* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

O'Toole bảo:

— Được. Anh chưa chịu khai một điều gì. Ta bắt đầu lại.

Anh đứng lên. Mặt đăm chiêu, căng thẳng, anh bẻ các đốt xương tay răng rắc, đi vài bước trong phòng. Nhất thiết phải làm cho thằng ngu này hiểu rằng anh sẵn sàng dành cho hắn một cơ may nếu hắn đừng vờ vịt. Khốn nỗi hắn đang sợ bị toi mạng; làm thế nào đây? Anh quay lại chỗ hắn. Trạc năm mươi, lực lưỡng, ngoan cố, hắn ngồi trên ghế, mồm mút điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm, vẻ bất cần đời. Tuy thực ra hắn chẳng có gì nhiều để mất. O’Toole trầm ngâm nhìn hắn, hít một hơi dài rồi tiếp tục xông vào cuộc.

— Nghe đây Zizi. Tóm tắt thế này. Anh năm mươi tuổi. Tên Zizi Mac Cormick. Chỉ huy bay ở Pan Am, bị bắt khi đang bay thêm ngoài giờ. Lái chiếc Fat Lady từ Colombia sang hạ cánh ở Florida chở theo một ngàn hai trăm kí Cocain. Hễ tôi nhầm, cho anh được ngắt lời. Đúng thế không?

— Đúng, Zizi thở ra làn khói.

— Anh bị giữ đã bao lâu?

— Một tháng.

— Đúng. Theo anh, có thể ngồi tù bao lâu?

— Biết được! Tôi vô tội.

O'Toole nổi điên vớ chiếc ghế đập xuống đất gẫy tan. Cửa bật mở. Harry thò đầu vào.

— Gì vậy trung úy?

— Ra!

Viên đội vội đóng sập cửa.

O’Toole cố trấn tĩnh lại. Chỉ cần anh sơ suất một chút thôi là con lừa kia sẽ không mở mồm nữa. Mà tên lái máy bay khốn kiếp này lại là cơ may cuối cùng để anh biết tin về Arthur mất tích từ ba tháng nay. Peter phát ốm lên được.

Anh châm thuốc hút, đến cưỡi lên chiếc ghế trước mặt Zizi.

— Cậu thường thích uống gì?

Zizi ngạc nhiên, nhăn nhó cười nhạo báng:

— Vodka Phần Lan. Có đá, một dúm tiêu, vài giọt chanh.

— Harry! O’Toole gọi to.

Cửa lại mở.

— Bảo người đến Liquor Locker. Lấy một chai Phần Lan, tiêu hạt, đá lạnh và chanh.

— Rõ, thưa trung úy.

— Đùa nhau làm gì? Zizi hỏi.

O’Toole nhún vai.

— Cậu làm tôi mệt quá. Không hiểu sao những thằng ngu như cậu mà lại được bay.

— Vì chúng không còn ai khác.

— Cậu có mấy nhóc?

— Ba. Lớn rồi.

— Đáng thương!

— Khỏi bận tâm đến chúng.

— Tôi bận tâm đến cậu. Cậu không để ý cái gì sao?

Zizi nhìn ngơ ngác.

— Từ bữa cậu bị tóm, đã được gặp dự thẩm chưa?

Zizi ngẫm nghĩ.

— Chưa.

— Có biết tại sao không?

— Không.

— Thấy chưa, cậu đúng là thằng ngốc. Nói cho mà nghe. Đàn em của tôi tóm được cậu. Lôi thẳng về đây. Chế độ ưu đãi. Chẳng ai hay biết. Trừ tôi. Cho cậu biết thêm điều bí mật này nữa: làm như thế là bất hợp pháp. Theo đúng luật, cậu phải ngồi tù. Và ngoẻo luôn.

— Sao lại ngoẻo?

— Vì bọn cướp Colombia sẽ thịt cậu ngay trong xà lim. Sợ cậu mở mồm.

— Làm gì có chuyện đó!

O’Toole cười phá lên, vỗ đùi.

— Thằng cha này ngu thật.

Anh ra vẻ giận dữ, nắm ngực áo Zizi.

— Cậu chỉ là con tốt đen thôi! Chúng có hàng trăm đứa như cậu! Được lời hàng tỉ đô! Mạng cậu có sá gì với chúng?

Mac Cormick đương đầu với anh đã bốn tuần. Để khỏi lộ chuyện, O’Toole nhờ một quan chức hãng Pan Am nói với gia đình rằng hãng đã cử hắn đi công chuyện.

— Nghe đây Zizi. Lật ngửa con bài nhé! Không phải vì cái mặt cậu làm tôi mê, cũng không phải vì tôi ưa gì cậu. Bọn buôn bán ma túy đều làm tôi lộn mửa!

Anh đi vài bước để trấn tĩnh rồi quay lại:

— Tôi không đếm xỉa đến những cái cậu đã làm. Cậu không phải là con mồi tôi định săn. Nên cậu giỏng tai mà nghe cho kỹ, đây là cơ hội cuối cùng tôi cho cậu...

— Em không đi bộ trên bãi biển đã lâu chưa?

— Từ một trăm năm nay. Còn quên mình có đôi chân nữa cơ.

— Ta tiếp tục đi đến mỏm kia nhé!

— Vâng!

— Có mệt lắm không?

— Em đi được.

Anh quàng tay ngang hông cô. Đại dương như tấm kim loại phản chiếu ánh sáng vàng kỳ lạ lọc qua làn mây. Hai người đi dọc theo doi cát chặn đứng các cuộn sóng lười nhác. Lũ chim dẽ màu xám tí hon đan trên cát những hình tam giác đuổi theo sóng nước rút xa bờ. Kostia nói:

— Thật kỳ cục. ở Los Angeles biển ở ngay nhà mà chẳng ai chịu dùng.

— Vì chưa tiệt trùng được. Jenny châm biếm.

Không son phấn, các lọn tóc ngắn bết vào trán vì bọt nước, trông cô như con gái mười sáu. Ngày qua ngày, Kostia kinh ngạc khám phá thấy cô thật mỏng manh, cô có những phản ứng tức thì của thiếu nữ nổi loạn chẳng ăn nhập gì với hình ảnh một ngôi sao màn bạc. Khi xung đột quá găng cô tìm lối thoát qua Cocain.

— Em đói không?

— Không. Có. Đói lắm. Chẳng đói tí nào.

— Nói nghiêm chỉnh xem nào!

— Không biết nữa.

— Bên trái, đằng sau quay!

Hai người đến ngang Carbon Beach. Quay lưng lại Malibu, trở lại hướng cũ. Trông rõ tiệm ăn chênh vênh ở đầu cầu gỗ. Những người tập chạy làm nước bắn tung tóe lên người. Mấy con chó chồm lên bãi cát.

— Xin lỗi nhé, Kostia nói.

Anh ngồi thụp xuống bãi, cởi giầy, cởi quần áo, chạy thật nhanh lao đầu vào sóng biển. Trong một phút đồng hồ Jenny không thấy anh đâu.

Cô xắn gấu quần lội xuống nước sâu đến bắp chân, giật mình thét lên khi anh túm cổ chân. Anh đứng dậy bế thốc cô chạy lên bờ Hai người ôm nhau lăn trên cát.

— Anh điên à? Lạnh quá.

— Em phải thử nước Hắc Hải đi chứ!

— Gớm chết! Sao không thử Siberi luôn? Ngay nước biển Caribe em cũng thấy lạnh!

— Thích không?

— Cái gì cơ?

— Vùng Caribe ấy?

Cô nhìn chằm chằm như thể Kostia là một gã quê mùa lạc hậu.

— Anh chưa tới đó bao giờ?

— Tới đâu? Vào lúc nào?

— Em không tin.

— Em quên rồi sao? Anh mới sang đây mà!

Kostia lấy áo len lau người. Cô tỏ vẻ thực tình kinh ngạc.

— Anh chưa thấy đảo lần nào thật à?

— Chưa.

— Biển ấm ba mươi độ?

Anh lắc đầu cười lớn.

— Không hề biết.

Đột nhiên Jenny nhìn anh mơ màng.

— Có thích đi Mexico không?

— Theo em thì thế nào?

— Cách đây chưa đến hai giờ bay. Em biết có một góc thần tiên lắm. Mai ta đi.

Kostia kéo cô lại, gục mặt vào vai.

— Em mơ mộng quá.

Cô thẳng người lên.

— Sao lại mơ?

Anh uốn lưỡi thật cong, nói giọng Nga.

— Anh là tình báo Xô Viết nguy hiểm. Không có quốc tịch. Không hộ chiếu. Bị quản thúc.

Cô tỏ vẻ kinh ngạc.

— Nghĩa là không được ra khỏi Hoa Kỳ?

— Cấm ngặt.

— Tởm thế! Ai có quyền?

— Anh, hạt bụi bé con. Không biết. Không quen.

— Tổng thống chăng?

Kostia trịnh trọng gật đầu:

— Ông ấy toàn quyền.

— Sao anh không nói sớm? Chiến hữu em đấy… À, xem nào… Còn hơn thế!… Để em gọi Paulo.

Ngạc nhiên Kostia lấy lại giọng bình thường:

— Thợ bới tóc của em?

— Hễ vợ tổng thống cần chải đầu là cho máy bay chuyên cơ của Nhà Trắng đến rước anh ta.

Kostia đang buộc dây giầy phải ngừng lại rũ ra cười.

— Không xong đâu Jenny. Đây là chuyện chính trị, không phải chuyện tóc tai.

— Anh tưởng vậy à?

— Không thể được đâu.

— Em đánh cuộc với anh, ngày mai sẽ có đủ giấy tờ.

Anh ngao ngán xoa đầu cô:

— Jenny… Jenny… Em chẳng có đầu óc thực tế chút nào.

Cô đặt lên mũi anh nụ hôn chở che:

— Chú nhà quê khốn khổ dốt nát ơi! Đàn bà chúng em biết rõ chính trị hơn cả các chính khách nữa cơ.

Anh bật cười. Cô ôm cổ anh. Hai người tiến về phía tiệm ăn.

*

* *

— Tôi dọn ăn cho trung úy nhé?

— Không, cảm ơn Harry. Mang khay lại đây.

Anh đỡ chiếc khay đặt lên góc bàn làm việc, mở chai rượu rồi đưa cho Zizi.

— Làm tới đi, như ở nhà cậu. Cho tôi một ly y hệt.

Zizi rót vodka vào ly, rắc tiêu, vắt chanh, ngoáy bằng chiếc bút chì.

— Chúc may mắn, O’Toole nói.

Họ cùng uống. Peter liếc mắt nhìn Zizi. Rượu vào, sinh khí bừng lên trên mặt gã. Vodka hữu hiệu hơn đòn đau chăng?

— Tình thế đơn giản thôi Zizi. Nghề nghiệp, địa vị xã hội của cậu đi đứt rồi… nhẵn nhụi! Chưa chắc cậu đã dành dụm được ít nào. Có cũng chẳng giúp ích gì cho cậu. Nếu tôi nộp cậu cho các quan tòa, ít ra cũng lĩnh năm mươi năm tù, nhưng cậu sẽ không sống quá bẩy ngày: chúng sẽ thủ tiêu cậu trong nhà giam. Ngón của chúng là vậy… Cậu có muốn đọc bản kê nạn nhân không?

Anh nhúng môi vào ly, lặng im một lát rồi điềm nhiên nói tiếp:

— Hoặc là cậu nhận giúp tôi. Tôi sẽ làm cậu trở lại trinh tiết. Không như trước, nhưng sẽ có hộ chiếu mới, bộ mặt mới, đi nơi khác làm lại từ đầu. Có khi ít lâu sau vợ con tìm đến đoàn tụ với nhau.

— Nghĩa là không bị vào tù?

— Có chứ! Một năm… lâu nhất là hai năm. Để cho sự việc lắng đi.

— Vợ con tôi?

— Tôi lo hết. Họ được che chở rồi. Và không hay biết gì.

Zizi hào phóng rót hai ly, rồi nhìn vào mắt O'Toole.

— Ông muốn biết những gì?

— Arthur Boswell?

Zizi bối rối lắc đầu. O’Toole vội giúp hắn.

— Cậu không khai báo cho ai đâu, vì Arthur là chiến hữu thân nhất của tôi. Chính tôi đã yêu cầu anh ấy chui vào băng Botero.

Zizi há hốc miệng:

— Vua Arthur? Cớm?

— Đúng.

— Cứt thật!

— Biệt tăm đã ba tháng nay. Tôi lo… Cậu biết anh ta chứ?

— Còn phải nói!

— Gặp lần cuối ở đâu?

— Medellin.

— Chỗ nào?

— Nhà chứa.

— Lúc nào?

— Đúng ba tháng trước.

— Sau đó suốt hai tháng không có tin tức?

— Hoàn toàn không. Trong ba bốn năm lại đây vẫn gặp nhau dọc đường. Tưởng anh ấy cũng trong nghề như tôi.

— Kể đi, ở nhà chứa…

— Ở đấy buổi tối. Nhậu với nhau.

— Anh ấy nói với cậu sẽ làm gì hôm sau?

Zizi cau mặt. Mãi mới buông ra:

— Bảo phải dậy sớm đưa Botero đi đâu không biết. Ngay cả lúc có cô ả gạ gẫm anh ấy cũng không chịu.

— Ả nào?

— Một con điếm. Xem nào… Con Carmen! Nó mê tít anh ấy. Mà này, tôi còn nhớ. Lúc anh ấy chuồn, ả còn bám theo.

— Còn cậu?

— Ở lại một lúc nữa. Lên phòng với con bạn ả Carmen

— Sau đó Carmen quay lại?

— Không. Chắc ả đã tán được anh ấy đưa ả về nhà. Xem chừng cô ả đã đờ ra vì yêu. Anh ấy tặng cả hoa tai cho nữa.

O'Toole tròn xoe mắt.

— Tặng hoa tai? Arthur tặng gái điếm?

Zizi cười khẽ.

— Ông có biết chiến hữu ông nói với tôi thế nào không? Tôi vẫn nhớ như in trong óc. Tôi hỏi: anh làm cách nào khiến đàn bà con gái bám riết vào đít anh. Anh ấy bảo: Zizi, cậu hãy đối xử với bọn điếm như là các công tước phu nhân và đối xử với các bà này như thể họ là gái điếm.

Peter thấy đỡ căng thẳng.

— Cậu thử chưa?

— Rồi. Ở Maiami. Với bà Trưởng ga hãng Pan Am. Một bà rất bự.

— Như thế nào?

— Tôi bảo bà ấy trông như một con mẹ khốn kiếp to đùng, rồi thọc luôn tay vào bẹn bà ấy.

— Kết quả?

— Sáu ngày buộc nghỉ việc. Mắt bên phải suýt nổ con ngươi.

— Đáng kiếp! Thôi nhé, tiếp tục nghe cho kỹ.

Anh cúi xuống, nhìn xoáy vào mắt Zizi.

— Sẽ thực hiện đầy đủ những điều đã hứa với cậu. Với hai điều kiện.

Zizi chịu đựng cái nhìn của Peter, không chớp mắt.

— Một, tìm thấy Arthur. Hai, bắt được Botero.

*

* *

— Cứt chưa! Cứ tưởng nó không mặc may ô! Dick nói.

— Và gì nữa! Lee cằn nhằn.

Gã trả ống nhòm cho Dick, trán vẫn quấn băng vải đỏ rực, nét mặt ỉu xìu. Chiếc xe mạt hạng đỗ lại bên lề đường Pacific Coast nhìn xuống bãi biển mênh mông hàng cây số nằm giữa Venice và Malibu.

Lee khui lon bia.

— Chúng vào tiệm ăn, sắp được no nê. Mình ngứa răng quá đi! Làm gì bây giờ?

Từ lúc 11 giờ sáng, hai gã bám Kostia và Jenny.

— Chờ

— Sao không đi ních chút gì vào bụng?

— Cậu già đi rồi, Dick đáp.

— Cái gì?

— Lẫn cẫn mất rồi.

Lee mở mồm định hỏi cho ra nhẽ. Dick ra hiệu im.

— Không biết cậu có trông thấy những cái tớ thấy không nhỉ? Chắc là không. Cậu xuống cấp rồi Lee ơi, xuống cấp rồi.

Dick nhét ống nhòm vào tay bạn.

— Chếch sang phải. Thấy túp lều của lão thầy dạy bơi chưa?

Lee dùng đầu ngón tay sẽ xoay núm điều chỉnh tầm nhìn.

— Phía trước, mụ béo bận áo đỏ và con cún đen.

Gã quơ lon bia Lee vừa mở uống một hơi thật dài.

— Nhìn thằng cha cởi trần, quần jean, giầy Baskets. Ngồi dưới bãi cát.

— Nhìn rồi.

— Tớ phát hiện ngay khi chúng xuống xe. Thằng cha bám đít họ suốt thời gian họ làm trò yêu đương.

— Hắn là ai vậy?

Dick chỉnh ống kính Tele trên chiếc Nikon, bấm một tràng.

— Tí nữa sẽ biết.

*

* *

Những người lướt ván trồi lên đỉnh sóng, lao thẳng vào giữa đám bọt sóng bạc đầu rồi vút qua gầm cầu cảng bất chấp nguy cơ húc vào cọc cầu. Kostia thấy họ lại xuất hiện bên kia cầu vẫn nguyên vẹn như có phép thần rồi trượt lên bãi cát.

— Anh thử lướt như thế chưa? Jenny hỏi.

— Chưa.

— Anh biết trượt tuyết chứ?

— Biết.

Hai người vừa gọi món thịt chó sói nướng và một chai Chenin trắng. Ngồi ở bàn này nhìn suốt dọc bãi biển xám có con đường Pacific Coast chạy dọc dưới chân vách đá dựng đứng. Từng đàn bồ nông buông mình như những mũi tên phóng xuống mặt biển. Phần lớn các bàn ăn đều có khách loại trẻ tuổi, tươi cười, rám nắng. Nắng nhảy múa trên khăn trải bàn trắng muốt, trên ván sàn vàng óng, trên các lẵng đầy hoa trái, với nhạc nhẹ làm nền.

— Thích không? Jenny hỏi.

Cô nháy mắt, bóp nhẹ tay Kostia rồi đứng lên.

— Em trở lại ngay.

Cô đi về phía toilet.

Anh biết ngay cô vào làm gì.

Họ không rời nhau từ mấy tuần nay, nên anh biết: không có tên nào đến tiếp tế ma túy cho cô ta.

Vậy mà Jenny vẫn có. Không xài theo kiểu gã bợm rượu tự hủy hoại bằng những bữa quá chén, mà theo kiểu dân nghiện, đều đều, kín đáo, một mình.

Anh đã biết dấu hiệu của nó: một chút thay đổi khó nhận biết trong giọng nói, một rung động nhẹ trên nét mặt. Có nhiều người trong nghề lui tới nhà cô ta để hỏi han, nhờ vả: diễn viên, nhà sản xuất phim, phóng viên báo chí, đạo diễn. Đôi khi, cô chẳng buồn để ý nghe họ nói gì. Ngồi ngây trên ghế, xa xăm, nín lặng, mắt vô định. Cho đến lúc cáo lỗi và ra khỏi phòng. Chỉ vài phút sau cô lại xuất hiện: một người khác hẳn. Tươi tỉnh, vui vẻ, hoạt bát.

Cô kiếm đâu ra Cocain?

Vang được mang tới. Cô hầu bàn mở nút. Kostia mỉm cười cảm ơn và nếm thử.

— Em chưa lần nào thấy ông tới đây. Tên em là Candy. Được nghỉ lúc 6 giờ.

Kostia ngước nhìn cô ta. Tóc nâu, cao, mảnh dẻ, mắt xanh tuyệt đẹp. Anh nghiêm trang hỏi.

— Chắc cô là diễn viên.

— Vâng.

— Tôi cũng vậy, Jenny trở lại chỗ ngồi.

Và để chứng minh, cô gỡ cặp kính đen.

Candy nhận ngay ra, cắn môi, ấp úng.

— Xin lỗi.

Mặt đỏ bừng, cô ta quay gót.

— Một lũ khốn kiếp với nhau, Jenny thốt lên.

Và nhìn Kostia, vẻ nghi ngờ.

— Rót rượu cho em đi chứ!

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.