* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Arthur Boswell hãm phanh ở cuối đường băng, tắt máy chiếc DC3 cổ lỗ, vươn vai rồi châm thuốc hút. Mỗi tuần hai lần anh làm con thoi trên đường bay Los Angeles - San José thuộc Costa Rica, theo hợp đồng với các tay kinh doanh nhà đất người California được chính quyền Costa Rica giao trách nhiệm xây dựng trung tâm du lịch trên bờ Thái Bình Dương, ở chỗ lõm vịnh Nicoya gần Alajuela.

Kết hợp hai chiều chật chẽ: xuất phát từ California chở theo vật liệu xây dựng cho các công trường, khi quay về chở chuối cho các nhà kinh doanh nông nghiệp ở Pandora.

Arthur được hai lần tiền.

Anh cởi dây an toàn vươn dài tấm thân hai mét trong lúc nhân viên phi trường Los Angeles đưa xe điện chở hàng và cần trục đến dỡ các thùng hàng.

Mớ tóc đỏ rực của anh đã nổi tiếng, ở cả Bắc và Nam Mĩ mọi người đều gọi anh bằng biệt hiệu "vua Arthur". Ngay trong lúc bay anh đã định sẵn chương trình buổi tối.

Trước tiên về căn phòng thuê nằm ở đường La Cienega tắm một cái. Sau đó dẫn Pat đi ăn tối ở Dôme, đại lộ Hoàng Hôn.

Là một gã hăng máu có tầm cỡ, Arthur thấy cô Pat rất có lợi cho anh ta: bất cứ hôm nào được mời đi ăn tối cô đều sẵn sàng làm một quắn ra trò. Một điều lợi khác: vì cô làm thư ký trong một công ty biểu diễn sáng nào cũng dậy thật sớm, do đó Arthur không cần ngủ suốt đêm tại nhà cô. "Xong" một cái là có thể chuồn thẳng về nhà ngủ một mình.

— Thế nhé Arthur! Vẫn cứ chuối à?

Arthur nhảy xuống đất, mỉm cười thân mật với sĩ quan hải quan Rudy Disler đến kiểm tra hàng.

— Nếu thích cậu có thể nhét một quả được đấy.

— Vào đâu?

— Vào tai!

Rudy phì cười. Arthur là phi công tư duy nhất có tài đối đáp.

Một xe tải xanh đến đỗ dọc thân máy bay. Trên sườn máy bay kẻ mấy chữ to đùng mầu trắng. "FFL" viết tắt tên công ty "Fresh Fruit Limited".

Arthur giơ tay chào hai nhân viên thấp thoáng trong cabin, quăng chiếc bludông da đã sờn lên vai, vừa huýt sáo vừa đi về phía phòng hải quan làm thủ tục.

Kostia không biết nên đối xử với Jenny thế nào. Anh ở tại nhà cô, nhưng với tư cách gì? Khách? Nhân tình? Bạn? Với một cô ghiền ma túy thà đừng cố hiểu còn hơn!

Có lúc cô xử sự như một con bé cầu xin giúp đỡ và sưởi ấm. Đôi khi, như một con điếm e thẹn. Hoặc có lúc coi như người xa lạ, đối xử với anh nghiêm khắc lạnh nhạt. Để đối phó với tính khí thất thường đó, anh cố giữ thái độ vô thưởng vô phạt. Mỉm cười khi cô mỉm cười, im lặng khi cô không nói với mình, biến đi nếu thấy cô bực dọc, đáp lại các cơn vồ vập yêu đương khi thấy cô tỏ vẻ mơ mộng. Khốn thay lòng kiên nhẫn không phải chỗ mạnh của anh. Ngày nào Jenny cũng bóng gió nói đến những người cô sắp gặp để khởi sự quay cuốn Nyet.

Nhưng cho đến tận lúc này cô vẫn chưa để anh gặp được một ai. Anh quyết định phải tự mình tùy cơ ứng biến.

Anh còn 2.000 đô, đủ để nghĩ thêm tám ngày nữa. Sau đó, sẽ khôi phục nền tự chủ và tự do của mình. Trong khi chờ đợi, anh liên tục đi ngang dọc khắp thành phố.

Nó dường như được tạo dựng bởi một kiến trúc sư mất trí, nhân một đêm say bí tỉ đã đánh cuộc sẽ kết hợp những kiểu không thể hòa nhập được với nhau. Anh ta đã rải lên khoảng đất mênh mông này đủ thứ bát nháo: gạch ngói, bêtông, thép, xà gỗ, gương, đá, chất dẻo, bùn.

Trên cùng một đại lộ ta thấy một tòa nhà xây kiểu Tây Ban Nha - Hồi giáo, tiếp đó là một ngôi nhà xây kiểu Nhật bên cạnh chiếc tháp kiểu vị lai toàn bằng thép, những hàng cột Hy Lạp giả bằng bột đúc, ngôi chùa PhùTang, túp lều sặc sỡ kiểu quán rượu xứ Ireland một mặt trước nhà kiểu Tân Anh Quốc, đến một biệt thự California rồi một căn nhà gỗ Siberi... Vậy mà tổng thể lại sinh động hài hòa, như sự hỗn loạn khi tình cờ trở nên sáng tạo.

Kostia bắt đầu định hướng được trong đó. Phía đông là sa mạc. Phía tây là biển, nơi tận cùng của vô số đường song hành: Hoàng Hôn, Santa Monica, Wilshire, Olympice, Pics, Venice, Washington. Phía nam, nước Mexico. Phía bắc, San Francisco. Đi theo đường Hoàng Hôn từ đông sang tây điểm xuất phát từ Hollywood ta phải xuyên qua Beverly Hills, Bel Al, Westwood và BrentWodd. Anh đã thăm thú đồi Bel Al là nơi giá tiền một chỗ ở loại xoàng cũng đủ nuôi sống một trăm gia đình người Liên Xô trong mười năm. Vào đó phải qua nhiều lớp cổng sắt có đồn canh.

Nhìn các cứ điểm điện tử của khu biệt cư vàng son này, Kostia linh cảm thấy cô đơn chính là cái giá phải trả cho thành đạt.

Tựa hồ mỗi người khi có được trên mười triệu đôla thì giấc mơ còn lại chỉ là tự bảo vệ bằng cách đoạn tuyệt với tất cả đồng loại.

Cảnh pha tạp kì quặc. Jenny có lần đã kể rằng ở mạn đông thành phố thì trái hẳn, biết bao kẻ khốn cùng đang chết vì rượu và đói giữa hàng đống hoang tàn đổ nát. Sao cô biết? Chắc chắn cô chưa hề lần nào dạo gót tới đó.

— Này, anh kia...

Tâm trí để tận đâu đâu, Kostia vẫn chạy xe trên đường Santa Monica nhỏ giữa trung tâm Beverly Hills.

Anh liếc sang chiếc Cadillac mui trần mầu kem dừng lại trước đèn đỏ ngay bên xe anh, góc đường Roxbury.

Sau tay lái, một bà khoảng sáu mươi hân hoan với mái tóc xanh óng, xiêm áo chững chạc.

— Chưa thấy ai lái xe thần kinh như anh đấy.

Kostia tặng lại bà nụ cười trìu mến.

— Thì đang bị thần kinh mà.

Bà ta khinh khỉnh vênh váo quay đi.

Đèn xanh. Kostia vù luôn. Jenny đang chờ.

*

* *

— Còn lâu không?

— Lúc nào ông muốn ngưng thì ngưng.

— Ok. Mười phút nữa thôi.

Vua chúa thường có hề theo hầu. Rinaldo Kubier thì nuôi hẳn một họa sĩ, tên là Erust Loring. Rinaldo trả anh ta 35.000 đôla một tháng để anh chuyên trách việc: vẽ chân dung Rinaldo theo một kỹ thuật đặc biệt. Trước hết Loring vẽ theo mẫu một tác phẩm nổi tiếng thời xưa. Sau đó, thay vì sao chép y nguyên bộ mặt nhân vật chính, anh vẽ mặt Rinaldo. Phòng họ làm việc giống một viện bảo tàng tưởng tượng đáng kinh ngạc nhằm tôn vinh chủ nhà, người dường như qua nhiều thế kỷ đã làm người mẫu cho các tuyệt tác của các danh họa thiên tài của nhân loại.

Nhân vật trung tâm trong các phiên bản độc nhất vô nhị này chỉ là một: Rinaldo Kubier

— Được đấy... Ngồi im... Đang chộp được cái thần...

Erust âu yếm mơn man ngọn bút lông chồn lên bức vẽ, sao lại chân dung Thánh Sébastien của Mantegna, hoàn mĩ đến mức người xem có thể cho bản chính của bảo tàng Louvre là của dởm. Nhìn thật kĩ mới nhận ra khuôn mặt vị tử vì đạo thân hình tua tủa những mũi tên ngập sâu kia không phải khuôn mặt ông thánh, mà là của Ronaldo. Đầu Hoàng đế trong bức Đăng Quang của David treo trên tường cũng là đầu Rinaldo trong bức chân dung Louis XIV của Rigaud, tự họa của Ganguin, Chúa Jesus của Memling, Đức Mẹ Trong Gia Đình Thần Thánh của Vingi...

Chỗ nào cũng Rinaldo.

Chung đụng lâu ngày với anh ta. Loring đã đi đến chỗ tự coi mình ngang tài với các bậc thầy mà anh sao chép và cũng ngập sâu vào cõi hoang tưởng của kẻ bảo trợ anh. Trong nhiều năm qua anh chỉ nhận được đồng lương chết đói để làm công việc vẽ phiên bản cho các bảo tàng khắp châu Âu. Từ đoạn đời đã qua ấy anh khẳng định được hai điều: một kỹ xảo tuyệt vời, và nỗi ngao ngán khi nhận ra rằng nếu phải tự lập anh sẽ chẳng sáng tạo nổi một cái gì mang dấu ấn riêng.

Rinaldo bảo:

— Mình phải chuồn thôi.

Tuy đã quẳng 200.000 đôla vào các tấm bảng quảng cáo trên đại lộ Hoàng Hôn để thu phục cô ta nhưng anh vẫn chưa thấy Jenny phản ứng. Mà cô ta lại là một bộ phận khăng khít trong những dấu hiệu bên ngoài di sản của anh ta cũng như bộ sưu tập ba mươi hai kiểu xe hơi, như các dinh cơ rải rác khắp hành tinh, và như 700 triệu đô thu nhập năm vừa rồi. Bây giờ anh ta quyết định xoa dịu cô hơn nữa bằng cách tặng cô một kỳ công nho nhỏ trước kia cô rất thích: bức Psyché và Thần Ái tình của Guérin.

Erust Loring mất ba tháng cật lực mới vẽ xong. Làm theo yêu cầu của Rinaldo, anh đã thay bộ mặt Psyché bằng mặt Jenny. Mặt Thần Ái tình là mặt Rinaldo.

*

* *

Lee và Dick đỗ xe trong sân ngôi nhà đang sửa chữa trên đường Roxbury. Chiếc xe kinh tởm chất thêm một đống sắt vụn giữa những đống ximăng, gạch ngói, xẻng cuốc, máy xúc, máy nghiền han rỉ và những chiếc búa hơi rải rác trên công trường.

Ngồi trong chiếc Pontiac này họ kiểm soát được tất cả mọi diễn biến trên đường Roxbury bằng mắt. Nhất là có thể kín đáo quan sát rất rõ toàn bộ ngôi nhà Jenny Lewis. Họ ở đây đã hai tiếng: không thấy động tĩnh, cả ngôi sao, cả gã Nga đều không thấy xuất hiện. Lee cáu:

— Cứt thật. Theo dõi... theo dõi cái đếch gì?

Máy bộ đàm Motorola sôi ào ào. Dick càu nhàu.

— Tắt mẹ nó đi cho rồi. Còn chưa đủ mệt hay sao.

Lee thở dài nhấc máy.

— Alpha Trăn.

— Alpha Hổ mang...

Tiếng O’Toole nghẹt mũi... Biến khỏi chỗ đó, phóng nhanh ra sân bay... Mười, bốn...

— Năm trên năm. À này! Lee nói - Xin cho hỏi tại sao lại...

O’Toole ngắt lời:

— Sẽ giải thích trên đường. Rogers.

Liên lạc bị cắt.

Dick cài số, cho xe lao lên giữa đám bụi mù.

Sau lời khai của Elizabeth, sự việc diễn ra rất nhanh. O’Toole cho bắt bọn bán ma túy ngay sáng hôm sau. Đêm đó thám tử Donald Lum cậy cửa lẻn vào trong trường. Anh ta tìm ngay ra dãy toilet, bỏ 500 đô đựng trong bao nhựa vào thùng nước tháo ở phòng số ba bên trái.

Bẫy đã gài xong.

Lúc 4 giờ, ba thám tử nữa đến tiếp tay Donald. Một người chui xuống dưới mái gian kho bỏ không, có thể nhìn bao quát cả sân trường. Người thứ hai khoan một lỗ nhỏ qua vách phòng tập thể dục để quan sát toàn bộ hai dãy toilet. Người thứ ba cũng làm như thế ở bức tường ngăn thư viện với phòng vệ sinh số ba dãy trái. Như vậy tất cả các điểm nóng ngoài và trong trường đều bị giám sát chặt. Đến 6h30 sáng, Donald bận bộ đồ thể thao bên dưới có khẩu 345 Magnum đóng vai người tập đi bộ trên đường Whittier

Lúc 7 giờ anh thấy xe mini buýt đỗ trước cổng sắt. Các chị quét dọn xuống xe đi vào trường.

Mười phút sau các đồng nghiệp chịu trách nhiệm quét sân cũng tới nơi.

Một giờ sau, học sinh chưa ai đến, mọi việc quét dọn đã xong xuôi.

Liên lạc với nhau qua máy bộ đàm xách tay, mỗi thám tử ở một vị trí phục kích của mình đều tận mắt nhìn thấy một phần của tấm hình chắp: trong phòng vệ sinh số ba, Maria lấy tiền giấu vào xô, Enricô hờ hững xách xô đi. Lấy 500 đô trong đó, bỏ vào những gói cocain. Pha cuối cùng: Maria lấy lại chiếc xô, đem giấu ma túy vào chỗ ban nãy chị ta lấy tiền.

O’Toole nói:

— Các người chỉ cần trả lời một câu hỏi duy nhất. Ai giao cocain?

Maria cúi gằm mặt. Hai tay chị đỏ lựng vì làm việc. Enrico dán mắt xuống đất.

— Tôi chờ trả lời, O’Toole dằn giọng.

Anh không ngồi ở bàn làm việc, mà ngồi ngay bên họ. Harry Bloch chẹn cửa bằng cả thân hình đồ sộ của anh ta.

Bỗng Maria ấp úng nói bằng giọng khản đục:

— Tôi chẳng can dự gì vào đấy.

— Thế ai? Harry hỏi.

Chị ta lại cúi gằm xuống. O’Toole thấy lợm giọng, không phải ma túy có thể làm thối rữa tất cả, mà chính là đồng tiền. Người đàn bà khốn khổ này chịu đóng vai một mắt xích tầm thường chỉ để nhận mỗi ngày 50 đô. Còn những tên khác được hàng 500, 50.000, 500.000, 5 triệu đô hoặc hơn thế, bọn càng ở trên cao trong đường dây buôn lậu càng được bẫm. Chẳng thế mà một tên cỡ bự của Cacten Medellin đã đề nghị chính quyền Colombia để hắn bỏ tiền túi ra trả món nợ nước ngoài sáu tỉ đôla đánh đổi lấy việc không bị dẫn độ từ Bogotá sang Mỹ. Nhiều chính khách cấp cao, nhiều nguyên thủ quốc gia bị mua rẻ. Hai tên quét hố xí cùng khổ này chỉ là hạt bụi trong thiên hà của sự thối nát.

— Chị có mấy cháu? O’Toole hỏi Maria.

— Bốn đứa.

— Đứa lớn lên mấy?

— Mười ba tuổi.

— Nó cũng xài ma túy chứ? Harry hỏi tiếp.

Chị ta nhăn mặt, trừng mắt:

— Thà tự tay tôi giết chết nó đi còn hơn!

— Chị yêu các con phải không? Harry lại hỏi.

Chị bực tức nhìn mặt anh ta: sao dám hỏi một câu ngu ngốc đến thế đối với một người mẹ Mexico? O’Toole cắn môi.

— E rằng còn lâu chị mới được gặp lại chúng. Harry lẩm bẩm, giọng buồn bã.

O’Toolo kín đáo ra hiệu. Harry bảo Maria:

— Đi theo tôi.

Chị lưỡng lự rồi đứng lên, nhìn O’Toole. Mặt viên trung úy lạnh như tượng đá. Anh ta hiểu không thể moi được điều gì ở chị này. Vai trò của chị ta chỉ là lấy tiền, giấu thuốc mà không biết các thứ đó từ đâu đến, gửi cho ai. Cửa đóng lại. O’Toole chỉ còn có vài phút để đặt điều kiện cho Enrico trong lúc Lee và Dick đều sẵn sàng đợi lệnh.

Anh nhìn gã, giả bộ dửng dưng.

— Ban nãy cậu khai là người Peru hả?

— Vâng.

— Có giấy thông hành không?

— Không có.

— Giấy tờ tùy thân?

— Không có.

— Giấy phép lao động?

— Không có.

— Cậu có biết tội tuồn ma túy vào trường học sẽ bị xử phạt thế nào không?

Im lặng rất lâu.

— Ba mươi năm tù, O’Toole choảng luôn, giọng vẫn bông lơn.

Để mặc cho Enrico đủ thì giờ tiêu hóa từ này, rồi anh tiếp:

— Thế nào, cậu định ra sao?

Rõ ràng Enrico cũng rất muốn biết phải làm gì?

— Muốn vào tù, hay khai đứa giao thuốc?

— Khai để mà chết à? Enrico cãi.

O’Toole đến bên. Tuy ghê tởm, anh vẫn đặt tay lên vai gã:

— Ta sẽ thu xếp ổn thỏa.

*

* *

Đáng lẽ ghé mắt nhìn qua lỗ cửa, Adjibi dại dột mở hé cánh, chưa kịp sập vào, Rinaldo Kubier đã thọc chân chèn cứng rồi xông vào rất tự nhiên.

— Chào Adjibi.

Bà chủ đã dặn kỹ: cấm cửa không cho tay này bén mảng vào nhà. Chị ta chưa kịp đối phó, chưa kịp phản đối, Rinaldo đã giúi vào tay chị chiếc hộp nhỏ bọc giấy trang kim.

— Tặng chị món quà.

Adjibi đứng ngây ra giữa đại sảnh, tay cầm hộp, không biết nói gì, làm gì nữa.

— Cô Jenny có nhà?

— Không, thưa ông. Bà chủ đi vắng.

— Càng tốt.

Như ở nhà mình, gã bước vào phòng khách đặt lên trên chiếc dương cầm bức họa đựng trong hộp bìa cứng. Như thường lệ tất cả các máy thu hình trong ngôi nhà đều mở hết cỡ, âm thanh náo loạn tuôn ra từ mọi căn phòng. Hồi cuộc diễm tình còn thắm thiết, tuy Rinaldo và Jenny không thực sự sống chung nhưng Adjibi đã nhiều lần mang món điểm tâm đến tận giường cho hai người. Tình cảnh này thật khó xử. Xưa nay Rinaldo vẫn ăn ở tử tế với chị. Lẽ nào đuổi ông ta đi?

Chuông cửa reo. Cô Lewis về. Adjibi nhào ra cửa.

— Mang vào đây, Rinaldo thét.

Chẳng thèm ngó ngàng đến Adjibi, hai người đàn ông bận đồ lao động khiêng thùng đồ to đùng xô chị ta sang bên tiến vào phòng khách gặp Rinaldo. Gã bảo họ:

— Mở ra. Thật nhẹ tay.

Hai người giao hàng xé giấy bọc lấy ra bộ khung mạ vàng lộng lẫy. Rinaldo nhìn quanh phòng ngẫm nghĩ rồi chỉ bức tượng phía sau chiếc dương cầm.

— Chỗ kia.

Hai người hạ luôn bức Lito của Rauschenberg xuống.

— Uống chút gì chứ? Gã hỏi hai người. - Bia? Adjibi, cho hai vại bia.

Chị hầu sững sờ, biến vào bếp.

Vừa đóng cửa lại, chị đã không kìm nổi tính tò mò. Mở chiếc hộp nhỏ: Trong có chiếc kim gài bằng vàng hình quả tim. Chị gài lên áo, ngắm mình trong gương tủ bát đĩa, món đồ thật tuyệt! Chị nhét vội vào túi.

Làm gì đây? Chị thừa biết tính nết thất thường của bà chủ: nếu bà về vào đúng lúc này, có thể bà sẽ gọi cảnh sát. Trong trường hợp được khoan dung nhất, chị cũng bị đuổi. Anh chàng Nga chắc đang ở trong phòng riêng. Chị nghĩ nên đến hỏi anh ta xem nên thế nào. Tiếng Rinaldo chợt làm chị khựng lại.

— Adjibi!

Anh ta vào bếp, vớ quả táo trên khay cắn một miếng, trông thấy chiếc hộp mở.

— Vừa ý không?

— Tuyệt, thưa ông, chị ấp úng. - Quá đẹp. Đội ơn ông.

Chị lấy quả tim vàng ra đưa trả:

— Khốn thay, tôi không dám nhận.

Rinaldo bật cười, thân mật vỗ vai chị rồi mở tủ lạnh:

— Đã cho là cho hẳn!

Anh ta lục lại các ngăn tủ lấy ra hai lon bia. Adjibi giằng lấy, đặt lên khay với hai cốc và quay trở ra phòng khách, trong lòng càng băn khoăn hơn. Rinaldo bám theo, hỏi:

— Thế nào? Chị thấy thế nào?

Thay vào chỗ bức Rauschenberg là một bức họa đẹp tuyệt vời lồng khung mạ vàng treo trên tường, vẽ một người đàn ông và một người đàn bà trần truồng nằm trên giường. Người đàn ông ngủ say. Dưới ánh nến chợp chờn, người đàn bà hân hoan ngắm khuôn mặt người đàn ông.

— Psyché và Thần Ái Tình đấy, Rinaldo kiêu hãnh nói. - Chị có để ý thấy gì không?

— Đây là ông và bà chủ, Adjibi kinh ngạc đáp.

Rinaldo gật đầu. Hai người giao hàng đã uống cạn cốc bia. Gã ta nhét vào túi áo của họ ít tiền. Adjibi đưa tiễn. Khi trở vào đại sảnh lấy khay, chị hoảng hồn: Rinaldo và anh chàng Nga đứng đối diện nhau. Người tình cũ chạm trán người tình mới! Sự kiện quá nghiêm trọng, chị rón rén nhón chân lủi mất.

— Chào, Rinaldo nói.

— Chào, Kostia đáp.

— Anh làm gì ở đây? Rinaldo hỏi.

— Tôi cư ngụ tại đây.

Rinaldo cả cười.

— Từ bao giờ vậy?

— Vài ngày.

— Là lái xe mới vào làm?

Kostia lạnh lùng mỉm cười. Anh đã hiểu thằng cha nhỏ con ngu xuẩn mà đầy tham vọng đi giầy Baskets này chính là thằng điên đã làm đại lộ Hoàng Hôn ngập ngụa lời hắn tỏ tình với Jenny bằng những bảng quảng cáo.

— Đợi tí! Rinaldo rít lên... Để đoán thử... Đầu bếp chăng? Hầu phòng? Hay người xoa bóp?

Gã giả bộ hết nguồn cảm hứng.

— Nhân thể, tự giới thiệu: Rinaldo Kubier

— Sung sướng.

— Người tình của Jenny.

— Hoan hô.

Vẻ mặt Rinaldo đột nhiên thay đổi, nói rất cứng:

— Trông anh ra dáng một đĩ đực.

Kostia đứng lặng như tượng đá.

— Tôi nói không đúng hả?

Kostia thản nhiên quay lưng bước thẳng.

Rinaldo nhảy bổ đến trước mặt anh, chặn đường.

— Cậu tưởng đã giật được giải đặc biệt chắc? Rinaldo hầm hè. - Tớ biết hàng trăm thằng như cậu đã lăng nhăng với nó. Chẳng qua chỉ là mảnh giấy vệ sinh! Chỉ dùng có một lần. Lúc nào nó quá tay với chất bột, nó có thể ngủ với bất kỳ thằng nào.

— Đồ khốn kiếp! Jenny thét to.

Cả hai đều không nghe tiếng chân cô ta. Hai tay cô ôm đầy gói. Cô giận dữ ném hết xuống đất, lao vào Rinaldo cào lên mặt gã.

— Xéo! Xéo ngay!

Cô điên lên vì cáu. Rinaldo cố đỡ đòn.

— Jenny! Đừng, Jenny!

Cô bất thình lình quay mặt lại vớ chiếc gạt tàn pha lê rất nặng ném mạnh. May mà gã tránh được. Gạt tàn trúng chiếc gương vỡ tan tành. Tuy mất hết hồn vía Rinaldo vẫn cố gượng một lần cuối cùng giữ vẻ bình tĩnh.

— Bảy năm đau khổ rồi, em!

— Nó điên thật kìa! Jenny kêu lên mắt trợn tròn nhìn vào một điểm sau vai Rinaldo.

Gã chưa kịp làm gì cô đã nhảy bổ vào Psyché và Thần Ái tình, dứt khỏi tường, giận dữ đạp lên, dùng gót giầy dẫm toạc nụ cười si ngốc của Thần Ái tình, bộ ngực hồng hồng của Psyché. Rồi cô vơ các mảnh tung tóe trên sàn xé nát, bẻ gãy khung, cầm các thanh gỗ nện xuống nền nhà làm các đường chỉ vàng văng tứ phía. Trận đập phá xảy ra quá nhanh khiến Rinaldo sững sờ không kịp can thiệp. Khi vừa tỉnh cơn ác mộng, gã nhào tới thẳng tay tát giữa mặt Jenny.

Cực chẳng đã, Kostia thở dài rồi bắt đầu hành động.

Không ai trông thấy anh nhúc nhích. Vậy mà thoắt cái vừa đứng cách Rinaldo ba bốn thước anh đã như dùng phép phi thân áp sát ngay đối thủ. Và cũng vì anh có vẻ vẫn không nhúc nhích nên không ai trông thấy anh làm cách nào. Chỉ thấy Rinaldo gục xuống như một khối thịt.

Kostia nhẹ nhàng xốc gã lên vai, đi ra tiền sảnh, mở cửa, rất gượng nhẹ gần như âu yếm đặt xuống tấm chùi chân, đóng cửa lại, trở vào phòng khách, chẳng thiết để mắt đến Jenny đi thẳng vào phòng riêng.

Jenny bắt đầu thút thít.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.