Erwin bước vào phòng khách.
— Nghe này, tin mới toanh vừa lượm được.
— Anh dùng nhé? Janis chỉ vào ấm trà.
— Cảm ơn. Cho một giọt.
— Với sữa hay chanh?
— Sữa.
Janis rót đầy một tách sứ trao cho Erwin.
— Tin gì?
— Bố gã người Nga vừa lên cơn đau tim.
Janis bỏ bốn cục đường vào tách của mình, dùng chiếc thìa nhỏ cẩn thận nghiền tan.
— Chết chưa?
— Chưa.
Chị ta nhúng môi vào tách chè, nhăn mặt rồi bỏ thêm ba cục đường. Erwin nhìn chị ta không chớp mắt.
— Tôi không hiểu chị làm thế nào mà...
Janis nhún vai.
— Anh nhìn kỹ tôi rồi chứ gì?
Người da đen, chị có ngoại hình một đô vật sumo. Tuy khổ người đồ sộ cân nặng những một trăm bốn nhăm kí vậy mà từ người chị vẫn tỏa ra một vẻ dịu dàng khác thường.
— Lão có chứng đau tim à?
— Đâu có. Vừa hết hạn ba năm ở Afghanistan về. Nhanh nhẹn như chú bê con trên núi. Bị triệu đến KGB[1] báo tin thằng con phản bội tổ quốc thế là lên cơn ngay tại trận.
— Hai con bồ sao rồi?
— Cho về rồi.
— Lại thêm một lão lố bịch.
Erwin nhìn có ý không hiểu. Janis càu nhàu, giả vờ phẫn nộ.
— Anh cho như thế là đạo đức à? Có vợ rồi mà còn đi lem nhem?
Erwin ngước nhìn lên trời. Janis phát cáu.
— Đồ lợn! Bọn các anh đều thế cả!
— Lão có tội tình gì đâu! Tại bọn đàn bà cứ lăn xả vào đấy chứ. Nghe đâu phụ nữ Leningrad đánh lộn nhau để được chui vào giường lão.
— Tôi dám bảo đảm với anh là lão không bao giờ trèo được lên giường tôi.
Erwin cười khục khục. Janis tiếp.
— Đồ thô bỉ! Anh cho rằng tôi không làm đàn ông thích được chắc?
Chị ta đột ngột nghiêm nét mặt:
— Ý anh thế nào?
— Xem ra hắn có vẻ sạch sẽ.
— Xem ra có vẻ... Janis lẩm bẩm. Hắn hạ cánh xuống đâu?
— Nhà Naritsa. Vladimir Naritsa.
— Thế thì có vấn đề đấy.
— Naritsa. Mở trường nghệ thuật sân khấu trên đường Broadway.
— Pédé?
Erwin tỏ vẻ lưỡng lự.
— Không rõ. Dù sao cũng không thấy đồn đại gì chuyện trai gái của hắn. Có lẽ hắn cũng giống như những tên khác cùng loại.
— Nghĩa là?
— Không có sinh hoạt tình dục. Mọi thứ đều diễn ra trong đầu.
— Thực tế như thế, hay anh nói như thế?
— Tôi nói như thế.
— Người Nga?
— Ở bên này đã mười một năm. Hắn là giám đốc đoàn Kirov sang đây biểu diễn Ba Chị Em. Lợi dụng lúc đoàn đang trình diễn hắn chạy tới khách sạn Pierre, gọi cớm đến xin cư trú chính trị.
— Có liên hệ với cộng đồng người Nga ở New York?
— Không phải ngón của hắn. Thường xuyên chúi ở Hollywood. Đã được cấp hộ chiếu Mỹ năm 1983.
— Bao giờ đưa hắn đến chỗ tôi?
— Naritsa à? Erwin sửng sốt.
— Không. Vlassov cơ.
— Mai được chứ?
— Rất tốt. Để xem hắn có cưỡng lại được tôi không.
Erwin nháy mắt thân ái ra khỏi phòng.
Còn lại một mình, Janis đăm chiêu bước tới bên cửa sổ. Thảm cỏ ngoài vườn lô nhô nhiều bồn tú cầu trải dài đến tận bức tường cây tuyệt đẹp đang nở những bông hoa màu lam kỳ lạ. Chị tự nhủ, nếu có thiên đường tồn tại ở một nơi nào đó, chắc hẳn nó cũng phải có vẻ đẹp hài hòa của cảnh sắc này.
Trên lãnh thổ mênh mông của Hoa Kỳ có hàng nghìn nơi như thế này. Đều đẹp như thế này. Đều mong manh như thế này. Vì muốn che chở chúng khỏi bị phá hủy nên chị đã nhập đạo và lần lượt leo lên các nấc thang thứ bậc của FBI.
Hồi mới bước vào nghề chị tưởng chừng không vượt qua nổi các điều bất lợi của mình: người da den, thân hình đồ sộ, lại là đàn bà. Bù lại chị có một cái không ai có: Trí thông minh khác thường kết hợp với một năng khiếu tuyệt diệu. Chị đoán biết trước khi suy xét, nhận ra trước khi hiểu rõ. Dựa vào một sự kiện nhỏ nhoi mà bất cứ ai khác cũng không thể nhìn thấy, chị lần ra được đầu mối của mớ bòng bong rối rắm nhất.
Chị nghĩ đến gã người Nga. Anh ta đẹp trai: không tốt.
Sức quyến rũ là một vũ khí nguy hiểm của cộng sản. Trong một xã hội mẫu hệ do phụ nữ nắm quyền qua trung gian các ông chồng, sắc đẹp và sức cuốn hút là chiếc chìa khóa mở tung mọi cánh cửa để lọt vào những lĩnh vực chính trị hoặc tài chính hiểm hóc nhất.
Nói chung KGB bỏ rất nhiều công sức chăm lo cho vẻ duyên dáng Slav. Các đại diện xuất sắc nhất của họ nói được vô số ngoại ngữ, được cả hai giới ưa thích, có trình độ văn hóa cao, xử sự hết sức thoải mái trong mọi môi trường xã hội và có thái độ lố lăng khiến người ta dễ lầm tưởng họ đều tốt nghiệp các trường đại học lớn của Mỹ. Janis đã từng vạch mặt được nhiều gã.
Có thể chị ta bị lây nhiễm thói méo mó nghề nghiệp nên đối với bất cứ ai, bao giờ cũng nghi ngờ trước đã, chị ta thấy chỗ nào cũng có gián điệp. Thực ra có những người chỉ đơn giản là kẻ cho rằng cuộc đời ngắn ngủi, ai cũng chỉ sống có một lần nên thà liều mạng một chuyến để được sống tự do còn hơn suốt đời chết gí trong mối đe dọa thường xuyên của các trại cải tạo.
Chị tự hỏi cuộc đời của chính mình sẽ ra sao nếu mình có nhan sắc hơn và bớt thông minh đi.
Chị hơi mỉm cười rời khỏi cửa sổ trở lại bàn, cố tránh không nhìn bóng mình trong gương gắn trên lò sưởi, rồi bỏ sáu cục đường vào tách. Thốt ra tiếng thở dài cam phận, chị nhỏ ba giọt trà, quấy tan đường rồi uống cạn.
❀ ❀ ❀
[1] Ủy Ban An Ninh Quốc Gia Liên Xô.