* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Phong cảnh hoang dã đẹp lạ thường.

Phía xa, các đỉnh phủ tuyết của dãy núi Andes lấp loáng dưới nền trời xanh biếc đôi chỗ bị những đám mây xám nặng chọc thủng. Dưới chân núi những quả đồi nhuộm nhiều tầng mầu từ hoa cà đến xanh nõn chuối, thỉnh thoảng có chỗ xen màu ngà voi của những mỏm đá nhô ra. Quanh đó, hàng trăm hécta đồi lúp xúp mầu ngọc lục của đồn điền cà phê, tán lá sum suê run rẩy trước luồng gió bứt đi những túm lá trên ngọn.

Luz Botero hỏi:

— Bác tên gì?

— Jorge Rodriguez Gachito.

— Người ta cho tôi hay rằng bác từ chối không muốn kiếm được nhiều tiền.

Mắt bác chủ trại già nhăn lại trong nụ cười.

— Không phải chuyện tiền nong đâu thưa senior. Mà vì gia đình tôi vẫn trồng cà phê từ đời cha đến đời con.

Trước căn lều vách đất nện, mấy con dê cái nhởn nhơ gặm cỏ. Đằng xa, đàn bò chừng mươi con đeo chiếc bướu trắng bẩn xoay tròn trong chuồng.

— Va cingar tu mujer!

Sáu tên bận đồ dã chiến kaki vây quanh Botero cười phá lên khi phát hiện ra con vẹt sặc sỡ chân bị xích đứng vắt vẻo trên thanh gỗ cắm vào bức tường trước cổng trại.

— Parate, pendenco! Một chú bé đứng trước cổng hét lên, cầm mảnh vỏ dưa ném con vẹt.

— Maricon! Vẹt chửi lại và hốt hoảng nhảy tránh đạn.

Những tên mặc đồ dã chiến gào lên cười. Botero vừa đưa mắt, lập tức im mồm hết.

— Con bác hả? Hắn chỉ tay vào hai chú bé.

— Si, senior.

— Bà kia?

— Vợ tôi.

Bà lão đang đứng trên bực cửa thấy nói đến mình vội lủi vào nhà.

Botero cúi mặt, cầm chiếc gậy vừa nhặt lơ đãng rạch mặt đất.

— Sao bác không xen canh? Giữ lại một ít cà phê, còn lại thì trồng côca?

— Rất tiếc, senior. Tôi ưng cà phê hơn.

Mặt Botero thoáng một nét khó chịu.

Hắn chỉ nghĩ đến chuyện làm ơn nhưng không hiểu sao lại bị bác đi. Mỗi năm hắn ban phát hàng triệu đôla vào việc cứu trợ xã hội, cấp tiền cho bệnh viện, trường học, cấp chỗ ở cho người vô gia cư, với số lượng đông đảo chỉ có Chúa mới biết. Nhưng người đời thường vô ơn bạc nghĩa.

— Trang trại của bác cho bao nhiêu hoa lợi?

— Năm triệu peso một năm, senior

Bằng tám ngàn đôla. Một khoản tiền khổng lồ đối với người nông dân Colombia bình thường.

— Bác nhổ hết thứ cà phê chết tiệt này lên, trồng côca. Chúng ta vẫn tốt với nhau, và tôi trả cho bác gấp bốn lần tiền: hai mươi triệu peso.

Hắn ra hiệu. Một tên thủ hạ vác chiếc xắc thể thao căng phồng giấy bạc đến. Botero ném xắc xuống chân bác chủ trại.

— Ứng trước mười triệu.

Bác chủ trại cắn môi, do dự. Suốt đời chưa từng trông thấy nhiều tiền mặt đến thế.

— Tôi không nhận đâu, senior.

— Lời cuối cùng đấy hả?

— Vâng, bác cúi mặt lẩm bẩm.

— Treo cổ chúng nó lên, Botero ra lệnh.

— Tất cả? - Tên chỉ huy bọn tay chân hỏi.

— Tuốt tuột!

Botero quay gót đi về phía trực thăng.

Hai tên tay sai túm bác chủ trại lôi đến gốc cây. Bốn tên kia xông vào nhà tìm hai người con vừa trốn.

Botero bảo phi công:

— Tôi rất buồn, anh Fabio. Rất buồn. Chúng ta đều là anh em một nhà, đều là người Colombia. Không hiểu tại sao người Colombia này từ chối giúp đỡ người Colombia khác.

— Tôi cũng vậy Luz. Tôi cũng không hiểu nổi.

Tiếng gào rú vọng ra từ ngôi nhà. Bà già chống cự, giãy giụa. Một cậu con trai của bà vừa định cứu bố lập tức bị báng súng nện vỡ sọ ngã lăn giữa vũng máu.

Bớt tốn một sợi dây.

Trong nháy mắt ba người còn lại bị treo cổ lên mấy cành thấp.

— Maricon! con vẹt gào lên... Hijode muta!

Một phút sau ba xác chết đung đưa trước cổng. Tên chỉ huy bọn vệ sĩ đến trực thăng nhận lệnh mới.

— Mai phái đến một đội. Đốt sạch, nhổ hết cà phê, đưa nông dân tới.

— Rõ, Luz.

Gã thò tay lên mồm huýt mạnh. Những tên kia chạy tới.

Fabio nổ máy trực thăng.

— Chờ chút, Botero nói.

Trong khi bọn tay sai lên máy bay, hắn trở lại ngôi nhà. Như thể đó là cành cây gộc vướng lối đi hắn gạt xác bà già đang lủng lẳng đầu dây, gí súng tận nơi bắn nát con vẹt.

Bọn tay sai vẫn nuốt trọn từng cử động của chủ, bật cười ầm ĩ. Với ánh tươi tỉnh trong khóe mắt Botero lên ngồi cạnh phi công rồi thốt ra lời ai điếu con vẹt.

— Một nhân chứng không bao giờ nói được nữa.

Ở Los Angeles người ta đã quen mặt anh nên không bao giờ khám xét hành lý. Nhưng ở sân bay Medellin, đức vua Arthur còn có thể công khai dỡ xuống một trăm năm mươi tấn vũ khí mà không sợ rắc rối. Cảnh sát, hải quan dù ngập mũi trong đạn rocket vẫn sẵn sàng thề độc: đó là thực phẩm. Họ biết anh rất gần gũi Botero.

Giấy thông hành tuyệt đối hiệu nghiệm. Anh là con người bất khả xâm phạm.

Chả ai điên để đóng vai anh hùng.

Những nhân viên chính quyền hăng hái quá mức lập tức bị cảnh cáo: bưu điện chuyển tới cho họ những cỗ quan tài nhỏ xíu đựng ảnh các con họ tan học ra về, trên mặt vẽ ba vòng đỏ hình bia xạ kích. Hoặc tinh vi hơn, một cuốn băng video do bọn đao phủ trực tiếp ghi hình khi chúng hành quyết một bạn đồng sự của họ.

Không phải lời đe dọa suông.

Colombia giữ kỷ lục thế giới về số vụ giết người. Theo thống kê, dân xứ này chết nhiều gấp bốn lần các nơi khác. Chết rất trẻ: sáu chục phần trăm người chết chưa đến bốn mươi tuổi do ám sát.

Khó ai tránh thoát. Qua thời gian một chuỗi vụ ám sát đã đưa sang thế giới bên kia Bộ Trưởng Tư pháp Rodrigo Lara, Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao Carlos Mauro Hoyos, Tổng biên tập GuiUermo Cano của nhật báo El Espectador, đồng thời là lãnh tụ một đảng cánh tả, khoảng năm chục thẩm phán, vô số ký giả quá tò mò và tám mươi mốt đội trưởng đội săn bắt cướp. Chưa kể hàng nghìn nạn nhân vô danh bị bắn chết trên các bãi hoang ở Medellin, xác chết do các công nhân vệ sinh thu nhặt hàng sáng lẫn trong rác rưởi.

Cả nước trở thành con tin của Mafia, thành võ đài đẫm máu cho cuộc đối đầu giữa băng cướp năm dòng họ với chế độ dân chủ của ba mươi triệu công dân.

Không tìm ra thẩm phán để xét xử, ký giả để viết báo, kiểm sát viên để buộc tội. Sau chưa tới mười năm, do sự kết hợp nhiều yếu tố ngẫu nhiên Medellin đã trở thành thủ đô của thế giới ma túy và án mạng, ở vị trí chiến lược trên vùng tây bắc, lại có nhiều sân bay tư nên nó dễ dàng lập thành chiếc cầu không vận bí mật sang Florida. Đồi núi bao quanh là nơi xây cất những xưởng pha chế bất khả xâm phạm.

Một yếu tố có tính chất kinh tế: trong thành phố đã có sẵn nhiều ngành công nghiệp sử dụng rất nhiều hóa chất, dựa vào đó chúng tha hồ mua những khối lượng khổng lồ để chế biến nguyên liệu thành Cocain tinh khiết.

Nhân công có thể chất đầy từng toa tàu. Mấy năm trước việc đóng cửa các nhà máy dệt đã ném ra đường hàng nghìn người thất nghiệp, họ lăn xả vào vòng tay bọn buôn lậu ma túy để làm “la thồ” hoặc làm “cò súng”.

Thế là nạn tham nhũng và khủng bố lên ngôi, cùng nắm trọn quyền thống trị ở mọi cấp trên nấc thang xã hội.

— Chào senior Boswell. Khỏe chứ?

Arthur cười đáp lại đại úy Ortega.

— Trên máy bay có đồ lề của tôi. Lát nữa sẽ có người tới mang đi.

— Rõ, senior.

Anh đã đặt chiếc hòm xanh ở đuôi máy bay, trong một chỗ bí mật có khóa cẩn thận.

Anh đi ra cửa. Dĩ nhiên, anh không phải xuất trình bất cứ giấy tờ gì, dù là giấy tờ tùy thân hoặc giấy tờ liên quan đến số hàng anh chở. Ngoài đường, chiếc xe hòm kính đen dài thượt đã đợi sẵn. Ngoài tiền lương, Botero còn cho anh sử dụng một xe hơi, một tài xế, một ngôi nhà có hai người hầu.

Với tư cách sĩ quan cảnh sát Mỹ, mỗi tháng Arthur lĩnh ba nghìn đôla.

Ở Colombia, mỗi tháng anh lĩnh bốn chục nghìn. Có lần thấy băn khoăn về khoản thu nhập bất hợp pháp này anh đã tâm sự với O’Toole.

— Gửi vào tài khoản bí mật của riêng cậu.

— Đâu phải của tôi?

— Sao lại không? O’Toole thản nhiên trả lời. - Cậu phải thí mạng mới kiếm được. Có lấy cắp của ai đâu?

Thấy Arthur trợn tròn mắt, O’Toole đánh trống lảng:

— Cậu muốn làm thiên hạ nghi ngờ chăng? Thì tìm cách mà xoay xở, tiêu vung tán tàn đi, làm như thể cậu rất giầu có.

— Lúc buộc phải giải thích thì biết nói thế nào?

— Cậu sẽ giải thích với tôi chứ không phải với ai khác. Khi nào tóm cổ được Botero sẽ tính.

Các chuyến bay không dễ dàng.

Để tránh con mắt radar phải bay đêm, không đèn hiệu, sát mặt biển, trên những vùng lúc nhúc lính biên phòng sẵn sàng nổ Bazooka bắn hạ không cần báo trước. Trong những chuyến bay tới các hòn đảo cách Florida có một tầm ném đá này, Arthur phải dùng loại kính đặc biệt khuếch đại ánh sáng lên một nghìn lần.

Gã vệ sĩ lúc nào cũng kè kè bên cạnh để bảo vệ anh thì ít mà cái chính là để đề phòng anh chuồn thẳng với món hàng một tấn Cocain nguyên chất anh chở trên máy bay. Sau khi được pha thêm procain, đường hóa học và Mannitol, số này sẽ lên thành năm tấn.

Sau bốn năm bay, Arthur đã nắm được nhiều điều không thể tưởng tượng nổi về quy mô buôn lậu, về những kẻ nhúng tay vào tội ác.

Botero, một tên chỉ quen ăn bốc, mỗi năm đút túi số tiền kinh khủng ba tỉ đôla. Hắn chia quyền thống trị với bốn dòng họ nữa.

Carlos Lehder Rivas biệt hiệu “el Loquito”, “thằng nhỏ khùng” đang tạm thời bị giam trong nhà tù Mỹ nhưng vẫn điều khiển công việc của nó. Jorge Luis Ochoa Vasquez, Pablo Escobar và một tên lính mới đã sớm tỏ ra là một cao thủ: Gonzalo Rodriquez Gacho.

Một sức mạnh tài chính kinh người.

Mạnh đến mức bọn chúng đã vô hiệu hóa được thứ vũ khí duy nhất có thể hạ được chúng: thỏa thuận của Colombia đồng ý cho dẫn độ bọn chúng sang Hoa Kì. Do chính phủ hai nước kí kết.

Nhưng thực tế, chưa một lần nào áp dụng vì mối đe dọa bị giáng đòn trừng phạt kinh khủng.

Yên chí không ai dám đụng tới, được cảnh sát và các chính khách chúng tưới đẫm vàng che đỡ, bọn đầu sỏ đua nhau tạo cho mình bộ mặt những nhà yêu nước thương nòi. Chúng xây làng cho người vô gia cư, thành lập những vườn thú, viện bảo tàng, trường học, bệnh viện, các công trình từ thiện.

Thực ra, đó chỉ là giọt nước trong biển cả lợi nhuận của chúng.

Ngày 10 tháng Ba năm 1984, cuộc hành quân của các đội biệt kích trực thăng vận do các cơ quan đặc biệt Mỹ và các đội chống ma túy Colombia đã tiêu diệt hang ổ quan trọng nhất của chúng: “Tranquilardia”. Một xưởng chế biến Cocain ngang cỡ xí nghiệp Ford ở Detroit. Giữa những cánh đồng mênh mông vùng Los Llanos, khoảng hai chục xưởng máy rải rác trên diện tích vài chục hécta, một nghìn thợ, những thị trấn - nhà ngủ, căngtin, đường băng hạ cánh, các chuyên viên hóa chất, kỹ sư, nhân viên phòng thí nghiệm. Một tổ hợp công nghiệp chưa từng thấy trong lịch sử buôn lậu ma túy. Sản lượng tháng: hai mươi nhăm tấn Cocain.

Bữa đó, các nhân viên chống ma túy ném xuống sông Yari mười lăm tấn.

Sau đó có nhiều tin đồn. Hình như chúng đã tái lập một nhà máy khổng lồ ở đâu đó giữa rừng sâu.

Ở đâu vậy?

Buổi chiều, Arthur có hẹn với một chiến hữu tên là Zizi Mac Cormick - Người Mỹ loại kiên trì, chỉ huy bay sa đọa, hắn đem tài năng phục vụ bọn cướp trong khi vẫn lái các chuyến bay thường lệ của Panam.

Hắn cho Arthur cũng là một tên buôn lậu như những tên khác. Và kết thân với anh. Hắn thuộc lòng toàn bộ trái đất, nắm vững các mánh mung mới nhất, và uống rượu không pha.

— Thưa ông, ta đã tới.

Gã tài xế nhảy bổ xuống mở cửa xe cho Arthur, giằng chiếc xắc trong tay Arthur với vẻ nịnh bợ. Địa điểm gặp Zizi cách chỗ anh ở có hai bước chân. Ở ngay ngọn hải đăng tinh thần của thành phố: nhà chứa của Medellin.

*

* *

Dinh cơ đồ sộ được xây dựng dưới chân ngọn đồi thuộc dẫy hoành sơn Medellin. Được vũ trang canh gác suốt ngày đêm. Vòng ngoài có các tốp tuần tra tin cẩn dắt chó đi lại không ngớt. Trong nhà bọn tay chân ở chật các văn phòng nhiều vô kể xưa kia là nơi ở của đại sứ Brasil và gia đình ông ta.

— Chào ngài Luz.

Vệ sĩ riêng của Botero nằm chẹn ngang cửa ra vào. Khi đã vào phòng, hắn đóng chặt cửa, không một ai được phép vào khi hắn còn ở trong đó. Hắn nắm trong tay hạm đội bẩy chục máy bay, tàu vận tải biển, xuồng cao tốc. Chỉ cần vài mảnh vụn của tài sản riêng hắn cũng đủ mua tất cả số khách sạn Ritz trên trái đất hoặc tòa cao ốc Empire State. Nhưng hắn lại không bao giờ ngủ trên giường. Chỉ nằm đất mới ngủ được.

Nhưng từ mấy tháng nay, điều đáng ngạc nhiên là hắn không muốn ai biết được điều đó.

Hắn xoay trần, bước vào phòng tắm lộng lẫy, mở vòi nước hết cỡ té nước lên mặt. Rồi trở lại phòng ngủ. Bọn đầy tớ đã đặt lên gối bông hồng. Hắn kéo chiếc chăn quấn quanh người rồi nằm xuống đất.

Hắn biết rõ, chỉ cần nhắm mắt lại sau một giây là ngủ được.

“Chẳng khác loài thú vật", một gã cớm đã bảo hắn thế và lập tức bị hắn đâm chết tươi. Lúc ấy hắn mười hai tuổi.

Hắn nghĩ tới những tin tức do Annibal báo cáo. Buồn! Boswell vừa tới. 5 giờ sáng sẽ bay.

Hắn được báo cáo: công việc chuẩn bị mọi mặt đã hoàn tất. Nhưng đây là chiến dịch lớn nhất kể từ thuở xa xưa khi con người bắt đầu phát hiện được những tính chất quý báu của ma túy, nên hắn muốn đích thân kiểm tra.

Hắn quyết định nhắm mắt lại.

Đúng một giây sau hắn ngủ khì.

*

* *

Trên toàn bộ lãnh thổ Nam Mỹ, nhà chứa không bao giờ quá xa nhà thờ. Như vậy kẻ phạm tội ăn năn muốn rửa sạch vết tích sa đọa hồi đêm có thể đi thẳng từ vòng tay gái điếm đến buổi chầu sùng kính sớm nhất. Động “Casa Mercedes” không ngoài thông lệ này. Đó là một tu viện cũ do mafia mua của các giáo chức đạo Kitô, phía sau liền vách các kho chứa đồ thờ. Gian đặt bàn thờ ngày xưa nhường chỗ cho phòng tiếp khách căng rèm nhung đỏ. Bên trái có quầy rượu do các cô mang tất đen để hở ngực đứng bán. Dọc theo tường, cách nền nhà ba mét, một dãy hành lang thông với vô số hang động dùng làm phòng khách chơi. Bên dưới là phòng tiếp tân đủ chỗ cho hai trăm người chuyện trò thoải mái.

— Tuyệt thật, Zizi ca ngợi.

Như thường lệ, động Mercedes đầy ứ khách. Các cô điếm được nhập từ quần đảo Caribe láng giềng, từ châu Âu, từ Hoa Kì sang, có đủ loại để đáp ứng mọi đòi hỏi xác thịt ngông cuồng kỳ dị. Tuổi từ mười sáu đến năm mươi. Gái Nga hồng hào mập mạp tóc vàng, gái lai da đen gân guốc, gái Pháp nhỏ con chớt nhả, gái Mỹ dài và mỏng... tất cả lượn lờ quanh các bàn đặt giữa những dãy đivăng xổ lông, mỗi lần đi qua lại được khách đưa tay sờ soạng lên mông. Mọi sự chuyển dịch về phía các phòng chơi đều phô bày trước mắt tất cả mọi người.

— Anh thấy chưa Arthur, ở Hoa Kỳ thiếu hẳn thứ này. Một nhà chứa tốt theo kiểu cổ.

Một lần nữa Zizi lại pha chế cốc rượu đáng sợ vẫn làm nhiên liệu cho anh ta: vodka vài giọt chanh, một dúm tiêu. Chưa đầy hai mươi phút chai “finlaudia” của anh ta đã cạn hết một phần ba. Phút dốc bầu tâm sự sắp đến.

— Một lần bà xã tôi hỏi liệu tôi có lừa dối bà ấy khi đi trên đường không?

— Anh trả lời sao?

— Nói sự thật. Bảo: anh tới chơi động ở Medellin.

— Bà ấy tỏ thái độ thế nào?

— Chắc anh không thể đoán ra. Bà ấy bắt tôi cho đi theo tới đây.

Anh rót thêm một li whisky cho Arthur, chạm cốc.

— Anh cắt nghĩa như thế nào?

— Không thể cắt nghĩa nổi, Arthur thổi phồng thêm.

— Mà bà nhà tôi là người tử tế chứ lại!

— Tôi tin chắc như thế.

Zizi nhẹ nhàng đẩy hai cô định rủ anh đi.

— Chốc nữa đã nào!

Rồi nhìn thẳng vào Arthur.

— Tối nay anh làm gì? Lên trên kia chứ?

— Không. Đêm qua đã thức trắng. Mới ngủ bù được hai tiếng. Bảnh mắt sáng mai đã phải dậy.

— Tôi cũng thế. Nhưng vẫn đủ sức làm một đứa.

— Anh bay hướng nào?

Zizi phác một cử chỉ mơ hồ.

— Lúc đang bay mới được biết. Chỉ biết sẽ lái chiếc tải.

— Chiếc “Fat - lady”?

— Ừ. Loại C123K. Sợ mất vía! Họ chất nặng đến nỗi khó lòng bốc lên nổi. Mới mở mồm định nói họ đã cười bò ra.

Arthur tư lự xoay cốc rượu trên tay.

— Zizi này, có triệu chứng chẳng lành. Sớm muộn sẽ ăn đạn thôi, không của quân đội, của cớm, thì cũng của đội chống ma túy. Anh thừa biết tổn thất sáu tháng qua: bốn trăm xe tải bị bắn hỏng, một trăm tàu biển bị khám xét và đánh chìm, tám chục máy bay bị tóm cổ, ba mươi chiếc bị bắn hạ. Mình rất khoái tiền, nhưng chỉ có một cái đầu thôi.

Zizi thở dài.

— Phía bên này cũng đang chuẩn bị. Tôi thấy họ mới bốc dỡ nhiều thùng tên lửa có đầu tìm trực thăng. Có thứ đó, liệu bọn Chống Ma túy có dám bay qua rừng nữa không?

— Cậu lái máy bay hay đi trận mạc?

Zizi cười phá lên.

— Tôi chuẩn bị tuổi già! Chúc sức khỏe!

— Chúc sức khỏe.

— Chào anh Arthur!

Hai người quay lại. Đứng trước bàn một thiếu phụ rất trẻ bó cứng trong tấm áo đỏ dán vào thịt.

— Chào Carmen, Arthur đáp. Anh đang đợi.

— Em ngồi được chứ?

— Hẳn rồi. Em biết anh Zizi không?

— Chào Carmen, Zizi nói. Cô uống gì?

— Không. Cảm ơn.

— Anh có cái này cho em. Arthur thì thầm.

Anh lấy chiếc gói trong túi luồn dưới gầm bàn dúi cho cô.

— Cái gì thế?

— Nhìn xem.

Cô mở gói. Trong có đôi hoa tai.

Gương mặt cô rạng rỡ nụ cười. Cô ôm chầm lấy Arthur hôn lấy hôn để. Rồi đeo hoa vào tai. Zizi huýt sáo trầm trồ.

Carmen nắm tay Arthur, thì thầm.

— Đến với em đi. Em rất muốn tạ ơn anh.

Arthur cười, gỡ tay.

— Tối nay chưa được đâu.

— Thế tối mai?

— Ừ, mai.

— Thề đi!

Arthur gật.

— Các anh cho phép. Em phải đi ngắm trong gương xem đẹp đến mức nào.

— Cứ đi.

Hai người nhìn theo cô vòng vèo giữa các bàn đi về phía toilet. Zizi nói:

— Này Arthur! Cô ả phải lòng anh thật rồi, làm tới đi, chắc ăn lắm rồi đấy.

— Thôi đi, Arthur càu nhàu.

— Anh tán gái giỏi thật.

Arthur nhìn thẳng vào mặt anh bạn.

— Muốn biết mẹo của mình không? Hãy cư xử với bọn điếm như thể họ là những quận chúa, và đối xử với các quận chúa như thể họ là gái điếm.

— Liệu có chắc không?

— Zizi thân mến ơi! Không bao giờ trượt đâu!

*

* *

Một lúc sau, Arthur rời Casa Mercedes. Zizi đã nghe theo. Bữa nào trở về New York lại có thêm chuyện ngộ làm quà cho bà xã.

Qua cổng nhà thờ, Arthur nghe có tiếng sột soạt làm anh chột dạ. Quay phắt đầu nhìn vào cổng anh thấy khoảng mươi đứa trẻ từ mười đến mười ba tuổi từ cổng lẳng lặng xông ra. Một gallada - Nghĩa là băng cướp. Chúng chẳng còn lại chút gì của trẻ con ngoài độ tuổi.

Bị túng đói xua đuổi khỏi đồng quê chúng trôi dạt lên Bogota hoặc Medellin sinh sống bằng nghề trộm cướp. Nghiện ngập món pipo, hỗn hợp mấy thứ: rượu, xăng, nước ngọt có ga trộn với sữa. Nếu không, cũng bập phải món basuco rẻ tiền, bã nấu Cocain nhồi vào điếu cần sa mà hít.

Đáng thương xót. Nhưng nguy hiểm hơn cả rắn độc. Arthur biết rõ như thế, anh cười mỉm, rút khẩu Colt khỏi thắt lưng chĩa lên trời.

Bọn nhóc biến ngay.

Arthur cất súng. Còn cách nhà chừng năm chục mét nữa.

— Anh Arthur!

Đế giày cao gót của Carmen gõ trên đá lát hè. Anh đứng lại đợi.

— Anh bỏ đi không thèm chào em một câu.

Cô bám vào tay anh.

— Anh không thích em ngủ lại với anh đêm nay?

— Nghe anh nói đây Carmen. Anh đang mệt muốn chết.

— Nằm ngủ thôi mà. Chỉ nằm ngủ bên nhau, thế thôi.

Anh nghi hoặc nhìn cô.

— Em muốn được ngắm anh nằm ngủ.

Anh vẫn tỏ vẻ chưa tin.

— Xin thề trước Đức Mẹ Đồng Trinh.

Chẳng người đàn ông lịch sự nào dám nghi ngờ lời thề trịnh trọng như vậy.

Phiền nỗi anh quên mang theo “áo mưa”.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.