* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Giữa trưa, Dick chặn cậu hầu phòng vừa từ một dãy phòng đi ra tay bưng chiếc khay vương vãi thức ăn thừa.

— Xuỵt... Gonzalez.

Dick bao giờ cũng gọi là Gonzalez tất cả những người mắt không xanh, da không trắng, tóc không vàng.

Giữ đúng lề thói người Ý tỉnh Naples, "Gonzalez" - thực ra tên là Gianni thấy không nên cải chính. Bộ mặt lông lá trán chít khăn đỏ làm anh lo ngại. Hơn nữa tấm thẻ cảnh sát của hắn đúng là thứ thiệt. Gianni cũng như tất cả những người gốc La tinh ở Los Angeles này đâu có giấy phép lao động? Anh đi chậm lại:

— Vâng, thưa ông.

Dick thản nhiên thò tay lấy một mẩu bánh sừng bò trên khay phết bơ, lấy mũi dao khều chỗ thức ăn thừa rồi nhét tất cả vào mồm.

— Tôi có thể giúp gì được, thưa ông?

Dick mở vung bằng bạc đậy đĩa trứng.

— Cứt chưa! Chúng không bỏ sót một khoanh xúc xích nướng nho nhỏ nào. Này Gonzalez, nhân viên các cậu có được chén đẫy như khách không?

— Làm gì được, thưa ông.

— Nhà nữ danh ca đã gọi cậu chưa?

— Dạ, chưa thưa ông.

— Hễ thấy gọi, báo ngay cho tôi, hiểu chưa?

— Hiểu lắm thưa ông.

Không nhịn được nữa, Dick vớ miếng ruột bánh mỳ dầm vào chỗ cặn lòng đỏ trứng đưa lên miệng.

— Nguội quá.

— Để tôi mang trứng tươi đến hầu ông nhé?

— Cậu khá lắm Gonzalez. Nhưng mình không có điều kiện.

— Chết nỗi! - Gianni phản đối - hoàn toàn miễn phí mà.

Dick nhìn anh ta, nghiêm nét mặt:

— Định hối lộ đấy hả?

Gianni lắc đầu quầy quậy.

— Biến ngay! Tha cho lần này.

Anh nhân viên phục vụ quay đi. Anh vừa tới góc hành lang.

— Gonzalez!

— Ông gọi?

— Ba trứng thôi. Xúc xích và mỡ muối nữa.

— Rõ.

— Nếu còn dư chút ít vang đỏ dưới đít chai.

— Nhất định còn, thưa ông.

Dick trầm ngâm đốt một điếu cần sa. Và tự hỏi không biết gã Nga sẽ cùng với ngôi sao màn bạc đè bẹp bao nhiêu thời gian nữa.

Annibal đẩy cửa quán Tap - Cap. Sau vài giây mắt mới quen với bóng đêm nhân tạo trong quán rượu, trên đường Quốc Gia cắt ngang đường Moton. Ngay cửa vào, mé bên phải mươi người rỗi rãi ngồi trên ghế đẩu vừa uống bia vừa lơ đễnh nhìn lên ba chiếc máy thu hình đang phát ba chương trình khác nhau. Cuối phòng, dân máu mê bida múa gậy trên chiếc bàn sáng rực ánh đèn pha.

Annibal gọi một lon Budweiser, giả bộ chăm chú theo dõi cuộc đua ngựa ở Santa Anita nhưng mắt liếc vội về phía máy điện thoại đang rỗi.

Chỉ cần bỏ vào máy những đồng hai nhăm xu là tha hồ gọi Tokyo, HongKong, Mũi Biển Xanh hoặc Rome mà không sợ bị ai cản trở.

Gã nhấm nháp lon bia cốt để hòa mình vào khung cảnh.

Gã gạt tay chùi mép, thản nhiên bước tới điện thoại. Trong náo loạn của âm thanh tivi và lời qua tiếng lại chồng chéo giữa các khách hàng, chẳng ai để mắt đến gã.

Gã thả một nắm xu vào máy quay số 011 gọi tổng đài ngoài nước, quay tiếp số 57 gọi sang Colombia, rồi quay tiếp một số nữa, một số mà cảnh sát tất cả các nước dám chịu xuống hỏa ngục để nắm được.

Chuông reo hai hồi.

Ở Medellin, có người nhấc máy.

Theo bản năng, Annibal sửa lại tư thế, dọn giọng rồi nói:

— Annibal đây. Ngài Luz Botero đợi tôi gọi.

*

* *

Chuông điện thoại reo liên hồi. Kostia chẳng buồn để ý, nhỏm dậy ra cửa sổ kéo rèm. Quanh bể bơi, nhiều hoa khôi bận áo tắm lượn đi lượn lại đầy khêu gợi trước các lực sĩ xấp xỉ lục tuần của giới kinh doanh tài chính từ khắp thế giới tề tựu bên dãy bàn tiệc nhẹ.

Kostia buông rèm trở về giường. Jenny vẫn nằm im, mắt mở to. Anh vuốt ve mái tóc cô. Cô nắm tay anh đặt lên môi.

— Em không trả lời, định để tổng đài nổ tung chắc?

Jenny vươn vai.

— Kệ xác.

— Nhỡ họ báo tin cháy nhà, biết đâu!

Anh nhấc máy, tủm tỉm cười đưa cho cô.

Jenny nói ngọt lịm với người đối thoại nào không rõ.

Cô gác máy.

— Anh đói chưa?

— Đói chết.

— Ăn gì? bít tết, trứng cá muối, dưa tây, lươn, kem vani, tôm?

Cô sờ soạng trên đầu giường, tìm thấy chiếc công tắc gọi người phục vụ.

— Cà phê, Kostia nói.

— Lại đây em bảo.

Cô vạch tà áo đặt ngón tay vào nốt ruồi bé tí ở bẹn.

— Anh đã kể về cái này với mẹ anh chưa?

Điện thoại lại reo inh ỏi. Jenny nhấc chiếc máy lên định dứt đứt dây điện nhưng không được đành đặt xuống cần ống nghe. Chưa kịp chửi...

— Julius đây Jenny! Có chuyện gì vậy? Cả thành phố nháo nhào tưởng em chết rồi! Mười phóng viên đang truy tìm em! Khỏe không Jenny?

Jenny đang ở truồng. Cô đeo kính mát lên.

— Đồ khốn! Tối qua cho người ta uống thứ gì vậy?

— Nước cường toan. Nghe đây em bé, sáng nay anh vừa nghĩ được một ý tuyệt hay. Em biết hát chứ?

— Không biết.

— Chẳng sao! Em có muốn trình diễn trên sân khấu Broadway chứ?

— Không đời nào.

— Chẳng sao! Em có muốn đóng vở hài nhạc kịch về cuộc đời Garbo không?

— Ỉa vào.

— Hoan hô! Hãy nghe tựa đề đây này!

Jenny gác máy. Chuông cửa. Cậu hầu phòng bước vào.

— Để người ta gần chết đói đến nơi, Jenny trách.

— Dạ thưa bà. Bà gọi gì?

Jenny đưa mắt hỏi Kosita. Anh cũng không biết nốt.

— Có bảng kê món ăn đấy không?

— Dạ, có đây thưa bà! Gianni - Gonzalez đáp.

Jenny đẩy ra.

— Mang bảng kê cho tôi.

Gianni không hiểu ý.

— Tôi vừa đưa hầu bà đấy ạ.

— Đưa tất cả. Tất cả các bảng ghi món ăn.

— Xin tuân lệnh thưa bà. Dạ, bà cần tất cả.

— Tất.

— Đồ uống thì sao ạ?

— Một chai nước lạnh.

Gianni nghiêng mình rồi ra. Điện thoại. Jenny đặt ống nghe lên tai, cau mặt, nghe trong ba giây. Rồi đáp:

— Ỉa vào!

Và gác náy.

— Em quên gọi cà phê, Kostia nói.

*

* *

Điều gì khoái hơn? Nằm trên giường với một cô gái, hay lái máy bay trên bầu trời?

Chưa bao giờ Arthur tìm được câu trả lời.

Vả lại anh chưa bao giờ vừa lái máy bay vừa làm tình.

Thời tiết tuyệt đẹp. Anh liếc nhìn xuống dưới. Đại dương rải những cuộn sóng viền bọt trắng xóa dọc những bãi cát và vách đá bên bờ Thái Bình Dương dưới cánh bay sáu nghìn mét.

Anh thuộc lòng đường bay.

Trước tiên bay dọc bờ biển Cali, qua phía nam Mexico, vượt qua sa mạc Siena Madre, qua không phận của Guatemala, Salvador, Honduras, Nicaragoa, Costa Rica và Panama rồi vào Colombia, hạ cánh xuống Medellin.

Cuộc dạo chơi dài bẩy tiếng do anh làm chủ trên máy bay.

Sau đó mọi chuyện sẽ phức tạp hơn.

Botero không bao giờ báo cho anh biết trước kế hoạch của hắn. Arthur lần nào cũng cất cánh trong tình trạng không biết phải đến đâu, và bất thình lình nhận lệnh hạ cánh xuống những con đường mòn hiểm trở giữa rừng rậm.

May mà có Enrique cùng đi.

Chuyến nào Botero cũng mang theo gã.

Thật bí ẩn.

Không dùng la bàn, không mang bất cứ máy móc gì, chỉ bằng bản năng, định hướng bằng giác quan thứ sáu, gã chẳng bao giờ hé răng, có lẽ cũng chẳng biết đọc biết viết nữa, nhưng có thể tìm ra đúng đường bay qua mây mù dày đặc ngay trong đêm tối. Sau hàng trăm lần tận mắt chứng kiến Arthur đã hiểu: công việc của anh là nắm cho chắc cần lái, dù chẳng trông thấy gì, nhưng hễ nghe Enrique bảo đáp xuống là anh cứ việc xuống. Trăm lần như một, đường băng hạ cánh nhất định có ở dưới.

Có tất cả trên chín trăm đường băng giữa rừng già hiểm trở, cách vài chục kilômét có một đường.

Làm sao biết?

Lại một dấu hỏi chưa được trả lời.

Arthur đang lướt trên bầu trời Cabos San Luca, thiên đường quốc tế của những người thích câu cá lớn. Anh đã ở đây nhiều lần. Đã từng dự định đưa Pat tới dây nhưng ngay sau đó đã ngạc nhiên và bực bội vì ý định ấy.

Anh đưa tay vuốt ve chiếc hòm xanh chất trong khoang lái chật chội, rồi châm một điếu cần sa.

*

* *

— Tôi đang nghỉ phép năm, anh trung úy. Cuộc viếng thăm này không hề có tính chất chính thức. Và nếu anh đồng ý, tôi xin phép được yêu cầu anh giữ kín cho.

Sau phút ngạc nhiên đầu tiên, O’Toole linh cảm thấy con hà mã cái đồ sộ này có một bộ óc thông minh khác thường.

— Mời chị dùng chút đồ uống nhé?

— Vâng, xin cho tách nước trà.

Chị ta xộc vào nhà đúng lúc anh vừa từ bể bơi lên.

— Tôi là Janis. Làm việc ở trung tâm Edgar Hosver ở Washington. Tôi đã được nghe nói nhiều về anh.

Janis. Anh cũng từng nghe nói về chị ta.

— Xin gặp anh vài phút được chăng?

Chén trà đặt trên bàn. Anh mời chị dùng đường.

— Rất tiếc. Tôi vừa bắt đầu kiêng.

Anh không dám hỏi từ bao giờ. Cũng không dám hỏi: để làm gì? Trên bộ khung dễ sợ này thêm bớt vài ba chục kí thịt chẳng ảnh hưởng chút nào đến hình dạng chung con người.

Thoạt đầu Janis ca ngợi ngôi nhà, nhắc đến vụ bê bối một vài sở của FBI bỏ tiền mua xe Nhật làm xe công vụ, tán tụng khí hậu ấm áp của xứ California, cây cọ, biển cả, và mọi tấm bưu ảnh bày bán...

Rồi nói xa xôi đến cái chết của Laura.

Lúc này Peter rất chú ý lắng nghe.

Mới nghe vài câu anh đã nhận thấy người này nắm chắc từng chi tiết của thảm kịch.

— Tôi chia buồn cùng anh, anh trung úy. Tệ nạn ma túy là điều xỉ nhục cho nước Mỹ.

Chị uống nốt chén trà từng ngụm nhỏ.

— Mới tối qua, tôi vừa được dự một đám cưới. Thật xấu hổ! Cocain tràn trề, ngay trước mặt mọi người.

— Sao chị không báo cho tôi? Peter lạnh lùng hỏi. Anh nghĩ bụng: phải chăng chị này đến nâng cuộc điều tra anh đang tiến hành để chuyển sang tay bọn có vai vế của FBI?

— Trung úy đang ở ngay trên lãnh địa của mình. Phỏng tôi nói được điều gì mà trung úy không biết trước? Mấy ngôi sao màn bạc ấy thật dữ dằn.

Peter suýt mỉm cười.

— Ví dụ ai?

— Jennifer Lewis.

Một lần nữa anh nghi hoặc.

— Đẹp cực kì! Chị quen à?

— Biết tên thôi.

Chị rót thêm trà, để im lặng lập lờ kéo dài.

— Có một cậu rất bảnh trai cùng đi với cô ấy. Người nước ngoài. Hình như người Nga... ừ đúng... một cậu Nga ly khai.

Chị giả bộ ngượng ngùng, nở nụ cười tỏ vẻ thẳng thắn không thể cưỡng nổi.

— Tôi mới chân ướt chân ráo tới đây. Anh hiểu những trò đó gấp tôi hàng chục lần.

Lại im lặng.

— Thiên hạ đồn Jenny Lewis xài ma túy dữ lắm?

— Ai cũng biết điều đó.

— Một thảm kịch. Con người rực rõ chói lại như thế mà...

Thường thường khi chơi trò mèo vờn chuột, Peter vẫn đóng vai mèo. Bỗng anh thấy chán ngấy.

— Thưa chị, xin nghe tôi nói.

— Janis. Cứ gọi tôi là Janis thôi.

— Có lẽ đơn giản là chị nói thẳng điều chị muốn hơn là cứ vòng vo mãi thế này.

— Đúng thế.

— Vậy chị nói đi.

— Xin đừng giận, trung úy. Tôi chỉ muốn tìm hiểu người đang tiếp xúc với tôi.

— Tôi cũng có nhiều thứ để tiếp chuyện chị.

Janis mỉm cười dịu dàng đến nỗi viên trung úy phải cố kìm giữ mới khỏi bộc lộ tình cảm của mình.

— Anh nói đúng, anh trung úy. Tôi sẽ vào vấn đề ngay.

*

* *

Hàng chục ngàn xe hơi cắn đuôi nhau quay tròn xung quanh Colisemu đợi giải tỏa đường vào bãi xe.

Trời vừa mưa. Cuộc hòa nhạc diễn ra ngoài bãi trống. Đêm se lạnh, Kostia bật hệ thống lò sưởi trong chiếc Bentley. Vậy mà vô số thanh niên nam nữ đang đổ xô vào sân vận động chỉ khoác trên lưng chiếc áo pull cộc tay. Rõ ràng họ cóc đếm xỉa đến thời tiết. Đi từng tốp ba bốn người lặng lẽ, vẻ mặt đăm chiêu ngây ngô như các tín đồ Kitô giáo đầu tiên đi nhận lời Chúa phán.

Không tiếng reo hò, không chuyện vãn, không gây rối. Jenny lẩm bẩm:

— Sao họ không biết lạnh, nhỉ?

— Họ có đức tin, Kostia nói.

— Nó sưởi ấm được à?

— Được, khi ta hai mươi tuổi.

— Ngay lúc hai mươi, em đã thấy lạnh.

Anh vuốt ve gáy cô.

— Em khác. Em nổi tiếng.

— Có liên quan gì đâu?

— Vinh quang... Vinh quang gây lạnh.

— Kia! Cô reo lên. Rẽ được đấy.

Kostia đâm ngay mũi xe vào lỗ hổng ở hàng rào sắt vây quanh sân vận động. Họ tình cờ lọt được vào khu riêng của từng lớp Happy Few[1]. Vừa đặt chân xuống đất Jenny đã bị phát hiện ngay mặc dầu cô đeo kính đen, mặc quần jean và áo chế phục thủy binh. Hai chàng trai đeo băng đỏ trật tự viên hộ tống cô vượt qua một loạt hàng rào chữ chi có những vệ sĩ hiền lành nặng một tạ canh gác.

Theo sau những người dẫn đường, họ đi vào đường hầm bêtông dẫn đến sân cỏ vẫn dành cho các trận chung kết bóng đá tranh giải lớn. Và đột ngột rơi vào một thế giới khác: vào hành tinh của tuổi hai mươi đang tụ hội trong đại lễ nhạc rock. Không còn tên họ, chìm ngập vào cõi hư không tập thể trong đó sự tồn tại của mỗi cá nhân chỉ hình thành qua sự hiện diện của những người khác, bọn họ chen lấn trong đường hầm, dính kết vào nhau đến nỗi chân không chạm đất nữa.

Hai người bị xô đẩy từ bốn phía, lọt thỏm trong đám đông, đột nhiên lạc ra khoảng trống ngoài sân vận động; Kostia choáng váng thấy mình đứng dưới mái vòm kỳ lạ với nóc là muôn vàn vì sao.

Tất cả có đến trên một trăm ngàn người, đều thở chung một buồng phổi theo cùng một nhịp, với một trái tim chung cho tất cả.

Màn đêm lỗ chỗ chấm sáng của vô vàn bật lửa liên tục bật, tắt. Mỗi đốm sáng mong manh là một thông điệp, có tôi đây, bạn không cô đơn, ta không sợ nữa, có nhau là ấm áp. Hàng chục quả bóng màu từ dưới sân vút lên tiến công các đám mây nặng trĩu cơn mưa.

Những nữ nhân viên xếp chỗ đưa Jenny và Kostia đến tận chỗ ngồi. Trong không khí mong chờ thành kính nồng nhiệt này không còn một cái gì tồn tại ngoài bản nhạc sắp vang lên. Không còn chuẩn mức. Mọi cách biệt về địa vị xã hội đều bị thủ tiêu. Tất cả đều mặc cùng một kiểu, trai và gái đều giầy Baskets, quần jean, áo pull cộc tay.

Ai giầu? Ai nghèo? Ai cao sang, ai quyền quý? Tất cả bọn họ hòa vào nhau trong một điểm chung đang phai tàn: tuổi trẻ.

Từ nhiều năm nay, đây là lần đầu Jenny thấy mình được giải phóng khỏi chính mình. Không một người nào chú ý đến cô. Bị chèn cứng cả phía trước phía sau, bên phải bên trái, cô cảm nhận được rung động mãnh liệt của đám dông.

Tuyệt vời.

Gió hòa lẫn khói cần sa với khói thuốc thơm. Cứ hai người hút thuốc có một người đốt cần sa.

Bỗng nhiên trên sân vận động cuồn cuộn một con sóng trải dài không dứt. Xa xa bên mé trái, luồng sáng đèn chiếu làm bật lên hình năm chàng trai đang như chạy trên ánh điện: nhóm "U2" mở màn trình diễn. Kostia hỏi:

— Cậu nào là bạn em?

— Người chơi ghita.

Không gian bao la của sân khấu và nền trời nuốt chửng nhóm ca sỹ, họ chỉ bé như những chú kiến.

Tiếng ồn ào dậy lên như sấm. Tiếng rên vui sướng kéo dài. Một trăm nghìn người đứng cả dậy. Và im bặt: giữa thánh đường lộ thiên, giọng ca vút lên cao ngang tầm ngọn đuốc khổng lồ trên đỉnh Đài Tưởng Niệm đỏ rực một khoảng trời. Bài hát ca ngợi tình yêu, sự hòa hợp, lẽ công bằng và cuộc sống hòa bình

Trong đám đông, có lẽ chỉ riêng Kostia thấy tâm trí tràn ngập những hình ảnh không có liên quan rõ rệt với cảnh đang sống, những hình ảnh kéo đến từ một thời khác, một thế giới khác.

Có thể vì ngọn đuốc. Ánh lửa của ngọn đuốc.

Anh trông thấy lò thiêu người trong các trại tập trung quốc xã với những xác chết đang bốc lửa. Những chiến trường trận mạc trên khắp hành tinh với những chú lính trẻ con tan xác vì lựu đạn. Trông thấy chiến tranh, dây thép gai, vết thương và máu. Nghĩ đến những người chết dần chết mòn trong các trại cải tạo và nhà tù. Nhớ mẹ, nhớ bố. Suy tư về ý nghĩa của "Tự do", và không hiểu vì sao tự dưng thì thầm mấy câu thơ của Verlaine.

«Tiếng vĩ cầm

Của mùa thu.

Nức nở hoài.»

Cũng trong khoảnh khắc này anh cảm nhận được sự vận động theo nhịp tuần tự thăng trầm của các thế hệ, những thay đổi vô hình mà sâu xa của hành tinh, sự chuyển dịch của cá nhân, của gia đình hoặc bộ tộc tới những khối người ngày càng lớn hơn; như thơ ca mà anh yêu thích và đã tồn tại suốt ba mươi thế kỷ, được sáng tạo cho từng người một. Trái lại, nhạc rock chỉ có thể nói với số đông người. Và anh hiểu ra ý nghĩa đêm hội vĩ đại và hoang dã này tuổi trẻ tập hợp nhau từng nhóm kéo tới đây tỏ lòng yêu mến tôn sùng các nhóm bạn là vì họ đã phần nào cảm thấy rằng, từ nay số phận của từng người là một số phận tập thể, với những hạnh phúc và bi kịch tập thể. Hoặc, như ở Nagasaki và Hiroshima, là một cái chết hạt nhân tập thể.

Kostia băn khoăn tự hỏi: những người đứng bên anh lúc này sẽ ra sao sau mười, hai mươi năm nữa. Họ đều lành mạnh, to khỏe, mới tinh. Họ chính là trái tim của nước Mỹ. Nhưng họ đâu có biết! Không ai nói cho họ. Họ hoàn toàn cô đơn trước hư không.

Chỉ trong một đêm nay, được tập hợp thành một khối họ mới nhận ra và choáng ngợp trước tính đồng nhất này. Nhóm gắn chặt họ với nhau. Và tất cả các nhóm đều thấy rằng trong năm bóng người đang trình diễn trên sân khấu kia có chứa đựng đầy đủ tất cả các nhóm.

Jenny nắm chặt tay Kostia hỏi khẽ:

— Anh nghĩ gì vậy?

— Nghĩ đến bài hát.

— Cho xin chút lửa.

Kostia đưa mắt nhìn gã Tàu lai đứng bên trái, rút bật lửa trong túi cho gã châm thuốc.

— Xin cảm ơn.

Gã thở ra luồng khói dài rồi hỏi:

— Anh từ Kiev tới?

Kostia liếc mắt sắc nhọn.

— Không. Tôi từ Leningrad

Gã Tàu phác một cử chỉ mơ hồ tỏ vẻ bằng lòng. Jenny không trông thấy gì. Bài hát sắp kết thúc. Khán giả đứng dậy hoan nghênh kéo dài nồng nhiệt.

Khi bắt đầu tiết mục tiếp theo, Kostia đánh bạo liếc nhìn sang trái, gã Tàu đã biến mất.

❀ ❀ ❀

[1] Thiểu số may mắn

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.