* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Không bao giờ trong đầu óc một tên cớm lại có thể nảy ra ý nghĩ chia sẻ tin tức với FBI hay CIA.

Đứa nào cũng bo bo giữ chặt cho mình những gì nó biết hòng khi thắng lợi có thể rút ra nhiều lợi lộc nhất.

Nhưng đã thỏa thuận là phải thỏa thuận. Và nhất là vì Vua Authur mà O’Toole phải tôn trọng hiệp ước: anh cần đến Janis.

Anh quay số điện thoại của chị ta:

— Janis? Peter đây.

— Anh đang ở đâu?

— Đường dây của chị có chắc chắn không?

— Anh cho tôi là kẻ nào?

— Cái đó đang động đậy. Đang nhúc nhích. Nó diễn biến quá nhanh…

Anh khạc khạc cổ họng. Điều mà anh sắp phải ngỏ với chị ta nói ra mới khổ tâm làm sao.

— Luz Botero đã ở trong thành phố.

Qua sự vắng lặng tột độ ngay sau đó, anh hình dung thấy nét mặt sửng sốt của chị ta.

— Anh bắt được nó? Chị nói, giọng nhợt nhạt.

— Không.

— Anh để cho nó chuồn mất?

— Tôi phát ốm vì chuyện đó. Khi tôi làm được cái việc bao vây, thì nó đã tếch rồi.

— Anh muốn làm cho tôi tin rằng Botero đã tới Los Angeles rồi từ đó nó lại ra đi một cách tự do?

— Nó có một hộ chiếu mang tên Felipe Sanchez.

Tiếng kêu phẫn nộ của chị ta xoáy vào tai anh:

— Thế thì kỳ cục thật!

— Tôi biết! Giờ đây, chị hãy bám cho chắc. Nó tới chỗ Jenny ở.

— Cái gì? Nó đã gặp thằng người Nga?

— Không những nó đã gặp thằng đó, mà thằng Nga. Jenny và Naritsa còn đi Mexico trong máy bay riêng của nó!

— Anh nói tầm bậy tầm bạ! Chị ta nổi đóa. - Nó bị quản thúc kia mà! Làm gì có hộ chiếu! Nó ra khỏi Hoa Kỳ bằng cái quái gì?

— Một giấy thông hành của Nhà Trắng.

— Anh mê sảng rồi!

— Với tư cách “Thực thi công vụ”.

— Quái lạ! Ai có thể cấp cho nó cái đó?

— Đó là câu hỏi tôi muốn đặt ra với chị.

— Cắt máy ngay! Tôi gọi đi luôn tức khắc!

— Một giây đã, chưa hết…

— Nó ở đâu? ở Mexico?

— Cabo San Luca.

— Ai bám đít nó?

— Tôi phụ trách việc đó.

— Đừng buông nó ra nữa, Peter! Nhân danh Thượng đế, đừng để xổng tên Nga, tôi van anh! Thề với anh: nó còn kếch xù hơn cả Botero!

— Một việc khác, Janis. Lúc xuất phát ở Los Angeles, kế hoạch bay của Sanchez - Botero là đến Montréal. Vậy mà không một cái máy bay nào kiểu đó hạ cánh xuống Montréal.

— Thế xuống đâu?

— Đó là câu hỏi thứ hai tôi đặt ra với chị. Nó đã cất cánh thực sự, nó không đến bất cứ đâu và không một tai nạn nào được thông báo.

— Loại máy bay nào?

— Jet - Lear.

— Một cái khác?

— Về mặt hợp pháp, nó chỉ có năm mươi tám cái. Nó kiểm soát một công ty cho thuê máy bay, có căn cứ ở Miami, hãng Caribean Sun.

— Trời!

— Một câu cuối cùng về Arthur Bosvvell. Chị có tin tức gì không?

Lời đáp bật ngay ra, như chớp nhoáng:

— Hoàn toàn không có gì, Peter. Tôi sẽ gọi tiếp cho anh.

Liên lạc bị cắt.

O’Toole lơ đãng đặt ống nói xuống giá đỡ.

Cho dù anh có thể tự giải thích với mình là tại sao lại làm thế, và cho dù anh đã tự biện minh với mình là đã hành động đúng, anh vẫn không sao ngăn nổi mình cảm thấy bực dọc.

Tựa như anh đã trần truồng trước một phụ nữ mà người đó từ chối không chịu cởi bỏ bất cứ một cái gì.

Người ta không vào phục vụ bên trong các phòng. Sau khi đã bơi rất xa ngoài khơi, Kostia tìm đến quầy rượu lộ thiên dựng ở một đầu bể bơi.

Vladimir mặc áo bermuda tím đã ngồi ở đó.

— Chào cậu, Naritsa hời hợt nói.

— Anh vẫn chưa nguôi giận?

Người hầu bàn làm anh ngừng đọc báo và uể oải hỏi Kostia muốn uống gì.

— Cà phê đi.

— Crunch ốm, Vladimir buông lời, vẻ rầu rĩ.

— Nó mắc bệnh gì?

— Ngộ độc thức ăn, Adjibi nhồi cho nó quá nhiều cá hồi. Tôi muốn giết chết mụ ta.

— Đàn bà đâu mà ngu thế! Kostia nói một cách thương hại. - Nó đã khá chưa?

— Đang nói thì bị cắt. Tôi phải làm ầm lên người ta mới nối lại đường dây. Không chịu nổi! Họ chẳng hiểu cóc khô gì hết! Không có cái gì ra hồn trong xứ sở này! Tôi không thể để xa tôi con vật ấy phải đau đớn. Tôi về, cậu không giận chứ?

— Ở địa vị anh tôi cũng làm như thế. Vladimir. Tuy… Anh uống một ngụm cà phê.

— Nực cười quá đi mất. Lẽ ra chúng ta có thể nghỉ ngơi thú vị như trong một giấc mơ.

Anh dang rộng cánh tay bao quát cả cái vịnh.

— Nếu có thiên đường, nó có thể giống cái gì khác nhỉ?

Một ngụm nữa.

— Nhưng không điện thoại… Tồi tệ làm sao!

— Chúng ta chuồn đi thôi!

— Để đi đâu?

— Ta tự do như không khí. Ta có một cái máy bay… Guatelama, Salvador, Honduras, Belize, Nicaragua, Costa - Rica, Venezuela… Này, Irina, cái tên này có nói lên một điều gì với anh không?

Vladimir chau mày.

— Irina?

— Nó học trong lớp giảng của anh ấy mà. Ở Leningrad.

— Xuất sắc. Tôi mến cô ấy lắm! Nhưng sao?

— Cửa bên cạnh. Cô ấy đang ở Panama. Đã lấy một thằng chồng giầu xụ.

— Mẹ cô ấy bán rau.

— Nghe này, anh Vladimir, anh gọi nữa đi. Nếu có đường dây, anh bảo Adjibi hãy liên lạc với một bệnh viện.

— Họ đến tìm nó ư?

— Trong Limousine ấy chứ! Nếu nó khỏi, ta ở lại. Hoặc là lúc đó, ta đi nơi khác, đâu đâu mà chẳng có điện thoại. Anh không thích nhìn thấy núi Andes à? Hay Jamaique?

Kostia gọi một cà phê nữa và nước trái cây. Người phục vụ mang tới trong một cái khay.

— Tôi đi đánh thức cô nàng minh tinh. Anh quyết định thế nào bảo tôi.

Kostia bước về phía bungalow của mình.

Rất nhẹ nhàng, anh đẩy cửa. Jenny ngủ. Người trần như nhộng. Anh tiến vào trong khoảng tranh tối tranh sáng mát mẻ, đặt cái khay xuống giường và ngắm nàng. Chậm rãi, từ từ, anh lấy đầu ngón tay vuốt ve đầu vú nàng. Nàng mở mắt và nhiệt tình, bồng bột nàng cuộn mình nép vào anh. Anh ghé miệng vào tai nàng và thầm thì.

— 10 giờ sáng. Thứ tư. Ngày tuyệt đẹp. Nước và không khí cùng nhiệt độ, 28 độ. Chúng ta đang ở Mexico, ở Cabos San Luca, ở đầu cực nhọn của mũi đất phân chia Thái Bình Dương với biển Cortez, cà phê, bánh mì thái lát và nước bưởi tươi, sẵn sàng phục vụ. Xin chào!

Nàng vùi mặt vào trong tấm trải giường và thì thầm:

— Cho đêm nay… Anh có muốn em không?

Anh giắt lại tấm drap, mỉm cười với nàng, và để nàng đừng nói nữa, anh đặt ngón tay trỏ lên môi.

— Kostia… Em sung sướng làm sao… Em muốn không bao giờ trở lại Hoolywood. Tại sao không mua một ngôi nhà tuyệt vời và ở lại đây?

Đắm mình trong mơ mộng, nàng đâu nhìn thấy anh hơi nhăn mặt: vì những lý do nào đó, ở lại Cabos là điều anh ít muốn nhất trên đời.

*

* *

Cuối buổi sáng, Lee và Dick đáp chuyến bay thường kỳ của hãng Hàng không Mexico hàng ngày bảo đảm giao thông cho Cabos San Luca. Sự ngờ vực của họ đối với tất cả những gì không phải là Mỹ đã xui khiến họ mang theo một hộp đầy dụng cụ y tế và thuốc men dùng cho việc cấp cứu tối khẩn.

Lèn chặt bên nhau trong đó, là những viên thuốc chống Amip trong nước bị ô nhiễm ở Mexico có thể gây bệnh kiết lỵ, là những huyết thanh trị nọc độc của bọ cạp và nhện khổng lồ, là những máy phun để xua ra xa những con muỗi đáng sợ mang vi trùng sốt rét, là những thuốc mỡ bôi bỏng, kem, các loại vắcxin khác nhau, và thật kỳ lạ, một cái ống nghe.

Vật duy nhất kiếm không ra vì vắng bóng một cách đáng tiếc trong ngăn tủ các hiệu dược phẩm: một ống thuốc thần kỳ có thể bảo vệ chống lại sự chung đụng với bản thân những người Mexico.

Họ miễn cưỡng ghi nhận là cái máy bay thật mới toanh nhưng lại hốt đoàn phi hành gồm toàn những người bản xứ.

Họ ngập ngừng đi tới chỗ ngồi.

Hai phút sau, họ rụng rời đưa mắt nhìn nhau: cô phục vụ trên máy bay vừa đề nghị họ buộc thắt lưng bằng tiếng Tây Ban Nha.

*

* *

Kostia đi theo đường mòn xuống tới biển và nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác, đến một nơi khuất nẻo anh đã xác định vị trí từ hôm trước.

Anh đứng dưới chân một bức tường thành cao hàng chục mét, xây để chống đỡ những tấn đất trồng các khóm hoa đang rung rinh trong gió trên đầu anh.

Không ai có thể nom thấy anh.

Anh cúi lom khom, đi men thân tường và ra tay nhặt hết hòn nọ đến hòn kia những miếng đá dăm nóng bỏng, vừa xem xét kỹ lưỡng những kẻ hổng ngoằn ngoèo ăn sâu vào lòng đất.

Anh kiên nhẫn di chuyển các hòn đá, đưa mắt thăm đò bên dưới rồi vứt chúng đi.

Năm phút sau, anh tìm thấy cái định tìm trong một kẽ hổng, một con bọ cạp đen, dài năm centimét, đang giương cao cái ngòi châm nọc độc đe dọa vị khách không mời mà đến.

Kostia rút trong túi ra một bao diêm, đặt xuống đất, rồi chẹn mình con bọ cạp bằng một chạc cây nhỏ. Dùng tay trái, anh mở nửa chừng cái hộp rồi dúi nó vào trong cát, bên dưới con bọ. Anh đậy nắp lại. Con vật nhỏ đã bị giam. Anh ghé cái hộp vào tai và lắng nghe những tiếng xào xạo giận dữ của con bọ cạp đang vật vã húc vào thành hộp.

Anh nhét cái hộp vào túi áo sơmi và leo trở về bungalow của mình, chân bước bình thản như một người thơ thẩn dạo mát.

*

* *

Giữa cuộc khám xét, người lính nữ để lọt rơi cái ví. Nó nằm lăn dưới đất. Nhiều tấm ảnh tung ra. Người lính nữ cúi xuống nhặt chúng lên.

Cô ta thờ ơ nhìn vào tấm hình nằm trên cùng xấp ảnh. Nó ghi hình một thiếu nữ gầy gò với đôi mắt nuốt hết mặt.

— Con gái bác? cô ta hỏi, thay vì câu xin lỗi.

— Không! Janis nói - Tôi đấy.

Chị tin chắc vào hiệu quả của tấm ảnh: nhìn chị ngày nay, ai có thể tưởng tượng là thuở bé chị gầy giơ xương.

Người ta bảo chị rằng các gen bao giờ cũng nhảy cóc qua một thế hệ. Bà chị ngày xưa mắc chứng phát phì. Phải chăng đó là chìa khóa?

— Bà có thể vào đó, người lính nữ bảo.

Cô ta trút vào trong một cái túi chất dẻo các đồ dùng cá nhân mà cô ta đã lôi trong các túi quần áo của Janis ra.

— Tôi giữ cho bà. Khi trở ra bà sẽ thu hồi.

— Cô cho phép? Janis gợi ý.

Chị cầm lên một cái gói con con, rút ra nửa tá đường viên và cho vào mồm nuốt ực. Thói quen cũ. Hễ cứ gặp thử thách là chị làm giầu thêm cho cơ thể vài ba calori bổ sung. Chị chĩa một ngón tay nghiêm nghị về phía người lính nữ.

— Đừng có rờ vào chỗ còn lại, tôi đã đếm rồi đấy.

Được hai người lính gác đeo vũ khí hộ tống, chị đi trong các hành lang của trung tâm. Một trong những thiên thần hộ mệnh nhét một tấm phiếu bằng chất dẻo vào một khe thép.

Cửa đầu tiên mở, rồi cái thứ hai…

Một ngọn đèn xanh ve nhấp nháy.

Janis bước vào thánh địa của những thánh địa.

Đắm đuối đọc hồ sơ, Seamus O’Malley chẳng buồn ngẩng đầu lên.

— Điềm gở rồi.

Chị đã phải gọi điện sáu lần ông ta mới chịu đồng ý tiếp. Ông ta đang đòi trả giá cho sự năn nỉ của chị đây.

— Xin chào, ông Seamus.

Ông nhướng mày như thể mới phát hiện là chị có mặt.

— Tôi chỉ có thể dành cho chị một phút, Janis, ông nói giọng lạnh lùng. - Tôi nghe chị.

Chị dường như bối rối về tấm thân mình khiến ông phải nói thêm, vì phản xạ hơn là vì xã giao:

— Mời chị ngồi.

Chị ngồi xuống chiếc đivăng. Thông thường, khi hai người cùng có mặt trong căn phòng này, ông ngồi vào ghế bành.

Lần này, ông gắn đít đằng sau bàn giấy.

— Đây là nói về gã người Nga.

— Người Nga nào?

— Kostia Vlassov.

Ông nhìn chị chòng chọc với một vẻ khó chịu.

— Vẫn nó! Tôi tưởng là đã giải thích cho chị rõ là chị mất thời giờ vô ích.

— Xin hãy nghe điều tôi muốn nói đã.

Chị hít một hơi dài và nói thao thao.

Chị thuật lại với ông những gì chị biết được từ mồm Peter O’Toole: Botero, nước Mexico, ma túy, Jennifer Lewis, việc ra đi bất ngờ của gã người Nga, tờ giấy thông hành của Nhà Trắng…

— Ông có thể cho tôi biết làm thế nào y có được tờ giấy đó? Chị hỏi.

O’Malley gạt hồ sơ sang bên.

— Còn chị, chị có thể cho tôi biết chị moi ở đâu ra những tin tức ấy?

Chị chỉ cần một phần mười giây để trả lời mà không làm O'Toole bị liên lụy.

— Marvin, chị nói. Marvin Cummings.

— Janis này, lúc nhờ tôi mà chị biết được việc đó, tôi đã yêu cầu chị cái gì?

— Kiểm tra xem gã người Nga có rõ ràng minh bạch không.

— Sau mười sáu tuần theo dõi dò xét, không rời y nửa bước, chị đã trả lời tôi thế nào?

— Là y đã rõ ràng minh bạch. Nhưng…

Seamus O’Malley đập bẹt bàn tay xuống bàn.

— Thôi, thôi! Tôi xin chị! Hãy tha cho tôi những tâm trạng của chị! Tôi nói với chị về những sự kiện. Có hay không, chị có nói với tôi là chị không tìm thấy gì hết không?

— Tôi có nói với ông như vậy.

— Tôi ghi nhận điều đó và tôi lưu ý chị rằng nhiệm vụ mà tôi giao phó cho chị đã chấm dứt. Tôi có trao cho chị việc gì khác không?

— Không.

— Vậy thì sao sốt sắng quá như vậy?

Janis cắn môi, lúng túng.

— Vì đâu mà có sự hăng say riết róng ấy?

— Một rổ tự phụ, tự cao, tự đại mà, ông Seamus.

— Thực ư? Cho tới nay, chị có thấy một lần vi phạm nhỏ nào không?

— Không.

— Còn chuyện nữa. Chị đã nêu cái tên Marvin Cummings. Từ năm năm nay, cậu ấy luồn vào các băng ở Colombia. Hồi đó, ai có sáng kiến này?

— Ông.

— Ai đặt cậu ta vào vị trí?

— Ông.

— Giả dụ cậu ấy có những tin tức cần truyền đạt, cậu ấy phải chuyến cho ai?

— Cho ông.

— Ấy thế mà vừa đây chị không nói với tôi như vậy. Cứ nghe chị thì té ra Marvin Cummings chưa nói với tôi mà đã báo cáo trước với chị tình hình cái công tác mà tôi giao phó cho cậu ấy?

Đi đứt rồi!

— Tôi không nói như thế… Có những nguồn khác…

Seamus mỉm cười tàn nhẫn.

— Những nguồn nào, Janis?

— Các tin đồn.

Tuyệt vọng, ông giơ hai tay lên trời.

— Chị ta lại bắt đầu!

Ông bật lên như một cái lò xo.

— Janis, chị làm tôi điên tiết! Những tấn ma túy của chị nằm ở chỗ nào?

— Trong rừng rậm.

— Bao la, rừng rậm rất bao la! Chị nói chính xác xem!

Chị im tiếng.

— Ai nhìn thấy chúng? Chị hãy nêu tên một người thôi!

Ông để cho yên lặng bao trùm gian phòng.

Janis đứng dậy.

— Trong câu chuyện của chị, kể gì thì kể vẫn rặt một giọng. Người ta nói, người ta tưởng, người ta cho là, người ta đồn đại!… Chị cho tôi là một thằng ngu? Tôi ở vị trí cao hơn chị để có thể nắm vững mọi việc trong các cơ quan của tôi!

— Xin chào ông, ông Seamus.

Chị quay gót.

— Hãy làm tôi vui lòng, Janis. Vai trò của chị chấm dứt rồi. Đừng dính vào nữa.

— Rõ, thưa ông Seamus.

Ông chào chị một cách khô khan.

— Đó là một mệnh lệnh.

Chị bước mấy bước, đã ra đến cửa, bỗng thình lình quay ngoắt lại, trút hết một hơi tất cả những gì canh cánh trong lòng chị.

— Người ta tích trữ hàng tấn, hàng tấn Cocain ở Colombia, tên trùm buôn lậu lớn nhất thế giới vượt biên giới của chúng ta tòn tòn như đi chợ, rồi lấy tên giả đến thăm một con bé nghiền ma túy đang bao một gã lưu vong đáng ngờ, vậy mà tất cả những cái đó, ông thấy bình thường.

Ông ta đứng sững, không nhúc nhích, lạnh như một tảng băng.

— Đừng quá giận, Janis. Tôi sẽ rất khổ tâm phải chia tay với chị.

Một nụ cười lạnh buốt phảng phất trên môi ông.

— Cho dù chị cảm thấy choáng váng đôi chút vì Hollywood liếc mắt xanh tống tình với chị.

Lần này thì thật “nốc ao”.

— Ai nói điều đó với ông?

— Tin đồn, Janis. Tin đồn.

*

* *

Kostia và Jenny ngược bãi cát về dội lại nước ngọt trong bungalow của họ.

— Em kỳ lưng cho anh chứ? Kostia nói.

Họ vừa cười vừa bước vào dưới hương sen. Anh mở thật to những vòi nước lạnh giá. Mồm kêu lên khe khẽ, nàng đến sát bên anh và ôm choàng lấy anh. Hai chiếc áo rơi xuống cùng một lúc.

Jenny vớ lấy xà phòng và kỳ mạnh hai vai Kostia.

— Bây giờ đến lượt anh.

— Quay người lại, em…

Anh vươn dài bàn tay cầm bánh xà phòng tới bên dưới eo bụng Jenny và kỳ nhè nhẹ vào nơi mềm dịu nhất trong tấm thân nàng.

— Anh ra phơi nắng đây, anh nói.

Nàng mở to vòi nước nóng.

Kostia rời buồng tắm ra phòng ngoài.

— Kostia!

— Gì đấy!

Các động tác của anh bỗng dưng trở nên linh hoạt và chính xác.

— Ở đây anh có thích không?

Anh rút bao diêm trong túi áo sơmi ra và lắc lắc nó bên trên giường nằm.

— Không! anh kêu lên. Anh muốn trở về Moscow.

Con bọ cạp rơi xuống tấm vải trắng trải giường. Lấy một chiếc giầy đập khẽ, anh làm cho nó choáng váng.

— Đồng ý! Vì anh kéo em theo nên em cóc cần gì hết!

Con bọ cạp bị thương điên cuồng tự quay tròn.

Kostia đẩy cánh cửa , bước ra ngoài sân hiên và ngồi dưới trời nắng chang chang mắt không rời con vật. Từ trên chiếc ghế tựa dài, nhìn thấy nó khép kín những vòng tròn đồng tâm, vòi dựng đứng.

Chỉ còn việc chờ đợi.

Chẳng lâu gì: một tiếng rú kinh hoàng xé toang không khí ấm áp. Anh chồm ra khỏi ghế, chạy vào phòng: sững người vì khủng khiếp, không thốt nên lời, Jenny há hốc mồm, trỏ cho anh nhìn cái giường. Kostia cúi xuống, nhặt một chiếc giầy, hất tung con bọ cạp quay lơ ra giữa sàn nhà và thản nhiên dẫm bẹt nó.

— Có gì đâu, Kostia nói.

Đứng trong khuôn cửa, Jenny, khiếp hãi, không thể rời mắt khỏi con bọ có nọc độc.

— Một con bọ cạp thôi mà.

Nàng run rẩy, răng va nhau lập cập.

— Jenny. - Kostia nói giọng giễu cợt một cách dễ thương. Mặt nàng tái mét. Anh nắm lấy cánh tay nàng.

Nàng giật nẩy mình sợ sệt.

— Jenny!

— Em muốn ra đi! Ngay tức khắc!

Nàng òa lên khóc trào nước mắt và bỏ chạy ra ngoài sân hiên.

*

* *

Lúc bước vào cửa lên máy bay, Kostia né mình để Jenny và Vladimir qua. Anh gọi riêng ngài chỉ huy đoàn phi hành và se sẽ rỉ tai ông ta một vài lời.

— Được, được, thưa ông. Tôi sẽ ra đó.

Trong lúc Kostia đuổi theo mấy người kia, ông ta đi tìm những viên cảnh sát Mexico đã chào họ một cách trân trọng.

— Miss Jennifer không muốn bị quấy rầy. Bọn nhà báo bám gót cô ta không dứt ra được. Những tên viết lách vô tích sự.

— Làm thế nào nhận ra họ, ngài chỉ huy?

— Dễ thôi. Cứ kẻ nào nói động đến tên cô ta là gô cổ nó lại.

— Vui vẻ sẵn sàng thôi, thưa ngài!

Máy bay đỗ cách tòa nhà chính hai bước. Viên chỉ huy trèo lên và nói với một nụ cười:

— Tôi chỉ còn có việc hỏi xem quý vị muốn đi đâu.

Jenny nhìn Kostia: rõ ràng nàng chẳng chú ý gì đến chuyện đó.

— Jamaique? Kostia nói liều.

— Tại sao không? Jenny buông lời phụ họa.

— Một giây đã, Naritsa nói xen vào. Jamaique à, ta còn có thời gian. Tôi muốn ta đi Panama.

— Tại sao lại Panama? Jenny hỏi, giọng dửng dưng.

— Tôi có một cô bạn đang ở đó. Bao năm nay tôi chưa gặp cô ta.

Jenny chau mày:

— Ở Panama có bọ cạp không?

— Đến ruồi cũng chả có! Vladimir thề thốt.

—Panama? Viên chỉ huy hỏi.

— Panama, Jenny đáp.

— Được lắm, thưa cô… Lên đường! Cất cánh ngay lập tức!

Tiếp viên mở các nút chai.

Cô phục vụ khóa chốt cửa máy bay.

Ầm ầm rít lên tiếng những động cơ phản lực.

Jenny nép vào người Kostia.

— Anh yêu em chứ?

Anh ném về phía nàng một tia nhìn giễu cợt.

— Em có thấy người đàn ông nào không yêu một người đàn bà mà lại đi theo nàng đến tận Panama?

Jenny choàng hai cánh tay ghì lấy anh một cách nồng say:

— Em, em sẽ theo anh đến tận địa ngục.

*

* *

Nếu dám làm, hẳn Lee và Dick đã lấy mùi xoa che miệng đề phòng những chướng khí của dịch bệnh.

Họ qua đỗi kinh ngạc khi thấy đại sảnh của sân bay sạch như lau như li. Mọi người đều tươi cười. Không ai có vẻ ốm đau.

Họ chìa hộ chiếu cho một nhân viên hải quan, y chào mừng họ.

— Biết đâu không phải là nó? Lee làu bàu.

Trong lúc đi đường, họ đã thỏa thuận là đi một lèo tới mục tiêu. Tên người Nga nhiều ưu thế hơn hẳn họ vì có máy bay riêng. Huống hồ, với tư cách là thám tử Mỹ, họ không thể tiến hành điều tra trên đất ngoại quốc.

Họ nảy ra một ý nghĩ tuyệt vời: giả danh nhà báo, tạo vỏ bọc, biện bạch cho những tìm tòi của họ.

— Này này, Dick hỏi người hải quan, - anh có nghe nói tới Jennifer Lewis không?

— Ở Mexico, chúng tôi coi cô ta là một thần tượng quốc gia, người công chức trả lời một cách vô thưởng vô phạt.

— Anh có thể cho tôi biết cô ta trú ở đâu trong cái chốn khỉ ho cò gáy này?

— Các đồng nghiệp của tôi sẽ cung cấp tin tức cho ngài.

Họ chào.

— Các vị này muốn tìm cách gặp Jennifer Lewis, người hải quan nói.

— Chúng tôi là nhà báo. Lee rỉ tai với một cái nháy mắt đồng lõa.

Mặt bọn cảnh sát tức thì đanh lại.

— Các nhà báo? Của báo nào?

— People, Dick đáp.

— Bắt lấy chúng - người có cấp bậc cao nhất nói.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.