— Tớ ngu và có kỷ luật, Dick nói. “Ngôi Sao" bảo đi là tớ đi.
Lee gác cả hai chân lên bảng đồng hồ, gục vào đầu gối càu nhàu:
— Ok. Đến Mexico thì đánh thức tớ.
Chiếc Pontiac lăn bánh trên đường Wilshue. Đã vượt qua San Vicente, La Cienega, Crescent Hights, Fairfax, đến giao lộ Vine. Từ lúc bắt họ cấp tốc rời Roxbury đến giờ vẫn chưa thấy O’Toole lên tiếng.
— Có lẽ anh ta muốn tống khứ chúng mình? Dick xoay mũ lưỡi trai ngược ra sau gáy.
— Vì tiết kiệm thôi, Lee đáp. Còn đeo đẳng nghề cớm còn kiết xác.
— Ngoài việc bắt bớ thiên hạ, cậu biết nghề gì nữa?
— Làm đĩ đực. Rất ăn khách.
— Với mặt mũi thế kia?
— Ấy thế mà nhiều mụ dở hơi lại chuộng đấy. Tớ sẽ chôm một con bé góa ở Beverly Hills và sống an nhàn, được nó sắm sửa đầy đủ quần áo mũ mãng, cả giầy da cá sấu nữa ấy chứ!
— Muốn thế cậu phải xin chuyển sang làm chó săn.
— Thì đã sao? Bọn mụ góa là ngon nhất. Cả đời đói đàn ông và lo sợ bị ra rìa. Động đực hết cỡ!
Đèn xanh. Chiếc Motorola ọ ẹ.
— Alpha Trăn... Lee vội vã gọi.
— Alpha Hổ mang... O’Toole đáp - ở đâu đấy.
— Đường Wilshire. Đi về hướng Mexico.
— Khôn lỏi... Đến góc Pouisetta thì dừng. Sẽ có chiếc xe tải xanh chạy qua đó về phía Hoàng Hôn. Cửa hàng FFI "Fresh Fruit Limited" chữ trắng sơn trên bạt. Mù cũng nhìn thấy. Mười, bốn.
— Năm trên năm, sếp. Làm gì nó? Quét tiểu liên à?
— Chỉ bám sát. Khi nó dừng thì theo dõi, đợi lệnh. Rogers.
Máy kêu tách. Lee làm bộ ném chiếc bộ đàm qua cửa. Cáu:
— Cậu thấy chưa? Lại bắt đầu níu cổ chúng mình.
Dick không đáp. Anh tăng ga, luồn lách giữa ba hàng xe nối đuôi nhau trên đường. Khi đã có mục tiêu, anh trở thành câm điếc trước tất cả những gì không phải con mồi của anh.
Các buồng chuối được bọc giấy đặt trong thùng gỗ. Bốn người xếp hàng dọc dỡ từ xe xuống mang vào kho dưới con mắt tinh tường của người quản đốc ghi sổ nhập kho.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại.
Hành lang sáng rực ánh đèn pha. Hành lang cao rộng nuốt chửng chiếc xe tải to đùng lúc này chỉ giống như đồ chơi trẻ con. Qua tấm lợp bằng kính gần đục vì bụi, một luồng sáng mờ mờ từ dãy đòn tay hắt xuống.
Hai người đàn ông đứng trong góc kho phì phèo thuốc lá lặng lẽ theo dõi công việc. Gã tóc nâu thấp bé chạc năm mươi, gã trẻ tóc vàng hoe, áo sơmi trắng nhàu nát, quần jean, chưa quá hai lăm.
— Ok, quản đốc gật đầu.
Hết hàng trên xe. Các thùng chuối xếp dọc bờ tường. Cả bốn người xếp hàng trước mặt quản đốc. Không nói không rằng anh đặt vào tay mỗi người vài tờ bạc. Họ cảm ơn, chào rồi biến qua chiếc cửa nhỏ ra sau nhà kho. Quản đốc đợi khi cửa đóng lại. Anh ta đến chỗ các thùng chuối lấy ra hai thùng. Thoạt nhìn, chúng chẳng có gì đặc biệt hơn các thùng khác.
Gã trẻ tóc vàng xách một chiếc. Quản đốc xách chiếc còn lại. Cho cả hai lên chiếc xe Dodge đen. Gã tóc vàng đóng cửa, lên ngồi sau tay lái nổ máy. Gã tóc nâu thấp bè từ nãy vẫn đứng yên, gí bẹp mẩu thuốc dưới gót giầy và ấn nút điện. Ánh sáng ban ngày ùa vào trong kho khi cánh cửa quay trên bản lề. Chiếc Dodge từ từ lăn ra khỏi hành lang. Cánh cửa sắt đóng lại. Nhà kho lại chìm vào bóng tối nhân tạo.
*
* *
Arthur Boswell đóng cửa phòng. Đặt xắc xuống thảm trải nhà màu trắng, anh đến mở rộng cửa kính và nhìn xuống phía dưới cách tám tầng lầu. Dưới đó có bể bơi của khách sạn Hoàng Hôn. Đằng xa phía tay trái vươn dài sợi chỉ mảnh màu xanh của Santa Monica đến tận Thái Bình Dương. Bên tay phải, thấp thoáng từng đoạn giữa các ngôi nhà nhìn rõ đại lộ Hoàng Hôn ứ đầy xe hơi nối nhau không dứt. Anh rời khỏi cảnh tượng này đến ngồi lên giường vẫn ngổn ngang từ khi anh ra đi, quay số điện thoại. May cho anh, trong máy lập tức vang lên tiếng người đang cần gặp.
— Tôi vừa về tới, anh nói. 7 giờ sẽ tới Câu lạc bộ làm vài bài thể dục.
Anh gác máy.
*
* *
— Gây tai nạn! Sếp nhà mình kì cục thật. Nếu xe tớ bẹp, ai sẽ bồi thường cho tớ? Dick làu bàu.
Lee thở dài:
— Đạp lút ga đi. Xe cậu nát hết cỡ rồi. Có bị chiếc tăng đè lên nó cũng không thay hình đổi dạng đâu.
Hai người đang bám đuôi chiếc Dodge đen chạy xuống phía nam hướng về Mouiséna. Theo kế hoạch, họ đã bắt gặp chiếc xe tải xanh ở góc đường Wilshire và Pouisetta. Rượt theo qua hai khối nhà, họ thấy nó rẽ phải, chạy vào sân rồi chui vào nhà kho, cửa kho đóng lại. Họ phải chạy vòng quanh ngôi nhà hai lần, biết chắc không có lối khác cho xe ra, bèn đỗ cách đấy ba chục mét đợi lệnh O’Toole. Lệnh làm họ ngớ ra.
— Khi có chiếc Dodge đen chạy ra, hãy bám theo và gây một vụ va quệt. Tôi sẽ phát lệnh.
— Rogers. Sau đó?
— Thế thôi. Phải làm cho tai nạn xảy ra thật tự nhiên. Phải quên các cậu là cớm. Tôi sẽ lo tiếp.
Liên lạc bị cắt.
— Coi chừng, Lee báo, nó rời Pouisetta...
Chiếc Dodge rẽ trái ở ngã tư phố số 3. Dick bám cách ba chục mét phía sau cũng rẽ theo.
Tiếng bíp bíp trong máy Motorola. Tiếng O’Toole.
— Alpha Hổ mang.
— Alpha Trăn... Lee đáp.
— Làm đi! O’Toole lệnh.
— Rogers, Lee đáp.
— Thắt dây bảo hiểm vào, Dick dặn.
Anh bỏ chiếc Dodge bất thình lình quặt phải.
— Ủa, điên à? Lạc mất nó giờ! Lee kêu to.
— Đừng lo... Dick lẩm bẩm.
Anh tăng tốc dữ dội, đến góc khối nhà thì quặt trái và vẫn giữ nguyên tốc độ ấy mà lách qua các sọt rác đặt trên con đường nhỏ song song với phố số 3. Qua ba khối nhà nữa anh lại quặt trái, dừng lại cách ngã tư phố số 3 độ hai mét, đưa mắt nhìn.
Chiếc Dodge thản nhiên chạy tới. Khi nó còn cách vài bước chân, Dick mắm môi lao ra phố số 3 chặn đường.
Người lái chiếc Dodge không còn cách nào thoát.
— Cẩn thận! Dick hét.
Chiếc Dodge phanh cứng lại. Bánh xe chết gí nhưng mũi xe vẫn tông vào đít chiếc Pontiac, trong tiếng tôn sắt vỏ xe bị vò xé rít lên ghê rợn.
— Đi đứt 1.000 đô... Dick than thở.
Lee đã nhảy ra khỏi đống đồng nát xông tới gã lái chiếc Dodge.
— Đồ ngu! Không có phanh à?
Gã kia cũng rời chiếc xe bẹp mũi. Còn trẻ, tóc vàng hoe. Hùng hổ:
— Đồ khốn! Qua đường mà không nhìn.
Dick đến tăng viện, đi một vòng quanh chiếc Pontiac, rên rỉ trước sự thiệt hại.
— Thằng này điên thật rồi. Định giết bọn mình.
Trừng mắt đe dọa, Dick tiến thẳng đến trước thủ phạm.
— Nhìn xem, làm xe người ta thế kia kìa!
Cả ba đều đứng giữa đường, hoa chân múa tay trước hai chiếc xe méo mó làm tắc đường cả hai chiều. Trùm lên tiếng còi xe hỗn loạn bỗng hụ lên tiếng còi xe cảnh sát. Dick nắm luôn cổ gã tóc hoe. Một chiếc xe tuần tra đang chạy trên hè hãm lại ngay chỗ xảy ra ẩu đả.
— Dừng lại! Một cớm kêu to.
Một người da vàng. Một da đen. Họ chĩa vào người hai đối thủ hai khẩu Magnum to đùng. Dick dường như không nghe thấy gì làm ra vẻ xiết chặt cổ gã tóc hoe thêm một ít. Cớm da đen được đồng nghiệp che sườn, từ phía sau khóa tay Dick lại, lôi thật mạnh đập đầu anh ta vào chiếc Pontiac rồi ép vào thành xe. Cùng lúc đó, Lee và gã tóc hoe cũng chung số phận như vậy. Cớm da vàng sờ nắn cả ba, khám tìm hung khí. Rồi anh thẳng người lên, hỏi:
— Giấy phép lái xe đâu?
Dick và Lee nhón tay rút giấy trong túi, trong lúc cớm đen dùng máy trên chiếc Ford gọi xe tuần tra khác tới. Dick cũng như Lee đều không hiểu chuyện đang xảy ra. O’Toole đã dặn họ đóng vai dân thường mà không giải thích tại sao. Tuy nhiên chức vụ cảnh sát của họ có ghi rõ trên giấy phép. Không lẽ tay cớm này không nhận ra. Thế mà hắn không hé răng, cứ lặng lẽ còng tay họ rồi xô họ trèo lên ghế sau chiếc Ford, sập kín cửa.
— Giấy phép, gã cớm da vàng nhắc lại với cậu tóc hoe trong lúc gã đen sục sạo trong chiếc Pontiac.
Gã tóc hoe đáp:
— Để trong xe.
Được phép, gã tới chiếc Dodge lục trong hộp đựng găng, nòng khẩu Magnum vẫn gí sát sườn không chệch một li. Gã cớm da vàng lặng lẽ giám sát. Gã cớm đen mở cốp chiếc Pontiac soi kỹ từng thứ trong đó. Anh ta tỏ vẻ ớn, đóng lại rồi sang khám chiếc Dodge.
— Thế nào? Cớm da vàng hỏi.
— Thưa ông sĩ quan, gã tóc hoe đáp với vẻ bực dọc, không tìm thấy, chắc để quên. Nhưng các nhân chứng sẽ nói để mấy ông rõ... Không những hai tên khốn kiếp này xộc ngang trước mũi tôi mà còn định bóp cổ nữa chứ.
— Tên gì?
— Warren Risky.
— Nghề nghiệp?
— Bán rượu.
— Này Paddy - anh cớm đen xen vào – Dẫn nó lại đây một lát.
Anh ta vừa mở thùng xe Dodge. Anh cớm da vàng thúc mũi súng đẩy gã tóc hoe tới.
— Cái gì đây? - Cớm đen hỏi.
— Ông nhìn thì biết - gã tóc hoe đáp - Chuối.
Chuối từ hai hòm gỗ thò ra chật thùng xe. Viên cảnh sát nhấc mấy buồng nằm trên. Bên dưới chợt lộ ra những gói bọc giấy nhựa xếp gọn gàng.
— Thế cái này?
Gã tóc hoe ngạc nhiên nhìn theo tay Paddy, lắp bắp.
— Không rõ...
Viên cảnh sát hất mấy buồng chuối nữa, bên dưới thấy có vô số gói xếp thành lớp dưới đáy hai hòm. Risky gào lên:
— Tôi không biết! Thực tình không biết nó là thứ gì.
Viên cớm huýt một tiếng sáo khẽ. Anh dùng móng tay rạch thủng một gói, thò ngón trỏ nhúng vào bột đưa lên miệng. Anh nhăn mặt quay lại nhìn Risky, nói bằng giọng thực tình thương xót:
— Anh bạn đáng thương! Tất cả đến một tạ... Không phải ngày một ngày hai mà cậu ra khỏi nhà giam.
*
* *
Sau khi tắm vòi hương sen, Peter O’Toole trần như nhộng bước vào phòng tắm hơi.
Dù xảy ra chuyện gì, anh vẫn tự bắt mình ít nhất mỗi tuần đi cạo rỉ gân cốt một lần. Câu lạc bộ của anh xây tổ trên tầng ba, đối diện với tiệm Harry nơi thỉnh thoảng anh đến ăn tối sau bài cử tạ và đấm bị cát. Hồi trẻ anh đã từng là võ sĩ quyền Anh không chuyên nghiệp. Bây giờ anh vẫn còn giữ thói quen di chuyển và cử động mà người sành sỏi nhận ra ngay. Anh chọn chỗ tắm gần cửa, đặt khăn xuống sàn cẩm thạch nóng bỏng, cố nhìn qua làn hơi nước xem có ai khác trong phòng. Lờ mờ, thấy có bóng người nằm dài trên bậc. Anh bắt đầu cảm thấy thư dãn trong khí nóng mãnh liệt đang ngấm dần vào từng lỗ chân lông. Anh lui tới câu lạc bộ này đã xuýt soát mười năm, cởi bỏ hết quần áo ra, mọi người đều tìm lại được cuộc sống vô danh tính, sự phân biệt đẳng cấp mờ đi. Khi sáu, bẩy người gặp nhau trong chiếc bồn tắm khổng lồ, không ai biết người đứng bên mình là một nhà sản xuất cỡ bự hay một gã kép phụ loại xoàng. Dù già dù trẻ mỗi người khi qua cửa đều bỏ lại lai lịch của mình, những lo toan và cuốn sổ ngân phiếu của mình. Trong thời gian một tiếng đồng hồ, nhiều giá trị khác nổi lên: những chuyện hài hước, gân cốt nở phình của các tín đồ phái "thân hình hoành tráng", sức dẻo dai của các cầu thủ bóng quần, sức mạnh thuần túy của lực sĩ cử tạ. Có cả những gã giả dối, đứng dưới vòi tắm mân mê dương vật hòng làm xung quanh tưởng lầm đó là cỡ bình thường của nó ở dạng nghỉ ngơi.
— Chào anh, người nằm trên bậc nói.
Anh ta vùng dậy chạy ra ngoài. Cửa đóng lại. Peter đứng lên đi một vòng để tin chắc chỉ còn lại một mình trong phòng rồi trở về chỗ vừa rồi.
Một phút trôi qua. Mồ hôi chảy ngập mắt.
Cửa lại mở. Một gã tóc đỏ cao to lều nghều đi vào, đặt khăn cạnh chiếc của Peter rồi ngồi xuống.
— Cứ nói đi, O’Toole bảo.
— Cậu tóm rồi à? Arthur Boswell hỏi.
— Rồi. Một tạ.
— Tốt. Mai tôi đi.
— Đừng lo lắng. Không thể biết là do cậu. Sự việc diễn ra rất có vẻ tình cờ, tai nạn giao thông. Arthur này, mình muốn thằng Botero. Công việc đến đâu rồi?
— Đang có một âm mưu.
— Âm mưu gì?
— Một món rất lớn.
— Cậu dựa vào cái gì mà biết?
— Vào cái mũi thính.
— Loại gì?
— Cuối tuần này mới nói rõ được.
— Chúng nghi cậu à?
— Thằng Botero nghi chẳng sót một ai.
Anh do dự một lát:
— Chúng tách tôi ra một chỗ. Bố trí để tôi không quan sát được mọi thứ. Tình hình đó khá lạ nên tôi lo lo...
Cửa mở.
— Cứ ở nguyên đấy... O’Toole thì thầm.
Anh đứng dậy nhào luôn vào thùng nước lạnh. Một giây sau anh ngoi lên với cảm giác thư thái cực độ khi chuyển đột ngột từ nhiệt độ thật cao sang độ lạnh nước đá. Anh vào cabin gương sen, mở vòi nóng vòi lạnh xen kẽ, ra ngồi ghế mải miết đọc mục tin vặt trên số báo Thời Sự Los Angeles ướt mèm, mắt vẫn liếc ra cửa phòng tắm hơi.
Gã to béo bụng phệ vừa vào cách đây năm phút từ phòng tắm hơi đi ra, đỏ au như con tôm luộc, Peter buông tờ báo. Không thể để cậu tóc đỏ cháy rụi. Anh đẩy cửa phòng tắm hơi, suýt ngạt thở vì luồng hơi nóng vỗ vào mặt, ngồi xuống chỗ cũ.
— Nhanh lên, mình chịu hết nổi rồi, Boswell nói.
— Cậu trở về Medellin?
— Ừ. Nhưng đi Costa Rica trước. Sau đó sẽ vào rừng.
— Luz Botero ở đâu?
— Đến giây cuối cùng nó mới cho mình biết chỗ.
— Xưởng chế biến và kho cách Medellin bao xa?
— Bốn mươi phút bay. Rừng rậm nên chỉ khi nào bay đúng trên đường mòn mới nhìn thấy nó. Đã thế Botero lại bay như con thoi liên tục. Lần đầu tiên thấy hắn di chuyển nhiều đến thế. Có cả một đội quân đông đảo đang làm việc ở đấy, một kho chứa máy bay rất lớn mới xây dựng.
— Trong ấy có gì?
— Không bén mảng đến được, chúng sinh nghi liền. Nhưng mình có cách.
— Đừng dại dột! Peter tỏ ý lo lắng. - Hễ thấy dấu hiệu bị lộ cậu phải rút ngay.
Arthur Boswell là một trong những tay cừ nhất của đội anh. Cách đây tám tháng anh đã tìm cách thâm nhập được vào nội bộ băng mạnh nhất Colombia, băng Botero. Làm phi công cho chúng.
Một mình băng của Luz Botero sản xuất và đưa vào thị trường sáu chục phần trăm số Cocain tiêu thụ ở Hoa Kỳ. Tức sáu chục tấn một năm.
Doanh thu lớn hơn hàng tỉ đôla so với doanh thu huyền thoại của tất cả các Vua ẢRập, Vua Dầu mỏ cộng lại. Chỉ có trong tay các phương tiện èo uột cảnh sát và chính phủ các nước cam chịu bất lực không dẫn độ nổi, mà cũng không làm chậm được tốc độ tăng doanh thu của hắn.
— Nếu trót lọt, bốn ngày nữa anh sẽ biết rõ tất cả.
O’Toole định trả lời thì cửa mở tung.
Hai gã trẻ tuổi chạy vào, mồm la hét như người Da Đỏ.
— Thứ bẩy, ở đây, giờ này. Boswell rỉ tai O’Toole.
Anh ta đứng dậy, vội vã đi ra. Nhìn vóc dáng cao lớn đỏ như cà chua kia, Peter không khỏi run sợ cho anh ta. Khi sự an toàn của băng buôn ma túy lâm nguy thì chúng coi mạng người không bằng rơm rác.
Cũng là trung úy như anh, nhưng Boswell không thích an nhàn trong văn phòng với công việc hành chính tầm thường. Anh thích làm nhân viên tác chiến.
Tất nhiên như vậy thú vị hơn. Trừ một chi tiết: mỗi chuyến đi đều có thể là một cuộc tự sát dưới danh nghĩa thi hành công vụ.
Và mỗi lần anh ta lên đường, Peter lại nghẹn ngào tự hỏi liệu mình có còn gặp lại bạn nữa không.