Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Cửa kho lại đóng kín, cài hai gióng sắt. Mới độ một giờ trưa. Nhưng sáng nay dồn dập nhiều sự kiện nên Arthur cảm thấy mình đã sống qua sáu tháng trong có mấy giờ. Botero đứng lên. Arthur đẩy gamen đậu đỏ ra. Hắn đã nói rõ với anh: sẽ quay về Medellin trước khi trời tối. Anh định về lều chợp mắt một hai tiếng thì Botero gọi lại.

— Ông bảo gì tôi, ông Luz?

— Anh trông thấy chiếc Cessna chưa?

— Rồi.

— Vừa nhận được. Tôi muốn thử qua.

— Ok. Ngay bây giờ?

— Ừ. Ngay.

Arthur đi tới đầu đường băng.

Tối nay về Medellin còn đủ thì giờ ngủ đẫy giấc.

Con người không còn là trẻ con ở tuổi nào? Mỗi lần cầm lái chiếc máy bay mới cứng, Arthur đều thấy lại những cảm giác của chú nhóc ngày tựu trường, chiếc cặp mới, những tập vở, những cuốn sách chưa mở, đủ thứ linh tinh còn mới.

— Tuyệt vời, anh nói.

Bảng điều khiển vẫn còn nguyên mùi kim loại và mùi da thuộc, chỉ vài tuần sau sẽ bay hết. Botero ngồi ghế bên gật gù. Lần này không có Enrique cùng bay. Để làm gì? Trời quang mây, dù nhào lộn kiểu gì Arthur vẫn không bay quá xa đường băng.

— Nào, leo lên!

Arthur dựng ngược máy hay. Đầu hai người lật ngửa, lưng dán chặt vào ghế.

Arthur liếc sang Botero.

— Nữa không?

— Nữa đi. Cao hơn!

Arthur kẹp chặt cần lái sát bụng. Theo nhịp này chẳng mấy chốc sẽ lên đến trần máy bay.

— Bổ nhào đi!

Anh bổ nhào.

— Ngóc lên!

Như thằng điên, Botero thích thú ra lệnh. Chẳng thiếu kiểu nhào lộn nào. Chiếc Cessna thật tuyệt vời, ngoan ngoãn tuân theo Arthur ngồi lái thảnh thơi như món đồ chơi trẻ con.

— Bay ra hồ.

Botero chỉ mảng thủy ngân xám xịt lấp loáng dưới nắng cách xa chừng hai chục kilômét về hướng bắc. Arthur chỉnh hướng. Vài giây im lặng. Bỗng Botero thốt lên:

— Cậu lái rất cừ.

— Cảm ơn, chàng tóc đỏ đáp lại.

— Tiếc thật.

Trong giọng nói có cái gì làm Arthur chột dạ. “Tiếc thật”; tại sao tiếc? Anh ngờ ngợ không biết mình nghe có đúng không.

— Tiếc cái gì cơ?

Botero nhìn anh với cặp mắt gần như buồn rầu. Suốt bốn năm lái cho hắn Arthur chưa hề trông thấy vẻ mặt hắn như vậy.

— Tiếc rằng cậu lại là cớm. Botero nhẹ nhàng tiếp.

Một dòng điện cao thế xuyên qua người Arthur. Nhưng không một thớ thịt nào trên mặt anh động đậy. Anh hỏi:

— Sao ông nói vậy?

Lúc này Botero nhìn xa xăm như không có chuyện gì xảy ra.

— Cậu cần biết lắm à?

— Thử đặt ông vào địa vị tôi... Arthur cố giữ giọng bình thường tự nhiên.

Botero thở dài

— Nếu vậy thì... Bữa tới Los Angeles cậu đã gọi điện từ nhà cho trung úy Peter O’Toole sếp đội Ma túy. Cậu thấy đấy, tận bên Colombia người ta cũng biết hắn... Tiếp tục chứ?

— Vâng, ông cứ nói...

— Cậu là phó của hắn. Cũng cấp trung úy như hắn. Hai người gặp nhau trong phòng tắm hơi ở Century City.

— Ông biết chỗ đó sao, ông Luz?

— Biết rất rõ.

Nắng đập mạnh vào buồng lái. Độ cao một nghìn rưỡi mét. Bốn bề dựng lên các mỏm cao phủ tuyết của dãy Cordillère, cảnh vật lung linh muôn mầu sắc Chúa đã tạo nên.

— Sau đó? Arthur lẩm bẩm.

— Cậu ăn tối với con bé Pat, nhân viên một công ty biểu diễn. Rủ nó về nhà để cưỡi.

Arthur lắc đầu mỉm cười không ra tiếng.

— Một cú ra trò!

— Con bé chết rồi, Botero nói.

Arthur co rúm người, nghiến chặt răng, lấy hết nghị lực để nắm vững cần lái.

— Ở nhà cậu ra nó bị tai nạn, - Botero tiếp tục, bằng giọng nhẹ nhàng chịu không nổi - Một thằng điên chẹt chết nó trên đường đi tới bãi đậu xe gần nhà cậu.

Botero trầm ngâm lấy trong túi ra chiếc vỏ diêm vuông vức. Hắn mở hộp. Thò ngón cái và ngón trỏ vào nhón một con bướm li ti màu trắng.

— Cậu biết cái này chứ?

Arthur chẳng buồn đưa mắt.

— Malumbia. Trắng muốt, đẹp tuyệt.

Hắn ngắm nghía con bướm.

— Chết nỗi nó còn tệ hại hơn cả châu chấu. Chỉ một đêm đã nhai sạch lá côca trên hàng ngàn hécta. Mất trắng mấy trăm triệu đôla. Không thể để nó sống sót.

Hắn nhẹ nhàng đặt bướm lên móng tay cái xiết mạnh cho đến lúc chỉ còn lại một dúm bụi trắng.

— Mang cả một thùng đầy những của này thả xuống chỗ chúng tớ là chuyện không đẹp đâu, chàng ơi!

— Gì nữa, ông Luz?

— Tối qua cậu lẻn vào kho. Trông thấy cái không được phép trông thấy.

— Năm trăm tấn?... Một nghìn?

— Tám trăm, sắp một nghìn. Ba bốn tháng nữa.

Đến hồ. Tuy Botero không dặn, Arthur vẫn bắt đầu cho máy bay lượn vòng.

— Không được đâu. Ông sẽ không bao giờ đẩy đi nổi.

Mắt Botero chợt lóe lên.

— Được chứ. Một chuyến, trong một ngày là xong.

— Sao ông nói chuyện đó với tôi?

— Vì cậu không bép xép với ai được.

— Ông điên à?

— Không điên. Buồn. Tớ đã coi cậu như bạn thân. Phải hạ thủ bạn thân sao lại không buồn.

— Ông định giết tôi?

— Không còn cách nào khác.

Arthur quay lại nhìn hắn rất nghiêm trang.

— Ý này của tôi hay hơn. Luz. Tôi bay thẳng hướng bắc đến Costa Rica. Ở đấy có căn cứ của chúng tôi gần Guabito. Hạ cánh xuống. Sau đó tự tôi sẽ dẫn ông sang Hoa Kỳ để ra tòa.

Botero cười phá lên.

Arthur mỉm cười không rời mắt khỏi Botero.

— Đó là cơ may duy nhất của ông. Còn nếu ông hạ tôi, máy bay sẽ rơi, ông sẽ toi mạng cùng với tôi.

Botero thôi cười, buông giọng rất tỉnh:

— Chúng tớ rất ngán cái thói bọn cớm các cậu nhìn đời bằng nửa con mắt, coi khinh người khác.

Hắn rút súng trong thắt lưng bóp cò. Arthur nghe rõ tiếng súng nổ át tiếng động cơ máy bay, nhìn rõ tia lửa đỏ phụt ra trúng mé trên tim mình, sửng sốt vì không thấy đau đớn gì.

Chỉ thấy bầu trời đang xanh thẳm bỗng đen kịt. Và một điều lạ khác nữa: tay anh bủn rủn, nhão ra, mất hết sinh khí. Anh hiểu rằng mình sắp chết. Nhưng không thể chết một mình! Không chết một mình! Bằng một gắng gượng cuối cùng anh đẩy cần lái về phía trước, máy bay bắt đầu xoáy xuống như điên.

Mắt đã quáng, Arthur cố mỉm nụ cười méo xệch về phía Botero tuy ngồi sát bên nhưng lúc này chỉ còn là một khối mờ mờ.

— Này thằng giết người, có đúng lũ chuột đã gặm cụt cu mày phải không?

Câu hỏi vĩnh viễn không bao giờ được trả lời. Trán anh hiện lên hình ngôi sao đỏ, chỗ viên đạn thứ hai bắn tung óc anh.

Máy bay rung dữ dội tiếp tục nhào xuống. Botero khom lưng tháo dây an toàn của Arthur, dẫm chân lên ngực lấy hết sức đẩy thật mạnh. Xác Arthur lăn xuống chân ghế. Botero lách sang ghế anh nắm lấy cần lái, bình tĩnh như một phi công chuyên nghiệp. Và chỉ trong khoảnh khắc đã ổn định được chiếc Cessna đang quay cuồng.

Hắn hạ thấp xuống, lướt sát mặt hồ đen sẫm, giữ đường bay thăng bằng, liếc nhìn xác Arthur rồi mở cửa. Gió giật cánh cửa rung bần bật như tờ giấy. Hắn luồn chân dưới bụng Arthur hất mạnh. Xác văng ra ngoài khoảng không.

Botero gào lên:

— Tao còn có nhiều cu hơn tất cả bọn cớm chúng mày!

Hắn sập cửa, kéo cần lái.

Chiếc Cessna rùng mình vọt thẳng lên trời như tên bắn.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.