Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Những người dự lễ sốt ruột uốn éo trên ghế. Họ đang ngồi trong phòng tưởng niệm đợi thiêu xác xong. Jenny thích thú ngắm nhìn bảy sắc cầu vồng lấp lánh trên cửa kính.

Gã bán thuốc cho cô thật là một gã cực kỳ, đưa thuốc mà chưa buồn lấy tiền. Không khí dường như tinh khiết hơn, nhẹ nhõm hơn. Màu sắc mọi vật đều trở nên đậm đà chưa từng thấy. Mọi người đều tốt bụng, tử tế, cô có tài năng, sẽ không bao giờ chết. Ngay cả Stranger In The Night vừa được phát lại khe khẽ cũng tuyệt vời nốt. Tuy trước nay cô chúa ghét bài này từ khi biết nó là bài ca ưa thích của Alex.

Paulo bỗng nói bằng giọng khác lạ:

— Jenny, tôi cần phải ra ngoài kia.

— Anh nói gì vậy?

— Tôi sắp ngất đến nơi.

Cô bóp mạnh tay anh ta.

— Không lo.

Mặt đầm đìa mồ hôi, Paulo cố xua đuổi hình ảnh ghê sợ nhưng cứ nhắm mắt lại thì nó lại càng rõ nét hơn: xác Malachian vật vã trong lửa đốt.

— Thưa quý bà, quý ông...

Mọi người bật ngay dậy đi theo nhân viên giữ cửa. Paulo cúi gằm mặt để nén cơn buồn nôn, liếc trộm anh ta đang giơ cao hũ đựng tro. Nén không nổi, anh xô những người đứng bên, hai tay bưng chặt miệng, cổ họng cuộn lên ùng ục, chạy ù ra cửa, trước khi Jenny kịp giữ lại.

Cô để mặc dòng người cuốn đi.

Mọi việc diễn ra rất nhanh, không có cha đạo, không diễn thuyết. Khi mọi người đã xếp hàng xong, người giữ cửa đặt hũ đựng tro Malachian vào hốc. Một tay thợ nề cầm bay gắn tấm bia lấp kín hốc. Bia có mảnh đồng khắc tên người chết và dấu vết anh ta để lại trên trần thế: ngày sinh và ngày qua đời.

Thế là hết. Khách dự bắt đầu tản đi.

— Thưa bà. Mong bà vui lòng theo tôi. Tôi cần giao cho bà một thứ.

Jenny nhìn người giữ cửa.

— Của người đã khuất nhắn lại.

Anh ta chỉ về phía lò thiêu.

Jenny ngạc nhiên, cất bước. Anh ta theo sau.

Vài kẻ tò mò và phóng viên nhiếp ảnh lố nhố đi theo.

— Xin chờ cho một lát.

Anh ta biến vào phía sau. Lúc trở ra anh trịnh trọng nâng trên tay một chiếc hũ giống hệt chiếc đã gắn lên tường đưa cho Jenny, nhưng cô sửng sốt không cầm, chỉ ấp úng:

— Tôi không hiểu.

— Chúng tôi tìm được chúc thư của Malachian. Ông ấy muốn một nửa tro hài cốt nhất thiết phải trao cho bà.

Jenny nhìn như thể anh ta đã hóa điên. Cuối cùng cô nói:

— Để tôi làm gì?

Anh ta phác một cử chỉ tỏ ý không biết, rõ ràng anh cóc cần quan tầm.

— Thưa bà, đây là ước muốn cuối cùng của người quá cố.

Jenny không kịp phản đối, anh ta thản nhiên ấn chiếc hũ vào tay cô rồi mở cửa.

— Jenny.

Rinaldo đứng ở ngưỡng cửa, miệng méo xệch nụ cười của chó bị ăn đòn. Jenny hoang mang đến mức suýt phạm sai lầm nhảy vào vòng tay anh ta. Tuy nhiên Rinaldo đã nhanh tay quàng cổ cô, lấy dáng điệu đứng chụp ảnh.

— Cút đi! - Jenny cáu tiết lẩm bẩm.

Và đẩy anh ta bật ra, gạt đám phóng viên, xăm xăm bước trên đường nghĩa trang. Hũ tro nóng bỏng tay. Cô không dám quay lại nhìn xem có ai bám theo.

— Mong cô cho phép.

Chàng trai tóc vàng từ gốc cây bá hương vọt ra. Không nói thêm câu nào, anh đáp ứng ngay nguyện ước vô thức của Jenny: giằng chiếc hũ trên tay cô.

Sau lưng có nhiều người đang tới. Cô bám chặt tay chàng trai, nói mà không nhìn anh ta.

— Đi với tôi.

Cô rảo bước.

— Anh biết lái xe chứ?

— Biết.

— Chở tôi về nhà được không?

— Được.

— Tên anh là gì?

— Kostia Vlassov.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.