* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Chừng bốn chục người đã có mặt trong căn phòng lát ô vuông bàn cờ chờ mở cửa gian thờ.

Paulo biết rõ Jenny sắp gục đến nơi.

Anh liếc nhìn cô ta. Tuy đôi kính mắt to đùng nuốt gần trọn khuôn mặt nhưng nước da tái nhợt kia khó lòng giấu nổi mắt mọi người. Khóe môi lại đều đều co giật nữa. Trong đám đông này có không ít người sành sỏi, họ không thể cho đây chỉ là dấu hiệu buồn phiền.

Hơn nữa đôi tay Jenny bộc lộ rõ triệu chứng đói thuốc. Các ngón đan vào nhau, quằn quại, co quắp xiết lấy nhau, hằn sâu vết nhẫn. Cô lạnh nhạt nghiêng đầu chặn đứng từ xa các vị khách định tiến đến chào hỏi. Paulo thương xót nắm hai tay cô ta nhẹ nhẹ bóp đều.

Giữ nguyên dáng vẻ đã nổi tiếng ở Beverly Hills anh ta vẫn đội chiếc khăn cướp biển đỏ rực không bao giờ rời, dù đi dự tiệc tùng, lễ lạt, cưới xin, ma chay. Cả trong những đêm ân ái với các người tình cùng giới anh ta cũng không cho các gã được đụng tới. Vành khăn không chỉ là lá bùa hộ mệnh làm anh ta nổi tiếng mà còn che kín chiếc sọ hói và làm mọi người tập trung chú ý đến anh ta. Nó là nhãn hiệu của anh ta, nói lên tính cách ngoài lề và sáng tạo của anh ta.

Chứng cớ: trong đám người tượng trưng cho quyền lực, vinh quang và giầu có này, anh ta chẳng lạ một ai và tất cả đều thừa nhận như vậy.

Niềm kiêu hãnh bừng lên nóng mặt anh ta, giá mà bà mẹ nhìn thấy anh ta lúc này! Một người tập sự vào đời bằng nghề xén lông cừu ở Smyrne.

Bỗng thấy có người bá cổ, anh ta quay lại tỏ vẻ ngượng ngập khi nhận ra người đó và miễn cưỡng để cho người đó hôn lên hai má. Đó là một anh chàng rất trẻ bận chiếc sơmi cộc tay màu sáng, đi đôi giầy bóng rổ muôn thuở: Rinaldo Kubler. Vừa bị Jenny cho nghỉ mười lăm ngày trước. Paulo sợ Jenny đang sẵn tâm trạng như hiện giờ có thể sẽ gây sự, nên định mở mồm bảo khẽ Rinaldo. Nhưng đã chậm, anh chàng đang quay gót đi về phía cô.

— Jenny...

Cô giả bộ không nghe.

— Jenny. Rinaldo lại gọi, với nụ cười thật dễ thương.

Vẫn không có phản ứng. Anh chàng chìa tay.

— Paulo, bảo tay này biến ngay! Hắn làm tôi ngứa mắt quá! Jenny nói với giọng thật cứng.

Kostia trả tiền cuốc taxi chạy thẳng từ sân bay về đây. Trước cửa ngôi nhà xám, nhiều tốp ăn vận sang trọng đang đứng chuyện vãn, nhưng Kostia không thấy Malachian trong bọn, chỉ phát hiện chiếc máy bảo vệ điện tử tí hon gắn phía trên bộ cửa kép đồ sộ.

Đã 5 giờ, có lẽ Malachian đã vào nhà? Anh đi về phía cửa. Nhiều phóng viên theo linh tính nghề nghiệp chĩa ngay camera vào anh. Trông mặt mũi thì lạ, nhưng lại có vẻ là người nhà.

Hai nhân viên canh gác đứng gạn lọc khách mời nhìn anh đi tới:

— Xin cho biết quý danh?

— Alexandre Malachian có trong này không?

Họ chớp mắt thay câu trả lời và tránh đường.

— Quý ông có thể gặp trong vài phút.

Kostia vào phòng tang lễ.

*

* *

José Urego lưỡng lự. Hắn đã rà kỹ số nhà, đã hai lần lượn qua cửa, nhưng thấy có nhiều tốp đứng trên hè thì thầm trao đổi nên hắn không dám vào. Tuy biết rõ Jennifer Lewis đang ở trong nhà. Làm gì đây?

Hắn định bỏ mặc tất cả để tới ngay Kioskitos, nhưng lại tiếc rẻ cô khách lần nào cũng trả tiền ngay không mặc cả. Nếu cô ấy đang đói thuốc mà hắn làm cô lỡ tàu, nhất định cô sẽ không tha. Los Angeles nhung nhúc bọn bán thuốc. Cô ấy sẽ kiếm ra một tên khác. Hắn quyết định nán lại năm phút nữa; nếu không thấy cô ra tìm hắn, hắn đành cất công đi tìm cô vậy.

Paulo quay nhìn Jenny. Biết rõ dưới cặp mắt đen lánh kia, cô đang vô vọng dán vào cánh cửa. Ngộ nhỡ thằng nhỏ con thối nát bán thuốc nọ làm cô lỡ tàu?

Đến lượt Paulo thấy lo. Bất chợt, giữa dòng thân nhân kẻ quá cố hiện ra một gã trẻ tuổi rất đẹp trai, tóc vàng, bận áo vét xanh sẫm, quần jean, áo sơmi trắng không thắt cravát. Tất cả mọi cái đầu đều quay nhìn anh ta. Anh băng qua phòng đến tựa lưng vào cột gian thờ khoanh tay trước ngực đứng im. Paulo thầm ganh tị: có những người chẳng cần chít khăn mà vẫn có sức hút mạnh.

Một diễn viên chăng? Không phải. Với bộ mặt thế kia, gã hẳn đã nổi tiếng từ lâu. Vậy gã là ai?

Paulo muốn biết liệu Jenny đã nhìn thấy gã lạ mặt chưa; cô vẫn ngồi trơ trơ, mặt căng thẳng quay nhìn ra cửa. Cô chưa trông thấy. Paulo khẽ nắm tay cô. Móng tay cô cấu mạnh vào lòng bàn tay anh.

— Paulo, tôi khó chịu quá.

— Cố lên! Có tôi ở đây.

— Thưa quý bà, quý ông... Xin mời vào đây. Người điều khiển buổi lễ bận đồ đen, cravát tím tuyên bố. Anh ta trịnh trọng mở rộng cánh cửa gian thờ.

*

* *

Peter O’Toole từ từ vượt qua chiếc xe kinh tởm của hai phụ tá đỗ bên lề đường Santa Monica, chạy thêm mươi mét rồi dừng lại. Chỉ có một mình Dick sau tay lái. O’Toole đưa bộ đàm lên miệng.

— Baobab... Baobab...

— Baobab... Dick trả lời.

— Thế nào?

— Urego đã ra khỏi xe.

— Nó làm gì?

— Lượn hai ba lần qua cửa nhà có đám.

— Lee đâu?

— Bám đít. Chắc Urego sắp giao hàng cho một khách đưa đám.

Peter đảo mắt nhìn đám đông và các phóng viên đứng vón cục trước cửa nhà đòn.

— Ai chết? Nữ hoàng Anh quốc chăng?

— Ít ra là thế. Toàn cánh sang. Tôi đã thấy De Niro, Dustin Hoffman, Faye Dunaway... cả Jennifer Lewis nữa, đi cùng một thằng quấn khăn đỏ trên trán! Một đống lộn xộn... Tôi rời vị trí một phút để đến xin hắn chữ ký được không?

O’Toole không buồn đáp.

— Này Dick.

— Có!

— Mình sẽ vào nhà. Cậu phải ngồi yên. Nếu nó lên xe, bắt ngay. Nếu nó vào phòng tang lễ, để nó cho mình. Mình muốn biết nó giao hàng cho ai. Lúc nó trở ra sẽ tóm.

— Ok.

O'Toole nhét máy vào túi, ra khỏi chiếc Ford và thản nhiên đi tới nhà đòn.

Một trong hai nhân viên đứng gác ngạo nghễ.

— Xin cho biết quý danh?

O’Toole nhìn lạnh lùng, khẽ rít qua kẽ răng.

— Tránh ra.

Anh vẫn tự hào xưa nay chưa bao giờ xưng chức vụ. Chỉ riêng mắt nhìn của anh cũng có hiệu lực hơn tấm thẻ cảnh sát. Chưa hề có ai cưỡng lại.

Anh vào nhà.

*

* *

Vừa đặt chân lên ngưỡng cửa phòng thờ Kostia bị ngay cú sốc choáng váng: bộ mặt Alexandre Malachian trông hơn hẳn lần gặp đầu tiên.

Thực tình, anh ta đẹp vô cùng.

Rắn rỏi, tươi cười, bận bộ đồ trắng muốt, ngồi ở vị trí danh dự trên chiếc ghế bành kiểu Louis XV thiếp vàng, vắt chân chữ ngũ, tay phải cầm ly whisky Scotch tay trái cầm tờ Financial Times. Miệng túi áo vét thò ra hai điếu xì gà gộc và đôi kính mát.

Tuy không khí sực mùi hương nhang nhưng cảnh tượng vẫn toát lên vẻ sinh động, đầy nghị lực.

Bản Stranger In The Night[1] thì thầm văng vẳng từ những chiếc loa giấu kín. Quang cảnh tươi tắn vui vẻ khiến người ta những muốn hát vang điệp khúc cùng với danh ca Sinatra.

Kostia nhìn thật kỹ người đã gặp ở New York và nghĩ bụng: trông anh ta thế kia, nhất định chẳng có người phụ nữ nào cưỡng nổi vẻ quyến rũ của những món tóc mai đốm bạc, hương thơm tinh tế của sự giầu sang, và cặp môi giễu cợt dường như xem thường tất cả mọi thứ trên đời.

Chỉ có một chi tiết không hợp: Alex Malachian hoàn toàn là một xác chết không hồn.

— Thưa quý bà, quý ông, xin để một phút mặc niệm người đã khuất... người điều khiển tang lễ tuyên bố với giọng rất trầm.

Tiếng đàn Harmonium nổi lên.

Mọi người cúi đầu. Trừ Jenny. Bỗng cô giật mình: Urego vừa lẻn vào gian thờ.

Cơn co thắt cơ thể càng tăng lên. Phải hít ngay lập tức một đường, ở chỗ kia, ngay bây giờ.

Cô cắn môi kìm tiếng gọi. Định ra hiệu cho hắn thấy. Nhưng không cần: Urego đã phát hiện ra cô. Hắn làm dấu thánh giá, mắt vẫn không rời Jenny, chân vẫn chôn ở khung cửa, nghi hoặc, lo lắng.

Cách đó không xa O'Toole không để lọt một chi tiết nào. Từ lúc vào, anh vừa rình tên bán thuốc lại vừa thắc mắc vì gã cao lớn tóc vàng có bộ mặt diễn viên cứ nhìn trân trân vào Jennifer Lewis.

Tiếng hắng giọng... Người điều khiển cho rằng mặc niệm chừng ấy là đủ.

— Bây giờ, ta đi ra nghĩa trang. Mời quý vị đợi trước cửa chờ đội hình đám tang...

David đang nấp kín sau tấm rèm quan sát mọi chuyện vội vàng chạy ra. Chỉ có vài phút để tháo bỏ tất cả công trình do tài năng đặc biệt của anh đã sáng tạo ra: làm cho xác chết có vẻ sống.

Khi cánh cửa gian thờ đóng lại, thang máy sẽ chuyển Alexandre Malachian xuống tầng hầm có ba nhân viên đeo găng cao su đợi sẵn.

Trước hết phải làm cho xác anh ta có tư thế thích hợp để chui lọt vào quan tài, thực hiện cuộc hành trình cuối cùng trước khi hỏa táng. Một hành trình mạt hạng đối với con người đã bỏ cả cuộc đời để bôn ba khắp thế giới, lần này chỉ băng qua mặt đường là vào tới nghĩa địa Fores Lawu.

Theo hiệu người điều hành, khách khứa ùa ra cổng. Jenny thất vọng nhìn Urego nhào ra trước tiên.

Cô vùng khỏi vòng tay Paulo, cố đuổi kịp gã bán thuốc. Đám đông cản bước cô.

O’Toole bám theo sát gót, anh đã hiểu.

Cách hai bước chân phía sau, Kostia đoạn hậu.

*

* *

Lò thiêu ở cuối nghĩa trang. Nó là một kỳ quan của kỹ thuật tân kỳ và hữu hiệu có thiết bị chống ô nhiễm được nhà nước cấp chứng chỉ do hãng "Mayer và Con" ở Ahren gần Aix la Chapelle bên Đức chế tạo. Mười hai lò, không khói, không mùi, trị giá 250.000 đôla.

David đã có mặt cùng với ba người giúp việc. Anh ta dẫn đầu đám tang có chiếc Cadillac - xe đòn bật hết đèn mở đường, theo sau là đoàn xe từ từ lăn bánh trên con đường xuyên qua các thảm cỏ thường xuyên được vòi tự động tưới phun, dưới bóng hàng thông bá hương oai vệ. Một số người thích đi bộ theo đoàn.

Cho đến lúc này phần đầu lễ tang đã diễn ra không đến nỗi tồi, tuy thiếu mặt vị linh mục Armenia.

Với tài năng và thiết bị có trong tay, David xác định phần tiếp theo chỉ là trò trẻ nít. Anh sẽ chuyển thi hài Malachian sang quan tài - hỏa táng đặc biệt, ghép bằng bốn tấm gỗ bông bấc. Khi đào tạo các chuyên viên chôn cất tương lai, không bao giờ anh quên ca tụng ưu điểm của loại gỗ này cháy đùng đùng như rơm và cháy hết không sót tí gì.

Đáy lò có tấm ghi. Sau khi hỏa táng chỉ cần rút chiếc ngăn kéo phía dưới, dùng thứ dụng cụ giống chiếc xẻng xúc bánh gatô để xúc tro bỏ vào hũ đặt lên bức tường trổ hàng trăm lỗ hổng.

Nhưng hôm nay chương trình có thay đổi chút xíu. David được lệnh chia tro người quá cố thành hai phần đều nhau bỏ vào hai hũ.

Một hũ đặt lên tường.

*

* *

Có lẽ chỉ một mình O’Toole trông thấy hành động này. Lúc Jenny bước từ gian thờ sang phòng khách, Urego đứng sẵn ở cửa lợi dụng lúc mọi người chen lấn nhau dúi cho cô ta một vật.

Ngay lập tức Jenny bỏ rơi Paulo, rảo bước đi vào toilet, còn gã bán thuốc giả bộ nhởn nhơ đi tới cửa ra. Nhiệm vụ đã hoàn tất.

O'Toole do dự trong nửa giây.

Có quá nhiều phóng viên. Không thể bắt giữ ngôi sao danh tiếng nhất Hollywood giữa đám tang chỉ vì cô ta hít một cữ trong phòng rửa mặt của công ty xe đòn. Không nên làm to chuyện.

Anh quyết định đợi lúc kết thúc tang lễ mới xét hỏi cô, và bám theo tên bán thuốc đi ra ngoài đường Santa Monica tràn ngập ánh sáng.

Trong khoảnh khắc không bao giờ quên, anh nhìn thấy hai sự việc. Một là Dick và Lee vây quanh Urego kín đáo đẩy gã lên chiếc xe sọt rác của họ.

Hai là Harry Block, viên đội cảnh sát già đáng lẽ lúc này đang ngồi ở cơ quan mà không hiểu sao lại tới đây. Tự dưng Peter bỗng thấy giật mình.

— Cậu làm gì ở đây?

Vẻ mặt Harry bơ phờ, không dám nhìn O’Toole.

O'Toole linh cảm vừa xảy ra một điều bất hạnh, một điều chẳng liên quan gì đến cuộc điều tra này. Một việc chỉ liên quan đến cá nhân anh thôi.

Anh xua đuổi mọi ý nghĩ cố ngăn cản không để ý thức bị nghiền nát, tập trung toàn bộ chú ý vào cái vị tởm lợm đang ứa trong miệng.

Rồi lấy hết gân cốt chuẩn bị nhận đòn. Anh thì thầm bằng giọng gần như dịu dàng:

— Nói đi Harry... Cứ nói cho tôi biết đi nào.

Hai người đã cộng tác với nhau mười sáu năm. Viên đội già cúi đầu, ấp úng không ra hơi:

— Laura...

Không còn là vị tởm lợm nữa, mà như có hàng lít nước rỉ sắt ộc vào cổ họng. Người ớn lạnh. Đêm tối mù mịt. Harry tiếp:

— Cháu bị tai nạn.

Peter chết lặng như hóa đá. Harry đâm hoảng. Đành tuôn hết một mạch.

— Sau lúc tan học, người ta thấy cháu nằm bất tỉnh ở Whittier. Một người đi xe ôtô đỗ lại. Ngoài ra có một nhân chứng nhìn thấy tất cả, một phu vườn người Mexico.

Harry chỉ nói được chừng ấy. Laura mới mười bốn. Anh không đành lòng nói nó đã chết. Và anh hiểu rằng, sếp của anh hẳn đã đoán ra nhưng không dám hỏi vì không đủ can đảm nghe nói lên điều đó.

O'Toole chỉ đặt tay vào tay viên đội già.

Và nói vẫn với giọng đượm vẻ dịu dàng khủng khiếp:

— Dắt tôi đi với, Harry... Dắt tôi với...

❀ ❀ ❀

[1] Người Lạ Trong Đêm.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.