* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Từ ngày làm cớm đây là lần đầu tiên Harry tắt điện đài trên xe. Không hiểu tại sao, tuy anh lờ mờ cảm thấy rằng lúc này không còn một bi kịch nào có thể đến được với anh. Mặc cho chúng trộm cắp, giết người, hiếp dâm, dìm ngập thành phố trong lửa và máu... lúc này anh thờ ơ với mọi chuyện. Chỉ có nỗi buồn mênh mang và cảm giác bất lực đáng ghê sợ trước sự đau khổ của người anh ta yêu mến, kính trọng... Ngồi bên anh, câm lặng trong nỗi đau cố nén, môi mím chặt, O’Toole giống một tảng đá hoa cương hơn giống một con người. Nhìn thẳng đằng trưóc mặt mà không trông thấy gì, đầu anh đang nhức nhối vì một cái tên cứ vang lên choang choang không dứt: Laura... Laura... Laura.

Xe bon trên đường Santa Monica thẳng hướng tây. Đèn đỏ ở Dohenty, xe dừng. Bất chợt O’Toole cất giọng sầu thảm:

— Hiện giờ cháu ở đâu?

— Ở nhà. Tôi nghĩ rằng mang cháu về nhà tốt hơn.

Harry hắng giọng nói tiếp.

— Không làm được gì hết. Ở bệnh viện... vì quá muộn. Họ thấy ngay như vậy... Họ bảo...

— Gì?

Harry thoáng do dự.

— Gì? Peter nhắc lại, giọng đanh hơn.

Harry liếm môi. Dù sao vẫn phải nói ra.

— Chất LSD.

Im lặng lại chụp xuống. Xe đến ngã tư đại lộ Beverly.

— Báo tất cả các đội tuần tra chặn ngay xe của Jennifer Lewis. Cô ấy mang theo ma túy.

— Tuân lệnh.

Harry vội vàng rút chiếc Motorola trong cốp xe.

Rinaldo Kubler nhìn đồng hồ tay. Rồi hỏi Kremsky:

— Đồng hồ anh mấy giờ?

Luật sư đáp:

— 17h29 lẻ vài giây.

— Của anh? Luật sư hỏi chấp hành viên.

— Cũng thế.

Rinaldo nghĩ họ sẽ chậm vài giây. Anh ta đã dự tính kiện bồi thường hai mươi triệu đôla nếu đúng lúc 17h30, công ty Adrisor không thực hiện được hợp đồng đã ký với anh ta: Tháo gỡ tất cả các bảng quảng cáo ở tất cả các địa điểm dành cho quảng cáo dọc đại lộ Hoàng Hôn.

Ở Los Angeles, kiện tụng đã trở thành một ngành công nghiệp. Hàng đống người sống được nhờ các vụ thưa kiện vớ vẩn, vì đủ các thứ lý do, kiện bất cứ ai. Điều này giải thích tại sao ở đây các bản thống kê chức nghiệp xã hội đông đặc người hành nghề tư pháp đến thế; cứ hai cư dân của Beverly Hills thì một là bên nguyên, người kia là luật sư bào chữa.

Một số vụ truy tố có thể chỉ là trò cười nếu cuối cùng không có một kẻ ngờ nghệch đứng ra giơ đầu chịu báng, nhận trả các lệ phí. Một tiệm ăn bị kiện về tội "phân biệt giới tính" vì các thực đơn dành cho khách nữ không đề giá các món ăn.

Một nữ luật sư đòi tính tiền di chuyển khi được bạn bè mời đến nhà dự ăn tối.

Một nhà kỹ nghệ không được chủ tiệm xếp chỗ ngồi đúng bàn ông ta đòi, quả quyết rằng điều đó làm ông ta phật ý đến nỗi lên cơn đau tim và vì thế phải hủy bỏ một cuộc gặp làm việc vào ngày hôm sau; cuộc gặp này bàn tính chuyện làm ăn trị giá một trăm triệu đôla. Vì vậy luật sư của ông ta đòi bồi thường hai trăm, cuối cùng được nhận mười lăm đô.

Trong trường hợp của Rinaldo Kubler, anh ta không có ý định thủ lợi mà chỉ nhằm mục đích đầu độc cuộc sống của Arnold Grimberg, tay giám đốc công ty đã cư xử với anh ta một cách trịch thượng - theo anh ta đánh giá.

Nhưng không xong, đúng giờ đã định, công nhân trên giàn giáo lâu đài Charmont tháo các tấm bạt mầu lam. Rinaldo thấy ngay một trong những tấm áp phích điện đã thuê làm tốn hai trăm nghìn đôla.

Suốt trong tám ngày liền các bảng áp phích này sẽ tô điểm quang cảnh đại lộ Hoàng Hôn, ngay đoạn đầu mối. Đập vào mắt tất cả mọi người. Trước hết là vào mắt người độc nhất được tiếp nhận chúng.

Trên nền xanh nước biển hàng loạt trái tim nho nhỏ có mũi tên xuyên thủng nhảy múa quanh lời nhắn nhủ bằng chữ đại tự màu trắng:

"VỀ NGAY JENNY. ANH XIN LỖI. YÊU EM VÀ CHỜ ĐỢI EM"

Ký tên "RINALDO".

Tên anh ta. Rinaldo thích thú đọc đi đọc lại. Như để cho niềm vui sướng của anh ta càng thêm trọn vẹn, các quả tim và các mũi tên bất thình lình nhất loạt sáng rực và bắt đầu xuyên vào nhau trong ánh điện quay cuồng.

Anh ta nhìn Kremsky.

— Liệu có người đàn bà nào trên đời này cưỡng lại được?

*

* *

Nấp sau bức thành đôi kính mát, cặp mắt Jenny chĩa vào hai bàn tay Kostia. Cô vốn rất nhạy cảm với bàn tay đàn ông.

Đôi tay tuyệt vời. Dài, thon, không quá mảnh mai cũng không quá múp. Đôi tay thật bí ẩn, cô tưởng tượng chúng có thể chơi dương cầm, thạo mơn trớn, vẽ, khắc và giết người cũng giỏi. Chúng mềm mại lướt nhẹ trên vành lái chiếc Chrysler đang chạy ngược theo đường La Brea về phía đại lộ Hoàng Hôn. Jenny rất muốn ngắm kỹ khuôn mặt anh chàng không quen biết. Nhưng cô phải quay đi. Vì anh ta sẽ biết ngay là cô ngắm anh.

Cô nghĩ ra một cách gợi chuyện. Từ nãy chưa ai nói câu nào. Chỉ có cô buông câu "cảm ơn" khi ra khỏi nghĩa trang. Mà không được trả lời.

Cô châm điếu Philip Morris, quay hẳn người lại:

— Anh hút không?

— Không.

— Anh quen Malachian?

— Gặp một lần ở New York.

— Mới có thế đã tới đưa đám?

— Đâu có biết anh ta chết!

— Thật à?

— Anh ta hẹn đến gặp lúc 5 giờ chiều nay.

— Sao anh đến nghĩa trang?

— Tôi điện về nhà anh ấy. Họ trả lời: đến Santa Monica sẽ gặp.

— Đòn của bọn đầy tớ đấy. Họ trả thù.

— Về cái gì?

— Vì không được trả tiền công. Alex không thích trả tiền công.

Cô rít hơi thuốc dài, bất giác nhìn hũ tro phủ chăn trên ghế sau xe. Cô hạ thấp giọng như sợ nắm tro của Malachian nghe tiếng.

— Anh làm ăn với anh ta?

— Bảo tôi cố vấn cho cuốn phim anh ta sắp làm.

— Nyet?

— Nyet.

— Tôi đóng vai nữ trong đó.

— Tôi biết! Anh ta có nói.

— Rẽ trái, vào đại lộ Hoàng Hôn.

Xe dừng trước đèn đỏ.

— Anh ngụ ở Los Angeles?

— Không.

— Sao anh thuộc đường?

— Không. Tôi vừa tới.

Đèn xanh. Kostia chạy vào Hoàng Hôn. Jenny nói:

— Một thành phố ngốc nghếch.

— Sao cô ở đây?

Cô liếm môi.

— Anh biết có chỗ nào hơn?

Xe băng qua ngã tư Fairfax. Tuy còn xa đã nhìn rõ tấm bảng quảng cáo chắn ngang chân trời ở chỗ ngoặt ngay sau Crescent Haights. Trong ánh hoàng hôn dịu dịu, các trái tim huỳnh quang xinh xắn nhấp nháy. Kostia hỏi, và hất hàm về phía bảng:

— Cô phải không?

Cô ta nhìn lên bảng.

— Jenny trên tấm bảng kia ấy?

Cô ta tỏ vẻ sửng sốt.

— Anh cho là như thế?

— Chắc là một ông bồ của cô?

Jenny thu mình trên ghế, buông cộc lốc:

— Một thằng ngu!

*

* *

Sau có vài giây máy tính trung tâm đã cho biết tin tức cần hỏi: xe Chrysler đen, số biển ISB 3347.

— Nó kia rồi, Nat nói.

Tất cả các xe tuần tra đều đã nhận lệnh chặn chiếc Chrysler. Bất cứ tay cớm nào nhạy bén với bả vinh quang đều thấy vụ này có hai điều khoái: xe do Jennifer Lewis đích thân cầm lái. Và trong người ngôi sao này có Cocain. Ở chỗ nào chưa được thông báo. Nhưng họ có thể tìm ra được nửa gram trộn lẫn trong nhiều tấn bột mì.

Cớm Ernie thở dài ao ước.

— Giá mà cô ấy giấu trong nịt vú.

— Nỡm ạ, có khi giấu trong quần lót không chừng. Dù ở đâu, cũng không phải cậu được khám.

Cả hai đều hai nhăm tuổi. Loại cớm dai như đỉa. Lúc làm nhiệm vụ, dù có mười cô gái trần truồng ngoáy bụng ngay trước mặt cũng không làm được họ sao nhãng. Ernie bảo đồng nghiệp:

— Điện về đội. Báo cáo đã phát hiện và sắp bắt giữ.

— Ok, Nat đáp.

— Lẹ lên. Phải chặn trước khi đến Kingsroad.

Nat cầm micrô...

*

* *

— Anh người gốc Slav? Jenny hỏi.

— Bolshevik chính cống, Kostia tủm tỉm nói rõ.

— Đẻ bên Mỹ?

— Ở Leningrad.

— Sang đây lâu chưa?

— Sang Mỹ à? Gần sáu tháng.

Jenny nhìn chăm chú.

— Anh làm gì bên ấy?

— Bực mình.

— Tôi định hỏi làm nghề gì?

— Đạo diễn.

— Ôi! Tôi chúa ghét bọn đạo diễn, diễn viên và bọn sản xuất phim.

— Tôi còn ghét hơn ấy chứ.

Cô lấy trong xắc một túi giấy nhỏ màu be.

— Anh dùng không?

— Cái gì vậy?

— Ma túy.

— Không, cảm ơn.

Cô đút chiếc ống hút vào túi hít hai hơi thật mạnh bằng cả hai bên lỗ mũi.

Ngẫm nghĩ một lát rồi cô nhìn Kostia bằng cặp mắt nghi ngại.

— Này, không phải cớm đấy chứ?

Anh cười phá lên. Cô bớt căng thẳng. Tay vân vê túi giấy vo tròn. Hạ cửa kính búng ra hè đường.

— Bây giờ anh định làm gì?

— Đưa cô về nhà, thuê taxi trở về sân bay.

— Đi New York?

— Phải?

— Có người đợi chắc?

— Không.

— Có vợ chưa?

— Chưa.

— Lại thế nữa. Thật ngu ngốic!

Xe chưa đến Sweetzer, nhưng những quả tim bị tên bắn trên bảng điện thứ ba đã đập vào mắt họ.

— Ở New York anh ở chỗ nào?

— Nhà bạn.

— Người Nga.

— Nga gốc.

— Làm nghề gì?

— Dạy nghệ thuật sân khấu.

— Tên là gì?

— Vladimir Naritsa.

— Ồ, chỗ quen biết đấy nhé!

Cô châm điếu khác.

— Kể cũng hơi ngốc phải không?

— Ngốc cái gì?

— Vì chuồn khỏi đây vội thế.

Kostia nhún vai cam phận.

— Còn làm gì hơn được? Vì Malachian không còn nữa.

Cô đặt tay lên tay anh.

— Có hay không có Malachian, bộ phim vẫn cứ được quay. Mọi hợp đồng đều đã ký xong.

— Ai đứng ra làm?

— Hãng nào cũng muốn làm. Dịp may của anh vẫn còn nguyên vẹn.

— Tôi chẳng quen ai hết.

— Tất nhiên, anh mới chân ướt chân ráo. Nên hy sinh ở đây vài ngày nữa.

Anh nhìn cô rất lâu, với vẻ hoài nghi.

— Nếu có thể gỡ bí cho anh.., Jenny mào đầu.

Rồi nói tiếp, mắt không nhìn Kostia.

— Tôi có một căn lều rộng.

Tuy anh ta tập trung vào tay lái nhưng cô thấy rõ anh đang cắn môi, vẻ lúng túng. Rồi hỏi:

— Có chắc dành được cho tôi một buồng chứ?

— Không kể phòng của đầy tớ, tôi có tất cả hai mươi bẩy phòng. Hai mươi sáu cái đang bỏ trống.

Kostia im lặng hồi lâu. Rồi lắc đầu cười thật to.

— Tội gì không nhận?

Xe cảnh sát hụ còi ngay sau lưng. Kostia liếc nhìn kính chiếu hậu thấy rõ đèn nhấp nháy của chiếc xe bám sát phía sau. Jenny phàn nàn:

— Ngày xui xẻo của tôi. Đám ma xong, bây giờ đến cớm.

— Vui như mùa đông Siberi...

“Dẹp sang phải đường! Tắt máy! Tiếng loa điện vang lên".

Kostia làm theo. Còi hụ ngưng bặt. Anh nhìn bảng tên phố vừa vượt qua: Kingsroad.

— Cứ để nguyên hai tay trên vành lái, Jenny dặn. Cò súng của chúng nóng tính lắm đấy.

Nhìn trong gương Kostia thấy viên cảnh sát bận đồng phục tiến đến gần. Jenny bỏ kính ra: lần đầu tiên Kostia thấy đôi mắt mầu tím. Nhìn ngoài, chúng đẹp hơn trong phim nhiều.

Nat cúi xuống nhìn vào trong chiếc Chrysler.

— Mở cốp đựng găng! Anh ta nghiêm giọng ra lệnh.

Jenny mở ra.

— Để nguyên thế. Anh này xuống xe!

Kostia bước xuống. Nat bắt anh đứng chống tay vào thành xe, nắn khắp người. Trong lúc Ernie vòng sang cửa bên kia lục soát trong cốp đựng găng, Jenny nhẹ nhàng hỏi:

— Chúng tôi vi phạm luật đi đường sao?

Cô đã từng bị cảnh sát chặn xe. Thông thường, tội chạy xe quá tốc độ thường bị phạt bằng một chữ ký tặng. Nhưng lần này vẻ mặt lầm lì của gã cớm chứng tỏ rằng gã chưa bao giờ đi xem chiếu bóng. Gã chỉ chiếc ghế sau.

— Cái gì dưới chăn kia?

Jenny lơ đãng:

— Một bạn thân đấy.

Cô nhận ra ngay mình vừa nói một điều dại dột.

Nhưng đã chậm, nói ra mất rồi. Ernie ném cho cô cái nhìn khinh miệt lạnh băng, mở cửa sau xe, lật chăn ra và túm chiếc hũ. Jenny vội hét lên:

— Đừng đụng vào!

Cô vọt ra ngoài xe, lập tức thấy một khẩu súng ấn mạnh vào giữa bụng. Cô không tin, tròn mắt nhìn nòng súng. Gã cớm dằn giọng:

— Nhúc nhích là tôi xơi liền.

— Nghe tôi nói đây, Jenny đột nhiên ứa nước mắt. Thật khỉ quá! Cô nhìn Kostia cầu cứu. Anh ta vẫn bị đứng trong tư thế ban nãy. Gã cớm thứ hai tay cầm giấy tờ tùy thân của anh, tay kia chĩa súng ngay giữa mặt, Jenny van vỉ:

— Cho tôi được nói đôi điều cái đã...

— Im mồm! Ernie chặn luôn.

Cô há hốc mồm nhìn gã mở nút hũ bằng bạc.

— Đừng! Đừng!

Cô nhảy bổ tới. Trong nháy mắt tay cô bị xiết còng, bị đẩy vào đứng sát thùng xe. Ernie hằm hằm.

— Cảnh cáo lần cuối cùng! Này Nat, đến xem thử.

Nat đi vòng sau chiếc Chrysler, huých Kostia một cú bắn đến bên Jenny để đặt cả hai trên cùng một đường ngắm.

Jenny cố trấn tĩnh cất tiếng xin một lần cuối.

— Ông đội ơi, cho phép tôi nói một lời thôi...

Ernie nâng nòng súng lên, không thèm đáp. Jenny phẫn nộ.

— Thì cũng phải nói xem các ông tìm cái gì chứ?

Nat chỉ cho đồng nghiệp chất bột xám xịt trong hũ với vẻ thành thạo. Jenny chưa kịp phản ứng, gã đã thọc ngón tay vào hũ rồi đưa lên liếm.

— Đồ khốn! Jenny căm tức gào lên. - Đớp cả tro hài cốt của chủ hãng người ta.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.