* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

Ngả mình trên chiếc ghế dài, một người đàn bà mặc may ô trắng, đặt cuốn sách đang đọc xuống, đi vài bước trên bãi cỏ và buông mình truồi vào trong làn nước ấm của bể bơi.

Bập bềnh bơi ngửa, nàng mơ màng nhìn ngọn những cây bách chọc vào da trời xanh thẫm trên nền những đám lá bạch đàn. Nắng lung linh trên làn da vàng óng của nàng.

Sau cái chết của Laura, Anna nhận thấy rằng giờ đây không còn gì ngăn cản nàng gần gũi Peter. Thỉnh thoảng nàng qua đêm ở chỗ anh nhiều hơn trước.

Sáng ra, nàng ngồi ngoài vườn và tự rủa thầm mình, cảm thấy cuộc sống đã xảo trá lôi cuốn nàng trở về với nó. Thậm chí còn gần như vui sống nữa.

— Thưa bà...

Đội một cái mũ rộng, người làm vườn, tay cầm chổi, chỉ cho nàng đáy bể bơi.

— Xin lỗi bà, tôi đã đánh rơi cái kéo cắt cây.

Anna uể oải làm ba động tác tay. Khó chịu vì những đợt sóng nhỏ loang loáng phản chiếu ánh mặt trời, nàng đưa mắt thăm dò chỗ anh ta trỏ.

— Tôi không nhìn thấy gì hết, nàng nói.

Người làm vườn mỉm nụ cười biết ơn về phía nàng, quỳ xuống và chĩa ngón tay vào một điểm rõ rệt.

Anna cúi đầu.

Khi nàng kêu lên, mồm nàng đã chìm dưới nước. Người làm vườn đã túm tóc đằng sau gáy và dìm sâu đầu nàng xuống bể bơi. Nàng cố nổi người lên bằng cách bíu lấy thành bể bằng gốm: Không được.

Gã đàn ông dồn hết sức nặng của y dấn đầu nàng xuống. Lúc đó nàng toan vùng ra bằng cách lặn sâu hơn nữa dưới mặt nước: vô ích. Nàng bị ghì chặt, không sao chống lại được như bị kẹp giữa một cái étau.

Ngồi xổm trên bờ, để cái chổi bên cạnh, gã đàn ông giữ vững mặt nàng ở độ sâu ba mươi centimét, cẩn thận đề phòng trong cơn co giật nàng có thể húc đầu vào thành bể hoặc co chân đập nước thu hút sự chú ý của mọi người.

Từng lúc, từng lúc gã cảm thấy sự chống cự đuối dần. Cơ bắp căng lên, gã tiếp tục ghì hai bàn tay túm chặt búi tóc nàng.

Mắt mở thao láo, Anna hiểu rằng mình sắp chết. Kỳ lạ, chẳng có gì khó chịu. Đung đưa người đằng sau một mặt phẳng những con bướm nhỏ đen đen nhảy múa trước mắt, nàng chiêm ngưỡng những hình sặc sỡ phát sáng long lanh ngũ sắc.

Một cảnh thần tiên chết người.

Ba khuôn mặt nhô ra trước mắt nàng, cả ba vừa rất gần gũi nhưng lại không thực: Khuôn mặt Laura, con gái nàng. Khuôn mặt Peter, người đàn ông nàng yêu. Và khuôn mặt gã làm vườn.

Ý nghĩ cuối cùng của nàng là nàng chưa từng nhìn thấy hắn trước đây. Đoạn, theo một phản xạ khi hấp hối, nàng há miệng để hít một hơi thật sâu.

Thế rồi đen kịt.

Buổi sáng, Janis nhận được tại nhà riêng ở Washington một lá thư gửi qua bưu điện ngày hôm trước từ Los Angeles.

Chị xé phong bì, rút một tờ giấy dán những từ bằng chữ nhà in cắt ra từ một tờ báo hàng ngày ghép lại.

Chị đọc hai lượt:

"Hãng Bahamian Transfer ở Zurich sắp nhận và sử dụng nhiều tỷ đôla từ những vụ buôn lậu từ Mỹ latinh vào Bắc Mỹ".

*

* *

Thuyền trưởng Bjorn Nielsen từ nay đã hiểu cái nghĩa sâu xa của từ "toàn vẹn": Suốt cuộc đời bôn ba sóng gió trên khắp các biển, ông chưa bao giờ có được trong tay một con tầu tuyệt vời đến thế. Bởi một lẽ giản đơn: chưa từng có một cái nào như nó.

Tầu Chúa Tể Các Đại Dương là một giấc mơ nổi trên mặt biển. Được thiết kế nhằm mục tiêu duy nhất là làm du thuyền, nó có thể đón lên boong hai ngàn hành khách. Toàn thể một ngàn sĩ quan, thủy thủ và nhân viên trên tàu đã được lệnh phải phục vụ theo cung cách giống hệt như ở các khách sạn lớn nhất châu Âu.

Nó còn mới tinh, vì vừa ra khỏi các xưởng đóng tàu ở Bergen được ba tuần để thực hiện chuyến đi khánh thành. Còn chưa có khách, Bjorn Nielsen đã sử dụng chặng đường Na Uy - Miami để rà tầu lần cuối và để trắc nghiệm mọi khả năng của nó. Tốc độ, sức nổi, an toàn, sức bền, các hoạt động cấp cứu và chữa cháy: hoàn toàn tốt đẹp suốt cuộc hành trình.

Tiết mưa phùn đã qua. Từ nay ông chỉ có việc cho tầu chạy từ đảo nọ sang đảo kia, trong những vùng nước tuyệt vời màu ngọc bích thuần khiết, ở đó sừng sững dựng lên Saint Thomas, Saint Martin, Dominique, Antiga, Barbade, Curacao, Tobago, Trinidad.

Một giấc mơ xưa cũ của trẻ thơ phảng phất, hương thơm của rượu Rhum và chứa đầy những kho báu giành lại từ tay bọn cướp biển.

Ở Miami tầu đã tiếp nhận những hành khách đầu tiên trả tiền cho một chuyến đi sáu ngày đưa họ tới những hồ nước mặn ở Labadee, Porto Rico và Saint Thomas. Họ đã cặp bến ở Grenade để đáp trực thăng cho thuê trở về điểm xuất phát. Một cuộc diễn tập toàn cục cuối cùng thật mẫu mực trước buổi công diễn đầu tiên: chuyến ra khơi chống ma túy.

Được ba đại biểu nhiều thế lực ở Liên Hiệp Quốc ủng hộ, các vị chủ tầu trong công ty đã có sáng kiến thiên tài đưa tầu Chúa tể Các Đại Dương cho Nhà Trắng sử dụng không phải trả tiền.

Ba ngày đi biển. Xuất phát ở Acapulco, đến Los Angeles. Đầy đủ các vị đứng đầu những cơ quan chống ma túy của một trăm hai mươi chín quốc gia. Lần gặp gỡ cuối cùng của họ đã diễn ra ở Vienne năm trước. Nhưng lần này, với vô số các nhà báo và quay phim đi tháp tùng, Tổng thống Hoa Kỳ cùng với phu nhân sẽ đáp trực thăng đến tập trung với các nghị sĩ Quốc hội để thân chinh chủ trì đêm khai mạc: Ai có thể tưởng tượng ra một cách quảng cáo nào thần tình hơn thế?

Đời thật là đẹp.

Thuyền trưởng Nielsen lấy đầu ngón tay vuốt ve lớp gỗ tếch mầu nâu ấm áp ốp kín các mặt tường trong buồng làm việc của mình và ấn vào một cái nút.

— Đưa họ vào, ông nói.

Buổi sáng, hai sĩ quan của Hải quân Hoa Kỳ đã đề nghị với ông một cuộc gặp gỡ khẩn cấp.

Hai viên sĩ quan bước vào phòng và nghiêng mình:

— Enrique Martinez.

— Rafaello Espinoza.

Thuyền trưởng nhìn họ.

— Xin chào mừng các ngài đã lên tầu.

Ông mời họ ngồi.

— Tôi có thể hầu các ông việc gì?

— Thưa thuyền trưởng, chúng tôi đến xin ngài một đặc ân, Espinoza nói.

Y bắt tréo chân và vỗ vỗ vào nếp quần.

— Chúng tôi được tin là ngài nhổ neo ngày mai lúc giữa trưa để đi Los Angeles.

Nielser xác nhận.

— Chúng tôi mong, - Espinoza tiếp tục nói, giọng bình thản - ông chở cho một số hàng đi Los Angeles.

Nielsen tưởng mình nghe lầm.

— Chở một số hàng?

— Vâng, thưa thuyền trưởng. Một ngàn tấn.

Không ghìm được mình nữa, Nielsen cười phá lên.

— Phải chăng các ông đang bảo tôi rằng Hải quân Hoa Kỳ đề nghị một du thuyền mang cờ Đan Mạch chở thuê cho họ một tấn hàng?

— Đúng thế, thưa thuyền trưởng.

Mấy thằng này điên rồi. Ông đứng dậy.

— Đó là một chuyện đùa? Ông hỏi với một giọng lạnh lùng.

Martinez và Espinoza vẫn không hề nhúc nhích.

— Tôi e rằng không, thưa thuyền trưởng.

Nielsen cảm thấy mặt mình đỏ bừng. Kiên trì vốn không phái là sở trường của ông. Nhưng còn hơn cả cái đề nghị lố bịch, giọng ngọt ngào đầu lưỡi đầy hăm dọa của hai thằng hoang tưởng khiến ông điên tiết.

— Cho xem giấy tờ của các người.

Espinoza ra hiệu.

Martinez rút túi lấy ra một cái phong bì to và ném lên bàn.

Chiếc phong bì rớt xuống làm rơi tung tóe nhiều tài liệu. Nielsen sắp cầm lên xem thì mắt ông bỗng vướng phải một cái gì đó không sao tưởng tượng nổi: tấm ảnh chụp lễ cưới của chính ông và Marietta, vợ ông, cất trong ví của bà từ hai mươi tám năm nay!

Ông ngắm nhìn hai người khách với một vẻ bàng hoàng. Không ai trong hai người đó động đậy.

Bàn tay run rẩy, ông rải trên bàn nhiều bức hình khác nữa: tất cả đều rút ra từ cuốn album gia đình được giữ gìn cẩn thận trong nhà ông ở Copenhagen. Henrick và Georges, hai con trai ông; Catherina, con gái ông. Đột nhiên ông cảm thấy lạnh toát người.

Không nói một lời, Martinez trao cho ông một cái máy ghi âm nhỏ.

Nielsen ngồi phịch xuống, đặt hai cái tai nghe vào tai mình và mắt nhìn đâu đâu, ghi nhận nội dung của cuốn băng. Khi băng dừng lại không quay nữa, ông bỏ tai nghe ra, đặt máy xuống bàn. Và ông lả người đi trong mấy giây. Cuối cùng ông vùng dậy.

— Bao giờ các ông muốn đưa hàng xuống tầu?

— Ngày mai, lúc rạng đông, Espinoza nói.

*

* *

Annibal nuốt một ngụm bia Coors. Y ghét bia, nhưng ở Tap Cap, phải uống cái của nợ ấy nếu người ta không muốn thu hút sự chú ý.

Buổi sáng sắp qua.

Như thường lệ, tất cả các ghế đẩu kê dọc quán rượu đều bị chiếm cứ hết bởi những khách hàng xem đua ngựa theo dõi lúc ngựa về đích trên hai màn ảnh truyền hình.

Annibal đưa mắt nhìn về phía cuối phòng, ở đó dân chọc bida đang chơi say sưa, mê mải. Có lẽ y đã sai lầm khi trở về đây mỗi lần có việc cần gọi điện thoại. Nguy hiểm. Một luồng gió cuồng điên đang thổi trên thành phố. Từ vài ba tuần nay, đâu đâu cũng thấy cảnh sát. Vây ráp nối tiếp vây ráp, liên tục kiểm tra căn cước trong các cuộc khám xét các quán rượu, hộp đêm, tiệm nhậu.

Không nói đến những vụ bắt bớ tùy tiện, các thám tử "tìm thấy" trong túi nhiều kẻ khả nghi những gói ma túy lúc trước không hề nằm trong đó.

Bọn đưa mối trùm chăn. Việc bán lẻ ngừng ở điểm chết. Từ Santa Monica đến Hollywood, tịnh không ai dám giao một gói bột nhỏ. Dân nghiền thiếu thuốc thất thểu chạy trên hè phố xin bố thí một liều.

Ở Medellin, người ta đã quyết định những cuộc trả đũa ở cấp độ cao.

Anniball rời chiếc ghế đẩu, nhét nhiều đồng tiền vào cái máy điện thoại cho thuê và quay số. Đến hồi chuông thứ hai, mới có người cầm máy.

— Annibal, Annibal nói.

— Tôi nghe.

— Cô ta chết đuối rồi.

— Hoan hô.

Liên lạc bị cắt.

Một trong những đức tính mà Annibal ưa thích nhất ở Botero là hắn không thú cái trò bàn cãi dài dòng.

*

* *

—Cậu ảnh hưởng đến cô ta một cách rất đáng ghét!

Một tia sáng lạnh lùng thoáng hiện trong mắt Kostia.

— Về cái gì? Anh nói.

— Cậu đã biến cô ta thành một người yêu, - Bo Schneiderman nổi nóng. Làm thế nào anh có thể ngồi mãi trên đỉnh cao nếu anh yêu một người nào đó?

Ông sải những bước dài tức tối trong phòng khách.

— Đã bao tuần nay, tôi đề nghị làm cái gì, cô ta cũng cự tuyệt hết. Huống hồ lúc này mà còn có người vòi đến cô ta, quay cho cô ta, thì đó là chuyện thần kỳ.

Khi người ta bắt giam nàng, ai cũng tưởng sự nghiệp ngạo nghễ của Jennifer Lewis đã tan tành.

Không chịu bó tay mất đứt mười lăm phần trăm rút ra từ những dấu ấn huyền thoại của nàng, Bo đã tuyên bố lệnh khẩn cấp và tổ chức một hội đồng chiến tranh thu hẹp: Kostia, Ralph Nadelman, Vladimir và Paulo.

Tại sao lại Paulo? Có trời biết.

Bo chỉ đơn giản cảm thấy thể nào cũng phải để cho y dự. Linh tính tuyệt vời: nhờ cái thằng cha làm tóc ấy mà hoạn nạn biến thành tài lộc.

Để chắc chắn được mọi người hiểu mình, Schneiderman đã tiến hành cuộc họp với tinh thần không kiêng nể một ai.

— Người ta đã nhặt được Jenny trong tình trạng sốc, nửa trần truồng, bê bết ma túy và rượu trong một khách sạn tồi tàn của khu phố dơ dáy nhất thành phố cùng với một gã lái xe đường trường cóc cáy đã bị cô ta đập chai vỡ sọ!

Với một vẻ cay đắng và khinh miệt trên nét mặt, ông quay về phía những người ông đã triệu tập.

— Riêng tôi, tôi chưa thấy có cách nào vực cô ta dậy được. Nhưng có lẽ trong các anh đây, có người nào có sáng kiến chăng?

Nadelman nghĩ thầm trong bụng không biết đến bao giờ tài sản của Jenny mới lớn đến mức có thể trả công cho những việc vô giá mà hắn đã làm cho cô. Nhưng giờ đây chẳng ai nợ nần gì hắn, hắn làm ra bộ quan tâm đến cuộc bàn cãi.

— Tôi đã cố làm cho cô ta được thả ra ba lượt. Lần này, chánh án cứng rắn lắm. Tôi phải vịn vào cớ tự vệ chính đáng mới ăn thua: mưu toan cưỡng dâm của một tên hung bạo đã lừa cho cô ta dùng ma túy, bắt cóc rồi giam hãm.

Bo rít lên.

— Anh đã đút cho nó năm trăm ngàn đôla làm tiền bảo lãnh.

Nadelman nhìn y trừng trừng:

— Đó là vấn đề ma túy! Anh thích để cô ta ngồi nhà đá hơn à?

— Nghe này, - Naritsa nói vói giọng dàn hòa - Dĩ nhiên là nghiêm trọng rồi. Nhưng Jenny là một vinh quang của thế giới. Công chúng chẳng chịu ngồi yên để người ta không cho họ nhìn thấy cô ta nữa.

— Anh có muốn tôi nêu ra mười thí dụ về các minh tinh bị đá ra rìa vì các vụ bê bối? Schneiderman nghèn nghẹn nói. - Có phải là hai hôm nay không một lần nào điện thoại réo chuông ở chỗ anh không? Trong các trường quay, đến bọn bầy phông cũng ngoảnh lưng không thèm nhìn tôi.

Đúng vào lúc đó Paulo mở miệng.

— Theo tôi, chẳng có vấn đề gì cả - hắn nói, giọng the thé - Jenny chỉ việc lặp lại với họ cái cú của Nixon.

Nửa giờ trước, trong bếp, Kostia, làm ra vẻ không quan tâm gì đến điều đó, đã gieo vào đầu óc hắn ý nghĩ đó. Nhưng Paulo đã quên phắt mất rồi. Hắn sẽ phẫn nộ nếu có ai dám cho rằng ý nghĩ đó không phải là của hắn.

Nadelman giương một con mắt nghi ngờ.

— Cú nào của Nixon?

— Một bài tự thú công khai. Một bản tự phê bình đầy đủ. Sau đó, Jenny vẫn có thể tạo ra một phong trào “thập tự chinh" chống ma túy.

Hắn vặn vẹo người, vẻ thẹn thò và nói thêm.

— Tôi đã biết tôi sẽ phải chải tóc cho cô ta thế nào. Một vòng xoắn nghiêm nghị kéo dài cái gáy. Không hóa trang. Một chút thuốc đánh mi mỏng tang đơn giản làm nổi bật các giọt nước mắt...

— Cậu ta là một thiên tài! Schneiderman gầm lên - Các anh có nghe không? - Ông tiếp tục, giọng xúc động rung lên. - Chân lý tòi ra từ miệng những đứa làm tóc dội sâm banh lên đầu thiên hạ! Tôi sẽ tổ chức họp báo! Ta sẽ giữ tất mọi bản quyền về cátsê. Tôi mà không bán nổi một triệu băng thì tôi không còn là Bo Schneiderman nữa!

Ngày hôm sau, trong công viên dinh tổng thống, có bao nhiêu hoa trên bãi cỏ thì có suýt soát từng ấy camera vô tuyến truyền hình.

Jenny thật kỳ diệu.

Nàng nói với họ rằng nàng đã gục ngã, nàng hổ thẹn vì bản thân, nàng sẽ chuộc lại lỗi lầm. Nàng nói với họ rằng ma túy là tai họa của thế kỷ, một thế kỷ khắc nghiệt, không phù hợp với những tâm hồn nhạy cảm.

Nàng thông báo với họ rằng, từ nay, nàng sẽ đem hết sức mình ra chống lại thói xấu và những nạn nhân của nó... Nàng khóc những giọt nước mắt đích thực.

Của tình yêu.

Hôm trước, buổi chiều, nàng đã vào gặp Kostia trong phòng anh. Anh đã tế nhị không trách nàng một lời, không đặt một câu hỏi nào. Mà chỉ vỗ về nàng trong hai cánh tay.

Và một lần nữa, lại xuất hiện sự choáng lòa đã vừa phá hủy nàng vừa làm nàng sống lại ở Panama, con đường huy hoàng của khoái lạc cảm nhận được.

Nhưng lần này được đòi hỏi, được khao khát với sự cuồng bạo của tất cả các thớ thịt. Hồi tưởng lại các kỷ niệm dữ dội ấy, nàng khóc và nức nở trong tiếng ro ro của các máy quay phim.

Nhà báo cuối cùng đã ra về, bẩy đường dây điện thoại trong dinh tổng thống cuống cuồng réo chuông liên tục.

Trong các tòa báo, các tổng đài bị phong tỏa bởi hàng chục ngàn nơi gọi đến. Và Paulo, nước mắt lưng tròng, run run mang tới cái tin hệ trọng:

— Jenny... tống thống phu nhân đã xem buổi phát. Bà xúc động vô cùng. Bà mong rằng cô sẽ là khách mời danh dự trong chuyến đi biển của bà!

— Chuyến đi biển nào? Schneiderman hỏi.

— Chống ma túy! Paulo nói - Nó tập hợp đại biểu của một trăm hai mươi chín nước.

— Bao giờ?

— Chín tuần nữa.

— Có một không hai! Chúa ở với chúng ta!

Lúc đó, ông làm một việc kỳ quặc mà những người tự cho mình là đã hiểu ông không bao giờ có thể ngờ: ông nhảy bổ vào người anh thợ làm tóc, ôm chầm lấy y và hôn chùn chụt vào giữa miệng y.

Ngay sau khi Jenny vào trung tâm Betly Ford. Nàng ra khỏi đó ba mươi ngày sau. Hoàn toàn biến đổi.

Điện ảnh? Quan trọng gì? Thật nghịch lý, uy danh của nàng chưa bao giờ cao như thế từ khi nàng thôi không đóng phim nữa.

Schneiderman chĩa ngón tay trỏ đe dọa về phía Kostia.

— Lên đường trong ba ngày nữa. Tôi long trọng báo trước cho cậu. Nếu lúc trở về, cô ấy tiếp tục từ chối các đề nghị của tôi, tôi sẽ từ chức.

Kostia nhìn thẳng vào mắt ông.

— Sao ông không đi mà nói trực tiếp điều đó với cô ấy?

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.