anh ta.
Bữa ở New York, Naritsa đã kể cho Kostia nghe một giai thoại: Bachman chán ngấy cuộc sống như chú lợn con béo phị đã thuê gắn chặt quai hàm lại để nhịn ăn. Suốt sáu tháng liền không mở được mồm, chỉ nuốt các thứ đồ lỏng qua ống hút. Tình bạn của Bachman với Paulo mà nhiều tờ báo gọi là "tình thương mến sâu sắc" bắt đầu từ đó.
Bachman lợi dụng dịp cho chảy bớt mỡ thừa để thử chữa bệnh hói đầu quá sớm.
Paulo chế ra một thứ hỗn hợp gồm nhiều nội tiết tố nữ, dầu ôliu siêu tinh khiết ép nguội lấy nước đầu và cứt dê cái tươi. Bachman vô cùng kinh ngạc khi thấy xức món thuốc đó, trên sọ anh ta phảng phất bóng dáng chút lông tơ.
Từ bữa đó bậc thiên tài tạo lông lá bắt đầu có ảnh hưởng tinh thần rất mạnh đối với nhà sản xuất phim,
— Tôi giúp anh một tay nhé?
Kostia nghi hoặc nhìn chàng lực sĩ tóc vàng đang tủm tỉm cười, đôi mắt đầy thèm muốn. Và trả lời.
— Khỏi.
— Anh vừa đến cùng với cô Lewis mà, lực sĩ chưa buông tha.
— Đúng.
— Cô đang đi tìm anh khắp nơi. Để tôi đưa anh đi.
Kostia dụi tắt thuốc đi theo.
Chưa nhìn thấy người trong nhà đâu, trước hết anh đã thấy choáng ngợp trước những pho tượng thạch cao to đùng để ở trong phòng danh dự. Có những pho cao đến ba mét, mới được sơn những màu xuân sắc: xanh da trời, hồng, lục. Đều là tượng đàn ông khỏa thân phô đủ bộ tam sự không thiếu khoản nào. Anh len tới trong phòng khách danh dự bát ngát trang trí bằng nhiều tấm đăngten trắng muốt. Hàng núi kẹo đám cưới sặc sỡ chất trên bàn. Các tay đầu bếp đen đeo găng trắng đứng trước quầy rượu dùng muôi múc rượu punch mời khách để tạo không khí trong khi chờ tấm thân giai nhân long trọng xuất hiện. Nhiều tiếng rên vui sướng đột ngột phát ra:
— Cô dâu kia rồi!
Má ửng hồng e thẹn, thân hình bó chặt trong tấm áo tuyn xốp như tuyết, mạng che mặt trinh nữ bằng đăngten đính bên mái tóc, Paulo âu yếm bám tay chồng khoan thai bước những bước ngắn oai vệ xuống từng bậc cầu thang cẩm thạch uốn hai vòng từ lầu trên lượn xuống. Ngay lập tức nổi lên những nốt nhạc mở đầu bản Hành khúc Tân Hôn của Haendel, được cử tọa đồng loạt hòa theo.
Một chàng trẻ tuổi cao kều mặt mũi xanh xao vừa vỗ tay bằng mấy ngón dài ngoẵng mềm oặt như sợi rong biển vừa thở dài nhớ nhung:
— Cô dâu sao mà đẹp thế!
Kostia cố giữ nét mặt thản nhiên, hỏi:
— Chắc mới lấy chồng lần đầu?
Chàng trẻ tuổi run rẩy mân mê đoạn đăngten trắng cài trên tai bên mái tóc vàng hoe dầy cộp.
— Tôi là Albert. Anh lấy vợ chưa?
— Này Albert, gã lùn tịt béo phị trách móc cắt ngang - Cậu định đòi lấy ông đây chắc?
Quay sang Kostia:
— Hẳn anh là bạn trai của Jenny nếu tôi không nhầm? Xin tự giới thiệu: Julis Bachman. Rất sung sướng được đón tiếp tại nhà. Từ nay anh có thể coi đây là nhà mình. Anh đã có gì uống chưa? Mời anh theo tôi, tôi sẽ lo liệu chu tất.
Anh ta lôi Kostia tới quầy rượu.
Albert thầm thì khi thấy anh quay đi:
— Hẹn gặp lại.
Paulo ôm chầm lấy Kostia reo:
— Kostia!
Cô dâu nâng cao đuôi áo tuyn để phòng một vị khách vụng về nào đó đạp lên. Kostia chỉ vừa kịp nhìn thoáng thấy dưới làn váy đôi giày ban da dê màu hồng đã bị Paulo xiết chặt trong vòng tay, cứ như là gặp lại người tình xưa cũ bị thất lạc lâu ngày.
Paulo xoay tít người chỉ vào áo váy:
— Jenny tặng món quà này làm mình vô cùng xúc động. Cô ấy thật tuyệt! Đây là chiếc áo cô mặc trong phim Trên Trái Đất Như Trên Trời Cao. Anh xem chưa? De Niro lần lượt cởi dần từng khuy một... Một cảnh không chê được? Mình định không nhận. Jenny định giữ nó làm bùa hộ mệnh. Cô vẫn nói với mình: đến ngày lấy chồng cô sẽ bận tấm áo này.
— Jenny lấy đâu ra thì giờ mà lấy chồng, Bachman xen vào.
Anh ta liếc trộm Kostia bằng cặp mắt xanh sắc ti hí nấp sau đôi kính cận dầy cộp. Đưa một cốc rượu, cả cười:
— Vodka. Để anh khỏi cảm thán nỗi tha hương.
— Za Vashe Zdorovie. Kostia nói rồi ngửa cổ làm một hơi cạn cốc
— Nghĩa là gì? Julius hỏi.
— Chúc sức khỏe! Kostia nâng chiếc cốc không về phía cô dâu.
— Cảm ơn, Paulo thực sự cảm động nói. Rất sung sướng thấy anh đến với chúng tôi... lại đây, anh... Để tôi được giới thiệu với mấy vị tân khách...
Nắm chặt cánh tay Kostia.
— Trước hết xin giới thiệu chồng tôi, Bernard. Rất hâm mộ nhạc Nga.
Kostia liếc mắt thấy Jenny đang chuyện trò sôi nổi với Rory Keane, diễn viên nổi tiếng thế giới về diễn xuất, về cái mẽ ngoài quyến rũ và về vô số thành tích chinh phục phụ nữ được thiên hạ truyền tụng. Kostia sửng sốt thấy tim mình chợt đau nhói. Nhưng vừa lúc đó Paulo đã lênh khênh trên gót giầy nhọn hoắt lôi anh đi gặp nhiều tốp tân khách đang bàn luận ồn ào.
Paulo giới thiệu anh với nghị sĩ bang Iowa, thống đốc Ohio, thị trưởng Tây Hollywood, chủ hãng Mongan, chủ tịch hội "phụ nữ loạn dâm đồng giới" bờ biển Tây, phó chủ tịch hãng phim Paramount, với hàng loạt nhân viên, diễn viên, Massage viên, với thủ lĩnh một giáo phái khoác cà sa màu da cam.
— Một giáo sĩ không thể tưởng tượng được. Paulo nói nhỏ vào tai Kostia. - Một vị lama phá giới. Đã hứa sẽ cho ra một phép lạ trước khi kết thúc tối vui.
Rượu punch bắt đầu có hiệu quả. Rộ lên những tiếng rúc rích, tiếng cười óng ả, tiếng ríu rít như chim kêu. Để tỏ lòng kính yêu Paulo số đông các vị tân khách đều che tượng trưng những mạng đăngten, mặc đồ tuyn... Không ít vị say mèm giật cả những tấm màn gió, khăn quàng, khăn tắm khoác lên người giả áo dạ hội. Có những vị còn choàng lên cặp giò đầy lông những chiếc tất lưới với bộ nịt đen sì.
— Kinh khủng quá, Paulo... một gã khổng lồ tóc vàng có dáng dấp Apollon rên rỉ. - Quà tặng cô dâu mình bỏ quên trong xe mất rồi.
— Dick đấy à? Mình đã giới thiệu cậu với Kostia chưa ấy nhỉ?
— Rất sung sướng được gặp anh, Dick nói.
— Bảnh không? Paulo băn khoăn.
— Cả hội đều công nhận, Dick trịnh trọng. - Đẹp hơn cả Rory Keane! Mình đóng cửa xe nhưng quên béng chìa trong xe... cần gọi thợ khóa. Nhờ điện thoại được không?
— Sao lại không?
Kostia kín đáo đưa mắt về chỗ Jenny vừa ngồi: mất tăm. Trước những khung cửa sổ rộng lớn chỉ thấy có Rory lọt thỏm giữa đám đông những người ái mộ thuộc đủ ba giới.
Albert hỏi Kostia.
— Anh có thấy vui không?
— Quá vui. Làm đầu óc quay cuồng.
— Đi với tôi. Có chỗ này rất tĩnh.
Nhân tiện tay anh quơ luôn hai cốc trên khay một đầu bếp đang nghiêng giữa các toán khách bắt đầu khiêu vũ, rồi lôi Kostia ra hàng hiên.
Cuối hiên mé tay phải có một mái vòm xiêu vẹo dưới lùm hoa giấy. Họ tới ngồi đó. Đêm đã buông màn. Qua khoảng trống giữa hàng bạch đàn có thể thấy ánh đèn thành phố nhấp nháy. Bầu trời ửng đỏ. Nhạc văng vẳng từ mấy chục dàn loa giấu kín trong bụi cây. Kostia rút gói thuốc lá trong túi.
— Làm một điếu!
— Không, cảm ơn, Albert từ chối.
Kostia châm thuốc. Albert rụt rè hỏi:
— Anh không sợ bị ung thư?
Kostia nhả một hơi khói dài, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
— Còn anh, anh không sợ bệnh SIDA?
— Sợ chứ.
— Sợ thì anh làm cách nào?
— Chẳng làm gì cả. Albert thở dài.
— Anh định nói rằng những người loạn dâm đồng giới không còn sinh hoạt tình dục nữa? Kostia mỉm cười khuyến khích.
— Bên Nga các anh có nhiều pédé không?
— Theo tôi, có lẽ không nhiều mà cũng không ít hơn nơi khác. Dù thế nào đi nữa, điều đó bị pháp luật cấm.
— Bên này, bây giờ là do tử thần cấm.
Câu nói thực tình xuất phát từ trái tim. Bộc lộ một niềm đau khổ có thật. Kostia nhìn chàng trai chăm chú hơn.
— Anh biết không. Albert nói tiếp. - Sáng nào bọn tôi cũng phải đi đưa ma. Không ngày nào không có một người bạn qua đời. Không ai biết sáng mai sẽ đến lượt người nào. Tôi có yêu một cậu. Mới chết cách đây hai tháng.
Albert chộp được cái nhìn sắc nhọn của Kostia.
— Thật đấy! Tôi nói hoàn toàn đúng sự thật. Năm năm nay tôi không hề có quan hệ gì.
Với giọng châm biếm chua cay anh ta tiếp:
— Bọn dị giáo các anh không thể hiểu rằng con người có thể yêu bằng tình yêu thuần khiết.
— Năm năm nay anh không có quan hệ sinh lý? Kostia ngạc nhiên.
Albert ngập ngừng.
— Không có, theo đúng nghĩa của nó. Thu xếp cách khác.
— Cách khác là thế nào?
Albert nhìn Kostia trân trân như muốn kiểm tra xem anh có đáng nghe những lời tâm sự thầm kín không.
— Cả bọn họp nhau lại. Xem một cuốn phim con heo, rồi thủ dâm với nhau. Người nào làm người ấy. Không ai dám liều mạng đụng chạm vào người khác. Sáng hôm sau lại gặp nhau ở một đám ma.
Những tiếng gào khoái chí ngắt lời anh ta. Một đoàn khách phi nước đại qua mặt họ đuổi theo gã khổng lồ ôm trong tay chiếc bánh kem to tướng. Albert tủm tỉm.
— Genges đấy. Cô ta phát điên lên rồi.
Mồm nói thế nhưng chính Albert cũng không kìm nổi mình bật dậy như lò xo, vỗ tay đồm độp và lao theo.
— Tôi quay lại ngay! - Anh bảo Kostia bằng giọng phấn khích.
Có thêm nhiều tiếng hò la, tiếng tõm tõm ngoài bể bơi. Kostia quay lui. Tới đầu hiên anh thoáng thấy Jenny từ hành lang phòng ngủ của khách và buồng tắm đi ra. Mắt cô long lanh, lỗ mũi phập phồng, bám chặt cánh tay Julius mà cười ngặt nghẽo. Linh tính Kostia đoán ngay ra lý do khiến cô hăng lên như thế. Anh tránh vội vào góc tối khi cô đi lướt qua để tới bể bơi. Một gã to con rậm râu bận bộ đồ xanh công nhân đang to tiếng trong phòng khách tuy trông không có vẻ say hoặc giả bộ.
— Bắt tôi phải hỏa lôi hỏa tốc chạy đến, phải chi tiền ra chứ? Bà chủ đâu?
— Tôi đây! Paulo mau mắn đáp ngay.
Bác rậm râu ngừng bặt, tròn mắt ngơ ngác nhìn gã lùn tịt bụng phệ bận áo cô dâu đi giày cao gót, tự xưng là bà chủ nhà.
— Bác là ai? Cô dâu hỏi.
— Thợ khóa.
— Ông Dick cho gọi bác đến. Dick ơi! Dick đâu rồi?
Cả hội gào theo, Dick xuất hiện.
Paulo chỉ bác rậm râu.
— Thợ khóa.
Rồi nâng cốc rượu:
— Xin vui lòng cạn li mừng cuộc hôn nhân của tôi.
— Bác tên gì vậy?
— Bozacchi. Victor Bozacchi.
— Rất vui, Victor.. Tôi là Paulo.
Khách khứa reo ầm:
— Paulette... Paulette!
Dick phàn nàn:
— Tôi để quên chìa khóa trong xe. Không mở cửa được nữa.
— Không sao, xong ngay thôi, Bozacchi nói. - Xe ông để đâu?
— Đi theo tôi. Tôi chỉ chỗ.
— Victor!
— Dạ, thưa bà!
Bazacchi cắn môi: bác vừa buột ra câu thưa Bà với người tuy xúng xính đăngten nhưng rõ ràng thuộc phái mày râu.
Paulo biết bác đang bối rối.
— Đừng ngại, Victor.
Và dúi vào tay bác ta tờ một trăm đô kèm theo một nắm kẹo.
— Đàn ông đàn bà gì cũng được, tôi muốn hôm nay tất cả mọi người đều hạnh phúc.
Bác rậm râu cảm ơn rồi đi theo Dick.
Kostia vào một hành lang bất kỳ, đẩy một cánh cửa. Một tốp người trong bóng tối xem tivi... Kostia đến đivăng ngồi xuống bên thiếu phụ trẻ hai đùi bắt tréo. Trên màn ảnh khổ rộng hết cỡ, đội Lakers áo dài và đội Celtic quần áo trắng đang đấu bóng rổ.
— Tôi hút thuốc được chứ? Kostia hỏi thiếu phụ.
Không thấy trả lời. Kostia châm thuốc, hít một hơi dài khoan khoái.
Không để lộ mình đang cố bám Jenny. Để cô ấy phải tự tìm đến khi nếu cô thấy muốn.
Trận đấu vô cùng hấp dẫn. Kostia hút liên tiếp hai điếu nữa.
Trọng tài nổi còi chấm dứt hiệp hai.
Kostia đứng lên, nhìn cánh cửa ở cuối phòng, cửa mở hé. Anh kéo mạnh.
— Chết, xin lỗi.
Một gã to béo đang ngồi chễm chệ trên bàn cầu, quần tụt hẳn xuống tận chân, mắt mơ màng. Việc Kostia bất chợt đột nhập không làm ông ta khó chịu, vẫn yên vị như khúc gỗ. Kostia vội sập cửa, rút lui về ngồi chỗ cũ.
Không hiểu sao tự nhiên anh thấy băn khoăn một cách lạ lùng... Không một người nào động đậy. Không ai cất tiếng. Anh đánh bạo cúi xuống thiếu phụ ngồi bên.
— Xin lỗi chị...
Không có phản ứng nào.
Anh ghé sát mặt thiếu phụ nhìn thật kĩ.
Cô không hề chớp mắt. Cặp mắt bất động đến kì lạ vẫn dán vào màn ảnh tivi. Kostia nắm vào tay cô. Đến lúc ấy, chỉ đến lúc có sự tiếp xúc ấy anh mới nhận ra đây không phải là cô gái bằng da bằng thịt: một người mẫu. Bằng sáp.
Kostia bật đứng lên, đi một vòng, sờ nắn các khán giả trong phòng, trở vào toilet có ông to béo vẫn đang ngồi mơ mộng trong tư thế cũ và hiểu rằng ở đây chỉ có một mình anh là người sống, tất cả những người khác đều là những pho tượng siêu hiện thực. Anh bật cười đi ra cửa.
Cả hai cánh bật mở. Julius Bachman reo lên, tay bật công tắc điện. Ánh sáng tràn ra.
— Lạy Chúa! Đi tìm anh muốn chết! Tượng đẹp đấy chứ?
— Không chê được! Kostia công nhận.
— Ngay giữa ban ngày mà có những ông bạn bị bẹp mũi vì chúng. Bachman kiêu hãnh nói tiếp. - Chúng chỉ thiếu có tiếng nói.
— Có lẽ thế lại hơn. Kostia đáp.
— Anh có lý! Biết nói chúng sẽ chỉ thở ra những điều ngu ngốc. Lại đây mau, sắp dọn bánh cưới rồi.
Hành lang rộn tiếng gọi nhau í ới... Một đàn tân khách nuốt chửng lấy Julius. Kostia lén ra phòng khách. Lúc này cả hội như chìm sâu tận đáy của cuồng loạn.
Cường độ âm thanh lên đến cực điểm, sâm banh nổ vang, góc nào cũng có những đôi ghì chặt nhau, những gã đàn ông ngoạm môi nhau nhảy nhót, những đĩa đầy tràn Cocain chuyền tay... Bác thợ khóa rậm râu say bí tỉ nằm gục trên tràng kỷ, đầu đội mạng đăngten hồng, vốc từng vốc kẹo nhai ngấu nghiến trong lúc hai gã thanh niên mặt bự son phấn đang hoan hỉ xỏ vào cẳng bác đôi tất đỏ rực.
Trên chiếc bàn kiểu Louis XV một nhà nghiên cứu văn hóa Á đông say sưa trình diễn điệu thoát y trước đám khán giả sành điệu đang bốc lửa cuồng nhiệt.
Kostia liếc mắt khắp căn phòng.
Không thấy Jenny đâu.
Chỉ thấy mắt Albert cũng vừa trông thấy anh và nhào tới. Sau lúc gặp gỡ dưới mái vòm, anh ta đã diện chiếc váy đỏ thò hai cẳng chân gày đét, mớ tóc vàng hoe buộc túm trong tấm khăn đen kiểu các bà giai nhân những năm 30, điểm những bông phong lan. Kostia vội lách vào hành lang vừa nãy, xuống một cầu thang xoáy ốc, đẩy cửa lọt vào gian bếp rộng như phòng khiêu vũ tấp nập những tay đầu bếp đội mũ trùm trắng.
Anh bước vào.
Và khựng ngay lại.
Oai vệ, lẫm liệt như bà hoàng, một phụ nữ da đen khổng lồ bận áo dạ hội đang đỏ mặt tía tai hét những mệnh lệnh hối thúc các người nấu bếp.
Janis!
Không tin ở mắt mình, và cũng không kịp nghĩ do phép mầu nào mà cái đầu của FBI lại tới được Beverly Hills, vào tận nhà bếp của Julius Bachman đúng giờ cao điểm của đám cưới pédé.
— Giúp một tay đi này, Janis vừa nói vừa ấn vào tay Kostia một hũ kem sữa to đùng. Làm như mới chia tay nhau cách đây mười phút.
— Một lũ hậu đậu với nhau cả! Chị ta nói tiếp như nối lại câu chuyện bình thường, mắt chẳng buồn liếc nhìn Kostia. Cầm cái này cho tôi. Thật chắc...
Chị ta nhét đầu ống bơm vào miệng hũ hút kem rồi xì kem thành những hoa văn rất khéo trên chiếc gatô đám cưới đã được điểm tô một trăm nụ hồng quế.
— Thế nào, Hollywood có thích không?
— Có, có... Kostia lúng búng.
— Trong nhà này việc gì cũng phải nhúng tay vào mới xong, chị cằn nhằn. - Massage Anh thấy áo tôi mặc thế nào?
— Tuyệt!
— Bịa. Khi Chúa sinh ra voi, Chúa ban cho chúng màu xám. Anh kia!... Đồ ngốc! Dập tắt ngay lửa đi! Định đốt nhà chắc?
Anh đầu bếp hốt hoảng nhảy tới lò. Janis thọc ngón tay vào hũ lấy ra độ một trăm gram kem, bỏ vào mồm nuốt chửng rồi ra lệnh:
— Mang đi!
Sáu anh bếp khiêng chiếc bánh nặng đúng một trăm livre[1]. Bếp vợi hẳn người. Janis buông mình xuống chiếc ghế dài, lấy khăn lau trán, thở dài rất mạnh rồi nhìn Kostia lần đầu tiên từ khi anh vào bếp.
— Định ôm hũ đến bao giờ?
Kostia cẩn thận đặt xuống bàn.
— Rất đoảng. Chẳng có sáng kiến gì hết, Janis tâm sự, tay chỉ vào đám đầu bếp còn lại. - Không một tí tẹo nào... Vô tích sự. Tôi phát hiện được một hũ thịt lợn hầm nhừ kiểu Pháp. Anh ăn nhé?
— Không, cảm ơn.
— Tôi hơi đói. Muốn ăn một lát bánh với món đó. Đưa giùm tôi.
Kostia đưa hũ thịt và một lát bánh khá dầy anh vừa cắt ra.
Janis nhấm nháp ngon lành. Giữa hai miếng chị nói:
— Tôi bắt đầu thấy thiếu anh. Đưa giùm chai rượu.
Anh rót cho chị ta một cốc, Janis nhúng môi.
— Thế anh có thấy thiếu tôi không?
Quả thật chị ta có tài làm anh bất ngờ. Vừa hé răng định trả lời, chị đã ngắt lại.
— Không, hẳn là không, tôi biết... Bi kịch đời tôi là chỗ đó. Không bao giờ thiếu đối với bất cứ ai.
Chị đẩy cốc ra xa, kín đáo lau mép, đứng dậy.
— Tôi phải lên trên kia, họ đang đợi. Còn ở lại vài ngày nữa. Chắc sẽ gặp nhau?
Chị ngoắc tay chào, quay gót.
— Janis.
Chị quay lại. Thấy Kostia ngập ngừng chị tỏ ý khuyến khích.
— Có biết tin bố tôi không?
— Có. Ông già hoàn toàn bình phục rồi.
Kostia đứng lặng trong một phút, nhìn mà không thấy điệu múa xoay tròn của đám đầu bếp luôn tay mở nút chai, đám phụ việc giằng vội mang đi. Anh rùng mình bước ra ngoài bếp. Dưới chân cầu thang, hành lang kéo dài rồi gấp khúc, văng vẳng tiếng nhạc từ đó lan ra.
Kostia không lên cầu thang mà đi về phía có tiếng nhạc. Đẩy cửa anh ngây người nhìn đôi đang khiêu vũ: một đàn ông da trắng ôm một người đàn ông da đen, quay cuồng trong căn phòng đủ rộng cho năm trăm người cùng nhảy. Ghế bọc nệm đen, tủ rượu sàn nhảy, dàn đèn nhấp nháy lúc mờ lúc tỏ làm nổi rõ hình dáng hai người. Tất cả từng ấy thứ chỉ phục vụ hai người.
Kostia tì vào quầy rượu, rót một li whisky, hình dung Julius Bachman gạ gẫm các con mồi trong chiếc hang siêu hiện thực này.
Trên sàn nhảy, đôi nọ không để ý đến anh. Cuối phòng, một gã che mạng cô dâu gục mặt xuống bàn, cánh tay bắt tréo. Trước mặt không chai, không cốc.
Anh ta say rượu, say ma túy, hay chết rồi?
Kostia cạn cốc một hơi rồi quay lên phòng khách.
Vắt vẻo trên chiếc thang, một phụ nữ da nâu kiểu người Nam Mỹ vừa mạnh tay lau cửa kính vừa gào lên hát. Xung quanh đó mọi người ôm bụng cười lăn cười lộn.
Trên người chị ta không hề có mảnh vải che thân.
— Ả Conception hầu phòng của Julius. Dick phì cười nắm tay Kostia vừa nhét đầy một bụng kẹo và bánh nướng.
— Bánh kẹo dính dáng gì đến cảnh này?
— Họ nhét đầy H[2] vào trong! Dick cười khục khục. - Nghịch cho vui!
Kostia gật đầu. Bỗng Dick reo to:
— Lạy Chúa! Nịt tất cô dâu kìa.
Bỏ rơi Kostia, anh ta nhào tới vòng người vừa chuyển đến đứng quanh Paulo chễm chệ trên nắp dương cầm, tay giơ cao chiếc nịt tất trên đầu đám đông ồn ào vui thích.
Kostia bỏ vào hành lang. Đến trước dãy toilet anh dừng lại một lát. Rồi đẩy cửa.
Jenny vén váy lên tận vai, tì mông vào lavabo, đứng cho Rory Keane làm tình. Mắt xa vắng, đồng tử nở hết cỡ, cánh mũi nhăn nhúm, da mặt tái nhợt, đầu tóc rũ rượi, cô chẳng khác gì con búp bê nhồi cám đang giãy giụa trong mõm con chó dữ.
Kostia lẳng lặng đóng cửa.
Len tới qua đám khách khứa đang say thuốc gần chết, anh chạy vội xuống dưới thềm, bảo một cậu hầu áo chẽn tím đi lấy chiếc Bentley.
Anh đưa điếu thuốc lên môi, châm lửa, quay đầu về phía có ọ ẹ giọng mũi. Đó là bác thợ khóa rậm râu nằm gục trên capo chiếc xe của bác ta, người quấn trong tấm màn gió, chân đi tất đỏ, trán che mạng cô dâu.
— Bác Victor! Nghe thấy không? Victor Bozacchi, trả lời đi!
Đài thu thanh trong xe vẫn tiếp tục gọi bác. Nhưng Bozacchi không còn khả năng nghe bất cứ thứ gì. Quá nhiều rượu. Quá nhiều kẹo H.
Chiếc áo chẽn tím đỗ xe trước mặt Kostia, giữ cửa xe mở rộng. Kostia dúi vào tay cậu tờ mười đô, lên xe lái đi.
Tuy xe cấp cứu thích hợp cho cô ta hơn là xe hòm kính, nhưng Jenny có đủ người mộ điệu sẵn sàng hộ tống khi cô muốn rời khỏi nơi này.
Còn anh, anh quyết định sẽ không trở lại nhà cô. Về khách sạn ngủ.
Anh đang cần tắm cho sạch sẽ.
❀ ❀ ❀
[1] Một livre bằng một nửa kilogram
[2] Heroin: một loại ma túy