Một bãi cát như thế này không thể có ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Một mầu duy nhất. Một sắc hồng dìu dịu, bao gồm hàng triệu triệu tinh thể li ti óng ánh.
Còn những làn nước của hồ mặn, chúng trong leo lẻo đến mức biển ở đây cũng trong suốt như không khí. Xa nữa ngoài khơi, như bập bềnh trên một tấm gương bằng ngọc bích nguyên chất, các hòn đảo san hô phân chia đại dương với trời cao nom như một dẫy rào chắn rung rinh mầu nâu hồng nhàn nhạt.
Nước và không khí hoàn toàn yên lặng.
Nhìn xa hút tầm mắt cũng không thấy ai. Trừ trên mặt biển, một phụ nữ bồng bềnh nằm ngửa khoan khoái nhắm tít mắt lại.
Và nằm dài trên cát, để cho nắng thiêu, là một chàng trai da ngăm ngăm vóc người mảnh dẻ. Anh quan sát một con cua nhỏ mà anh đang trêu chọc. Lấy ngón trỏ hất một cái, anh lại đẩy nó về gần anh.
Họ ở đó đã hai tuần lễ. Họ đi từ Miami đến Nassau. Đoạn, một cái vỗ cánh đến North. Elenthera và cuối cùng, đi tầu biển cho đến tận đảo này, Harbour Island.
Không một khách sạn nào phục vụ du lịch đại trà. Dân thổ công tò mò: có một ngôi nhà ở đó bo bo giữ kín điều bí mật, không cho ai địa chỉ của thiên đường.
Họ trú ở "Chez Pips", một tư thất chỉ nhận vài ba người khách. Núp kín trong các lùm cây hoa giấy, các sân hiên của nó nhìn thẳng ra bãi biển. Không phải kiểu cách, điệu bộ vẽ vời. Người ta ở đây thật thoải mái.
Đôi lúc chàng trai đem cá về đưa người ta nướng cho bữa ăn chiều. Cá sông, vẹt biển, tôm rồng, cá tiên với những màu sắc bất ngờ, chỉ cần bước chân xuống nước là thích cái gì có thể câu lên cái đó.
Con cua nổi cáu. Anh quyết định buông ra cho nó chạy đi. Một hồi lâu, anh đưa mắt nhìn theo nó. Chính lúc đó, một bóng người hiện ra trong tầm mắt anh.
Ngáng chân trời bằng cái khối tròn tròn của nó, cái bóng to dần trên sự mênh mông của bãi cát và đầu che dù, nó như lăn tròn đi tới phía anh.
Chàng trai đưa mắt ra khơi: phơi mình dưới nắng, người bạn gái của anh vẫn bồng bềnh trong tư thế lúc trước. Anh xoay người nằm sấp xuống, mặt vùi trong cát.
Cái bóng người đến gần. Bỗng nhiên, qua hơi thở, qua tiếng bàn chân giẫm đất xào xạo, anh biết là nó ở đó.
— Chào anh Kostia.
Anh hé một con mắt ngước lên, cảnh tượng thật nhố nhăng:
Rụt cổ trong chiếc áo bermuda màu vàng chanh chật căng các đường khâu, tay giương một cái dù tím, một người đàn bà da đen khổng lồ mỉm cười rất hòa nhã với anh.
— Chị vừa nói đến cái tên gì? Anh thử hỏi lại.
— Kostia.
Anh lắc đầu.
— Chị lầm rồi. Tên tôi là Oliver.
Chị ta khẽ cười một tiếng thanh thanh.
— Oliver? Và, tất nhiên có lẽ anh chưa nhìn thấy tôi bao giờ?
— Tôi nghĩ thế.
Chị ta thở dài sườn sượt.
— Vậy mà đã nhìn tôi khì khó quên lắm.
Bằng một cái hất cằm, chị ta chỉ cho anh nhìn ra biển:
— Vợ anh à, kia kìa?
— Phải.
—Jenny?
Anh phác một cử chỉ ngao ngán.
— Carol.
— Anh cho tôi biết với. Chị ấy có nhớ không, nhớ Hollywood ấy mà.
— Hollywood?
— Các xưởng quay, vinh quang.
— Carol chưa hề đặt chân đến Hollywood. Cô ấy người Úc.
Janis trề môi một cách chế giễu.
— Cả anh nữa, chắc thế.
Anh ngắm nhìn chị ta, kinh ngạc.
— Sao chị lại đoán ra?
Một lần nữa, chị cười khẽ.
— Giọng Nga.
Chị rút trong túi ra mấy viên đường rồi vừa nhai vừa nhìn anh đăm đắm với một vẻ mặt mơ màng.
— Tôi mới thích tắm làm sao, chị nói. Nhưng không dám.
— Ai ngăn chị?
— Tôi quá sợ làm cho biển dềnh lên.
Chị thở phì phì, quay tròn cái dù.
— Này, thôi chào nhé. Xin chúc mừng, chúc mừng nữa. Đối với một người tự tử, tôi thấy anh có một hình thức quá ư đặc biệt!
Chị quay gót và cất chân bước những bước nhẹ tênh tênh rất đáng ngạc nhiên so với khối người ục ịch của chị.
— Janis.
Chị xoay người lại. Anh lục lọi trong một cái túi vải.
— Trước đây tôi có một người bạn ở New York...
Anh đặt một xếp giấy bạc vào giữa các ngón tay chị.
— Trước khi chết, anh ta nhờ tôi trả hộ một món nợ.
Chị nắm trong tay những tờ giấy bạc, mắt vẫn không rời anh:
— Một ngàn đôla. Lúc đó anh ta vừa cập bến New York. Anh ta thui thủi một mình. Chị đã giúi cho anh ta bên trong một cái bánh ngọt...
— Tôi hy vọng rằng trả lại tôi anh ta không gay go gì về tiền nong chứ? Chị e ngại không một chút mỉa mai.
— Không. Tôi tin là trước khi chết một thời gian, anh ta đã có được một gia tài.
Chẳng hơn gì những tù nhân chết trong xà lim mà lại nô giỡn trên một bãi biển quạnh hiu. Thật kỳ cục. Làm sao chị lại không hiểu câu chuyện tự tử phịa này khi mà bản thân chị đã từng tổ chức bao nhiều vụ như vậy cho Seamus O'Malley. Huống hồ chết giả và hồi sinh mọi loại lại là một trong những ngón sở trường đặc sắc của FBI.
Kostia đã cho tất cả họ vào tròng.
Khi Jenny ra khỏi nước, Janis đã đi xa lắm rồi.
— Cái con lợn nái ấy là ai thế?
— Chả biết.
— Chị ta muốn cái gì?
— Tìm một cửa hàng bánh ngọt.
Kostia vớ ngay lấy một cái khăn tắm, choàng lên đầu nàng và xoa xoa nhẹ hai vai nàng.
— Anh không muốn em ở ngoài nắng lâu như thế, anh nói. Con trai anh ra đời mà ngớ ngẩn thì buồn lắm đấy.
Jenny cười khanh khách. Anh quàng tay ôm lưng nàng.
Họ rời bãi biển và theo con đường cát, quay trở về nhà.